‹ Trước Sau ›
Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Ngay khoảnh khắc câu nói vừa dứt, lý trí tôi mới hoàn toàn quay về.

Tạ Chấp nheo mắt, vừa nguy hiểm vừa mê người.

Lúc này anh vẫn bị tôi t r ó i trên đầu giường.

Xích bạc va vào giường sắt chạm trổ, phát ra tiếng leng keng.

Tôi không đợi anh trả lời, nhanh chóng đóng cửa phòng lại.

Chột dạ trả lời tin nhắn của Tạ Nhan: “Hả? Vẫn chưa có tin tức à?”

Bên kia gần như gọi video ngay lập tức.

Tôi nhanh tay tắt đi, vội vàng mặc quần áo: “Đang ở trong toilet.”

Tin nhắn thoại của Tạ Nhan tiếp tục hiện lên: “Trời ơi, cậu nói xem anh tớ có sao không?”

“Cả nhà tớ sắp phát điên rồi.”

“Nhưng mà sao cậu trả lời tớ muộn thế?”

Tôi suýt cài nhầm cúc áo trước ngực.

Còn không phải vì tôi không muốn bị làm phiền, nên cố ý tắt hết mọi phương tiện liên lạc sao.

Ba ngày trước, người nhà đưa Tạ Chấp bị bịt đầu đến căn hộ của tôi, nói rằng nhà anh phá sản, còn nợ nhà tôi tiền, bảo tôi phải dạy dỗ anh một trận thật ra trò.

Khi khuôn mặt anh xuất hiện trước mắt tôi, tôi gần như ngừng thở.

Tạ Chấp thấy là tôi, sắc mặt càng tối hơn.

Tôi sờ trái sờ phải, nhìn tới nhìn lui, không dám tin đóa hoa trên cao mà tôi thèm khát bao năm lại bị đưa thẳng lên giường tôi như vậy.

Xé băng keo ra.

Tạ Chấp cười lạnh, giọng khàn khàn: “Nhìn đủ chưa?”

Khi đó tôi thực sự không biết chuyện nghiêm trọng đến mức nào.

Còn giơ roi nhỏ lên với anh.

Khi vụng về cởi cúc áo sơ mi của anh, hơi thở anh phả vào tay tôi.

“Lộc Linh, nếu không dừng lại, em sẽ hối hận đấy.”

Tôi không những không dừng, còn học theo giọng điệu cấm dục thường ngày của anh, ghé sát lại:

“Tạ Chấp, vô dụng thôi, anh có kêu r á ch họng cũng không ai đến cứu đâu.”

Có kiêu ngạo đến mấy, cuối cùng chẳng phải vẫn là người dưới váy tôi sao.

Yết hầu anh chuyển động, đáy mắt dâng lên thứ cảm xúc tôi không hiểu.

Răng nghiến ken két.

“Lộc Linh, tôi đã cho em cơ hội rồi.”

Tôi không tin.

Sau này tôi mới hiểu anh nói gì.

Nước mắt sinh lý của tôi bị ép đến không ngừng rơi.

Một tay anh vòng ra sau tôi: “Ngẩng đầu, nhìn gương.”

Tôi nghẹn ngào bảo anh dừng lại một chút.

Hai mắt Tạ Chấp đỏ ngầu, nâng chân tôi lên: “Xin lỗi nhé, dừng không được rồi.”

……

Lúc này, cuối cùng tôi cũng mặc xong quần áo, trả lời tin nhắn của Tạ Nhan:

“Cậu biết rồi đó, nhà tớ chỉ có mình tớ là con gái, mẹ tớ mong con thành tài, cắt hết liên lạc bắt tớ học việc công ty.”

“Hu hu hu, tớ còn tưởng cậu có bạn mới, không chơi với tớ nữa.”

An ủi cô ấy một lúc, lại thăm dò hỏi: “Nếu tớ nói, ví dụ anh cậu bị làm nhục thì anh ấy sẽ làm gì?”

“Con nhỏ đó bị anh tớ g iế t là cái chắc.”

