Chương 2

‹ Trước Sau ›
Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Nhưng mẹ của Lục Tử Hào vẫn không chịu dừng lại: "Sao nào, chị nghĩ trả tiền là xong à? Thế còn tiền bồi thường thì sao?"

Tôi chỉ để lại một câu: "Nếu chị có bằng chứng chứng minh tôi có vấn đề thì cứ việc kiện tôi, tòa xử thế nào tôi cũng chấp nhận."

Nhưng mẹ của Lục Tử Hào lại lập tức đổi giọng: "Chỉ vì mấy đồng bạc lẻ mà tôi phải mất công như vậy làm gì?"

Những phụ huynh khác trong nhóm bắt đầu cuống lên: "Ôi trời, sao mẹ của Bảo Nhi nóng tính thế chứ? Người nghi ngờ chị là mẹ của Tử Hào mà, chúng tôi đâu có nói gì đâu!"

"Đúng rồi, mẹ Bảo Nhi à, chị đừng kích động như vậy mà, dù sao thì chúng tôi cũng cần thời gian để tìm quán ăn mới cho con mà đúng không?"

Mẹ của Lục Tử Hào lại tiếp tục lên tiếng: "Tôi biết có một chỗ rất ổn, dù đắt hơn ở đây 10 tệ một bữa, nhưng tuyệt đối an toàn, đảm bảo vệ sinh!"

Đến mức này rồi thì tôi còn gì mà không hiểu nữa? Hóa ra tất cả chỉ là một màn kịch nhằm cướp khách mà thôi.

Nhưng dù sao tôi cũng không muốn tiếp tục làm nữa nên tôi cũng chẳng thấy có vấn đề gì, tôi trực tiếp giải tán nhóm, khỏi phải bận tâm thêm nữa.

3.

Tuy nhiên đời không như là mơ, an ổn thì không có nhưng rắc rối lại kéo đến.

Từ sau khi tôi giải tán nhóm cơm trưa thì mẹ của Lục Tử Hào ra sức tung tin trong trường rằng tôi là kẻ làm ăn thất đức, cho thằng bé ăn thịt bò bệnh.

Bọn trẻ tin là thật nên đồn nhau rằng Bảo Nhi có một người mẹ xấu tính, sau đó dần cô lập không chơi với con bé nữa.

Bảo Nhi vì bênh vực tôi mà cãi nhau với Lục Tử Hào, nhưng làm sao con bé có thể thắng được một đứa trẻ cao lớn hơn mình chứ?

Kết quả là Bảo Nhi bị bắt nạt, Lục Tử Hào đẩy ngã Bảo Nhi khiến tay của con bé đập vào bàn học trầy một mảng lớn, cả cánh tay sưng vù lên.

Nhận được tin thì tôi vội vàng lao đến trường, tôi đưa con bé đi bệnh viện kiểm tra, kết quả là con bé bị rạn xương.

Tôi đau lòng đến bật khóc, đây là con gái yêu quý mà tôi còn không nỡ để con bé chạm tay vào bất cứ thứ gì mà.

Nhà trường gọi phụ huynh hai bên đến hòa giải, mẹ của Lục Tử Hào vẫn hống hách như cũ: "Nếu con bé không cãi nhau với con trai tôi thì nó có bị đẩy không?"

"Tự mình đứng không vững còn đổ lỗi cho con trai tôi à."

"Xin lỗi gì chứ? Bồi thường cái gì hả? Con của tôi có làm sai đâu, sao phải xin lỗi?"

Giáo viên chủ nhiệm vẫn giữ thái độ trung lập, không thiên vị ai: "Chúng tôi đã điều tra rõ vụ việc và cũng đã kiểm tra camera trong lớp rồi."

"Là Lục Tử Hào nói mẹ của Bảo Nhi là đồ phụ nữ xấu xa không có lương tâm trước, cho nên Bảo Nhi mới tìm cậu bé tranh luận, hơn nữa sau đó chính Lục Tử Hào ra tay trước, cho nên trách nhiệm rõ ràng thuộc về thằng bé."

"Nhà trường sẵn sàng đứng ra hòa giải nhưng nếu chị vẫn giữ thái độ như vậy thì chúng tôi chỉ có thể báo cảnh sát."

Mẹ của Lục Tử Hào vẫn lớn tiếng la lối: "Con tôi nói sai sao?"

"Mẹ của Bảo Nhi chính là kẻ vô lương tâm! Rõ ràng trong nhóm ăn trưa chị ta nói con gái của chị ta sẽ ăn cùng các bạn, nhưng chị ta lại mua thịt bò bệnh cho con tôi ăn, còn con gái mình thì không ăn!"

"Không chỉ thế mà chị ta còn cố tình gắp cho con tôi nhiều thịt hơn, muốn hại con tôi mà! Nó vẫn còn đứng ở đây được đã là may mắn lắm rồi!"

