Chương 1

‹ Trước Sau ›
Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Mạnh Yến Ngôn là bạn học cấp ba của tôi.

Cũng là đối tượng xem mắt lần này.

Khi gặp anh ấy ở quán cà phê, tôi suýt chút nữa thì không nhận ra.

“Anh là... Mạnh Yến Ngôn?”

“Tôi nhớ trước đây anh không đeo kính mà?”

Anh đã thay đổi rất nhiều.

Khí chất và ngoại hình hiện tại khác hẳn vẻ ngây ngô khi xưa.

Mạnh Yến Ngôn tháo kính gọng vàng, mỉm cười nói:

“Dùng mắt quá độ, không tránh khỏi.

“Đeo kính trông không đẹp sao?”

“Không không, rất đẹp mà.”

Vừa nói xong, đôi mắt của Mạnh Yến Ngôn lại càng thêm ý cười.

Ý thức được mình nói hớ, tôi ngượng ngùng cầm cốc cà phê trước mặt lên uống một ngụm.

Đắng đến mức tôi âm thầm nhăn mặt.

Nhưng lại nghe anh nói:

“Em thì vẫn như xưa, không hề thay đổi.”

Tôi càng không dám ngẩng đầu.

Tôi và Mạnh Yến Ngôn trước đây gần như không giao lưu gì.

Ngay cả thứ hạng trong lớp cũng cách nhau hai tờ A4.

Anh là trò cưng trong mắt thầy cô.

Còn tôi, ba năm cấp ba chỉ mải mê theo đuổi thần tượng, đọc tiểu thuyết.

Điểm chung duy nhất chính là bức ảnh tốt nghiệp đều có mặt cả hai.

Gần mười năm không gặp.

Mạnh Yến Ngôn hoàn toàn khác xa vẻ lạnh lùng ngày xưa.

Anh chủ động bắt chuyện với tôi.

“Bây giờ còn theo đuổi thần tượng không?”

Tôi lắc đầu.

“Không, nhóm nhạc em thích sắp tan rã rồi.”

Anh mỉm cười gật đầu.

Còn gọi thêm cho tôi một đĩa đồ ngọt.

Vị ngọt của caramel pudding làm dịu đi vị đắng trong miệng.

Tôi khẽ nói một câu: “Cảm ơn”.

Sau nửa tiếng trò chuyện, anh rủ tôi đi xem phim.

Anh mở ứng dụng, đưa tôi chọn:

“Em muốn xem phim nào?”

“À, tùy anh.”

Anh cầm điện thoại về, chọn một bộ phim tình cảm gia đình.

Vì mua vé gấp nên không có chỗ ngồi tốt lắm.

Chúng tôi ngồi ở trong góc, bên cạnh là một đôi tình nhân trẻ.

Khi ánh đèn tại rạp tắt dần.

Hai người kia thản nhiên hôn nhau say đắm.

Tôi đang cảm thấy ngại ngùng thì Mạnh Yến Ngôn chợt nghiêng người qua, đưa hộp bắp rang lớn cho tôi.

Tư thế của anh vừa khéo che khuất đôi tình nhân ấy.

Tôi đưa tay nhận, không cẩn thận chạm vào mu bàn tay ấm áp của anh.

“Xin lỗi.”

“Không sao.”

Dù chỉ tiếp xúc ngắn ngủi.

Nhưng tim tôi bất giác đập nhanh hơn.

Chậm rãi nhận ra, mọi thứ dường như đều tiến triển theo nhịp điệu của anh.

May là anh không có ý đồ gì, hay chọn một bộ phim kinh dị.

Xem phim cũng rất nghiêm chỉnh.

Không có thêm bất kỳ sự tiếp xúc nào nữa.

Đến giữa phim, tôi bị diễn xuất của nữ chính làm cho cảm động.

Khẽ khóc thút thít.

Bên cạnh bỗng dưng có một chiếc khăn tay đưa qua.

“Là anh không tốt, không nhìn kỹ nội dung phim đã chọn.”

“Lần đầu hẹn hò, lại làm em khóc rồi.”