“Cậu không biết trước khi anh tớ tin Phật như nào đâu, đáng sợ lắm…”

Tôi tối sầm mặt.

Vừa đến bãi đỗ xe, có người gọi tôi, quay đầu, tôi thấy Tạ Dư, anh hai của Tạ Nhan.

2.

“Sao sắc mặt kém vậy?” Tạ Dư đưa cho tôi một chai nước.

Khi ánh mắt dừng trên người tôi, anh hơi khựng lại.

“Anh hai, sao vậy?”

Anh dời mắt, khẽ cười: “Không có gì.”

“Trời lạnh rồi, mặc thêm áo đi.”

“Ờ.”

Tôi nuốt nước bọt, không dám dừng lại một giây nào.

Anh vẫn hỏi: “Chuyện anh cả tôi, em biết không?”

“À? Ờ, em nghe Nhan Nhan nói rồi.”

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Tạ Dư hứng thú: “Anh ấy mất tích mấy ngày, em hình như không quan tâm lắm?”

Trong mắt mọi người, tôi mê Tạ Chấp đến mức điên cuồng.

Anh chỉ cần rụng một sợi tóc, tôi cũng phải khóc ba ngày ba đêm.

“Cũng lạ, ba ngày rồi không thấy em xuất hiện ở nhà họ Tạ.”

Tạ Dư tiến lại gần tôi một bước, hơi nhướng cậu: “Em không thích anh ấy nữa?”

Tim tôi như nhảy lên cổ họng.

Ánh mắt dò xét quá rõ ràng.

Hơn nữa còn có chút hưng phấn khó hiểu.

Tạ Nhan từng nói, mấy anh trai nhà cô ấy không ai bình thường.

Tạ Chấp hồi trẻ rất ngang tàng, lăn lộn cả hai giới hắc bạch, nhưng sau đó không biết xảy ra chuyện gì, giao lại giang sơn cho Tạ Dư, lên núi tu thân dưỡng tính.

Tạ Dư thì là kiểu bệnh kiều, lịch sự bại hoại.

Tạ Nhan từng lạc vào tầng hầm của anh.

Bên trong đủ loại đạo cụ khiến cô ấy mở mang tầm mắt.

Còn có một phòng kín chứa đầy ảnh các cô gái.

Cô ấy bị cận nặng, định đến gần xem là ai thì nghe tiếng anh hai về nên chạy mất.

Còn kể cho tôi nghe, dặn: “Anh hai tớ là hổ cười đó, cậu đừng có đắc tội.”

Nhưng tôi không ngu, nếu nói không thích Tạ Chấp thì quá giả.

Chỉ có thể tự véo mình một cái, mắt ngấn nước: “Sao lại không thích! Anh hai không biết mẹ em nghiêm khắc thế nào đâu! Em bị nhốt tận ba ngày!”

Đúng lúc chuông báo reo.

Tôi giả vờ nghe điện thoại: “Mẹ? Con về rồi, con về ngay, mẹ đừng mắng con!”

Rồi mở cửa xe, vội vàng vẫy tay: “Anh hai, hẹn gặp lại!”

3.

Về đến nhà, tôi bắt đầu thu dọn hành lý.

Tình hình bây giờ, phải ra nước ngoài tránh gió một thời gian, không thì đợi Tạ Chấp phản ứng lại, tôi chắc chắn chết không toàn thây.

Vừa đóng vali lại, mẹ tôi đẩy cửa bước vào: “Con chết ở đâu về vậy?”

Tôi không dám nói mình đã ngủ với khách hàng lớn nhất của bà – trưởng tử nhà họ Tạ.

Chỉ có thể lí nhí: “Con… con ở trong căn hộ thôi ạ.”

“Thu dọn hành lý làm gì?”

“Tránh gió… à nhầm, Nhan Nhan rủ con đi nước ngoài chơi.”

Mẹ tôi thở dài, ngồi xuống ghế sofa đối diện giường:

“A Linh, con có trách mẹ quá nghiêm khắc với con không?”

