Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Để nói được câu này, gần như tôi đã dùng hết dũng khí.

Lê Dương quay người lại, sóng tình trong mắt gần như muốn nhấn chìm tôi.

Lòng bàn tay anh phủ lên mu bàn tay tôi.

Dẫn dắt tôi đi xuống.

Giọng trầm thấp khàn khàn: “Anh dạy em.”

Tôi dùng cánh tay che mắt mình.

Không dám đối diện với sự xấu hổ khiến tôi muốn chui xuống đất này.

Cũng vì thế mà bỏ lỡ ánh nhìn của Lê Dương.

Trong dục vọng, vẫn tỉnh táo và tràn đầy xâm lược.

Còn có nụ cười ngông cuồng đắc ý trên khóe môi anh.

Cả đêm đó, tôi mệt đến mức không nhúc nhích nổi.

Với anh ấy mà nói, chẳng qua chỉ là uống độc giải khát.

Lê Dương đã hết sức kiềm chế, nhưng vẫn không nhịn được vô thức cọ sát lấy tôi lần này tới lần khác.

Đèn tắt rồi, trong bóng tối là căn phòng ngập tràn hơi thở tình dục đặc quánh.

Cái khung kia vốn bị dục vọng không ngừng va đập, cuối cùng rơi xuống, vỡ vụn hoàn toàn.

Trong đêm tối, con rắn đen ẩn mình suốt nhiều năm vươn cao thân thể, thè chiếc lưỡi đỏ tươi.

9.

Sáng hôm sau tôi tỉnh rất sớm.

Không đợi Lê Dương tỉnh lại đã bỏ đi trước.

Nói đúng hơn là chạy trối chết.

Bàn tay tôi vừa nhức vừa mỏi, da thịt ở đùi cũng hơi sưng đỏ.

Đầu óc thì rối mù như tơ rối.

Tôi xin nghỉ, không đi làm.

Về đến nhà, ngồi trong sân ngẩn người rất lâu.

Cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài thật dài.

Trong khoảng thời gian đó, Lê Dương nhắn tin cho tôi: “Em đang ở đâu?”

Tâm trạng đã bình ổn lại.

Tôi trả lời: “Em về nhà rồi.”

Anh ấy không nhắn nữa.

Cho đến tối, anh bất ngờ xuất hiện trước cửa nhà tôi.

Sắc mặt vẫn như thường, nụ cười vẫn dịu dàng quen thuộc.

Tôi do dự một lúc mới cho anh vào nhà.

Anh đi thẳng vào phòng khách, ngồi xuống một cách quen thuộc.

Tôi cố gắng tỏ ra bình thường.

Hỏi: “Anh biết ai là người hạ thuốc anh không?”

Ánh mắt Lê Dương lóe lên tia sắc lạnh.

Nhàn nhạt đáp: “Một tên hề nhảy nhót. Anh đã xử lý rồi.”

Tôi cũng không hỏi kỹ thêm.

Gia tộc nhà Lê Dương rất lớn, anh là người có hy vọng thừa kế vị trí gia chủ nhất.

Những thủ đoạn đấu đá âm thầm, anh ấy rõ hơn tôi nhiều, cũng biết phải đối phó ra sao.

Tôi nghĩ một chút, nhắc nhở:

“Anh bình thường cũng nên cẩn thận hơn, mang theo thuốc ức chế bên người.”

“Đề phòng bất trắc.”

Lê Dương liếc nhìn tôi, trong đôi mắt đen bình lặng gợn lên từng vòng gợn sóng.

Cười khẽ: “Anh biết rồi.”

Những hình ảnh mà tôi cố ý đè nén xuống tối qua, chỉ vì một ánh mắt này mà lại ùa lên.

Tôi bỗng thấy hoang mang.

Bầu không khí trở nên là lạ.

Im lặng một hồi, tôi mở miệng tiễn khách: “Nếu không còn chuyện gì thì anh về đi.”

