Nhưng sau đó, anh ta hết lần này đến lần khác đứng về phía Tô Đinh, khi tôi rơi vào tình huống khó khăn còn không ngại thêm dầu vào lửa, hoặc là mặc kệ, vô cảm đứng nhìn.
Chút tình cảm ít ỏi đó sớm đã tan biến, chỉ còn lại sự chán ghét tột cùng.
Nụ cười trên mặt Thẩm Phi dần cứng đờ.
Tôi liếc nhìn điện thoại, màn hình hiện lên mấy chục cuộc gọi nhỡ.
Bữa tối dưới ánh nến tôi đã đặt trước, giờ đã muộn mất nửa tiếng.
Chắc là hỏng bét rồi.
"Tống Hoài Nam, chúng ta về nhà thôi."
"Được."
Chiếc Rolls-Royce phiên bản giới hạn của Tống Hoài Nam đỗ ngay bên kia đường.
Cho đến khi ngồi vào ghế phụ, tôi cũng không thèm ngoái đầu nhìn Thẩm Phi lấy một lần.
Bình luận:
[Nữ phụ xinh đẹp quá, tôi yêu mất rồi! Giờ thì tôi thật tin Trần Lật Lật thật sự không thích nam chính nữa.]
[Cái thiết lập tra nam của nam chính đúng là ghê tởm. Một bên dây dưa với nữ chính, bên kia lại thèm khát nhan sắc tuyệt thế của nữ phụ, cả sàm sỡ nữa. Công chúa Lật Lật nhà ta nào dễ để hắn chơi đùa.]
07.
Về đến nhà, tôi thành khẩn xin lỗi ông chủ nhà hàng và bồi thường gấp đôi tiền cọc.
Tống Hoài Nam nhìn xung quanh rồi hỏi: "Dì giúp việc đâu rồi?"
Tôi hơi ngại ngùng đáp: “Tối nay em đã đặt bàn ở nhà hàng nên cho dì về trước rồi, nhưng không ngờ lại quá giờ hẹn với họ…”
"Nhưng không sao." Tôi cười cười, mở ứng dụng đặt đồ ăn. "Mình đặt đồ ăn ngoài nhé, anh muốn ăn gì?"
Tống Hoài Nam: "Đồ ăn ngoài không tốt cho sức khỏe, em muốn ăn gì, tôi nấu cho."
"Vậy cũng được, cá sốt chua ngọt được không?"
Tống Hoài Nam khựng lại một chút.
Tôi nghĩ mình đã gọi món khó nấu quá, định đổi sang món trứng cà chua xào đơn giản hơn.
Anh chậm rãi gật đầu: "Được, trong tủ lạnh có cá, em xem tivi đi, anh làm nhanh thôi."
"Vâng."
Tống Hoài Nam mở kênh truyền hình thực tế yêu thích của tôi rồi quay vào bếp.
Đang lúc quảng cáo rảnh rỗi, tôi đi loanh quanh ở chỗ anh làm.
Qua khe cửa, tôi thấy Tống Hoài Nam đưa bàn tay phải mà tôi vừa nắm lên môi, trân trọng hôn một cái.
Rồi anh mới bắt đầu rửa tay chuẩn bị nguyên liệu.
Bình luận:
[Không sợ bệnh kiều biến thái chết người, chỉ sợ bệnh kiều làm chuyện trong sáng. Nam phụ và nữ phụ đáng thương của chúng ta không xứng đáng có một kết thúc tốt đẹp sao! Tác giả, tôi muốn gửi dao lam cho bà!]
[Bỗng dưng không muốn xem cặp ác nhân này gượng ép thù hận nhau nữa, cảm giác nếu họ có thể sống tốt thế này, phân đoạn “ngủ” kia nhiều hơn chút cũng chẳng sao.]
[Không còn cách nào khác, hào quang nữ chính quá mạnh, nam phụ kiểu gì cũng sẽ quay sang theo Tô Đinh thôi, cốt truyện đã định sẵn rồi, không thể làm trái được.]
Những lời tương tự như này tôi đã nghe được không ít lần, trong lòng nhói lên một cái, chẳng còn tâm trí nào xem chương trình giải trí nữa.
May mà lúc này, món cá sốt chua ngọt của Tống Hoài Nam cũng đã xong.
Tôi hào hứng ăn liền mấy miếng lớn, rồi nhìn sang người đàn ông đang ngồi ngay ngắn bên cạnh:
"Lần trước em với Tô Đinh cùng rơi xuống biển, sốt đến tận bốn mươi độ, bát cá sốt chua ngọt mà dì giúp việc mang đến, thật ra là anh làm, phải không?"
"Không phải." Tống Hoài Nam khẽ nhắc nhở "Đang ăn cơm không nên nói chuyện, nghe lời."
Nhưng mà… trong từ điển của tôi từ trước đến giờ làm gì có hai chữ "nghe lời", tôi tiếp tục hỏi:
"Những bình luận ác ý kia cũng là anh sai người xóa sao? Có người nói em là bạch nguyệt quang của anh, rốt cuộc anh thích em từ khi nào vậy? Chúng ta đã từng quen biết nhau trước đây à?"
