Chương 2
“Đây là phong tục, không thể phá bỏ.”
Tôi giật khăn voan xuống, thẳng thừng nói:
“Ngồi cũng ngồi rồi, có thể chuyển sang bước tiếp theo chưa ạ?”
Bọn họ lúng túng gật đầu, không muốn phá hỏng lễ cưới, liền chỉ vào chậu lửa trước mặt:
“Vậy con bước qua chậu lửa này đi.”
“Xua đuổi vận xui từ nhà mẹ đẻ mang đến.”
Bắt tôi mặc váy dài nhảy qua chậu lửa, chỉ vì cái gọi là “xua đuổi vận xui”?
Buồn cười đến cực điểm!
Huống chi, nhà mẹ đẻ của tôi thì có vận xui gì?
Tôi cười lạnh một tiếng, ngẩng đầu lên đã nhìn thấy cả gia đình nhà chồng đang đứng trên lầu nhìn xuống.
Cái trò thử thách sự phục tùng này đúng là hết đợt này đến đợt khác.
Tôi tóm lấy cái loa bên cạnh, hét to với bọn họ:
“Đám cưới này, ai thích thì đi mà cưới!”
“Bố mẹ, chúng ta về thôi.”
4.
Tôi quay đầu định bước đi, gia đình chồng cuối cùng cũng hoảng sợ.
Cả nhà vội vàng từ trên tầng chạy xuống ngăn tôi lại.
Tôi đảo mắt khinh thường, không nể mặt ai.
Chồng chạy đến, thở không ra hơi, liên tục xin lỗi:
“Tiểu Vân, nhà anh chỉ là làm theo thủ tục thôi, em không muốn thì thôi vậy.”
Tôi giơ chân đá đổ chậu lửa, trừng mắt liếc anh ta một cái:
“Vậy tại sao không phải là anh vượt núi đao xuống biển lửa để cưới tôi?”
Chồng bất lực gãi đầu, vội vàng đẩy ghế đi, mở ra một con đường thông thoáng cho tôi:
“Bây giờ sạch sẽ rồi, không cần quan tâm gì đến tục lệ nữa.”
Mẹ chồng bước tới, nắm lấy tay tôi, nói đi nói lại những lời ngon ngọt:
“Chúng ta cũng vì coi trọng con, sợ không làm đúng tục lệ, con lại không hài lòng.”
Tôi lười tranh cãi với bà ta, để mặc bọn họ kéo tôi đi vào phần nghi thức tiếp theo.
Khi dâng trà, tôi hai tay nâng ly trà đưa cho mẹ chồng.
Bà ta nhận trà, cười tươi rồi đưa cho tôi một phong bao lì xì.
Tôi nhận lấy, ngay lập tức chuyển nó cho chồng.
Anh ta nhìn tôi đầy vẻ kinh ngạc.
Tôi cố tình cất cao giọng nói:
“Tiền mừng mẹ đưa cho chúng ta, anh nhớ kiểm tra cẩn thận, kẻo lại làm ầm ĩ, nói số tiền không đúng.”
Chồng xấu hổ nhận lấy phong bao, không nói lời nào.
Mẹ chồng lại không hề tức giận, chỉ cười vui vẻ:
“Con dâu tốt, có tiền thì nên để chồng giữ, mẹ chỉ việc hưởng phúc thôi!”
Khi chồng dâng trà cho bố mẹ tôi, mẹ chồng nhanh chóng tìm cơ hội, định gây khó dễ:
“Ôi, nhà các anh chị đã chuẩn bị tiền và thịt tiễn con gái* chưa?”
* Tiền và thịt do gia đình cô dâu chuẩn bị để thể hiện tình cảm khi con gái xuất giá.
Mẹ tôi vốn đã buồn, nghe vậy càng thêm đau lòng, đưa tay lau nước mắt.
Bố tôi đứng bên nhẹ nhàng an ủi mẹ, khuyên bà đừng suy nghĩ nhiều.
Tôi lập tức sắc lạnh liếc một cái, nắm lấy tay mẹ, dịu dàng an ủi:
“Nhà chúng ta không cần mấy thứ đó. Con mãi mãi là con gái của bố mẹ.”
Mẹ chồng bị tôi nói làm cho cứng họng, chỉ biết lúng túng quay đầu sang chỗ khác.
Lúc này, một bà thím bên cạnh mang đến một cái tạp dề đưa cho mẹ chồng.
Mẹ chồng đổi giận làm vui, phấn khởi hẳn lên:
“Chúng tôi chuẩn bị mọi thứ chu toàn, sợ làm phật lòng con dâu.”
Ta nhìn chằm chằm vào cái tạp dề, không nhúc nhích.
Mẹ chồng tiến đến, đeo cái tạp dề kia lên người tôi:
“Sau này quản gia, nấu cơm, phải nhờ cả vào con rồi.”
Tôi cười nhạt, tháo tạp dề ra, đeo lên người chồng, chậm rãi nói:
“Mẹ vừa làm mẫu cho con một lần, con hiểu rồi.”
“Sau này quản gia, nấu cơm, phải nhờ cả vào anh rồi.”
