📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Bạn tôi gửi cho tôi một bức ảnh, trong ảnh là bạn trai bảy năm của tôi, anh đang cùng một người phụ nữ sang trọng, quyến rũ xem nhẫn.

Thẩm Hạc cười dịu dàng, còn người phụ nữ kia khi nghe anh nói chuyện thì nét mặt cũng trở nên dịu dàng hơn rất nhiều.

Đây là một cửa hàng tư nhân, thuộc sở hữu của tập đoàn Thẩm thị.

Trước đây tôi đã từng đến, Thẩm Hạc nói với tôi, anh muốn tự tay làm một chiếc nhẫn cầu hôn tôi, nên bảo tôi đừng nhìn những chiếc nhẫn này, chỉ có chiếc nhẫn do chính tay anh làm mới xứng đáng để tôi đeo.

Tôi cười nhìn anh khoe khoang.

Bây giờ nhìn lại chiếc nhẫn đính hôn trên tay, trong lòng tôi không khỏi cảm thấy chua xót.

Tôi chợt cảm thấy nhiệt độ xung quanh giảm xuống, rõ ràng là đang bật điều hòa nhưng tôi lại thấy toàn thân lạnh toát.

Bởi vì chỉ một giây trước, Thẩm Hạc còn gọi điện nói anh phải tăng ca ở công ty.

Quen biết Thẩm Hạc nhiều năm như vậy, anh cũng từng dẫn tôi gặp bạn bè của anh, những người phụ nữ bên cạnh anh tôi đều biết, tôi cũng chưa từng nghe nói anh có bạch nguyệt quang nào cả, chỉ là người phụ nữ này trông khá lạ mặt.

Tôi bỗng dưng lại thấy bất an, bảy năm bên nhau, tuy cũng có lúc cãi vã, nhưng anh đi đâu cũng đều báo với tôi.

Nhưng tại sao lần này anh lại lừa tôi, nói mình phải tăng ca ở công ty chứ?

Sáng nay lúc ra khỏi nhà, anh còn dịu dàng gọi: “Bảo bối, anh đi làm đây, phải nhớ anh đấy nhé!”

Tôi vốn là người khá bình tĩnh, nhưng không hiểu sao dạo này lại hay nhạy cảm, cáu kỉnh, tôi cho rằng tất cả là do dì cả lâu rồi chưa ghé thăm.

Tôi lập tức gọi cho Thẩm Hạc, điện thoại nhanh chóng được kết nối, giọng nói sảng khoái của anh vang lên.

“Sao thế bảo bối?”

“Anh đang ở đâu thế?”

Anh hơi ngừng lại, “Anh đang tăng ca mà, sao thế, em nhớ anh à?”

“Ừ. Anh về sớm nhé, em có chuyện muốn hỏi anh.”

Tôi mơ hồ nghe thấy đầu dây bên kia có một giọng nam, hình như hơi quen tai, có lẽ đã nghe ở đâu đó rồi, cũng có thể là trợ lý của anh.

Không biết mấy ngày nay tôi làm sao, cứ hay đa cảm, có lẽ là lâu rồi không cãi nhau, nên muốn làm ầm lên một chút cho tình cảm thêm nồng nàn.

Thẩm Hạc nhanh chóng trở về, tôi đưa ảnh cho anh xem, mặt anh cứng đờ.

Tôi không nói gì, cứ nhìn anh như vậy, Thẩm Hạc lảng tránh ánh mắt tôi, một lúc lâu sau mới lên tiếng, vẻ mặt khó xử.

“A Nguyện, giữa bọn anh không phải như em nghĩ đâu, anh ấy chỉ là... bạn, một người bạn rất khó giải thích.”

“Còn về chiếc nhẫn, anh muốn tạo bất ngờ cho em, nhưng dù sao cũng không phải như em nghĩ, thật đấy, anh thề.”

“A Nguyện, chuyện này mai mình nói tiếp được không? Muộn rồi, mình đi ngủ thôi em.”

Nói xong, anh định tiến lại gần tôi, tôi lùi lại né tránh.

Nói một tràng toàn những lời vô nghĩa, tôi bĩu môi, trong lòng khó hiểu bực bội, chỉ muốn làm mình làm mẩy.

“Không được, bây giờ em phải biết, tại sao anh lại lừa em nói anh tăng ca?”

“Em ghét nhất là bị lừa dối, Thẩm Hạc anh không biết sao?”

“Hôm nay em ‘ăn phải thuốc nổ’ rồi đấy, cũng lâu rồi không chiến tranh lạnh, khi nào anh suy nghĩ cho rõ ràng thì hẵng nói chuyện, anh ra ngủ phòng khách đi.”

Vẻ mặt Thẩm Hạc phức tạp, có vẻ rất buồn rầu, nhưng cuối cùng cũng không nói gì, đi ra phòng khách.

Quen biết Thẩm Hạc nhiều năm như vậy, tôi rất hiểu anh, anh không có gan ngoại tình, cho dù có thật sự ngoại tình, mẹ anh cũng sẽ tự ra tay xử lý.