Tôi nhận lấy khăn tay, vội vàng nói:

“Không phải do anh, vì em dễ xúc động, hay khóc thôi.”

Mạnh Yến Ngôn khẽ cười một tiếng.

“Em vẫn như ngày trước.”

Tôi không hiểu câu nói bất chợt này của anh.

Chiếc khăn tay mềm mại, mang theo hương tuyết tùng nhàn nhạt.

Khiến người ta cảm thấy an tâm đến lạ lùng.

Tôi lại nói: “Cảm ơn”.

Khi phim kết thúc, anh nhìn đôi mắt đỏ hoe của tôi, ánh mắt hơi thay đổi.

“Lần sau không xem phim kiểu này nữa.”

Tôi ngượng ngùng nhìn xuống đất.

“Ừm, xúc động quá.”

“Vậy lần sau chúng ta cùng xem phim hài nhé.”

“Tối thứ Tư em rảnh không? Anh tới đón em.”

2.

Giọng điệu của Mạnh Yến Ngôn quá chân thành.

Ở bên anh cũng chẳng có gì khó chịu.

Tôi không tìm được lý do để từ chối.

Vì vậy đã đồng ý buổi hẹn thứ hai.

Về nhà, mẹ tôi nhìn một cái đã nhận ra tôi vừa khóc.

Bà tưởng tôi bị bắt nạt nên định gọi điện hỏi dì.

Tôi vội giải thích, là do xem phim thôi.

“Anh ấy... anh ấy là người tốt ạ.”

Mẹ tôi nghe xong câu này, lập tức quay lại quan sát tôi.

“Hai đứa con có vẻ hợp nhau lắm nhỉ?”

Tôi hơi lúng túng.

“Mẹ đừng hiểu lầm, anh ấy là bạn học cấp ba của con.”

“Từ nhỏ tới lớn đều xuất sắc, chắc chẳng để ý đến con đâu.”

Mẹ tôi nói sẽ gọi điện hỏi dì.

Bà bật loa ngoài.

“Ai bảo là không để ý? Bên nhà trai hài lòng lắm rồi!”

“Người mẹ giới thiệu cho con có thể không đáng tin sao?”

Mặt tôi dần nóng bừng, chạy vội vào phòng.

Không lâu sau, Mạnh Yến Ngôn nhắn tin tới.

[Mắt em đỡ chưa?]

[Anh mua cho em miếng mặt nạ mắt hơi nước, trước khi ngủ nhớ dùng nhé.]

Tôi vội trả lời anh:

[Không cần đâu.]

[Em chỉ là do cơ địa dễ đỏ lên thôi, mai sẽ ổn.]

[Cà phê và phim hôm nay đều là anh mời rồi, cũng không thể để anh tốn kém thêm nữa.]

Mạnh Yến Ngôn chỉ nhắn lại một dòng:

[Vậy tối thứ Tư em mời anh nhé.]

Tôi còn đang phân vân không biết nên trả lời thế nào.

Thì đồ giao đã giao đến nới.

Không chỉ có miếng mặt nạ hơi nước.

Mà còn đi kèm một bó hoa cát tường, loại tôi thích nhất.

Cùng lúc đó, tin nhắn của anh lại tới.

[Không biết là em nên lần đầu gặp anh chưa mang hoa, giờ bù lại nhé.]

[Kiều Nam, thật vui vì đó là em.]

Tôi cầm bó hoa chạy vội vào phòng.

Lao lên giường, trùm kín chăn hét không ra tiếng.

Xấu hổ chết mất!

Buổi tối, tôi gọi điện với bạn thân suốt một tiếng.

Cô ấy không thể tin nổi đối tượng xem mắt của tôi là Mạnh Yến Ngôn.

“Tiểu Kiều, cậu nói là học bá nhất lớp năm đó á?”

“Anh ta trông như kiểu không thuộc về thế giới của chúng ta mà!”

“Tính cách cao ngạo, lạnh lùng như vậy mà cũng đi xem mắt? Khác xưa quá đi!”

Đường Thu Trì cách tôi hơn nghìn cây số, gào lên.

