Hình như tôi cũng dần thích nghi với vai diễn là vợ anh ta rồi.
Trong nhà có thêm một chó một mèo khiến không khí vốn yên ắng trở nên náo nhiệt hơn rất nhiều.
Tầng ba cũng chẳng đủ không gian để hai đứa nó chơi.
Cố Hoài Chi bình thường đều không đi làm, sở thích của người có tiền, anh ta thích vẽ tranh.
Làm tổ ở trong biệt thự, một khi vẽ là liền vẽ cả ngày.
Bây giờ có thêm Gia Gia và Đồi Mồi, chúng nó thích có người chơi cùng, vậy nên Cố Hoài Chi không chỉ không thể trốn trong phòng, mà ngay cả vải vẽ cũng bị lôi ra phòng khách.
Mỗi lần tan làm về nhà, vừa mở cửa liền nhìn thấy người chồng đẹp trai hiền lành nhưng có bệnh của mình.
Được rồi, tôi thừa nhận tuy rằng anh ta có bệnh, nhưng thực sự rất đẹp trai.
Có lúc tôi cũng không nhịn được.
10.
“Tôi có chuyện cần thương lượng với anh.”
Sau bữa tối, tôi khoanh hai tay lại, sắc mặt nghiêm trọng ngồi đối diện anh ta.
“Sao vậy?”
Cố Hoài Chi đưa con mèo nhỏ trong lòng cho tôi:
“Đồi Mồi nên trả lại cho cô rồi hả?”
Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của anh ta, ngược lại như tố cáo tôi có chút vô lương tâm.
“Đột nhiên tôi nhớ ra, chúng ta đã kết hôn rất lâu rồi nhỉ.” Tôi nhận lấy mèo con, từ từ đến gần.
Mùi thơm của nước giặt hương chanh quanh quẩn trên mũi.
Tôi nhìn vào đôi mắt đào hoa đang trốn tránh của chồng mình, lại nhìn chằm chằm vào yết hầu đang chuyển động, nói rõ ràng từng câu từng chữ:
“Với tư cách là chồng của tôi, anh có nghĩa vụ phải làm ấm giường cho tôi.”
“Anh Cố Hoài Chi, anh cũng không muốn vợ mình đêm nào cũng cô đơn nhẫn nhịn đâu nhỉ.”
Tôi nháy nháy mắt, vô cùng chân thành nói.
Thực tế còn một nguyên nhân khác nữa.
Giường của tôi thật sự rất lạnh!
Cho dù tôi có làm ấm chân trước đi nữa cũng bằng không thôi.
Sợ rằng đệm sưởi sẽ có nguy cơ hở điện, vẫn là cái lò sưởi lớn tích hợp việc có thể điều chỉnh nhiệt độ ở trong nhà càng phù hợp hơn.
Da mặt người đàn ông mỏng, cuối cùng tôi lại nói linh tinh vài câu anh ta mới hai tai đỏ bừng đồng ý.
11.
Cố Hoài Chi cầm tất cả những thứ anh ta cho là cần thiết sang phòng của tôi.
Mười mấy bộ đồ ngủ tơ tằm nháy mắt khiến cho tủ quần áo chật ních.
Tắm xong, lúc tôi đang định mở máy tính để cày phim.
Vừa ngẩng đầu lên liền thấy anh chồng đang đứng trước giường như đóa hoa mềm yếu, dè dặt cúi đầu.
“Ngồi đi chứ.” Tôi vỗ nhẹ vào chiếc giường rộng hai mét.
Một lúc lâu sau, nệm bên cạnh tôi mới có cảm giác trũng xuống.
Mặc dù mỗi ngày đều nhìn thấy nhau, nhưng tối nay coi như là lần đầu tiên hai chúng tôi chung chăn gối.
Ấn tượng cũng khá sâu sắc.
Bởi vì anh ta đang run lên.
Khi tôi nói tôi muốn cày phim, không hiểu sao lại cảm thấy nệm rung nhẹ, xoay người lại xem thì phát hiện Cố Hoài Chi vùi mình vào trong chăn, run như cầy sấy.
“Anh làm sao vậy?”
Tôi đưa tay chạm lên trán anh ta.
Nóng quá!
Cố Hoài Chi sốt rồi.
Tôi vội chạy xuống lầu lấy hộp thuốc, không cẩn thận khiến Đồi Mồi và Gia Gia tỉnh giấc.
Một mèo một chó theo tôi chạy lên chạy xuống.
Hai má Cố Hoài Chi đỏ bừng, cả mặt đều đổ mồ hôi, nhìn tôi như vậy trong lòng anh ta cảm thấy áy náy:
“Trương Ngọc Hoa, có phải cô cũng cảm thấy tôi là kẻ phiền phức không?”
“Tốt nhất là nên vứt bỏ tôi đi.”
“Quan tâm tôi làm gì cơ chứ, tôi không xứng...”
Anh ta sốt đến mức giọng đều khàn đi, đã ốm như này rồi còn thích lải nhải nữa chứ!