Nhưng chuyện tối nay, thật sự khiến tôi rất khó chịu, anh lại cứ nhất quyết không nói, vậy thì tự đi mà ngủ một mình.

2.

Ngày thứ hai chiến tranh lạnh với bạn trai, tôi nôn ói dữ dội, nghĩ đến việc dì cả đã lâu không ghé thăm, trong lòng tôi dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Sau đó tôi vội vàng đi xuống lầu, chạy đến hiệu thuốc gần nhất mua que thử thai, quả nhiên, tôi có thai.

Vừa chiến tranh lạnh mà đã có thai rồi.

Tôi lập tức đăng một bài viết, hỏi: “Sau khi chiến tranh lạnh với bạn trai, phát hiện mình có thai, làm thế nào để báo tin cho anh ấy mà không mất mặt?”

Tôi lướt xem bình luận bên dưới, thấy vài bình luận khá dễ thương, không khỏi bật cười.

“Gửi que thử thai cho anh ta, nói với anh ta là con mất rồi, vì bố mẹ chiến tranh lạnh nên con bị chết cóng.”

“Nên nói, bạn trai cãi nhau làm tôi đau lòng, đau lòng dẫn đến lạnh tử cung, khiến con bị chết cóng.”

“Bỏ trốn cùng cục cưng đi, tôi đọc tiểu thuyết mười năm rồi, kinh nghiệm đầy mình.”

“Đúng đúng đúng, năm năm sau cô dẫn theo năm đứa con trở về một cách mạnh mẽ, anh ta nhìn thấy những đứa trẻ giống hệt mình, từ đó bắt đầu hành trình theo đuổi vợ dài đằng đẵng và gian nan.”

“Cãi nhau một trận đi, lúc cãi nhau thì giả vờ vào nhà vệ sinh nôn ọe, ngày hôm sau để que thử thai lên bàn, mua vé bỏ đi, sau đó anh ta sẽ dùng mọi mối quan hệ để tìm cô, he he, tiểu thuyết đều viết như vậy cả.”

“Cách này được đấy, có nhiều tư liệu tham khảo, sau khi về nước còn có khuôn mẫu để làm theo.”

“Đăng lên vòng bạn bè, chặn anh ta, bạn chung sẽ vào chúc mừng anh ta, sau đó cô lại đăng ảnh đi bệnh viện, chỉ để anh ta thấy…”

“Ảnh kèm dòng chữ: Không phải mẹ không yêu con, mà là mẹ không muốn con đến với một gia đình không có tình yêu.”

“Anh ta chắc chắn sẽ sốt ruột đến chết mất.”

“Hoặc là, ảnh kèm dòng chữ: Đến không đúng lúc, rốt cuộc cũng không có duyên phận!”

“Đến bệnh viện đặt lịch phá thai, điền số điện thoại của anh ta.”

“...”

Suy nghĩ một hồi, tôi quyết định đăng bài lên vòng bạn bè trước, báo tin mình có thai, đồng thời chặn Thẩm Hạc.

“Tôi đã hẹn một tiểu bảo bối, hẹn gặp nhau vào mùa xuân năm sau, khi hoa nở rộ.”

Dưới bài đăng có rất nhiều người chúc mừng tôi, tất nhiên cũng có người hỏi.

“Ý gì vậy?”

“Ngốc à, Nguyện Nguyện có thai rồi đấy!”

Đặc biệt là mẹ của Thẩm Hạc, vừa thấy bài đăng đã gửi cho tôi một bao lì xì lớn, hỏi tôi dạo này thế nào, hỏi tôi khi nào tổ chức đám cưới.

Tôi đều cười trừ cho qua chuyện, vì Thẩm Hạc có thể sẽ sớm biết tin, nên tôi vội vàng mặc quần áo chỉnh tề, bắt xe đến bệnh viện.

Bệnh viện không quá đông, tôi cầm số thứ tự, ngồi chờ ở ghế bên ngoài.

Nhân tiện chụp một bức ảnh bệnh viện, đăng lên vòng bạn bè chỉ Thẩm Hạc mới thấy.

Ảnh kèm dòng chữ: “Không phải mẹ không yêu con, mà là mẹ không muốn con đến với một gia đình không có tình yêu.”

Hãy đón nhận cơn bão đi, gã đàn ông tồi!

“...”

Thẩm Hạc vừa kết thúc một cuộc họp, đang chuẩn bị cho cuộc họp tiếp theo thì có người chúc mừng.

“Chúc mừng Thẩm tổng sắp được làm bố!”

“Chẳng trách Thẩm tổng mặt mày hớn hở thế, thì ra là sắp được lên chức bố, chúc mừng chúc mừng.”

“Chúc mừng nhé.”

“...”

Bước chân Thẩm Hạc khựng lại, vẻ mặt lạnh lùng cao ngạo hiếm khi lộ ra chút hoang mang, tổng hợp những gì mọi người nói.

Anh sắp làm bố á?

Sao anh lại không biết thế?

“Mọi người nói gì vậy? Sao lại nói tôi sắp làm bố?”

