Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Họ nói quản gia Tống đã có tuổi, cổ không chịu nổi cân nặng của cô nhóc mũm mĩm là tôi.

Vì an toàn của cả hai, trò nguy hiểm này cấm toàn bộ.

Tôi véo cái bụng mỡ do ăn mà ra, có hơi ngượng nhưng lại có chút phấn khích:

“Quản gia Tống, tôi lớn rồi.” — còn nặng hơn trước nữa.

Có thể không chơi trò này nữa.

Quản gia Tống dường như nghe ra ý trong lời tôi, ông lắc lắc vai, ung dung: “Tiểu thư cứ yên tâm, tôi là khách VIP của phòng gym đấy.”

“Tạ bao nhiêu kí trong tay tôi cũng nhẹ như lông.”

“Hơn nữa cô không béo, chỉ mũm mĩm thôi, nặng hơn lông một chút xíu.”

Tôi cười toe toét.

Đôi chân nhỏ đong đưa: “Đi ngang bếp thì bảo bếp trưởng chuẩn bị ít món ngọt tinh xảo nhé.”

“Đồ ngọt khiến người ta thấy vui, em gái sẽ thích.”

“Còn nữa, còn nữa, tôi có thể gọi thêm ít gà rán với coca không?”

“Là cho anh trai ăn, tôi chỉ ăn một chút thôi.”

Quản gia Tống cưng chiều cười: “Được, ‘một chút’ của tiểu thư nhất định là một cái đùi gà, một cặp cánh.”

“Có cay không?”

Tôi nghĩ nghĩ, lắc đầu: “Không, có khi họ không ăn được cay.”

Gà rán vị nguyên bản cũng rất tuyệt.

4.

Đến cửa phòng Tần Lân.

Tần Sâm đang ngồi chồm hổm ở cạnh, trơ trơ nhìn tấm thảm dưới đất.

Trong phòng không ngừng vọng ra tiếng khóc thút thít của Tần Lân.

Tôi khó hiểu hỏi: “Em gái sao lại khóc?”

Có phải bị thương nặng lắm không?

Tôi bảo quản gia Tống đặt tôi xuống, ông không chịu.

“Bác sĩ nói Lân Lân mắc bệnh trầm cảm rồi.” Tần Sâm không biết từ lúc nào tỉnh táo lại, vẻ mặt hối hận đi đến bên chúng tôi.

“Tôi cứ tưởng em ấy còn nhỏ, thêm việc có tôi ở bên che chở, em ấy chắc chắn sẽ lớn lên khỏe mạnh.”

Anh ôm mặt vô lực, đôi vai gầy sụp xuống, hoàn toàn sụp đổ.

“Nhưng đến tận tối nay, tôi mới biết em ấy đã bị lén bạo hành.”

“Em ấy sợ tôi vì em ấy mà nóng giận rồi làm bừa, nên vẫn cắn răng giấu, rõ ràng những vết thương trên người chưa từng dứt, mà trước mặt tôi lại không rên nửa câu đau.”

Tần Sâm đau đớn khản giọng: “Em ấy mới 6 tuổi thôi!”

“Là tôi quá vô dụng, nên đứa em 6 tuổi mới phải hiểu chuyện như vậy! Tất cả là lỗi của tôi!”

Tôi không biết an ủi thế nào.

Chỉ vụng về đưa tay xoa đầu anh, hết lần này đến lần khác.

“Anh không sai.”

“Nếu phải truy trách nhiệm, thì là lỗi của kẻ ra tay bạo hành.”

“Là anh trai, anh đã rất giỏi rồi. Phải biết anh mới 14 tuổi, ngay cả người lớn cũng không làm nổi chuyện bảo vệ một người vẹn toàn.”

“So với ngồi đây tự trách, chi bằng dốc hết sức giúp em gái bước ra khỏi bóng tối, hồi phục sức khỏe!”

Lần đầu an ủi người khác, tôi thấy mình thật giỏi.

Tôi quay sang, hí hửng nhe răng cười với quản gia Tống.

“Ông khen tôi đi.”

Quản gia Tống hé môi, lời khen như chuỗi hạt tuôn ra rào rào.

Thuần thục như thể đã nói cả vạn lần.

Tâm trạng tôi càng tốt hơn, phất tay hào sảng: “Thưởng ông tháng này lương gấp đôi! Khen tiếp!”

Lương tháng của quản gia Tống là sáu con số, cuối năm còn thưởng Tết cả triệu.

Ông không thiếu tiền, nhưng ai chẳng thích tiền, càng nhiều càng tốt.

Ông khen càng khí thế.

“Lại thưởng ông tháng sau gấp đôi!”

“Lại lại thưởng tháng kế tiếp gấp hai lần!”

Tần Sâm đứng cạnh nghe mà ngơ ngác, hồi lâu chưa hoàn hồn.

Chấn động đến mức thế giới nhỏ hẹp nghèo khó của anh được mở tung.

Thì ra người có tiền thật sự không xem tiền ra gì.

5.

Đợi tôi với quản gia khen nhau mãi mới xong.