Lê Dương đương nhiên tiếp lời: “Cùng anh ăn tối đã, đi ra ngoài hay em muốn ăn ở nhà?”

“Nếu ở nhà thì anh nấu.”

“Em ăn rồi.”

“Vậy em ngồi với anh, vừa ăn vừa nói chuyện.”

Thái độ của tôi mang theo sự lạnh nhạt không cho từ chối: “Lê Dương, em có việc phải làm, không rảnh, anh về đi.”

Sắc mặt Lê Dương cứng lại trong chớp mắt, nhưng rất nhanh đã che giấu đi.

Anh mỉm cười nói: “Được, vậy anh về.”

“Em đừng làm việc muộn quá, nghỉ sớm một chút.”

Vừa ra đến cửa, Lê Dương bỗng quay đầu.

Anh lưỡng lự: “A Âm, chuyện tối qua…”

Câu chưa nói hết đã bị tôi cắt ngang: “Chuyện tối qua từ nay về sau đừng nhắc tới nữa, được không?”

“…Được.”

Đóng cửa lại, tôi dựa lưng vào cánh cửa, vô lực.

Cái khung dùng để đựng thứ gọi là “tình bạn” với Lê Dương đã không thể nhét trở vào chỗ cũ nữa.

Tôi, ghét thú nhân…

Tôi không biết, cách tôi một cánh cửa.

Lê Dương đứng ngoài cũng chưa đi ngay.

Anh cúi mắt, nụ cười bị thần sắc lạnh lẽo thay thế.

Lúc ngẩng lên lại, đôi mắt đã biến thành đồng tử rắn màu vàng kim.

Ánh mắt nhìn cánh cửa tràn đầy cố chấp.

10.

Sau hôm đó, suốt một tháng trời tôi không gặp lại Lê Dương.

Là tôi cố ý tránh anh ấy.

Đúng lúc đó, người ta phát hiện một khu di tích trong rừng mưa.

Khai quật được một số lượng lớn hài cốt thú nhân.

Tôi chủ động xin gia nhập đội đi công tác xa.

Trong rừng mưa, tín hiệu rất kém.

Tin nhắn và cuộc gọi Lê Dương gửi cho tôi trong thời gian ấy.

Đều không nhận được hồi âm.

Giọng điệu của anh cũng trải qua nhiều giai đoạn.

Từ bình thản đến bực bội, rồi đến tổn thương, cuối cùng là lo lắng.

“Lâu lắm không gặp, em rảnh không? Cùng ăn một bữa nhé?”

“Nghe nói em đi công tác rồi, nhớ chú ý an toàn.”

“Bên đó tiến triển thế nào? Bao giờ em về?”

“Sao em không trả lời tin nhắn, A Âm em đang giận anh à?”

“A Âm, làm ơn trả lời anh đi, đừng không để ý tới anh như vậy.”

“Sao ngay cả điện thoại em cũng không nhận, em làm sao vậy?”

“A Âm em không sao chứ!”

“…”

Lúc đầu, quả thực là vì tín hiệu kém nên tôi không thấy tin nhắn.

Về sau, thấy rồi.

Tôi vẫn không trả lời.

Bởi vì tôi vừa biết một chuyện.

Trong số hài cốt thú nhân đào được, có một bộ hài cốt thú hình giống y hệt Lê Dương.

Thú hình của Lê Dương là rắn.

Nhưng là giống rắn vương cổ đại cực kỳ hiếm.

Chỉ gia tộc anh mới có, là dòng dõi quý tộc trong giới thú nhân.

Trong quá trình khai quật, giáo sư Hứa – người lớn tuổi, có địa vị cao nhất – đã dặn đi dặn lại.

Phải đeo đầy đủ đồ bảo hộ chống độc.

Bởi vì rắn vương cổ đại trời sinh có độc.

Hiếm khi gặp được bộ xương thú hiếm như vậy, giáo sư Hứa nhân cơ hội giảng giải với đám hậu bối chúng tôi.