Một vị giám đốc tưởng Thẩm Hạc đang giả vờ ngớ ngẩn. “Ồ, cậu giỏi thật đấy, lớn thế này rồi mà còn giả nai, vợ cậu có thai rồi, chẳng phải cậu sắp làm bố sao?”

“Thẩm tổng định khi nào tổ chức đám cưới vậy? Cho chúng tôi được hưởng chút may mắn chứ!”

“Phải đấy phải đấy, nhớ mời tôi uống rượu mừng nhé.”

Thẩm Hạc như đang ở một thế giới khác, anh túm lấy vị giám đốc kia. “Ông nói A Nguyện có thai sao?”

“Đúng vậy, cậu không biết à?” Vị giám đốc nghi ngờ hỏi, sau đó chuyển sang vẻ mặt hả hê, ánh mắt những người xung quanh cũng trở nên đầy ẩn ý.

Thẩm Hạc không có thời gian để ý đến những điều này, anh nhìn về phía trợ lý. “Cậu biết chuyện này không?”

Trợ lý gật đầu. “Tần tiểu thư đăng lên vòng bạn bè ạ, à... cái đó, em tưởng anh biết rồi chứ, haha.” Nói rồi còn mở điện thoại cho Thẩm Hạc xem.

Thẩm Hạc lập tức mở WeChat của mình, toàn là lời chúc mừng của người thân và bạn bè, nhưng không có bài đăng mà trợ lý vừa cho xem.

Chỉ có một bài mới đăng.

“Không phải mẹ không yêu con, mà là mẹ không muốn con đến với một gia đình không có tình yêu.”

“Địa điểm ở bệnh viện Hắc Tâm.”

Ảnh đính kèm là một tờ giấy xét nghiệm và khung cảnh bệnh viện.

Thẩm Hạc chết lặng, chuyện lớn như vậy mà anh lại là người cuối cùng biết được.

“Hội nghị tạm hoãn! Đến bệnh viện!”

3.

Trên đường đi, Thẩm Hạc lo lắng đến mức ruột gan như lửa đốt.

Đêm qua anh lừa A Nguyện, cô sẽ không nghĩ quẩn mà bỏ đứa bé đi chứ?

Nghe nói tâm trạng của phụ nữ mang thai rất bất ổn, tối qua đáng lẽ anh nên nhận ra sự khác thường của cô.

Cũng có thể A Nguyện đang đi khám thai, một việc quan trọng như vậy mà anh lại không ở bên cạnh!

Chết tiệt, dù có dọa A Nguyện sợ, tối qua anh cũng nên giải thích rõ ràng.

Càng nghĩ càng tức, anh không nhịn được tự tát mình một cái. Trợ lý đang lái xe phía trước giật nảy mình, suýt nữa hồn vía lên mây, vội vàng liếc nhìn Thẩm Hạc qua kính chiếu hậu.

“Cái đó… Thẩm tổng, anh… anh không sao chứ?”

Thẩm Hạc hít sâu một hơi, từ từ bình tĩnh lại. Nhìn thấy người đi xe máy vun vút bên ngoài cửa sổ, anh lại sốt ruột.

“Sao lái chậm thế? Nhanh lên!”

“Nhanh nữa lên!”

Trợ lý muốn khóc mà không ra nước mắt: “Thẩm tổng, đã nhanh nhất rồi, nhanh nữa thì chúng ta vào đồn cảnh sát hết đấy ạ.”

“Hơn nữa, bây giờ chúng ta đang đợi đèn đỏ.”

“…”

Trợ lý thầm nghĩ may mà người lái xe là mình, nếu là Thẩm tổng thì hậu quả thật không dám tưởng tượng.

Thẩm Hạc mở điện thoại, liên tục tra cứu trên Baidu.

“Những điều cần lưu ý khi mang thai.”

“Làm thế nào để trở thành một người bố tốt?”

“Quy trình khám thai.”

“Phá thai có ảnh hưởng gì đến sức khỏe không?”

“Tâm trạng của vợ khi mang thai có phải nhạy cảm hơn không?”

“…”

Lái xe được một nửa, trợ lý mới sực nhớ ra lúc nãy vội vàng quá, còn chưa hỏi đi đâu.

“À đúng rồi Thẩm tổng, anh vẫn chưa nói chúng ta đến bệnh viện nào ạ?”

“Cậu không biết sao?”

“Hả? Tôi phải biết sao?”

“…”

4.

Tôi vừa cầm kết quả khám từ phòng bác sĩ đi ra, trợ lý nhắn tin báo Thẩm Hạc đang trên đường đến, nên tôi cũng không vội, tiện thể đi dạo quanh khu khám bệnh.

Ở khoa sản, hầu hết mọi người đều rạng rỡ, các bà mẹ tương lai nhẹ nhàng vuốt ve bụng bầu đang nhô lên, vẻ mặt đầy dịu dàng.

Tôi cũng theo bản năng xoa nhẹ bụng mình, nơi đây đang hình thành một sinh linh bé nhỏ, thật kỳ diệu.

“Vợ yêu ơi, anh sắp được làm bố rồi sao?”

“Đúng vậy, anh sắp làm bố rồi!”

Một cặp vợ chồng ôm nhau đầy xúc động.