Chương 1
“Mẫu thân lương thiện, sẵn lòng tiếp nhận đã là phúc phận của con gái rồi.”
Ma ma được phái tới đón chúng ta vô cùng vui mừng, khẽ gật đầu.
Nhưng muội muội của ta, Thẩm Tích Vân thì lại khác.
Nàng ta bướng bỉnh ngẩng cao đầu, trên mặt lộ vẻ lạnh lùng kiêu kỳ:
“Ta không thèm để ý đến những hư danh này, nếu phải đến quỳ gối trước đích mẫu, chẳng phải sẽ hổ thẹn với ân đức sinh thành, dưỡng dục của tiểu nương hay sao?”
“Ta tuyệt đối không thể quên điều đó.”
Nàng ta khoác trên mình bộ xiêm y màu trắng thanh nhã, toát ra vẻ cao ngạo không ai bì nổi, tựa như một đóa cúc trắng thuần khiết.
Cách hành xử này đã khiến ma ma phải liếc mắt đầy khinh bỉ:
“Không biết điều!”
“Nếu đã như vậy, kể từ hôm nay, Tích Mộ tiểu thư sẽ là con gái của Đại phu nhân, còn một thứ nữ như ngươi, cứ ở đây tự sinh tự diệt đi.”
Thẩm Tích Vân mắt đỏ hoe, cứng cổ nói:
“Ta không quên ơn sinh thành mà thôi, có tội tình gì chứ?”
“Tỷ tỷ, tỷ đã quên tiểu nương rồi? Tỷ có thể gọi người khác là mẫu thân được sao?”
Nàng ta lập tức cau mày, quay người đối diện ma ma, ánh mắt kiên định:
“Nếu như không trao cho tiểu nương của ta một danh phận bình thê, ta quyết sẽ không đến chỗ Đại phu nhân!”
Ta cười nhạo một tiếng, đứng bên cạnh ma ma nhìn nàng ta:
“Muội muội hơi không biết điều rồi.”
“Phu nhân nhân hậu, thương yêu chúng ta, mới sẵn lòng nhận chúng ta làm con thừa tự nuôi dưới gối, vậy mà muội lại không biết cân nhắc, còn ôm ấp suy nghĩ hoang đường sao?”
Sống lại một đời, còn muốn ta giúp ngươi tìm đường chết?
2.
Thẩm Tích Vân là muội muội ruột của ta.
Hai chúng ta là ruột thịt cùng mẫu thân, sinh ra tại Thẩm phủ.
Sinh mẫu của ta là một tiểu thiếp trong phủ.
Cả ngày bà ta chỉ ru rú trong tiểu viện của mình, không màng đến thế sự, lúc nào cũng giữ dáng vẻ thanh cao.
Rõ ràng là rất muốn phụ thân đến phòng mình, nhưng lại giả bộ cao quý.
Chẳng hiểu dáng vẻ thanh cao đó từ đâu ra, nhất quyết không chịu bước ra khỏi cửa để lộ mặt hay tranh giành sủng ái.
Bà ta chỉ ngồi trong viện như thế, pha những chén trà thô, loay hoay với cỏ dại tre nứa, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn ra ngoài cổng, mong chờ nam nhân kia xuất hiện.
Đáng tiếc, vẫn luôn không được toại nguyện.
Thậm chí, phụ thân ta gần như đã quên mất sự tồn tại của một người thiếp như bà.
Bà ta không tranh sủng, chỉ có thể ngẩn ngơ nhìn phụ thân lần lượt đến qua đêm tại phòng của các thiếp thất khác.
Ba mẫu tử chúng ta cứ thế cả ngày ngồi trong tiểu viện, mắt lớn trừng mắt nhỏ.
“Các con không cần chạy đến nịnh nọt lấy lòng, trong lòng phụ thân các con vẫn nghĩ đến chúng ta, chỉ là bây giờ ông ấy cần lợi dụng thân phận của phu nhân mà thôi.”
Nhưng phụ thân vẫn thường xuyên đến chỗ các di nương khác mà.
“Sau này phu quân sớm muộn gì cũng sẽ nâng ta lên làm bình thê.”
“Ôi! Mặc dù ta không màng những hư danh ấy, nhưng vì muốn các con có thân phận đích nữ, nếu phu quân cất nhắc, ta cũng chỉ đành miễn cưỡng mà nhận thôi."
Lúc đó, mẫu thân cả ngày chỉ nghĩ đến việc phụ thân sẽ nâng bà ta lên làm bình thê, hoặc dứt khoát để bà ta thay luôn vị trí của Đại phu nhân.
Khi đó, ta đã rất nghi hoặc.
Sau lưng Đại phu nhân có nhà ngoại chống đỡ.
Còn mẫu thân chỉ là con gái nhà thường dân, ngoài ra chẳng có gì.
Bà dựa vào đâu để lên làm bình thê được chứ?