“Nhưng con biết đấy, mẹ không muốn thua con hồ ly tinh của bố con.”

Tay tôi đang nắm vali vô thức siết chặt.

Sau khi gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, bố tôi nuôi nhân tình bên ngoài.

Năm đó tôi 12 tuổi, đứa con riêng 11 tuổi.

Sau đó tất nhiên là cãi nhau, rồi ly hôn.

Hai người đoạn tuyệt quan hệ.

Mẹ đặt kỳ vọng lớn vào tôi, muốn tôi tiếp quản công ty, chứng minh con gái không thua con trai.

Nhưng tôi lại là đồ bỏ đi, luôn khiến bà thất vọng.

Giờ còn vì nhất thời ngu ngốc, đắc tội khách hàng lớn.

Muốn chết thật rồi.

“A Linh, mẹ chỉ còn con để dựa vào.”

Tôi mím môi, đột nhiên cảm thấy mình quá tội lỗi.

Đặt vali xuống.

“Mẹ, con sẽ cố gắng không làm mẹ thất vọng.”

“À đúng rồi, thằng nhóc nhà họ Tạ phía đông lần trước mẹ bảo con dạy dỗ, con làm tới đâu rồi?”

Hóa ra là Tạ Thu Lễ!

Người phá sản là người khác.

Tôi tuyệt vọng thở ra một hơi: “Mẹ yên tâm, con đã cho cậu ta nếm đủ đau khổ rồi!”

“Cậu ta hứa, tiền hàng tháng này sẽ cố gom trả đủ.”

“Mẹ đã nói A Linh nhà ta làm được việc lớn mà.”

Mẹ xoa đầu tôi đầy hài lòng.

Tôi như quả bóng xì hơi, nằm vật xuống giường.

Rồi lập tức mở điện thoại, tìm liên lạc của Tạ Thu Lễ.

“Tạ chó, ngày mai ra gặp chị đây một lần.”

4.

Tôi quyết định không đi nữa.

Dù sao cũng không phải không còn đường, tôi vẫn còn đường chết mà!

Lúc tắm mới phát hiện cổ toàn là dấu hôn.

Nhớ đến ánh mắt như có như không của Tạ Dư ở bãi đỗ xe, tôi chợt hiểu ra.

Anh ta không phải nghĩ tôi thay lòng đổi dạ, cắm sừng anh cả chứ!

Tôi vội quấn khăn tắm.

Tin nhắn của Tạ Nhan bắn tới liên tục như pháo liên thanh.

“Tại sao lại không trả lời tớ!!”

“Lộc Linh! Ba ngày không gặp cậu, cậu biết tớ buồn thế nào không?”

“Tớ biết ngay, cậu chắc chắn có con chó khác rồi.”

“Tớ không quan tâm, ai thay thế được vị trí của tớ, nói mau!”

……

Tạ Nhan tuy ngốc nhưng tính chiếm hữu cực mạnh.

Tôi gọi video cho cô ấy.

“Mẹ tớ đang giảng đạo lý cho tớ.”

“Tớ thu dọn hành lý rồi, định rủ cậu đi nước ngoài giải sầu.”

“Nhưng giờ tớ thấy mình không thể làm đồ bỏ đi nữa. Tớ phải cố gắng!”

Tạ Nhan trợn mắt: “Cậu uống nhầm thuốc à?”

Thôi, nói với cô ấy cũng vô ích, trời sập còn có hai anh trai chống đỡ.

Còn tôi, ngoài mẹ ra chẳng có ai.

Nhưng cô ấy không để ý việc tôi hôm nay bất thường, hạ giọng nói: “Anh tớ về rồi!”

“Về xong là vào phòng Phật quỳ.”

“Tớ lén mở khe cửa, thấy anh ấy quỳ thẳng tắp, tay lần chuỗi Phật.”

“Hơn nữa, chuỗi Phật anh ấy không rời tay, giờ lại không thấy.”

Tôi sững người.

Lập tức giấu tay ra sau.