Rằng rắn vương cổ đại không chỉ mang độc, mà còn không sợ bất cứ loại thuốc độc nào.

Trong bản thân nó đã có khả năng giải độc.

Nghe đến đây, động tác trên tay tôi khựng lại.

Tôi do dự một hồi lâu, tìm cơ hội hỏi giáo sư.

“Thuốc có thể kích phát thời kỳ phát nhiệt của thú nhân, rắn vương cũng tự giải được ạ?”

Giáo sư Hứa bất ngờ nhìn tôi một cái: “Lục Âm, bình thường em trầm lặng vậy mà hỏi câu cũng sắc sảo phết nhỉ.”

Mặt tôi thoáng lộ vẻ lúng túng.

Không ngờ giáo sư lại hài lòng gật đầu: “Hỏi hay! Vấn đề này trước đây thầy cũng từng tò mò.”

“Chỉ là tư liệu quá ít, dòng máu này lại hiếm, gần như không cách nào tìm hiểu.”

“Vì thế, thầy đã tốn công liên hệ được một người bạn thú hình là rắn vương.”

“Kết luận là — có thể giải.”

Nghe xong, não tôi ù đi từng hồi.

Đêm hỗn loạn mơ hồ đó, Lê Dương bị dục vọng dày vò đến mức rên rỉ đau đớn.

Hết lời cầu xin, còn có sự nhún nhường, xấu hổ và tủi nhục của tôi.

Lòng bàn tay đan chặt, chân cũng…

Tất cả đều vì một lời dối gạt?

Tại sao?

Lê Dương sao có thể lừa tôi.

11.

Lê Dương lại gọi điện đến.

Tôi nghe máy.

Bởi vì tin nhắn mới nhất của anh ấy viết: “Nếu hôm nay vẫn không có tin gì của em, ngày mai anh sẽ vào rừng mưa tìm em.”

Điện thoại vừa kết nối, giọng nói nóng nảy của Lê Dương liền truyền tới.

“A Âm?”

Tôi nhạt giọng “ừ” một tiếng.

“Em không sao chứ, anh lo em lắm.”

“Không sao.”

Cảm nhận được thái độ lạnh nhạt của tôi, anh hỏi: “Em làm sao vậy?”

“Là vì chuyện hôm đó sao?”

Tôi im lặng thật lâu, mới lên tiếng:

“Tại sao anh lại lừa em?”

Lê Dương: “Anh lừa em chuyện gì?”

“Rắn vương có khả năng giải độc, thuốc kia vốn chẳng có tác dụng với anh, đúng không?”

Trong điện thoại là khoảng lặng rất lâu.

Chỉ còn tiếng thở rất khẽ của Lê Dương.

“A Âm…”

Tôi bình tĩnh hỏi lại: “Có phải anh đã lừa em không.”

Lần này, Lê Dương thẳng thắn thừa nhận: “…Phải.”

Thực ra tôi vẫn ôm một tia tin tưởng, muốn nghe câu trả lời khác từ miệng anh ấy.

Vì vậy tôi cứ không ngừng tự nhủ, lỡ đâu…

Bao nhiêu năm quen biết, trong mắt tôi anh ấy luôn là một quý ông ôn hòa.

Thế nhưng, khi nghe chính miệng anh thừa nhận.

Tôi vẫn thấy bị thương, thất vọng.

Còn có phẫn nộ.

Tôi chất vấn: “Tại sao?”

“Anh biết rõ em coi anh là bạn tốt, sao anh có thể…”

“Nhưng anh không muốn làm bạn của em.” Lê Dương cắt ngang lời tôi, giọng điệu lạnh băng.

Lời nói của tôi nghẹn lại.

Đầu dây bên kia, Lê Dương khẽ bật cười.

“Thứ tình bạn chết tiệt đó, anh chẳng thèm chút nào.”

Hình tượng người bạn ôn hòa nhẫn nhịn suốt bao năm bị anh xé rách hoàn toàn.

