Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Nhưng hôn nhân là một chiếc chìa khóa, nó sẽ mở ra cánh cửa bí mật kia.

Tôi tránh né nụ hôn của anh, giọng không mấy dễ chịu:

“Để sau đi, bây giờ em còn chưa suy nghĩ xong.”

Nụ cười của Trần Hiện trở nên gượng gạo, một lúc lâu sau, anh hỏi:

“Tống Ngôn Tâm, anh thật sự kém cỏi đến vậy sao?”

Âm giọng rất mềm yếu, như thể chỉ cần tôi nói “phải”, anh sẽ khóc lên ngay lập tức.

Sự mâu thuẫn trong lòng khiến tôi bỗng chốc không thở nổi.

Tôi cố gắng nở một nụ cười gượng gạo.

“Dù sao em cũng không muốn kết hôn, nếu anh sốt ruột thì cứ đi gặp cô gái mà mẹ anh giới thiệu đi.”

Vừa dứt lời, sắc mặt Trần Hiện liền thay đổi.

Anh cứ nhìn chằm chằm như vậy, khiến tôi cảm thấy vô cùng áy náy.

Tôi biết mình đã nói sai, nhưng lại không thể giải thích rõ ràng.

Khi nhìn thấy anh chặn mình, trong lòng thật sự rất sợ hãi.

Tôi chưa đủ dũng khí để chịu đựng việc bị anh cứ thế bỏ rơi.

Tôi ôm Tô Mạn ở quán bar, khóc lóc thảm thiết, lời nào thốt ra cũng đều trách móc Trần Hiện.

Nhưng chỉ tôi mới biết, thực ra bản thân đang nhớ về anh như thế nào.

Tôi chính là một kẻ vừa ích kỷ lại nhát gan như vậy.

Không thể cho Trần Hiện những gì anh muốn, nhưng lại luôn muốn giữ anh bên mình.

8.

Sau trận cãi vã lần đó, Trần Hiện liền thay đổi hoàn toàn.

Anh thường xuyên làm thêm giờ hơn, mỗi ngày đều vô cùng bận rộn.

Tô Mạn nhắc nhở tôi phải cẩn thận, vì anh ấy có thể đang nuôi người khác bên ngoài.

Tôi nghĩ đến việc Trần Hiện tối qua vẫn đòi hỏi tôi hai lần.

Tần suất như này, khả năng có người khác là rất thấp.

Nhưng lời nói của Tô Mạn cứ như một cái gai, đâm vào lòng.

Khi chúng tôi đi xem phim cùng nhau, anh ấy cũng trả lời tin nhắn luôn tục.

Ngay cả lúc nấu ăn, anh cũng mang điện thoại vào bếp.

Mỗi lần như vậy, cái gai kia lại nhói lên trong lòng một chút.

Cuối cùng, tôi không thể nhịn được nữa.

“Trần Hiện, gần đây công ty có bận rộn thế à?”

Anh ấy đang uống canh, nghe vậy liền ngước mắt nhìn tôi một cái rồi ậm ừ:

“Có hơi bận, dự án mới vừa bắt đầu nên cần phải theo sát kiểm tra.”

Câu trả lời này vô cùng hoàn hảo, không có điểm nào để bắt lỗi.

Tôi ngại ngùng ngậm miệng.

Sau bữa ăn, tôi chủ động đề nghị mình rửa chén.

Anh ngạc nhiên nhướng mày.

“Cục cưng đang quan tâm anh à?”

Tôi cười hì hì.

“Anh nấu ăn, em rửa chén, rất phân minh mà.”

“Hơn nữa, gần đây anh bận rộn như vậy, em giúp anh chia sẻ một chút cũng phải thôi.”

Gương mặt Trần Hiện tràn đầy ý cười.

“Cục cưng ngoan như vậy, tối nay anh sẽ làm xong sớm để thưởng cho em nhé.”

Tôi: “...”