Lương của quản gia Tống đã cộng thêm đến cuối năm sau, nhân lên mấy chục lần.

Cửa phòng của Tần Lân mở ra.

Ánh mắt Tần Sâm từ kinh ngạc hóa thành tê liệt, chỉ trong nửa tiếng ngắn ngủi.

Không biết có phải ảo giác không, lúc bác sĩ bước ra, anh nghe thấy một tiếng thở dài đầy đáng tiếc.

Rất khẽ, nếu không ở gần thì không nghe được.

Phát ra từ miệng quản gia Tống.

Nhưng anh không kịp nghĩ nhiều, trong lòng toàn là lo lắng cho em gái.

Anh lao tới như tên bắn.

“Bác sĩ, tình hình em gái cháu giờ thế nào?”

Bác sĩ là một ông già nhỏ con, lông mày hiền hậu, đặt vào công viên nhỏ thì giống hệt ông cụ thường ngày đánh cờ tản bộ.

Ai cũng không nhìn ra ông là đại lão trong giới y học.

Ông kiên nhẫn nói với Tần Sâm về tình trạng cơ thể của Tần Lân, bảo anh đừng quá lo.

Sau đó, dưới ánh mắt hoảng hốt của tôi, ông đi đến trước mặt tôi.

Ông già nheo mắt, cười hiền hòa.

Nhưng lời nói ra khiến tôi sợ hãi từng câu một.

“Minh Châu của chúng ta trông lại tròn trịa hơn rồi, chắc là ăn nhiều mỹ vị, hay nói đúng hơn là ăn nhiều đồ ăn nhanh.”

“Ông già tôi đây, sau khi nghỉ hưu thì rảnh rỗi lắm, điều canh cánh duy nhất là mỗi tuần làm kiểm tra định kỳ cho một cô bé tôi chăm từ lúc cô ấy sinh ra, không thì tôi đã bay ra nước ngoài dưỡng lão lâu rồi.”

“Tiếc là cô bé đó không nể tình, nửa tháng mới ló mặt một lần, làm tôi ngày ngày ăn ngủ không yên, sợ nó lại ốm.”

“Hôm nay vừa nhìn, hóa ra tôi lo xa quá, béo hơn trước kha khá, chắc vì tránh xa được ông già đáng ghét là tôi, nên ăn ngon miệng hơn!”

“Ây… già rồi, quả nhiên vô dụng.”

Bình luận cười muốn chết.

“Diễn xuất của lão gia năm này qua năm khác càng tinh, 70 tuổi vẫn là tuổi bươn chải, giờ đổi đường đua, vẫn kịp tranh Ảnh đế.”

“Ủng hộ lão gia vào giới giải trí!”

“Cục cưng nhà tôi giờ đang hoảng loạn, trong đầu lại muốn dùng sức mạnh đồng tiền để giữ lão gia ở lại.”

“Hahahahaha, lão gia bụng đầy ‘âm mưu’, chỉ đợi khúc này thôi. Cục cưng vừa nhắc đến tiền, ông sẽ chính trực nói mình thanh cao, cả đời cứng cỏi chẳng bao giờ cúi đầu vì tiền, cuối cùng giả vờ buồn bã đòi nghỉ việc, lần nào cũng dọa cục cưng phát khiếp, còn ông thì trộm cười ở đó.”

“Chủ yếu là cục cưng quá mềm lòng, lần nào cũng mắc bẫy, mãi không có lần cuối.”

“Tôi quyết định rồi, anh em họ Tần không phải tệ nhất, người bắt nạt cục cưng chính là lão gia!”

“Này này này, không nhìn ra lão gia đang đùa à, coi thành thật cái gì! Trong mắt các người rốt cuộc đeo lọc màu gì mà nhìn ai cũng thấy xấu!”

Tôi che mắt, đám bình luận ồn quá.

Đến khi buông tay, bình luận đã đi kha khá, còn lại phần lớn là những lời ôn hòa.

Để ý động tác nhỏ của tôi, trong mắt lão gia lóe lên tia lo lắng, bàn tay ấm đặt lên đầu tôi.

“Lại nhìn thấy mấy thứ đó rồi à?”

Tôi không suy nghĩ liền gật đầu.

Lão gia bỏ giọng đùa, nghiêm túc: “Chủ nhật này, con nhất định phải qua tái khám, ngoan ngoãn nói rõ tình trạng gần đây cho ta.”

“Ta cho rằng chúng đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến đời sống của con rồi.”

6.

Nhờ biết chữ sớm, và có năng lực nhìn thấy những bình luận kỳ quặc, tôi chưa bao giờ giấu bố mẹ.

Những gì bình luận nói, tôi vừa đoán vừa gạch ra kể hết cho họ.

Họ thử tìm câu trả lời từ y học, có thể là chứng cuồng loạn, cũng có thể là lời nói dối trẻ con.

Nhưng khi xem bản tin vụ xe khách lật, khung cảnh hiện trường trùng khít với điều tôi nói, họ lập tức dẹp suy đoán ấy.