Tôi cũng trùm chăn gào theo.

“Làm sao đây? Anh ấy còn hẹn mình thứ Tư tuần sau đi xem phim nữa.”

“Tiểu Kiều, làm ơn mau tóm lấy anh ấy, nhà họ Kiều các cậu có cứu tinh rồi!”

Tôi: “...”

Đường Thu Trì là bạn thân mười năm của tôi.

Tình bạn của chúng tôi bắt nguồn từ một bộ manhwa Hàn Quốc.

Cô ấy cũng như tôi, không có năng khiếu ở mảng học hành.

Ba năm cấp ba, tôi gắng hết sức cũng chỉ đậu vào được một trường hạng hai.

Tốt nghiệp xong, chẳng giỏi giao tiếp.

Chỉ ru rú ở nhà vẽ truyện tranh đăng lên mạng.

Không ngờ lại có chút nổi tiếng.

Cũng kiếm được ít tiền.

Cô ấy làm việc ở thành phố B, sống tốt hơn tôi nhiều.

“Tiểu Kiều, chờ dịp Tết mình về, mong được uống rượu mừng của hai cậu.”

Cô ấy lại nói linh tinh rồi..

Chỉ còn hơn một tháng nữa là tới Tết.

Tôi với Mạnh Yến Ngôn còn chưa đâu vào đâu đâu.

3.

Thứ Tư đến rất nhanh.

Mạnh Yến Ngôn nói sẽ đợi tôi dưới nhà.

Tôi nhanh chóng thay đồ.

Đứng trước gương xoa hai má.

“Bình tĩnh, bình tĩnh, phải giữ dáng vẻ đoan trang.”

Mạnh Yến Ngôn hình như vừa tan làm, vẫn mặc vest.

Anh bước tới mở cửa xe giúp tôi.

Vừa đến gần, hương tuyết tùng dễ chịu đã len lỏi vào mũi.

Tôi đột nhiên nhớ ra, khăn tay hôm trước đã giặt sạch nhưng quên mang xuống rồi.

“Anh chờ em hai phút, em lên lấy đồ ngay.”

Mạnh Yến Ngôn mỉm cười thản nhiên.

“Thôi, để lần sau đi.”

“Giờ anh đói rồi, đi ăn trước nhé.”

Hóa ra anh vừa tan làm thật.

Anh nói công ty có cuộc họp đột xuất, nếu không đã tới sớm hơn.

Tôi, người thất nghiệp chổng chơ ở nhà, cũng hiểu rõ sự khổ sở của dân văn phòng.

Lúc ăn, Thu Trì bảo tôi lén chụp ảnh Mạnh Yến Ngôn gửi cô ấy xem.

Tôi làm sao dám chứ!

Đành chụp trộm đôi chân dài của anh dưới bàn thôi.

[Wow! Quả nhiên là học bá! Kiếm tiền giỏi thế, đôi giày kia tới 200 nghìn tệ đấy!]

Thấy tin nhắn, tôi suýt thì sặc nước.

Mạnh Yến Ngôn đứng dậy, nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.

Rồi đưa cho tôi một tờ giấy ăn.

“Cay quá sao?”

“Anh nhớ em thích ăn cay mà.”

Tôi luống cuống tắt màn hình, đặt úp điện thoại xuống bàn.

“Không sao không sao, em chỉ lỡ sặc thôi.”

Xác nhận tôi không sao, anh đứng dậy đi ra quầy bar.

Tôi nhanh chóng nhắn lại cho Thu Trì:

[Hàng nhái thôi nhỉ?]

[Tối nay anh ấy còn bị sếp gọi họp gấp, đến trễ 27 phút cơ mà.]

Nhưng Thu Trì lại bảo cô ấy đã tra rồi, chắc chắn là đồ thật.

Cô ấy còn bảo tôi thử hỏi Mạnh Yến Ngôn xem anh ấy đang làm ở công ty nào.

Tôi mà dám hỏi sao!

Khi anh quay lại, trên tay là một ly nước cam.

Dáng đi của anh rất đẹp.