Tối đó, tôi mang đĩa trái cây vào phòng làm việc tìm anh ấy.

Trần Hiện đeo kính không gọng, ánh đèn từ màn hình máy tính phản chiếu lên gương mặt lạnh lùng nghiêm túc của anh.

Vừa xa cách lại vừa gợi cảm.

“Trần Hiện, ăn chút trái cây đi.”

Trần Hiện quay đầu sang, mỉm cười.

Anh ấy đưa tay kéo tôi vào lòng, vùi đầu vào cổ tôi hít một hơi thật sâu.

Giọng nói trầm thấp vang lên:

“Hôm nay em sao vậy?”

“Em ngoan như này khiến anh không muốn làm việc nữa rồi.”

Cả người tôi ngồi trên đùi anh ấy, ngay lập tức cảm nhận được sự thay đổi của anh.

Mặt tôi nóng bừng.

“Khụ! Khi làm việc vẫn phải tập trung một chút.”

“À mà, điện thoại của anh có cần sạc pin không?”

“Em thấy anh bận quá, để em mang vào phòng ngủ sạc giúp anh nhé.”

Trần Hiện ngước mắt lên, ánh mắt đầy vẻ đùa cợt.

Anh kéo dài giọng, trêu chọc:

“Cục cưng muốn xem điện thoại của anh à?”

Nói rồi, anh cầm lấy chiếc điện thoại đang úp mặt trên bàn, đưa cho tôi:

“Xem đi, được em kiểm tra là niềm vinh hạnh của anh.”

Ý nghĩ nhỏ nhoi của tôi bị anh ấy vạch trần ngay tức khắc.

Tôi xấu hổ đến mức muốn tìm một cái lỗ dưới đất mà chui xuống.

Anh đưa tôi một cách thản nhiên như vậy, tự dưng lại hơi không dám xem nữa.

Tôi quay mặt đi.

“Ai muốn xem điện thoại của anh chứ, chúng ta đã thỏa thuận là sẽ không xâm phạm quyền riêng tư của nhau mà, em không phải loại người như thế.”

“Thật sự không xem sao?”

“Không xem.”

Anh ấy cười khẽ.

“Ban đầu còn lo rằng em sẽ phát hiện.”

“Xem ra là lo thừa rồi.”

Tôi lập tức trừng mắt nhìn anh:

“Có gì mà không thể để em phát hiện?”

Trần Hiện giơ điện thoại lên, bấm một tiếng, “tách”.

Anh lật màn hình lại cho tôi xem—

Trên đó là hình chụp tôi đang cau mày, vẻ mặt hung dữ.

Trần Hiện dùng một tay giữ gáy tôi, cúi xuống hôn lên.

“Có vẻ mặt ghen tuông đáng yêu của vợ mà anh muốn giữ lại.”

Đúng là đồ trong đầu lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện yêu đương!

Ngoài tôi ra, ai mà thèm nữa chứ!

9.

Đã kiểm tra xong.

Trần Hiện không có vấn đề gì cả.

Tâm tư của anh ấy, ngoài công việc ra, đều là dành hết cho tôi.

Buổi tối, khi nằm trong lòng anh, tôi hỏi anh dạo này đang nói chuyện với ai.

Anh ấy mở khung chat ra.

“Mẹ anh nói bà ấy rất muốn qua thăm em.”

Tôi lập tức cảm thấy căng thẳng.

“Vậy anh nói sao?”

Anh ấy cười nhẹ.

“Anh nói là con dâu của bà ấy quá ngại ngùng, không dám gặp mẹ chồng tương lai.”

Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm.

May là anh ấy không đồng ý.

Trần Hiện lại hỏi:

“Em nói xem, có nên gửi cho bà ấy một tấm ảnh để bà xem trước không?”

Nói rồi, anh mở album ra lựa chọn cẩn thận, trong đó gần như toàn là ảnh của tôi.

