Chương 3
“Em nói gả cho anh trai cậu ta anh còn có thể vui vẻ một chút, ít nhất cũng chứng minh mắt nhìn của em cũng không quá tệ.”
Lâm Hựu bị sỉ nhục đến mức mặt tái nhợt, vừa định nói gì đó nhưng bị tôi cướp lời:
“Cậu ấy là phế vật, không phải em cũng giống cậu ấy sao?”
“Em ghét nhất là cái dáng vẻ cao cao tại thượng này của anh, quả thật là bọn em không bằng anh nhưng cũng không trộm không cướp gì, chưa từng làm chuyện gì trái luân thường đạo lý, anh dựa vào cái gì mà sỉ nhục như vậy chứ?”
Lâm Hựu là người bạn tốt nhất của tôi.
Tôi không thể chịu đựng được việc cậu ấy chịu ủy khuất như vậy, tâm trạng càng lúc càng kích động:
“Anh dựa vào cái gì mà suốt ngày nhìn người khác bằng nửa con mắt như vậy, dựa vào cái gì mà khinh thường tôi, dựa vào cái gì mà bắt tôi bắt buộc phải nghe lời anh?”
“Tôi không muốn nghe nữa, tôi muốn chia tay, dù anh có tiền tôi cũng chia tay với anh, tôi không thể chịu nổi tên ảo tưởng (普信男 *) tự cao tự đại kinh tởm như anh nữa.”
(* 普信男 – là ngôn ngữ mạng, chỉ những người đàn ông nhìn rất bình thường (về ngoại hình, năng lực, trong tình cảm...) nhưng lại tự tin quá mức, từ này thường mang ý xấu)
Tôi mắng chửi không quan tâm trời đất gì.
Mãi đến khi Lâm Hựu kéo kéo góc áo tôi tôi mới ý thức được bản thân đã mắng anh ấy thậm tệ đến mức nào.
Sắc mặt của Phó Tễ lúc này đã khó coi đến mức không còn từ nào để diễn tả nữa.
Anh ấy nhìn tôi với sắc mặt u ám như thể giờ ai đưa cho anh ấy con dao thì anh ấy sẽ không chút do dự mà lột da tôi ra.
“Tên ảo tưởng?”
Anh ấy đọc lại 3 chữ này, đột nhiên cười:
“Thật khó có thể nghe được mấy chữ này trong đời, còn được dùng cho chính bản thân tôi nữa chứ.”
“Anh hỏi em lần cuối, Thẩm Khương Khương, em có đi cùng anh không?”
Đã nói đến mức này rồi.
Tôi còn đi cùng anh ấy nữa thì tôi chính là đứa ngốc.
Tôi không chút do dự lắc đầu.
Phó Tễ cười:
“Giỏi, rất giỏi, hai người cắm sừng tôi, còn ở đây đổ lỗi cho tôi, xem tôi là tờ giấy không biết tức giận đúng không.”
“Được, ngược lại tôi muốn xem thử, đôi bạn ăn chơi trác táng như hai người có thể chịu được cơn giận của tôi không.”
15.
Phó Tễ sắc mặt lạnh lùng rời đi.
Tâm trạng căng thẳng của tôi sụp đổ, phút chốc cảm thấy có chút kiệt sức ngồi dựa vào ghế, nhìn Lâm Hựu bên cạnh cũng kiệt sức giống tôi.
Cậu ta bình tĩnh lại một chút, trong mắt tràn đầy tuyệt vọng nhìn tôi:
“Thẩm Khương Khương, xong đời tôi rồi.”
“Thái tử gia không nỡ động đến cậu, chắc chắn sẽ chuyển sang hành hạ tôi đến chết. Không được, tôi phải về nhà nhận sai đây...”
Tôi kéo lấy vạt áo cậu ta, yếu ớt nói:
“Hay là chúng ta chạy đi, trốn sang Nam Cực nửa năm sau quay lại.”
“Anh ấy có xử lí cậu hay không nói sau, nhưng cái tin đồn chúng ta cắm sừng anh ấy vừa nãy cũng đủ cho chúng ta chịu một trận gia pháp rồi.”
Tôi và Lâm Hựu nhìn nhau.
Trong mắt đều là sự tuyệt vọng sau khi mắng người.
16.
Quán bar này là nơi mà các cậu ấm cô chiêu hay lui tới.
Những việc vừa xảy ra đã sớm được những người thích làm chuyện tốt đó đồn đi khắp giới rồi.
Không đến nửa tiếng sau, tôi và Lâm Hựu đều nhận được tin nhắn thẻ ngân hàng bị khóa.
Lâm Hựu vô cùng tuyệt vọng.
Tôi vẫn còn có thẻ lương.
Nhưng cậu ta không có.
Cậu ta thực sự đã trở thành một tên nghèo không xu dính túi.
“Không sao, tôi nuôi cậu.”’
Tôi vỗ vỗ vào vai cậu ta: “Trong thẻ của tôi vẫn còn hơn 30 vạn, chắc cũng đủ để chúng ta sống.”