Ngay cả sự che chở thương yêu của phụ thân cũng không có.
Phụ thân mãi vẫn không đến, mẫu thân thì suốt ngày thần thần bí bí.
Ngoài miệng nói là không để tâm, nhưng chẳng bao lâu sau, bà ta đã buồn bực sầu não mà qua đời.
Giờ đây nghĩ lại, người muội muội này của ta quả là đã kế thừa rất tốt đức tính này của mẫu thân.
Hiện tại, chỉ dựa vào lời nói suông thôi đã muốn nâng mẫu thân lên làm bình thê rồi.
Nàng ta cũng không nghĩ xem, chúng ta dựa vào cái gì?
Chúng ta chẳng có gì cả, sinh mệnh như cỏ rác, sống sót cũng đã khó khăn.
Quả nhiên, ma ma hừ lạnh một tiếng: “Nếu đã như vậy, ngươi cứ tiếp tục ở lại chỗ này đi, cái thiên viện như túp lều tre hỏng này, cũng là nơi thích hợp nhất với ngươi rồi.”
Ý tứ của ma ma đã quá rõ ràng, nhưng Thẩm Tích Vân vẫn giữ khư khư dáng vẻ kiêu ngạo:
“Dễ đâu cúi đầu gãy lưng phụng quyền quý, khiến ta chẳng được mặt mày tươi*.”
*Nguyên văn: “An năng tồi mi chiết yêu sự quyền quý, sử ngã bất đắc khai tâm nhan!”, đây là thơ Mộng Du Thiên Mụ Ngâm Lưu Biệt của Lý Bạch, người được xưng tụng là Thi Tiên.
Hừ! Ngươi mà cũng xứng so sánh với bậc Thi Tiên sao?
Ta cười lạnh, vẫy tay chào từ biệt nàng ta: “Vậy thì muội muội cứ an phận ở lại nơi này đi.”
Ta đi theo sau lưng ma ma, không quay đầu lại mà rời đi.
Phía sau lưng là ánh mắt oán hận của Thẩm Tích Vân.
Ta cảm nhận được.
Nhưng chút không bận tâm.
Oán hận của ta, chẳng ít hơn nàng ta chút nào.
3.
Ở kiếp trước, Thẩm Tích Vân giành trả lời, từ chối ý tốt của phu nhân, cố chấp ở lại trong thiên viện, giữ dáng vẻ thanh cao như hoa cúc của nàng ta.
Sau đó, khi Đại phu nhân hay tin đã nổi cơn thịnh nộ.
Kể từ đó, bà ấy không bao giờ chìa tay cứu vớt chúng ta nữa, cũng chấp nhận phòng chúng ta chỉ là đồ thùng rỗng kêu to.
Đến cả đám chó mèo cũng có thể giẫm lên đầu chúng ta mà tác oai tác quái.
Cuộc sống của chúng ta như giẫm trên băng mỏng, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm.
Vậy mà Thẩm Tích Vân vẫn không biết hối cải, chỉ khăng khăng cho rằng mình đúng.
Nàng ta tự cho là bộ dáng thanh cao không ai bì nổi kia rất cuốn hút.
Khi Đại phu nhân biết cuộc sống của chúng ta khó khăn, cũng chỉ cười nhạt một tiếng:
“Nếu các nàng thích căn nhà trúc kia, thích làm thiếp thất cho người ta thì cứ để các nàng được như ý.”
“Đúng lúc công tử phủ Thị Lang đang sắp xếp nạp thiếp, ta thuận nước đẩy thuyền, tặng hắn một đôi tỷ muội, cũng coi như tận dụng hết giá trị.”
Tối hôm đó, hai tỷ muội ta bị hai chiếc kiệu nhỏ đưa vào cửa sau của phủ Thị lang, trở thành thê thiếp.
Chúng ta không thể nào từ chối, cũng chẳng có tư cách gì để từ chối.
Phu nhân của công tử Thị lang là người nổi tiếng ghen tuông.
Hầu như mỗi một thiếp thất bước vào cửa đều bị nàng ấy hành hạ đến không còn hình người.
Ở Thẩm phủ, ta còn có thể miễn cưỡng được no bụng, nhưng từ khi vào phủ Thị Lang, ta mới hiểu được thế nào là địa ngục trần gian.
Thẩm Tích Vân lại vẫn giữ nguyên bộ dáng thanh tao, mặc y phục trắng, không cố kỵ mà ngâm thơ thơ ca tụng, chỉ chờ công tử Thị lang để mắt tới.
Nhưng nàng ta chỉ thu hút sự chú ý của Thiếu phu nhân.
Chúng ta bị cắt giảm khẩu phần ăn xuống chỉ còn một bát cháo trắng loãng, ngay cả nhét đầy bao tử cũng khó khăn, đừng nói chi đến chuyện no bụng.
Lại thêm đám nha hoàn bên cạnh phu nhân thỉnh thoảng lại tìm đến gây khó dễ.