Không phải chứ…

Chuỗi Phật của anh ta sao lại đeo trên tay tôi rồi?!

“Còn nữa, lúc ăn tối anh ấy ra ngoài.”

“Cậu biết anh ấy tuyên bố chuyện gì không?”

Trời đất.

Không lẽ nói chuyện giữa chúng tôi rồi?

Tạ Nhan thấy tôi ngơ ngác, ghé sát màn hình:

“Anh tớ nói, anh ấy muốn kết hôn!”

“Cậu hiểu không? Phật tử giới Bắc Kinh muốn kết hôn! Hiếm lắm đó!”

Đúng là tự vả mới đau nhất.

“Lúc đó cả nhà tớ sốc toàn tập.”

“Anh hai đặt đũa xuống, nhìn anh ấy hỏi: kết hôn với ai.”

“Cậu biết anh tớ nói gì không?”

Tim tôi thắt lại.

“Nói gì?”

Tạ Nhan nhảy xuống giường, chạy ra cửa.

Xác nhận khóa cửa, đóng kín cửa sổ.

Mới nói: “Anh tớ liếc anh hai, giọng lạnh lẽo: ‘Liên quan gì đến em?’”

“Cậu hiểu không!! Tớ ngửi thấy mùi drama!”

“Tớ nghi anh cả với anh hai thích cùng một cô gái!”

“Tớ định lén xuống tầng hầm anh hai xem, mà cửa khóa chết! Tức quá!”

“Tớ tò mò chết mất. A Linh, cậu nói xem là ai?”

5.

Tôi không biết.

Trong lúc thở phào nhẹ nhõm, lại rơi vào buồn bã sâu sắc.

Tôi thích Tạ Chấp, ai cũng biết.

Thích nhất là lúc anh mặc áo Trung Sơn màu đen, đeo chuỗi vòng Phật, thoát tục lạnh lùng.

Khi đó, đám thiếu gia trong giới thì đua xe, chơi gái đẹp, đánh bài.

Chỉ có anh, một mình uống trà.

Trong quãng đời dài của tôi, Tạ Chấp chiếm một nửa.

Nhưng giờ Tạ Nhan nói, anh sắp kết hôn.

Mới bị tôi ngủ xong, giờ đi hại con gái nhà lành nào nữa đây!

Đàn ông không giữ mình thì như cải trắng ngoài chợ.

Tức chết mất.

Tôi mở khung chat với anh, gõ cả nghìn chữ.

Rồi lại xóa từng chữ.

Thôi bỏ đi.

Không cần xuất hiện trước mặt anh nữa.

Lỡ bị giết thật thì sao?

Tôi dứt khoát kéo vào danh sách đen, rồi trút hết giận lên Tạ Thu Lễ.

“Ai cho anh phá sản! Hỏi tôi chưa!”

Tôi đấm vào vai anh một cái.

“Anh biết tôi suýt bị anh hại chết không!”

Sợ bị Tạ Chấp tìm ra, tôi chọn chỗ rất kín.

Tạ Thu Lễ đau nhưng vẫn lấy kẹo đưa cho tôi.

“Tổ tông của tôi, ai lại chọc giận cậu vậy?”

Tôi có thói quen kỳ quặc, lúc tức giận bất lực là thích cắn người.

Nhưng lại nhát, chỉ dám cắn tay mình.

Tạ Thu Lễ thấy vậy, mua kẹo nổ cho tôi.

Hiệu quả cực tốt.

Tôi vui vẻ đổ vào miệng, nghe tiếng lách tách, nói không rõ: “Cậu nghĩ cách, trả tiền nhà tôi sớm đi.”

“Được.”

“Chờ tôi vài ngày.”

Hả?

Dễ vậy sao?

Tôi không tin nổi: “Tạ Thu Lễ, nhà cậu phá sản giả đúng không?”

Cậu hiếm khi không trả lời.

Chỉ hỏi: “Mấy ngày không gặp, cậu đi đâu? Sao gầy đi rồi?”

“Không gầy sao được, bị ép…”

Chữ “khô” suýt nói ra.