“Hy vọng anh ngày càng khéo léo, đảm đang.”
Mẹ chồng tức giận đến méo cả miệng nhưng không dám hùng hổ, chỉ có thể nén giận.
Chồng sợ hai bên xảy ra xung đột, vội vàng cười trừ, đeo tạp dề lên người mình:
“Lời chúc này anh xin nhận.”
Mẹ chồng biết không thể đấu lại tôi, bèn chuyển ánh mắt nhìn về phía những họ hàng khác.
Nhân lúc mẹ tôi nắm tay dặn dò tôi vài điều, bà ta lén lút đứng thẳng người lên, rời khỏi đám đông, đi tới gần đám họ hàng để kể lể.
Sau khi nghe bà ta than vãn xong, họ hàng lập tức tỏ ra đồng cảm, chuyển hết bất mãn sang người tôi.
Khi tôi chuẩn bị đến kính rượu cho họ hàng, họ đồng loạt nhìn tôi bằng ánh mắt đầy chán ghét.
5.
Sau khi lễ cưới hoàn tất, bụng tôi đã đói đến mức kêu rồn rột, chỉ hận không thể gặm luôn tấm bìa cứng.
Tôi vòng ra phòng bếp xem thử, một món đồ ăn cũng không có.
Mọi người ngồi trong sảnh trước, say sưa ăn uống những món ngon trong bát của mình.
Tôi tự lấy một bộ bát đũa, định gắp thức ăn thì bị bác cả giơ tay đánh một cái.
Bác cả nheo mắt, những nếp nhăn trên mặt gần như xoắn vào nhau:
“Con nhóc không biết quy củ!”
Tôi đau đớn xoa cổ tay phản bác:
“Sao vậy? Cô dâu mới về nhà chồng đến cơm cũng không được ăn ạ?”
Bác cả nhận tín hiệu từ mẹ chồng, lập tức bắt chéo chân, tỏ vẻ không khách sáo:
“Cô dâu mới về nhà chồng không được ăn cơm, quy tắc này không ai dạy cho cô à?”
Tôi nhíu mày, đặt bát đũa xuống.
Bác cả tưởng rằng tôi đã ngoan ngoãn nghe lời, liền nháy mắt với mẹ chồng.
Tôi lấy điện thoại di động ra, ở ngay trước mặt bọn họ gọi một phần đồ ăn giao đến.
Hành động của tôi làm bác cả đỏ bừng mặt đến tận mang tai, giơ tay chỉ thẳng vào tôi:
“Cô xem, thế này còn ra thể thống gì nữa! Cô không được dạy dỗ à!”
Tôi bưng đồ ăn ngoài, vừa thản nhiên ăn uống vừa nhìn ông ta:
“Con ăn đồ giao đến, đâu tính là ăn cơm của nhà chồng.”
“Nếu như vậy cũng không đúng quy tắc, chẳng lẽ định để con chết đói sao?”
Bác cả không phản bác được, cúi đầu ăn cơm, nhìn tôi với ánh mắt đầy căm tức.
Ăn uống xong xuôi, tôi không muốn ở lại với bọn họ nữa, liền ra ngoài tìm bạn bè vui chơi.
Bạn bè chúc mừng tôi, cả nhóm cùng nhau chụp ảnh.
Chụp chưa được mấy tấm thì dì hai lắm lời đã bước đến.
Bà ta chỉ tay về phía chúng tôi, mặt đầy khó chịu:
“Xem kìa, cười cười cười, cười đến mức mất hết tài lộc rồi!”
Tôi ngớ người hỏi lại: “Dì nói vậy là sao?”
Dì hai dựa vào khung cửa, vuốt mấy sợi tóc ít ỏi của mình:
“Cô dâu mới cưới không được cười, cười hở răng là lộ tài. Còn cười nữa tài sản trong nhà sẽ bị cô cười bay mất!”
Tôi có thể nhịn, nhưng bạn bè tôi thì tuyệt đối không.
Nghe xong, bọn họ lập tức đáp trả:
“Vị bác gái này, bác không cười mà nhà bác cũng có nhiều tài sản đâu nhỉ!"
Dì hai tức giận đến dậm chân, vừa đi vừa chửi rủa:
“Lũ điêu ngoa! Sớm muộn gì các người cũng phải nếm mùi đau khổ cho mà xem!”
Bạn bè tôi tranh nhau làm mặt xấu chọc tức khiến bà ta tức giận đến tím người.
Đám họ hàng này không biết đang bàn mưu tính kế gì, khăng khăng nói rằng còn một nghi thức nữa cần thực hiện.
Thế là, một đám họ hàng ào ào xông vào, bắt đầu kéo giật chúng tôi, lôi lôi kéo kéo không ngừng.
Tôi bị mấy người đè chặt không nhúc nhích được.
Bọn họ vừa lôi kéo vừa quát mắng:
“Không ép buộc bọn trẻ này vào khuôn khổ không được!”
“Miễn cho sau này cứng đầu cứng cổ!”
Nhìn thấy bạn bè bị lôi kéo đến mức da thịt bầm tím, cơn giận trong lòng tôi bốc thẳng lên đầu, sức lực bỗng chốc tăng vọt, đẩy hết những người đang đè mình ra.