Chúng ta bị hành hạ đến ngày ngày đều tối tăm, không chút ánh mặt trời.
Ta rốt cuộc cũng không chịu nổi nữa.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, chúng ta sẽ phải chết ở đây.
Ta bắt đầu tranh sủng.
Nhưng Thẩm Tích Vân lại khuyên ta: “Chúng ta là thứ nữ, làm gì có tư cách tranh sủng. Đã làm thiếp thì nên tuân thủ nghiêm ngặt bổn phận làm thiếp, đừng mơ tưởng viển vông.”
Vậy nhưng, người đối đầu phu nhân, là nàng ta.
Người mặc y phục trắng thanh cao như hoa cúc để hấp dẫn công tử, cũng là nàng ta.
Những lần chịu phạt, lại là cả hai chúng ta.
Có vô số đêm dài, ta co ro trong góc, tự mình liếm láp vết thương.
Ta muốn được ăn no, muốn sống tốt hơn một chút, cũng chỉ có thể cố gắng trèo lên trên, dùng mọi thủ đoạn để quyến rũ công tử.
Cuối cùng, ta cũng thu hút được công tử, nhận được một ít ân sủng.
Ta rốt cuộc đã có thể ăn no, còn chia một nửa phần thưởng cho muội muội.
Trong bụng có đồ ăn, sắc mặt của nàng ta tốt lên rất nhiều, lời nói chỉ trích ta thiếu khí tiết cũng đanh thép hơn.
Ta muốn duy trì cuộc sống đủ đầy, chỉ có thể thay đổi cách hấp dẫn công tử.
Nhưng rồi, muội muội lại không mời mà tới, một thân y phục trắng, ngẩng cao đầu, cau mày khinh bỉ ta:
“Tỷ tỷ, đừng làm ra dáng vẻ quyến rũ như vậy. Phu quân sẽ không thích đâu, còn làm mất đi khí tiết của nữ tử chúng ta.”
Công tử lại cảm thấy bộ dáng lạnh lùng của nàng ta không hề giả tạo, hắn rất thích.
Từ đó, muội muội nhận được ân sủng chuyên phòng.
Thiếu phu nhân ghen ghét nàng ta nhưng không làm gì được, liền quay sang nhắm vào ta.
Cuộc sống của ta càng thêm khổ sở, cùng đường đến cầu xin muội muội giúp đỡ.
Nhưng nàng ta lại nói: “Ai bảo tỷ không giữ đúng bổn phận? Đây chính là báo ứng. Ta không thể can thiệp vào nhân quả của tỷ, chỉ có thể để tỷ tự mình chịu đựng thôi.”
Nếu không vì nàng ta, làm sao ta lại bị nhắm tới?
Trong cơn tuyệt vọng, ta chỉ có thể phản kháng, cùng Thiếu phu nhân lưỡng bại câu thương.
Ta mất đi đứa con trong bụng, còn phu nhân mất đi vị trí chính thê.
Thẩm Tích Vân lại ung dung làm ngư ông đắc lợi.
Nàng ta dùng sự “không tranh không giành” của mình để chiếm được tình cảm của công tử, trở thành ánh trăng sáng trong lòng hắn, được sủng ái không ngớt, thậm chí còn được nâng lên làm bình thê.
Không lâu sau, ta lâm bệnh nặng.
Ta cầu xin nàng ta cứu giúp, nhưng nàng ta lại ghét bỏ đẩy ta ra:
“Đúng là bị lòng tham che mắt! Tỷ tỷ, tranh sủng sẽ không bao giờ được kết quả tốt.”
“Người không có chút thể diện nào như tỷ tỷ, chết đi mới là cách giải thoát tốt nhất.”
4.
Ta theo chân ma ma đến phòng của Đại phu nhân.
Được mặc đẹp hơn, ăn uống cũng đầy đủ hơn.
Chỉ mới được Đại phu nhân nhận nuôi không bao lâu, ta đã nhận được thư của Thẩm Tích Vân.
[Tỷ tỷ giờ đây sống trong phú quý, chắc hẳn đã sớm quên mất muội muội vẫn đang vùng vẫy trong bể khổ.
Hiện tại ta bệnh nặng khó qua, hy vọng tỷ tỷ có thể đừng quên lời dặn dò của tiểu nương.
Người hy vọng hai tỷ muội chúng ta đồng tâm hiệp lực, có thể nương tựa lẫn nhau.]
Ta trong bộ y phục lộng lẫy, ngồi ngay ngắn trước bàn sách, đem tờ thư cũ kỹ đó đốt thành tro.
Chiếc trâm cài tỏ bóng, ánh trăng lấp lánh.
Ta thật sự không hiểu, thân thể của nàng ta còn có thể mắc bệnh nặng gì, chẳng qua là thấy ta sống tốt nên không thể chịu nổi, muốn kéo ta xuống mà thôi.
Ta cầm bút viết vài dòng: