Chương 2
“Cô Kiều, lý do cô tham gia chương trình của chúng tôi lần này là để gặp lại ảnh đế Tần sao?”
“Không phải.” Tôi lắc đầu.
“Vì thù lao các người trả quá hậu hĩnh.”
Người dẫn chương trình: …
Vẻ mặt người dẫn chương trình trông như thể sống không còn gì luyến tiếc. Tôi sợ sau khi phỏng vấn xong cô ấy sẽ phải lên xe cấp cứu, nên những câu hỏi tiếp theo đều cố gắng phối hợp trả lời.
Phỏng vấn xong, cả tôi và người dẫn chương trình đều thở phào nhẹ nhõm.
Tôi thì mừng vì chưa phải gặp Tần Hạ Thư sớm.
Còn người dẫn chương trình chắc là mừng vì cuối cùng cũng giải quyết xong hai vị khách mời khó nhằn nhất.
4.
Một ngày trước khi chương trình chính thức bấm máy, tổ đạo diễn cuối cùng cũng tung video phỏng vấn đã được biên tập ra.
Có lẽ vì muốn tạo hiệu ứng, biên tập viên đã cố tình phóng đại nét mặt của tôi lúc được hỏi về Tần Hạ Thư, lại còn thêm nhạc nền ngọt ngào vào.
Tổ chương trình thậm chí còn chi mạnh tay mua hot search, thu hút một lượng lớn người hâm mộ mới.
Ban đầu, fan của Tần Hạ Thư có vẻ không ưa tôi lắm, liên tục bình luận những lời khó nghe.
Nhưng Tần Hạ Thư lại một lần nữa thể hiện “bộ não yêu đương” của mình, phản bác lại từng bình luận một:
[Cô gái này rốt cuộc là thần thánh phương nào mà khiến Tần Hạ Thư nhớ mãi không quên bao nhiêu năm vậy?]
Tần Hạ Thư: [Nếu hiểu cô ấy, bạn cũng sẽ thấy tôi may mắn.]
[Cảm giác chị Kiều Dư không còn tình cảm với Tần Hạ Thư nữa, nhắc đến anh ấy trông chị ấy khá bình tĩnh.]
Tần Hạ Thư: [Nhìn nhầm rồi, phạt bạn mau xem lại! Rõ ràng là các bạn không hiểu tình yêu. Hơn nữa cô ấy khác với những cô gái khác, tôi đã tìm hiểu rồi, từ cung hoàng đạo và MBTI của cô ấy cho thấy cô ấy không giỏi thể hiện cảm xúc, yêu sâu đậm nên không biết phải nói sao thôi!]
[Chia tay rồi còn tham gia cùng một chương trình, cô ta muốn “thả thính” ảnh đế đấy à?]
Tần Hạ Thư: [Thích tôi mới thả thính tôi chứ, không thì sao cô ấy không thả thính bạn? Chẳng lẽ bạn muốn chia rẽ tình cảm của chúng tôi rồi cướp người yêu của tôi à? Tôi sẽ không để bạn toại nguyện đâu!]
[@Tần Hạ Thư, tôi cầu xin anh tỉnh táo lại một chút, theo đuổi quá vồ vập thì cô ta sẽ không trân trọng đâu, cô ta còn chưa đến đoạn truy phu hỏa táng tràng mà sao anh đã tha thứ cho rồi thế?]
Tần Hạ Thư: [Thích thì phải tranh thủ, mọi người đừng xen vào, tôi có cách của riêng mình!]
……
Những lời nói lung tung của Tần Hạ Thư đã thu hút một lượng lớn fan CP.
Chưa đầy hai tiếng, siêu thoại CP của tôi và Tần Hạ Thư đã được lập ra.
Vốn chỉ là trò vui của fan, nhưng chẳng bao lâu sau, một thông báo chính thức đã đẩy sự việc lên cao trào:
[Vì xem phần tiếp mà click vào đường link lừa đảo… Người dân họ Tần đã bị lừa 5 vạn!]
[Tối ngày 26, anh Tần khi đang đọc fanfic trong siêu thoại Chi Lan Dư Thư trên Weibo, vì muốn xem tiếp mà đã click vào đường link lừa đảo, mặc cho hệ thống nhiều lần cảnh báo nguy hiểm vẫn tiếp tục truy cập, cuối cùng đã sập bẫy của kẻ lừa đảo.]
[Trung tâm chống lừa đảo nhắc nhở bạn: Cảnh giác với các đường link lạ, không click vào website đáng ngờ.]
[Không tin vào những tin đồn thất thiệt, bảo mật thông tin cá nhân.]
Chính quyền đang loay hoay tìm một trường hợp điển hình thì Tần Hạ Thư đã ngây ngô tự dâng mình đến.