"Lật Lật…"
Đây là lần đầu tiên Tống Hoài Nam gọi tên tôi.
Tôi bĩu môi: “Thôi được rồi, anh nói không phải thì không phải. Em no rồi, đi gọi điện cho Thẩm Phi xem anh ấy về đến nhà chưa đây.”
Tôi rời khỏi bàn ăn, giả vờ cầm điện thoại lên bấm số.
Bỗng nhiên có tiếng dao rơi xuống sàn nhà.
Tôi quay đầu lại, thấy Tống Hoài Nam đang nắm chặt đầu ngón tay bị rỉ máu, ánh mắt nhìn về phía khác, hàng mi dày khẽ run: "Không sao, đừng lo cho tôi."
Tôi đặt điện thoại xuống, lấy băng cá nhân và băng gạc từ hộp thuốc ra, ngồi xuống trước mặt Tống Hoài Nam.
"Đã chảy máu rồi, sao lại không sao được. Có đau không, anh đưa tay ra đây."
Bình luận:
[Được được được, tôi rốt cuộc đã hiểu tại sao có mấy ông không nhận ra đối phương chính là trà xanh rồi, ánh mắt đó của nữ phụ đủ để tôi nguyện ý nghiên cứu cả đời luôn.]
[Nữ phụ ơi, đừng có lấy chuyện này ra trêu chọc nam phụ nữa, anh ta không bình thường đâu, không thể chịu nổi trêu chọc, ép quá coi chừng lại bị nhốt vào phòng tối đấy.]
[Tống Hoài Nam, huynh đệ, cậu mau mở lớp dạy đi, tôi quỳ xuống xin nhận học.]
"Xong rồi." Tôi thắt một cái nơ bướm xinh xắn cho miếng băng gạc.
"Cảm ơn." Một giọng nói khàn khàn đáp lại, hơi thở dần trở nên nóng bỏng, dồn dập.
Nhưng lần này Tống Hoài Nam rõ ràng đã có kinh nghiệm: "Tôi đến thư phòng một lát."
"Chờ đã." Tôi ấn anh ấy trở lại ghế.
"Em thấy trên mạng nói, thuốc đó tiêm nhiều không tốt cho sức khỏe, dễ bị liệt dương."
Tống Hoài Nam lần đầu tiên mở miệng giải thích nhanh đến vậy: "Đúng là có chút tác dụng phụ, nhưng không phải như bọn họ nói."
Theo sự tiếp xúc của da thịt, hoa văn trên người anh lại hiện lên, anh kéo áo khoác muốn che đi, nhưng bị tôi ngăn lại.
Tôi xoay người ngồi lên đùi anh, vuốt ve ấn ký Mị Ma lúc ẩn lúc hiện trên xương quai xanh:
"Đẹp thật đấy."
Câu khen ngợi này thật sự là từ tận đáy lòng.
"Lật Lật, em có biết mình đang làm gì không, xuống đi." Tống Hoài Nam gần như nghiến răng nghiến lợi thốt ra từng chữ.
"Không muốn." Tôi khẽ lắc lư hông, bày ra vẻ mặt quyến rũ, nũng nịu nói:
"Chồng à, chúng ta là vợ chồng hợp pháp mà, anh có thể làm bất cứ điều gì anh muốn với em."
Chiếc đuôi của Tống Hoài Nam quấn lấy người tôi, hơi thở nóng phả vào tai: “Trần Lật Lật, đừng như vậy, em sẽ hối hận đấy.”
"Sẽ không, em đã nói rồi, em bằng lòng."
Bình luận:
[Tống Hoài Nam, miệng thì nói “đừng như vậy”, nhưng đuôi lại rất thành thật nha. Anh cũng đâu có ý định cho nữ phụ cơ hội chạy trốn đâu, anh trai.]
[Nữ phụ, cô là thần tượng của tôi! Đối phương ngang bướng như vậy chính là cần kiểu tình yêu hùng hổ như đột nhập cướp bóc thế này, chỉ cần không chết thì cứ làm tới bến, làm mạnh lên cho tôi!]
Đôi môi bị anh chặn lại.
Tống Hoài Nam bế tôi lên, đặt xuống giường trong phòng ngủ.
Anh nắm lấy hai tay đang vùng vẫy của tôi, giữ chặt trên đỉnh đầu.
Cảnh tượng trước mắt dần trở nên mơ hồ, nụ hôn dịu dàng của người đàn ông lau đi nước mắt nơi khóe mi tôi, giọng nói trầm thấp đầy tự trách vang lên:
"Xin lỗi, anh vẫn làm em bẩn rồi..."
Tôi yếu ớt đẩy ngực anh, lần lượt bị động đón nhận:
"Tống Hoài Nam, dừng lại, nóng quá... Chỗ đó, chỗ đó không được..."
"Lật Lật ngoan, gọi thêm mấy tiếng nữa, sẽ nhanh thôi."
Tôi ngoan ngoãn: "Tống Hoài Nam, chồng ơi, anh Hoài Nam..."
"Ngoan lắm..."
Lừa đảo, đồ lừa đảo.