“Đủ sống cả đời không?”
Tôi: “...Cậu nói xem?”
“Vậy không phải tôi vẫn phải về nhà chịu đánh à?”
Lâm Hựu tuyệt vọng ngồi xuống đất ôm đầu nói:
“Sớm muộn gì cũng bị đánh, không bằng sớm về chịu đòn, đánh xong còn có thể trải qua mấy ngày tốt đẹp.”
“...”
Bố tôi, mẹ tôi, anh tôi, chị dâu tôi, đến cả quản gia nhà tôi đều đều như phát điên mà gọi điện thoại cho tôi.
Bạn bè nói tôi có bệnh.
Những người thích hóng chuyện thì nói tôi rất đỉnh.
Thậm chí anh trai của Lâm Hựu còn nhắn tin cho tôi, khéo léo hỏi tôi rằng Lâm Hựu có phải thật sự gan to bằng trời dám cắm sừng Thái tử gia nhà họ Phó không.
Nếu như phải thì họ sẽ đánh chết cậu ta.
Nhìn màn hình điện thoại đầy ngập những tin nhắn, tôi mím môi, cảm thấy rất buồn.
Phó Tễ còn chưa ra tay xử lý tôi.
Nhưng tôi đã bị mọi người mắng chửi té tát.
Tôi dứt khoát tắt máy, dắt Lâm Hựu đến một khách sạn gần đó thuê phòng ngủ.
Còn về những chuyện phiền não kia... Tỉnh dậy tính tiếp vậy.
17.
Hôm sau, ảnh tôi và Lâm Hựu cùng nhau đi thuê phòng đã bay đầy trong giới.
Chuyện cắm sừng Thái tử gia đã có chứng cứ.
Tất cả người người đều khen tôi và Lâm Hựu có bản lĩnh.
Đồng thời, Phó gia đem dự án mà nhà tôi vẫn luôn muốn lấy được cho người khác, hơn nữa còn cắt đứt hết tất cả các dự án hợp tác với nhà họ Lâm.
Tôi ngã xuống giường, mệt mỏi xoa đôi mắt, không thể hiểu:
“Tôi chỉ là muốn chia tay thôi, sao lại khó đến mức này chứ?”
Nhưng khi Lâm Hựu xem xong tin tức liền đập vỡ bình hoa, biểu cảm bình tĩnh đến đáng sợ:
“Tôi cảm thấy anh ta vẫn chưa làm hết mức, chắc là vẫn đang đợi cậu đi tìm anh ta.”
“Nếu tôi không đi thì sao?”
“Vậy hai nhà chúng ta sẽ cùng nhau mất tiền? Hoặc là tệ hơn một chút sẽ bị anh ta chỉnh đến mức phá sản.”
Lâm Hựu nghĩ nghĩ một lúc, nói:
“Nhưng tôi cảm thấy anh ta sẽ không tàn nhẫn như vậy, anh ta thích cậu như thế sẽ không để cho quan hệ giữa cậu và anh ta đi đến đường cùng đâu.”
“Anh ấy thích tôi?”
Tôi cau mày, trừng mắt hỏi cậu ta: “Cậu nhìn ra nó ở đâu vậy?”
“Cậu ra nước ngoài ba tháng, mỗi ngày anh ta đều chạy đến nhà cậu, tâm trạng suy sụp như người mất hồn vậy.”
“Anh ta còn đến tìm đến cả tôi, hỏi tôi có thể gọi cho cậu được không, bảo tôi nói cậu anh ta không nghèo, muốn gọi cậu trở về, đừng bỏ anh ta.”
Lâm Hựu dừng lại một chút, lại nói:
“Tôi cảm thấy anh ta yêu cậu, nhưng cậu mạnh mẽ quen rồi, không thích bị trói buộc nên mới cảm thấy anh ta phiền.”
“Thật ra, chuyện giữa cậu và anh ta, chỉ cần anh ta không đồng ý thì chuyện này chắc chắn không thể nào kết thúc yên ổn được... Tối hôm qua chúng ta chỉ vì muốn thoải mái mà không thèm suy nghĩ kỹ, để lại hậu quả vô cùng lớn, bắt buộc phải nghĩ cách giải quyết.”
Lâm Hựu đau đầu ấn nhẹ mi tâm:
“Lần này vì giúp cậu mà một trận đòn đang đợi tôi, đợi khi chuyện này giải quyết xong nhớ mời tôi một bữa đấy.”
“Ừm.”
Tôi gật đầu, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn cậu.”
18.
Lâm Hựu về nhà nhận đòn rồi.
Tâm trí tôi rối bời nằm lên giường, tìm kiếm các chuyến du lịch đến Nam Cực.
Tôi thừa nhận, tôi đang muốn trốn tránh.
Giống như lúc đầu nhắn tin chia tay xong liền chặn số chạy ra nước ngoài chơi vậy, trong tiềm thức tôi muốn trốn tránh tất cả các vấn đề tình cảm.
Quá hỗn loạn.