Tôi tức giận phản bác ngay lập tức: "Chị có bằng chứng không mà nói hả? Vu khống thì ai mà chẳng làm được, nói chuyện thì phải có chứng cứ.”

"Thầy chủ nhiệm à, tôi nghĩ thầy cứ báo cảnh sát đi, người này bị thần kinh rồi, nói chuyện chẳng đâu vào đâu cả!"

"Bản thân chị nuôi con mình béo như con lợn, ăn khỏe như vậy, tôi không cho thêm cơm thì chẳng lẽ để nó đói chết sao?"

Nghe tôi nói con trai của chị ta béo như lợn, mẹ của Lục Tử Hào lập tức gào lên, còn lao đến định đánh tôi, may mà chị ta đã bị mọi người ngăn lại.

Lục Tử Hào đứng bên cạnh cũng hét lớn: "Em không phải lợn! Mẹ của em nói rồi, mẹ của Lâm Bảo Nhi là kẻ xấu xa không có lương tâm, sau này Lâm Bảo Nhi cũng sẽ là kẻ xấu, kẻ xấu thì phải bị đánh chết.”

"Hơn nữa mẹ của em còn nói dù có đánh chết cũng không sao, vì cháu là học sinh tiểu học nên có đánh người cũng không phạm pháp.”

Tất cả những người có mặt đều sững sờ, bao gồm cả tôi.

Tôi đã tiếp xúc với Lục Tử Hào gần một tháng, hoàn toàn không ngờ thằng bé lại có thể nói ra những lời như vậy, càng không ngờ mẹ nó lại dạy con mình theo cách đó.

Chẳng bao lâu sau, tất cả chúng tôi bị đưa đến đồn cảnh sát.

Mẹ của Lục Tử Hào vẫn cố chấp cãi cùn, nhưng sau khi bị cảnh sát giáo huấn một trận thì chị ta bắt đầu chùn bước nhưng vẫn hất cằm nói: "Lần trước chị cho con tôi ăn thịt bẩn, tôi cũng không bắt chị bồi thường, lần này coi như hòa!"

Tôi lập tức phản bác: "Chị nằm mơ giữa ban ngày đấy à? Không có bằng chứng thì đừng vu khống tôi! Lần này tiền viện phí, tiền dinh dưỡng của Bảo Nhi, một xu chị cũng đừng hòng quỵt của tôi.”

"Dù sao thì cũng có cảnh sát ở đây, chuyện này không đơn giản là bắt nạt học đường đâu mà là cố ý gây thương tích đấy, có phải nên bị trừng phạt, có phải nên có tiền án tiền sự không?"

Cuối cùng mẹ của Lục Tử Hào cũng sợ hãi rồi miễn cưỡng xin lỗi tôi.

Sau khi Lục Tử Hào bị cảnh sát giáo huấn thì cũng trở nên ngoan ngoãn hơn, thằng bé phải công khai xin lỗi con gái tôi và cam kết sẽ không bắt nạt Bảo Nhi nữa.

Vì lo lắng cho tình trạng của Bảo Nhi nên tôi cũng không muốn truy cứu thêm, đợi đến khi con bé hồi phục thì tôi mới tìm mẹ của Lục Tử Hào rồi yêu cầu chị ta thanh toán viện phí, tiền dinh dưỡng và bồi thường tổn thất tinh thần cho con bé.

Dĩ nhiên là chị ta không chịu, chị ta lại bắt đầu la lối rồi tìm cách quỵt tiền, nhưng tôi chẳng buồn đôi co mà lập tức lấy điện thoại ra định báo cảnh sát: "Chị nghĩ cho kỹ đi, nếu tôi kiện chị ra tòa thì tòa án sẽ yêu cầu cảnh sát điều tra lại toàn bộ vụ việc, đến lức đó tiền án của con trai chị chắc chắn sẽ được ghi lại!"

Cuối cùng mẹ của Lục Tử Hào hoảng sợ nên mới miễn cưỡng trả tiền cho tôi, nhưng chị ta vẫn không quên buông lời đe dọa: "Dám tống tiền tôi à? Gặp phải người như chị xem như tôi xui xẻo! Nhưng số tiền này, tôi sẽ bắt chị trả lại không thiếu một xu!"

"Không đúng, tôi phải bắt chị trả lại gấp nhiều lần! Tôi sẽ khiến chị phải trả giá!"

"Chị cứ chờ đó mà xem!"

Ha ha, chờ thì chờ, ai sợ ai chứ.

4.

Hôm đó sau khi tan học, tôi vẫn bưng cơm canh lên bàn như thường lệ, Bảo Nhi nhìn qua một lượt rồi đột nhiên hỏi tôi: "Mẹ ơi, sao không có thịt gà ạ? Mẹ nấu gà rồi mà, mẹ mau mang lên đi!"

Tôi ngạc nhiên: "Gà gì cơ? Nhà mình đâu có gà? Bảo Nhi, con lại thèm ăn đùi gà rồi à? Ngày mai mẹ làm cho con nhé?"