Nào có cái "nhanh thôi" mà tận ba tiếng sau mới xong hả!
08.
Bình luận:
[Tôi đã mua VIP cho cuốn tiểu thuyết rách nát này rồi, còn gì mà hội viên tôn quý như tôi không được xem chứ!]
[Móa, đôi nam nữ chính điên khùng kia ngược lên ngược xuống, tôi chẳng mảy may xúc động, thậm chí còn cảm thấy rất buồn cười. Cặp đôi ác nhân chỉ mới hôn nhau một cái mà đã khiến tôi khóc như mưa vì quá đỗi ngọt ngào rồi.]
[Ai hiểu được chứ, cặp này kích thích chết đi được, tự ti đến tận xương tủy khiến Tống Hoài Nam cảm thấy làm vậy là vấy bẩn bạch nguyệt quang, tội lỗi ngập tràn, nhưng dục vọng sinh lý lại khiến anh ta không thể dừng lại, chỉ có thể tỉnh táo mà trầm luân.]
[Thôi xong, sau khi nếm trải mùi đời, nam phụ càng không thể rời bỏ nữ phụ nữa rồi. Thiên Yết, Mị Ma, bệnh kiều, buff chồng chất, không dám tưởng tượng dục vọng chiếm hữu của Tống Hoài Nam với Trần Lật Lật sẽ mãnh liệt đến mức nào đây.]
Thời kỳ động dục của Tống Hoài Nam kéo dài trọn một tuần.
Mấy ngày cuối, tôi thật sự không chịu nổi nữa, "Hay là... anh dùng thuốc đi."
Ánh mắt trìu mến của Tống Hoài Nam như muốn khoét một lỗ trên người tôi, giọng nói lạnh nhạt trước kia giờ lại có chút ấm ức:
"Lật Lật, em vẫn là không thể chấp nhận được, phải không?"
"Đương nhiên không phải ý đó." Tôi xoa xoa eo, nhìn khuôn mặt điển trai đến hoa ghen liễu hờn của Tống Hoài Nam, nhớ lại những lời cay nghiệt mình từng nói, bỗng chốc chẳng còn giận được nữa.
Ai mà chẳng phải trả giá cho những lỗi lầm thời trẻ chứ.
Tôi cam chịu cầm lấy áo choàng tắm, "Em đi tắm trước."
Tống Hoài Nam bám dính lấy tôi: "Được, chúng ta cùng nhau tắm."
Tôi: "..."
Những ngày tháng như bị giam cầm, thậm chí còn hơn cả giam cầm này, cuối cùng cũng kết thúc vào trận tuyết đầu mùa.
Tống Hoài Nam phải tham dự một buổi tiệc tối thương mại ở thành phố H.
Là vợ anh ấy, tôi cũng nhận được thư mời.
Kiểu tiệc tùng uống rượu, hát hò ca tụng giả dối này, tôi chưa bao giờ quan tâm.
Nhưng thấy những người trong giới kinh doanh lén lút chê bai tôi ác độc, mong tôi không bao giờ xuất hiện nữa, tôi lại càng muốn đi.
Đã khó chịu khi thấy tôi, vậy thì cứ tha hồ mà ngắm đi.
Sau khi thay lễ phục xong, lâu lắm rồi mới thấy dòng bình luận hiện lên:
[Nữ phụ cẩn thận nhé, bữa tiệc này nữ chính cũng có mặt, theo mạch truyện thì đây là giai đoạn tình cảm của nữ chính và nam phụ thăng hoa.]
[Thật không hiểu sao fan của Trần Lật Lật ngày càng đông, thậm chí nhiều người muốn cứu cô ta như vậy, những chuyện xấu xa cô ta làm đâu phải giả.]
[Hừ, vì chúng tôi đều là dân văn phòng, làm công ăn lương, chẳng thể nào đồng cảm với kiểu tình tiết Mary Sue(*) mà cả thế giới đều yêu thương nữ chính phế vật, mặc kệ sống chết của nữ phụ. Hơn nữa, con điên nữ chính đó cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì.]
"Nếu em hối hận thì anh sẽ ở nhà với em."
Tống Hoài Nam từ phía sau ôm lấy tôi, trong gương là một cặp trai tài gái sắc, đẹp đôi đến chết người.
Tôi: "Không sao, em nổi tiếng mặt dày mà, đi thôi."
09.
Tôi đã chuẩn bị trước tâm lý sẽ gặp người quen trong bữa tiệc.
Nhưng không ngờ, người đầu tiên tôi nhìn thấy lại là ba mẹ.
Tô Đinh vốn luôn để mặt mộc, hôm nay lại mặc lễ phục và đi giày cao gót, nhưng vẫn là dáng vẻ rụt rè, lạc lõng giữa những người xung quanh.
Mẹ tôi ân cần chỉnh lại tóc mái cho cô ta.
Thấy tôi, Tô Đinh lập tức ôm lấy cánh tay mẹ.
"Mẹ, mẹ xem, Lật Lật cũng đến kìa."
Tôi nghĩ mình nghe nhầm: “Cô gọi mẹ tôi là gì?”