Tôi bóc lấy những viên thuốc ra tay, cau mày hét lên như tiếng sư tử Hà Đông gầm:
“Im miệng, uống thuốc! Đã ốm như vịt Donald rồi còn ở đó mà quạc quạc nữa.”
Nếu không phải lúc trước tôi gãy chân, bây giờ trả ơn lại cho anh ta thì tôi cũng lười quan tâm cái tên quỷ ngang ngược này.
12.
Tối hôm qua ngủ không ngon, hôm nay ở chỗ làm tôi buồn ngủ đến mức mở không nổi mắt.
Giám đốc đặt một xấp tài liệu lên bàn tôi, đẩy nhẹ kính:
“Trương Ngọc Hoa, lần này đến lượt cô đi công tác rồi.”
Tôi vừa nhìn địa điểm liền cảm thấy trời đất sụp đổ.
Là nơi còn lạnh hơn cả chùa Ninh Cổ, bảo một đứa sợ lạnh như tôi đi đến đó?
Tôi: “Có khả năng tôi sẽ bị lạnh chết đó giám đốc!”
Giám đốc: “Nhưng cô không đi cũng có khả năng bị đói chết đấy.”
Đùa gì vậy chứ, ngài biết chồng tôi là ai không, là người giàu nhất thành phố A, ngồi trên khối tài sản hàng tỷ đô.
Nhưng anh ta lúc nào cũng có thể kết thúc cuộc sống của mình, tiếp đó là một tờ di chúc sẽ đem tất cả tài sản đi quyên góp.
“Vâng ạ, nhất định sẽ đến đúng giờ.”
Cuối cùng, tôi với nụ cười giả tạo, một mặt nịnh hót đi nhận nhiệm vụ.
13.
Gần đây Cố Hoài Chi thích đánh đàn ghita.
Khi tôi đang mở khóa vân tay ở cửa liền nghe thấy trong nhà có tiếng nhạc truyền đến.
Anh ta ngân nga bài hát, nghe giai điệu vô cùng quen thuộc.
Hình như là tiếng chuông điện thoại của tôi.
Đây là bài hát mà tôi rất thích trước kia, không ngờ anh ta lại biết hát bài này.
Thật ra có lúc tôi rất hâm mộ anh ta có thể ở trong nhà cả ngày, muốn làm gì thì làm cái đó, không cần phải đi làm, cũng chả cần lo lắng mất đi công việc.
Còn tôi, chỉ có thể kéo lê thân xác mệt mỏi này lên tầng thu xếp đồ đạc đi công tác.
Cố Hoài Chi nhìn thấy tôi về rồi.
Sau khi chào hỏi tôi một tiếng liền im lặng.
Tay cầm gậy trêu mèo chơi đùa với Đồi Mồi.
Mãi đến khi nghe tiếng tôi kéo khóa vali anh ta mới chân trần chạy lên trước cửa phòng, giọng hoài nghi hỏi:
“Cô muốn đi đâu?”
“Đi nơi khác công tác 2 tháng.”
Tôi không có tâm trạng để ý anh ta, vừa nghĩ đến phải tới một nơi lạnh như vậy, quan hệ với đồng nghiệp lại không quá thân, ngay cả người nói chuyện cũng không có, liền muốn khóc.
“Lâu vậy sao.”
Cố Hoài Chi lầm bầm:
“Một mình cô thôi?”
Tôi lắc đầu: “Còn có người sếp não tàn.”
Một lúc im lặng, tôi khóa vali lại.
14.
Nửa đêm, tôi nghe thấy tiếng Cố Hoài Chi lặng lẽ ngồi dậy mở cửa.
Mặc dù bước chân của anh ta rất nhẹ, nhưng tôi vì việc đi công tác mà mất ngủ nên vẫn nghe thấy.
Anh ta bật đèn phòng bếp dưới tầng một lên, trong tay nắm chặt vài viên thuốc.
Hóa ra Cố Hoài Chi vẫn luôn uống thuốc chống trầm cảm.
Nói thật thì trong mắt tôi người đàn ông này giống như một con diều giấy bay trên trời, chỉ có một sợi dây mỏng manh giữ lại, không biết cơn gió nào thổi qua sẽ khiến sợi dây ấy không chút báo hiệu nào đứt đoạn.
Cố Hoài Chi quay trở lại nằm vào trong chăn, tôi đặt đôi tay lạnh như băng của mình vào trong lòng anh ta.
“Lạnh chết tôi rồi, anh giúp tôi sưởi ấm đi.”
Anh ta không nói gì, chỉ nắm lấy đôi tay của tôi.
Mãi đến khi những ngôi sao ngoài cửa sổ sắp biến mất, anh ta mới tiến lại gần bên tai tôi cẩn thận từng li từng tí hỏi:
“Cô đi công tác có thể dẫn tôi đi cùng không? Cả Đồi Mồi với Gia Gia nữa.”
Giọng nói của anh ta giống như muỗi kêu vậy, có chỗ nào giống muốn hỏi tôi chứ.
Nhưng tôi lại cứ nghe thấy.
“Có thể.”
Người đàn ông kinh ngạc mở to mắt, duỗi tay kéo chăn đắp cho tôi.