Đám họ hàng nhìn thấy tôi phản kháng, càng ra sức kéo mạnh hơn.
Tôi lập tức bùng nổ, chỉ cần ai đến gần lôi kéo thì liền ăn một cái bạt tai.
Không phân biệt là ai, cũng mặc kệ tay có đau hay không, cứ ai tới gần tôi hoặc bạn bè đều bị tôi thẳng tay tát.
Tiếng bạt tai bốp bốp vang lên khắp căn phòng, đám họ hàng sững sờ nhìn tôi.
Tôi xắn tay áo lên, hai tay chống nạnh, đứng chắn trước mặt bạn bè:
“Tôi xem ai còn dám lại gần nữa!”
“Ngày vui mà nhất định phải bày ra mấy trò xúi quẩy này!”
Đám họ hàng bị tôi đánh cho đứng im một góc, không ai dám mở miệng.
Mẹ chồng thấy tình hình mất kiểm soát, vội vàng chạy tới hòa giải:
“Ôi trời, sao lại ầm ĩ thế này?”
Tôi chỉ vào những người họ hàng đang ôm mặt, nói với bà ta:
“Đúng là khinh người quá đáng! Thật sự cho rằng tôi là quả hồng mềm muốn bóp sao cũng được à?”
“Xin lỗi bạn bè tôi ngay!”
Mẹ chồng không muốn làm lớn chuyện đành phải cúi đầu xin lỗi trước:
“Thành thật xin lỗi, chút phong tục khiến mọi người chê cười rồi.”
6.
Từ sau khi chuyện tôi tát người lan truyền, những họ hàng dám chọc vào tôi ngày càng ít.
Chồng nghe xong mấy chuyện này, không nhịn được thở dài.
“Em cần gì phải so đo với bọn họ? Bọn họ tuổi tác đã cao, chỉ muốn náo nhiệt chút thôi.”
Tôi lập tức xắn tay áo, để lộ những vết bầm tím trên cánh tay.
“Anh gọi đây là náo nhiệt à?”
Chồng vừa nhìn thấy, vội quay đi tìm thuốc bôi cho tôi, trong miệng lẩm bẩm:
“Bọn họ ra tay không biết nặng nhẹ, em đừng so đo.”
Trong lời anh ta nói, một nửa là an ủi, nửa còn lại là biện hộ cho họ hàng mình.
Tôi bĩu môi, trong giọng nói đầy vẻ khó chịu:
“Anh đúng là biết suy nghĩ cho tất cả mọi người, duy chỉ có em là không nghĩ đến.”
Anh ta vừa thoa thuốc cho tôi, trong mắt đong đầy tình yêu.
“Đợi chuyển hộ khẩu xong chúng ta sẽ đi xem nhà rồi đăng ký kết hôn, lúc đó em sẽ không phải lo nhìn thấy bọn họ nữa.”
“Thôi nào, đừng nghĩ tới những chuyện này nữa. Không phải em hẹn bạn bè đi ra ngoài chơi sao?”
Tôi khẽ gật đầu, quay sang tủ quần áo chọn một bộ váy trễ vai dài quá gối.
Chồng bận đi làm nên không đưa tôi đi, tôi trang điểm nhẹ nhàng rồi chuẩn bị ra ngoài.
Mẹ chồng lại giơ tay ngăn tôi, đưa mắt nhìn tôi từ đầu đến chân:
“Tiểu Vân, con mặc thế này không ra làm sao cả.”
Tôi cúi đầu nhìn trang phục của mình, nhíu mày:
“Mẹ, trang phục này rất bình thường mà.”
Mẹ chồng kéo phần vai của bộ váy lên, vừa chỉ trỏ vừa nói:
“Con đã kết hôn rồi, phải chú ý hơn một chút.”
Tôi không muốn cãi nhau với bà ta, trực tiếp rời đi luôn.
Gặp bạn bè xong, tâm trạng nặng nề trong tôi cũng được xua tan.
Xem thêm một bộ phim, điện thoại di động của tôi gần như bị gọi đến nổ tung.
Mẹ chồng gọi 37 cuộc điện thoại, chồng gọi 5 cuộc.
Tôi gọi lại thì nghe giọng chồng đầy vẻ sốt ruột:
“Mẹ nói em vẫn chưa về nhà, sợ em xảy ra chuyện nên bảo anh điện thoại gọi cho em xem thế nào.”
Tôi bất lực xoa trán:
“Em chỉ ra ngoài cùng bạn bè, xem một bộ phim thì có thể xảy ra chuyện gì chứ?”
Chồng đáp qua loa vài câu rồi cúp điện thoại.
Kết thúc buổi tụ tập, tôi vừa mở cửa về nhà đã nghe tiếng mẹ chồng phàn nàn:
“Mẹ chỉ là quan tâm các con, gọi thêm vài cuộc điện thoại thôi, sao thái độ lại kém như vậy?”
“Chẳng phải lần trước ai đó ra ngoài chơi, về quá khuya gặp phải kẻ xấu sao?”