“Chọn tấm nào thì đẹp nhỉ?”

Tôi vội vàng kéo tay anh lại:

“Đừng gửi!”

“Em vẫn chưa sẵn sàng.”

Trần Hiện quay sang.

“Tống Ngôn Tâm, hồi trước khi em theo đuổi anh, mặt không đỏ một chút nào, sao bây giờ càng ngày càng nhát vậy?”

Tôi nhỏ giọng nói: “Chuyện đó khác mà…”

Trần Hiện cười bất lực.

“Anh từ chối rồi, đừng lo, em không thích thì anh không ép nữa.”

“Ngủ đi, chúc em ngủ ngon.”

Trần Hiện hôn lên trán tôi, ôm tôi chìm vào giấc ngủ.

Tôi lắng nghe nhịp thở đều đều của anh ấy, nhưng vẫn không thể nào ngủ được.

10.

Trần Hiện trước đây không như vậy.

Anh ấy nổi tiếng là một học bá lạnh lùng ở trường chúng tôi.

Còn tôi, một học bá hết mùa, từ khi anh chuyển đến, đã không còn đạt được vị trí thứ nhất nữa.

Ngày đầu tiên Trần Hiện vào trường, tôi vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ ngắn trên bàn.

Anh ấy đi ngang qua cửa sổ.

Gió nhẹ thoang thoảng thổi đến, ánh nắng lại vừa hay ẩn hiện một tầng vàng nhạt chói chang.

Bóng dáng của Trần Hiện cứ như thế đã vô tình xông vào trái tim tôi.

Sau một lần nữa bị đẩy xuống xếp hạng thứ hai, tôi chủ động tìm đến Trần Hiện để bắt chuyện:

“Trần Hiện, mau chia sẻ bí quyết học tập của cậu đi, đừng ép tôi quỳ xuống cầu xin nha.”

Trần Hiện đầy kinh ngạc nhìn tôi, khựng lại một lúc.

Đầu tai trắng trẻo của anh ấy đỏ ửng lên.

Anh khẽ hắng giọng, từ từ nói:

“Chuẩn bị trước, ôn tập sau giờ học, tập trung lắng nghe bài giảng.”

Chỉ thế thôi à?

Tôi đã cặm cụi học tập suốt mười mấy năm.

Anh ấy chỉ dùng 14 từ nhẹ nhàng, tóm gọn bí quyết đạt vị trí nhất lớp này.

Tôi không tin.

Chắc chắn anh ấy không muốn tôi vượt qua mình nên mới nói vậy.

Tôi tìm thầy cô đổi chỗ, trở thành bạn cùng bàn với anh.

Trần Hiện giảng giải các bài sai cho tôi, liên hệ vấn đề một cách dễ hiểu hơn cả thầy cô.

Với cương vị là một học bá hết mùa, tôi ban đầu còn nghi ngờ, dần dần chuyển sang tin tưởng, rồi đến cảm giác rung động.

Toàn bộ quá trình chỉ mất một tuần.

Nhưng để chinh phục được anh ấy, tôi phải tốn hết cả nửa học kỳ.

Chỉ vì anh nói rằng, yêu sớm sẽ ảnh hưởng đến học tập.

Trừ khi tôi đạt vị trí nhất lớp.

Tôi dùng thư chiến đấu để đổi lấy một lá thư tình.

Quyết tâm mạnh mẽ thốt lên lời hứa:

“Trần Hiện, tôi sẽ chứng minh rằng, cậu là động lực của tôi, chứ không phải là một trở ngại.”

Trong khoảng thời gian đó, quầng thâm dưới mắt tôi càng ngày càng rõ.

Cuối cùng, kỳ thi tháng cuối học kỳ hai năm lớp 11 cũng kết thúc, tôi đã giành lại vị trí nhất lớp.

Tôi hớn hở chạy đến báo tin cho Trần Hiện.