Bảo Nhi ngoan ngoãn gật đầu, trong miệng lẩm bẩm: "Mẹ của Lục Tử Hào nói dối, dì ấy lừa người ta rồi.”

Nghe thấy cái tên Lục Tử Hào, tôi lập tức cảnh giác, tôi truy hỏi con bé: "Tại sao con lại nói như vậy?"

Bảo Nhi nói: "Lúc con tan học thì con nhìn thấy mẹ của Lục Tử Hào, dì ấy nói mẹ ở nhà làm gà, còn nói mẹ làm gà rất giỏi, kiếm được rất nhiều tiền."

"Với cả Lục Tử Hào còn bảo sau này con cũng sẽ làm gà, nhưng mà con thích ăn sườn hơn, mẹ ơi, sau này con làm món sườn được không?"

Tôi ngây người tại chỗ, tôi không thể ngờ mẹ của Lục Tử Hào lại dám nói những lời đó với con gái của tôi.

Tôi giận đến mức cả người run rẩy, nhưng tôi biết mình không thể đi tìm chị ta nói lý được, nếu những lời này truyền ra ngoài thì chỉ càng khiến thiên hạ có thêm chuyện để đàm tiếu mà thôi.

Hơn nữa mẹ của Lục Tử Hào chắc chắn sẽ chối bay chối biến, kiểu như "Tôi nói là hầm gà thôi mà, ai mà biết chị lại nghĩ đi đâu làm gì.”

Tôi chỉ có thể dỗ dành Bảo Nhi: "Ừm, Bảo Nhi thích ăn sườn đúng không, sau này mẹ sẽ hầm sườn cho con ăn, không hầm gà nữa."

Dỗ con ngủ xong, tôi trằn trọc suy nghĩ làm thế nào để đối phó với mẹ của Lục Tử Hào, để chị ta không thể tiếp tục làm tổn thương đến hai mẹ con tôi nữa.

Đúng lúc đó tôi nhận được một tin nhắn wechat từ một phụ huynh trước đây từng gửi con đến ăn cơm ở nhà tôi.

"Mẹ Bảo Nhi à, chuyện lần trước thật sự xin lỗi chị, lúc đó tôi bị mẹ của Lục Tử Hào kích động nên mới nghi ngờ chị, tôi thành thật rất xin lỗi chị."

Ban đầu tôi không muốn trả lời lại, nhưng nghĩ đến việc không cần thiết phải gây thù chuốc oán với quá nhiều người, dù sao bọn trẻ vẫn còn học chung cho nên tôi chỉ trả lời qua loa vài câu.

Nói chuyện một lúc thì cuối cùng đối phương cũng đi thẳng vào vấn đề: "mẹ Bảo Nhi, chị có dự định mở lại quán cơm không? Chúng tôi có mấy phụ huynh muốn cho con quay lại ăn cơm ở chỗ chị."

"Quán cơm do mẹ của Lục Tử Hào giới thiệu, bọn trẻ đến ăn chưa bao lâu đã bị nôn mấy lần rồi.”

"Vẫn là chỗ chị tốt hơn, vừa an toàn vừa hợp túi tiền, vệ sinh sạch sẽ, bọn trẻ rất thích ăn cơm chị nấu."

Tôi cười lạnh rồi từ chối đề nghị mở lại quán cơm, nhưng tiện thể cũng dò hỏi xem họ đang gửi con đến ăn ở đâu.

Qua những lần tiếp xúc trước đây, tôi cảm thấy mẹ của Lục Tử Hào rất tham của rẻ, các quán ăn bên ngoài hầu như đều thu 20 tệ một bữa, vậy mà chị ta lại giới thiệu họ đến chỗ thu đến 25 tệ một bữa?

Hôm sau, tôi trực tiếp đến quán ăn đó xem sao, đúng lúc nhìn thấy bọn trẻ đang dùng bữa trưa.

Tôi giả vờ là phụ huynh của học sinh muốn đến xem thử đồ ăn nên chủ quán nhiệt tình đón tiếp tôi.

Tôi nhìn quanh một lượt thì nhận thấy đồ ăn bình thường chứ không có gì đặc biệt, cũng là một món mặn, hai món rau, một bát canh, kèm theo một phần trái cây tráng miệng.

Món ăn hơi nhiều dầu mỡ nhưng nhìn chung cũng khá sạch sẽ.

Tôi có hơi thất vọng, nhưng khi nghĩ đến việc mẹ của Lục Tử Hào giở trò lôi kéo học sinh nên tôi mới thử thăm dò hỏi chủ quán: "Chủ quán à, chúng tôi có một nhóm phụ huynh, nếu tất cả đều gửi con đến đây ăn thì có thể giảm giá cho chúng tôi không?"

Chủ quán vui mừng hỏi: "Bao nhiêu người thế?"

Tôi suy nghĩ một chút rồi nói: "Bảy người, tính cả con tôi là bảy đứa."