Để xoa dịu cảm xúc của tôi, họ nén bất an, thông qua tôi gửi lời chào đến đám bình luận.

Tôi nhớ rất rõ bố mẹ vốn ở trên cao, đã hạ giọng như thế nào để giao tiếp với các bình luận đủ kiểu vấn đề.

Ví dụ những người trong bình luận có nhìn thấy phần riêng tư trong đời sống của tôi hay không.

Họ có khả năng thao túng cuộc sống của tôi không.

Họ hỏi rất tỉ mỉ.

Đám bình luận cũng trả lời rất chi tiết.

“Yên tâm nhé, bố mẹ ruột của cục cưng, bọn tôi không phải biến thái.”

“Giống chương trình truyền hình thực tế vậy, cứ đến các phần riêng tư như thay đồ, tắm rửa, ngủ… hệ thống sẽ tự động che, nên bọn tôi hoàn toàn không thấy.”

“Còn chuyện thao túng đời sống cục cưng, hệ thống trình chiếu không cấp cho bọn tôi năng lực đó, năng lực duy nhất là nhìn thấy cuộc sống của các bạn rồi gửi bình luận.”

“Các bạn có thể coi bọn tôi là bố mẹ ‘mây’ của cục cưng ở thế giới khác.”

“Về việc cục cưng nhìn thấy bình luận, bọn tôi cũng rất bất ngờ, đã tìm thử, ở thế giới khác không xuất hiện trường hợp tương tự, sau đó phản ánh lên hệ thống trình chiếu, nhưng hệ thống vẫn không hồi đáp vấn đề này, bọn tôi đoán hệ thống thấy cục cưng quá đáng yêu nên tặng cô ấy ‘bàn tay vàng’, phần lớn bố mẹ ‘mây’ bọn tôi thật lòng yêu con bé, những phát ngôn ghê tởm số ít sẽ bị xóa rất nhanh, tuyệt đối sẽ không ảnh hưởng đến sự phát triển thân – tâm của cô bé.”

“Bọn tôi, vốn dĩ sinh ra là vì cô bé.”

Dù vậy, trái tim treo lơ lửng của bố mẹ vừa mới hạ xuống, vẫn lo có nguy hiểm chưa biết.

Nên họ đưa tôi sang nước ngoài, bái kiến lão gia đã nghỉ hưu từ lâu.

Họ kể hết mọi chuyện với lão gia, kể cả khả năng nhìn thấy bình luận của tôi cũng nói tuốt tuồn tuột.

Cầu xin ông nể tình hai nhà giao hảo nhiều năm mà hồi hương định cư.

Thứ nhất, lão gia là người quen nhiều năm, họ muôn phần tin vào nhân phẩm của ông.

Thứ hai, ông là đại lão giới y học, thiên tài được công nhận.

Dù ở phương diện nào, đều là đối tượng ký thác tốt nhất hiện nay.

Lão gia từng trải, nghe chuyện năng lực kỳ lạ của tôi, không thấy hoang đường, trái lại cười ha hả.

Sau đó ngồi xổm xuống, bàn tay to khẽ nhéo má tôi.

“Minh Châu của chúng ta sinh ra là để hưởng phúc, hai con xem, đến cả thế giới cũng thiên vị con bé.”

Ông nhận lời thỉnh cầu của bố mẹ tôi ngay tắp lự.

Với khoản đãi ngộ chục triệu mỗi năm bố mẹ đưa ra, lão gia giả vờ giận mà từ chối.

“Này này này! Nói tiền lại làm tổn thương tình cảm!”

“Chăm con cháu đáng yêu là việc ta – người làm ông – nên làm, các con mà nhắc tiền nữa tức là coi ta là người ngoài.”

“Vậy ta hồi hương định cư làm gì?”

Bố mẹ cuống quýt xin lỗi, sợ lão gia thật sự nổi giận.

Tôi bắt chước họ, giọng sữa giọng mũi xin lỗi theo.

“Ông ơi, xin lỗi.”

“Xin đừng giận bố mẹ con, con rất ngoan.”

Với lời xin lỗi của cháu cưng đáng yêu, lão gia làm sao nỡ.

“Không giận, không giận.” Ông dỗ dành, “Ai dám giận viên ngọc nhỏ của chúng ta, chỉ mong dọn hành lý sang ở nhà cạnh bên, ngày nào cũng ngắm nhìn.”

“Đi nào, ông dắt con đi mua đồ chơi!”

Ông bế tôi đi trước, bố mẹ tôi hơi có chút “thấp bé” mà theo sau.

Không còn cách nào, họ đang là người có chuyện nhờ, mà lão gia cũng chẳng màng tiền.

Ông chỉ “màng” cháu cưng.

7.

Sau khi hẹn xong giờ hôm Chủ nhật với quản gia Tống, lão gia lên đường ngay.

Chẳng có đứa trẻ nào thích bác sĩ.

Dẫu bác sĩ đó là ông nội yêu mình từ bé.

Tôi bĩu môi, ủ rũ vùi mặt vào vai quản gia Tống.

Sắp khóc rồi.