Áo sơ mi còn cởi hai khuy.

Cổ áo hơi mở, thấp thoáng lộ ra đường cong từ cổ đến xương quai xanh.

Không khác gì các nhân vật nam trong truyện tranh fanfic của tôi.

Tôi chợt cảm thấy suy nghĩ của mình thật đáng xấu hổ.

Anh đặt ly nước cam trước mặt tôi, nhẹ nhàng nói:

“Ăn xong chưa?”

“Mình đi dạo chút cho tiêu cơm rồi xem phim, được không?”

Giọng Mạnh Yến Ngôn trầm ấm.

Đến mức tôi không có cách nào từ chối.

Trong trung tâm thương mại đông người, anh đi phía ngoài, che cho tôi.

Vest vắt trên tay.

Dáng người cao ráo, chân dài chuẩn người mẫu.

Tôi nhìn hai chiếc bóng phản chiếu trên cửa kính.

Cứu với!

Trông tôi thấp bé quá đi!

Còn đang bận ngẩn ngơ thì Mạnh Yến Ngôn đột ngột ôm vai tôi kéo vào lòng.

“Cẩn thận.”

4.

Hóa ra là một cậu bé đang đi xe trượt lao thẳng tới.

Suýt nữa thì đâm sầm vào tôi.

Phụ huynh cậu bé vội vàng chạy đến xin lỗi chúng tôi.

Mạnh Yến Ngôn khẽ nói: “Không sao.”

Nhưng cánh tay anh ôm lấy tôi vẫn không buông ra.

Nhiệt độ cơ thể anh xuyên qua lớp áo sơ mi mỏng, truyền đến tôi.

Tôi thậm chí còn nghe rõ nhịp tim trong lồng ngực anh càng ngày càng nhanh hơn.

Trời đất ơi!

Không cần nhìn gương, tôi cũng biết mình đỏ hết cả mặt rồi.

May mà điện thoại của Đường Thu Trì đã cứu tôi một mạng.

Tôi giả vờ bình tĩnh bắt máy.

Thu Trì đang chọn giày để mặc trong buổi dạ hội cuối năm.

“Chị đây định mua đôi cao gót 12 cm, áp đảo cả hội trường luôn!”

“Phối thêm chiếc váy quây nữa, không tin là không chinh phục được anh chàng họ Tần đó!”

Chiều cao luôn là nỗi đau cả đời này của chúng tôi.

Nhưng tôi vẫn không nhịn được khuyên cậu ấy.

“12 cm? Không ổn lắm đâu, cảm giác sẽ rất đau đấy!”

“Vậy cậu nghĩ bao nhiêu thì hợp?”

Tôi suy nghĩ một chút rồi nhẹ giọng đáp:

“Mình chỉ chấp nhận tối đa là 8 cm thôi.”

Bước chân của Mạnh Yến Ngôn chợt dừng lại, suýt chút nữa tôi cũng va vào lưng anh.

Anh quay đầu lại, nhìn tôi chăm chú.

Đôi mắt cảm xúc cuồn cuộn dâng trào.

Tôi che mic, khẽ hỏi anh.

“Sao vậy?”

Mặt anh đỏ bừng đến tận mang tai, nói một câu:

“Nhất định phải giới hạn chặt thế sao?”

Tôi không hiểu anh đang nói gì.

Bên kia, Thu Trì lại thử một đôi giày mới.

Tôi vội vã tắt máy.

Ngẩng đầu nhìn anh.

“Ơ? Giới hạn gì chặt cơ?”

Mạnh Yến Ngôn thu ánh mắt lại, đẩy nhẹ kính.

“Khụ, không có gì đâu, anh sẽ tự tìm cách.”

Tôi thầm nghi hoặc.

Không biết anh làm sao nữa.

Trong rạp chiếu phim, mọi người đều bật cười nghiêng ngả.

Chỉ có Mạnh Yến Ngôn từ đầu đến cuối đều trầm tư.

Tiếng cười của tôi cũng tắt ngấm.

Ngại ngùng im lặng.

Trong lòng tự hỏi, có phải mình tùy tiện quá không.