Quá phiền phức.
Tôi ghét sự quản giáo mà Phó Tễ đối với tôi, nhưng thực sự tôi đã yêu anh ấy suốt 4 năm.
Tình yêu còn sót lại đã kiếm chế hành động của tôi, khiến tôi ngay cả việc chia tay cũng không thể chia tay dứt khoát được.
Chuông cửa reo lên.
Tôi tưởng rằng là phục vụ phòng, lơ đãng mở cửa liền thấy một người phụ nữ xa lạ.
Dáng người cao, gầy, khoảng hơn 50 tuổi, đeo kính gọng vàng, toàn thân hiện ra vẻ một người phụ nữ mạnh mẽ.
Bà ấy nhìn quanh tôi một lượt, duỗi tay đẩy nhẹ cặp kính:
“Thẩm tiểu thư, xin chào”
“Bác là mẹ của Phó Tễ.”
19.
“Lúc đầu gia đình bác không vừa ý người con dâu như con. Gia thế nhà con không tính là xuất sắc, con ở trong giới cũng không có điểm gì nổi bật, không phù hợp với tiêu chuẩn chọn con dâu của gia đình bác...Nhưng không lay chuyển được việc Phó Tễ thích con.”
“Cách đây rất lâu, nó đã nói thẳng với chúng ta, nói cả đời này ngoài con ra nó sẽ không lấy ai hết.”
Bà ấy thở dài:
“Lúc đầu bác cũng không thích con, bởi vì ba mẹ con không dựa theo cách liên hôn để dạy dỗ con, con bướng bỉnh, nhõng nhẽo, ích kỷ, không thích hợp làm nữ chủ nhân nhà họ Phó ... Nhưng tối hôm qua, Phó Tễ rất buồn.”
“Cả đêm nó không ngủ, ngồi ngoài ban công hút thuốc cả đêm, bác ở ngoài cửa còn nghe thấy tiếng khóc của nó.”
“Bác tìm nó nói chuyện, mắt nó đỏ lên hỏi bác có phải là nó đã làm sai không, có phải là nó không nên quản con như thế, khiến con ghét nó.”
“Nó nói hối hận rồi nhưng không biết làm như thế nào. Động đến gia đình con thì sợ con hận nó, nhưng không động thì không tìm được cách nào khiến con quay trở về.”
“Theo lý mà nói, chuyện của còn và nó bác không nên xen vào, nhưng mà...”
Người phụ nữ mạnh mẽ cả đời này khẽ mím môi:
“Thẩm tiểu thư, con có thể đi tìm nó, nói chuyện với nó không?”
“Chuyện tình cảm giữa các cặp đôi chắc chắn cần sự thay đổi từ từ... con cho nó thêm một cơ hội, được không?”
20..
Thực ra tôi rất ghét cảm giác bị người lớn bảo làm này làm kia.
Nhưng mẹ Phó Tễ lại quá thẳng thắn.
Thẳng thắn nói không thích tôi.
Thẳng thắn nói bà thương con trai bà.
Sau khi bà ấy rời đi, tôi nhìn điện thoại mà ngây ngốc.
Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại đi xem lại tin nhắn trước đây của tôi và Phó Tễ.
4 năm.
Từ lúc quen biết đến bây giờ, từ lần đầu tôi tán tỉnh anh ấy, anh lạnh nhạt đáp lại một tiếng [Ừm] đến hiện tại anh nhắn cho tôi một đoạn tin dài, tôi chỉ trả lời cho anh 1 đoạn dấu chấm lửng.
Tôi tán tỉnh khiến anh ấy động lòng yêu tôi rồi lại tàn nhẫn rời bỏ anh ấy.
Lương tâm hiếm thấy hiện lên trong tôi.
Nhớ đến việc mẹ Phó Tễ vừa nói tôi [Ích kỷ].
Thực ra cũng không sai.
Tôi ném điện thoại đi, vùi đầu vào trong chăn, thất thần nghĩ rất nhiều chuyện.
Chuyện giữa tôi và Phó Tễ loạn đến mức này không phải chỉ vì những [Quy tắc] đó.
Bản chất nằm ở việc không phù hợp.
Năng lực của anh ấy rất mạnh, nhưng năng lực của tôi lại yếu.
Anh là người thừa kế của gia đình, còn tôi chỉ là đứa con gái được bố mẹ chiều chuộng.
Anh ấy không tin vào những quyết định của tôi, vô thức đặt tôi vào phía người cần được bảo vệ, thay tôi sắp xếp hết tất cả mọi việc.
Anh ấy không có ý xấu gì cả.
Nhưng tôi lại không thích kiểu tình yêu mang theo cảm giác nhìn từ trên xuống như vậy.
Tôi đập mạnh xuống giường.
Phiền quá!
21.
Tôi lại muốn đi du lịch.
Sau khi bị đánh một trận, Lâm Hựu nằm trên giường gọi điện cho tôi, cạn lời với hành vi trốn tránh của tôi.
“Chị à, chị cứ định kéo dài như này sao?”