“Chúng ta lái xe đi nhé, lái chiếc xe địa hình to nhất đi.”
Ồ? Là chiếc Hummer SUV màu đen cool ngầu đẹp mắt đỗ dưới hầm xe đầy bụi của anh ta ấy hả?
“Chìa khóa xe anh còn tìm thấy không?” Tôi có chút hoài nghi.
Anh ta nghĩ ngợi nửa ngày, ngập ngừng đáp: “Chắc… chắc là có.”
15.
Trong cốp xe nhét đầy đủ loại đồ ăn và đồ đạc, bao gồm cả bàn vẽ và đàn ghita của Cố Hoài Chi.
Một chó một mèo ngồi ở phía sau.
Cố Hoài Chi ngồi ở ghế phụ thắt chặt dây an toàn.
Anh ta đã rất lâu chưa đi xa nhà rồi.
Tôi hỏi anh ta lần trước đi xa nhà là lúc nào.
Anh ta nói hình như là 5 năm trước, mà cũng có thể là 9 năm trước?
Không nhớ nữa rồi.
Bảo sao, người cũng giống như chim vậy, luôn bị nhốt trong lồng thì làm sao vui vẻ được.
Chiếc xe đi về hướng Bắc, đoạn đường mười mấy tiếng đồng hồ, sau khi đến nơi Gia Gia cũng bơ phờ không còn chút tinh thần nào luôn.
Đồng nghiệp nhìn tôi xách túi lớn túi nhỏ xuống xe, trợn tròn mắt nhìn:
“Đi công tác thôi mà cậu như chuyển cả nhà tới luôn vậy.”
Tôi vui vẻ đáp: “Chả thế, ngay cả hai bé con tôi cũng ôm tới luôn rồi mà.”
Đồng nghiệp kinh ngạc mở cửa ghế sau liền nhìn thấy hai đứa lông xù sau ghế, cạn lời luôn.
“Ôiii”
16.
Nói thật thì tôi xuyên vào quyển sách này vẫn giống như ở thế giới cũ làm ở bộ phận Marketing, chịu trách nhiệm lập kế hoạch sản phẩm, thứ khác duy nhất chỉ có cấp trên và đồng nghiệp tệ hơn thôi.
Đi công tác cũng không có quy định không được mang theo người nhà.
Tôi không ở căn hộ mà công ty thống nhất cùng nhau thuê.
Cố Hoài Chi tìm được một tiểu khu cách nơi làm việc khá gần, thuê một căn hai phòng ngủ.
Kết quả ngày thứ hai mở cuộc họp, bởi vì tôi bước chân trái vào phòng nên phó giám đốc đầu hói liền ho vài tiếng:
“Có một số người ấy à, đặc biệt là bạn nhân viên nữ nào đó, tôi hi vọng bạn đừng làm gì quá đặc biệt. Đừng nghĩ rằng bản thân đi làm là để hưởng thụ, đúng không, mỗi ngày trang điểm lộng lẫy xinh đẹp có tác dụng gì cơ chứ, đi đường tắt chỉ có hại thôi...”
Tôi cúi thấp đầu, mở điện thoại xem số dư trong tài khoản, nhìn thấy con số khá dài kia liền cảm thấy an tâm.
Quyết định không nhịn nữa.
“Bụp”
Tôi vỗ bàn đứng dậy, một NPC nhỏ trong cuốn tiểu thuyết mà cũng dám mỉa mai tôi hả?
“Có một số nhân viên nam hói ấy, đừng tưởng rằng bản thân gần năm 50 tuổi liền cậy già mà ra oai, làm hơn nửa đời người vẫn chỉ là phó, còn bị phân tới chỗ này giống như chúng tôi, thật không biết lấy đâu ra mặt mũi ở đây mà dạy đời người khác nữa.”
“Thôi bỏ đi vậy, tôi không nói nữa, nói nữa lại bảo tôi bạo hành người già.”
Nói xong, đầu hói Địa Trung Hải và đồng nghiệp nam thất bại thua đời mắt to trừng mắt nhỏ, phòng họp yên ắng đến đáng sợ.
Chị đây thẳng thừng xoay người bỏ đi.
17.
“Anh không biết đâu, lúc đó mặt lão đầu hói còn đen hơn cả đế giày tôi nữa.”
Ngồi quanh lò sưởi, tôi kể cho Cố Hoài Chi nghe dáng vẻ mình tức giận ở công ty hôm nay, cười ngả nghiêng.
Anh ta nghiêm túc nghe tôi kể chuyện, thấy tôi cười anh ta cũng cười theo.
Vốn dĩ mặt mày Cố Hoài Chi đã đẹp rồi, đôi mắt cong cong nhìn tôi còn thu hút hơn mị ma.
“Lại đây.”
Tôi ngoắc ngoắc tay, anh ta tháo tạp dề ra, khụy gối chen vào một bên khác bên cạnh Đồi Mồi.
Một nụ hôn dịu dàng rơi xuống.
Tôi bị chói mắt bởi chiếc dây chuyền của anh ta.