“Trần Hiện, cậu có phải nên nói lời giữ lời rồi không?”

Anh ấy cúi đầu cười khẽ, nhẹ nhàng đáp:

“Ừm.”

Tôi vui mừng nắm tay nhỏ lại.

“Yeh, học bá nhỏ, đã chinh phục được rồi!”

Sau này tôi mới biết.

Trong kỳ thi đó, ở bài toán cuối cùng, anh ấy chỉ làm đến một nửa.

Khi bị thầy cô gọi lên hỏi chuyện, anh xoa mũi rồi nói:

“Là do bút hết mực ạ.”

Phải thừa nhận rằng.

Để thành công trong việc theo đuổi này, cần có một chút yếu tố may mắn.

Tôi đã rất may mắn.

Bởi vì vừa hay, Trần Hiện cũng thích tôi.

11.

Vậy là sinh nhật của Trần Hiện sắp đến.

Nhân dịp kỳ nghỉ Quốc Khánh, tôi nói dối rằng sẽ đi chơi hai ngày với Tô Mạn, nhưng thật ra là trở về quê ngoại.

Gần đây anh ấy rất bận, nhưng vẫn nói muốn đưa tôi ra ga tàu, tất nhiên là tôi từ chối rồi.

Trước khi ra ngoài, anh ấy đã ôm và hôn thật nhiều.

“Cục cưng, đợi anh xong công việc đợt này, sẽ đưa em đi chơi nhé.”

Tôi mỉm cười đồng ý.

Trên tàu cao tốc, tôi lật đi lật lại chiếc thẻ ngân hàng.

Bên trong là số tiền mà bản thân đã dành dụm được trong suốt hai năm bôn ba làm việc.

12 vạn 6 ngàn 9 trăm 43(*), cả vốn lẫn lãi, đều ở đây.

(*) Khoảng 425,259,050 VND

Tôi muốn về nhà để bàn bạc với mẹ.

Đã lâu rồi chưa về nhà, lần cuối cùng nói chuyện điện thoại với bà là sau khi em trai thi xong kỳ thi trung học cơ sở.

Em trai tôi thi không tốt.

Mẹ tôi bỏ tiền cho nó học trường tư, một học kỳ hết 12 vạn.

Bà đã yêu cầu tôi trả tiền.

Tôi không đưa.

Liền lập tức bị mắng trên WeChat suốt hơn một tuần.

Bà mắng tôi là đồ vô ơn, bảo tôi trả lại tiền nuôi dưỡng suốt bao nhiêu năm qua.

Tôi đã chuẩn bị tâm lý, lần này về sẽ bị mắng một trận.

Vừa bước vào nhà, mọi thứ đã đổi khác.

Bức tường cũ ẩm mốc giờ đã được sơn trắng tinh.

Những viên gạch lắp sàn cũ kĩ giờ được thay bằng sàn gỗ mới.

Tôi ngẩn ngơ, bước ra ngoài nhìn lại bảng tên—

Là nhà tôi, không sai.

Nhưng, mẹ tôi lấy đâu ra tiền để sửa sang nhà cửa?

Đang băn khoăn thì phía sau vang lên tiếng nói chuyện.

Mẹ tôi đang xách đồ ăn cùng với bà cụ Tôn hàng xóm đi lên lầu.

Giọng bà vang to, từ xa đã nghe thấy tiếng cười sảng khoái.

Vừa nhìn thấy tôi, nụ cười lập tức tắt ngúm.

Khu tập thể cũ này, hàng xóm đều là những người đã sống ở đây mấy chục năm.

Tôi chào bà cụ Tôn một tiếng rồi cùng mẹ vào nhà.

Mẹ tôi thu lại nụ cười, lạnh lùng nói:

“Vẫn biết đường về nhà cơ đấy.”

Bà đặt đồ ăn vào bếp, rồi quay đầu nói:

“Đứng đó làm gì? Không biết giúp một tay à?”