Lộ ra bản chất cố chấp điên cuồng dưới đáy.

“Điều anh muốn là em, là tình yêu.”

“Đối với em, anh chưa từng chỉ là bạn.”

Trong đầu tôi nổ “ầm” một tiếng, có thứ gì đó vỡ tan, bùng nổ dữ dội.

Thiêu cháy tất cả.

Tín hiệu bị cắt đứt, màn hình tối đen.

Tôi đứng giữa nền đất ẩm ướt, nhìn đống hoang tàn trong thế giới nội tâm.

Không dám tin.

Cũng không biết phải làm sao.

12.

Hơn một tháng sau.

Công tác khai quật di tích trong rừng mưa kết thúc.

Tôi trở về nhà sau hai tháng xa cách.

Mệt mỏi quá mức, tôi ngã xuống sofa ngủ thiếp đi.

Đến hoàng hôn, bên ngoài bất chợt đổ mưa lớn.

Tiếng mưa đập vào khung cửa kính đánh thức tôi.

Có cửa sổ không đóng, bị mưa hắt nước vào.

Tôi đứng dậy đi đóng cửa.

Lại nhìn thấy một chiếc xe quen thuộc đậu trước cửa tầng một.

Là xe của Lê Dương.

Đột nhiên, cửa kính tối đen của xe từ từ hạ xuống.

Tôi hoảng hốt vươn người kéo cửa sổ về phía mình.

Vì quá vội, tôi không để ý sàn nhà loang lổ nước.

Trượt chân.

Tiếng kêu kinh hãi bật ra, tôi ngã nhào xuống đất.

Đau đến mức mắt tối sầm.

Vừa gắng gượng chống nửa người dậy, chuông cửa tầng dưới đã bị ấn liên hồi.

Cổ chân bị trẹo, đau đến mức đứng không vững.

Tôi chật vật bám vào tường, cố gắng đứng lên.

Liền thấy Lê Dương đang bán thú hóa trực tiếp từ tầng một leo lên cửa sổ tầng hai.

Nhảy vào nhà tôi.

Anh liếc qua mặt sàn, rồi nhìn bộ dạng nhếch nhác của tôi.

Tất cả đã rõ.

“Em bị thương ở đâu?”

Tôi ngẩn người.

Là giọng nói và ánh mắt dịu dàng quen thuộc.

Mới hai tháng không gặp, tôi lại có cảm giác xa cách.

Như thể người lạnh lùng, điên cuồng thú nhận trong cuộc gọi hôm đó không phải là anh.

Chỉ là ảo giác.

Sau cú điện thoại đó, chúng tôi cắt đứt liên lạc tới giờ.

Tia sáng cuối cùng của buổi chiều ngoài cửa sổ tắt hẳn, trời lập tức sụp tối.

Trong phòng chưa bật đèn, Lê Dương khẽ thở dài trong bóng tối.

Anh bế tôi lên, đi tới sofa, cẩn thận đặt xuống.

Bật đèn, giúp tôi xem vết thương.

Anh bóp nhẹ cổ chân tôi, tôi lập tức đau đến hít mạnh.

Anh ngẩng đầu nhìn tôi: “Hơi nặng rồi, anh đưa em đi bệnh viện.”

13.

Trong bệnh viện.

Khi đi kiểm tra, tôi gặp người quen.

Bác sĩ khám cho tôi là em họ tôi, Tiêu Vũ.

Cũng là em họ của Lê Dương.

Dì tôi là mợ của Lê Dương.

Ánh mắt Tiêu Vũ đi qua đi lại giữa tôi và Lê Dương.

Ý vị khó tả.

Thương tích của tôi nặng hơn tưởng tượng, xương bị nứt.

Lê Dương lập tức làm thủ tục nhập viện cho tôi.

Là phòng đơn.

Lê Dương ra ngoài gọi điện, Tiêu Vũ kéo ghế lại, ngồi xuống.