Các fan của Tần Hạ Thư vốn đã cúi gằm mặt, giờ thì hoàn toàn suy sụp.
Ngoài fan của Tần Hạ Thư đang hoang mang tột độ, các hủ nữ trong phần bình luận cũng tranh cãi không ngớt.
[Khốn nạn thật! Cảnh báo nguy hiểm với tôi mà nói chính là dấu hiệu của hàng xịn đấy chứ!]
[Chẳng lẽ vượt qua cảnh báo nguy hiểm chẳng phải là tìm được hàng xịn chưa cắt ghép sao?]
[Không trách Tần Hạ Thư, nếu có một đường link như thế đặt trước mặt tôi, tôi cũng sẽ tưởng là tiệc lớn rồi sập bẫy thôi.]
[Do dự nửa tin nửa ngờ mở ra, thấy cảnh báo nguy hiểm thì lại tự tin khẳng định mình tìm đúng chỗ rồi!]
[Xóa đi, tôi thì không sao, tôi đâu phải hủ nữ, nhưng tôi nghĩ cậu vẫn nên xóa đi. Tuy tôi không thấy gì nhưng có người sụp đổ rồi, bạn tôi sắp tan nát cõi lòng rồi.]
[Vocal! Ai hiểu cho tôi chứ, tôi đọc bài viết về việc Tần Hạ Thư bị lừa, cơm chó ngon quá, tiếc là chỉ có một nửa, có chị em tốt bụng nào viết tiếp không?]
……
Sau khi Tần Hạ Thư bị đưa ra làm ví dụ điển hình, anh nhanh chóng đăng video thừa nhận lỗi lầm và đảm bảo sau này sẽ không click vào những đường link lạ nữa.
Nhưng lời tuyên bố này dường như lại mở ra một cánh cửa nào đó, anh bắt đầu công khai đọc fanfic trong siêu thoại của hội CP.
Không chỉ dùng tài khoản chính thức bình luận dưới bài đăng của tác giả lúc 2 rưỡi sáng để hối thúc ra chương mới, mà thậm chí còn xin làm quản lý siêu thoại.
Quản lý siêu thoại không thể chịu đựng được nữa, trực tiếp cấm anh phát ngôn, thẳng thừng bảo anh tránh xa thế giới của fan ra.
Tần Hạ Thư, người ta cười anh, nhưng anh đúng là người buồn cười nhất!
Vì tò mò, tôi cũng đã tìm đọc bài viết đó.
Phải nói là, fanfic của tác giả này khá ngon lành đấy.
Hậu quả của việc hóng hớt cả đêm chính là sáng hôm sau đi quay chương trình, tôi suýt nữa thì đến muộn.
Lúc tôi vội vàng chạy đến thì mọi người đã có mặt đông đủ.
Tôi chột dạ đẩy cửa bước vào, thấy Tần Hạ Thư đang dựa vào bức tường trắng, ngước mặt 45 độ nhìn trần nhà.
Tôi nhìn theo ánh mắt anh nhưng chẳng thấy gì đặc biệt.
“Trần nhà bị dột à?”
Nghe vậy, Tần Hạ Thư thật sự ngước lên nhìn trần nhà một lượt, vẻ mặt nghi hoặc:
“Thật sao? Ở đâu?”
Nhưng rất nhanh anh đã nhận ra tôi đang lừa mình, lại trở về với vẻ mặt khinh khỉnh quen thuộc.
Có lẽ sợ tôi mất kiên nhẫn bỏ đi thật, Tần Hạ Thư cũng không diễn trò lâu.
Nhìn anh giả vờ ngạc nhiên khi thấy tôi, trong lòng tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất --
Với diễn xuất này, bảo sao showbiz trong nước xuống dốc nhanh thế.
“Ồ, đây chẳng phải cô vợ cũ của tôi sao? Sao em lại ở đây?”
Tôi mặt lạnh tanh, chẳng muốn thừa nhận quen biết anh.
“Đến cho có lệ thôi, đi ngay đây!”
Tần Hạ Thư theo bản năng đưa tay ra định chặn tôi, nhưng hình như lại nhớ ra điều gì đó nên rụt tay về.
“Thật sao? Anh không tin. Chắc chắn em đến là vì anh, phải không? Thừa nhận đi, em cũng mê mẩn anh lắm rồi nhỉ?”
Tôi còn chưa kịp lên tiếng thì đạo diễn đã gọi mọi người tập hợp.
Tần Hạ Thư vênh váo đi theo tôi vào phòng khách.
Tôi chưa từng quay chương trình tạp kỹ, nhưng tôi từng thấy heo chạy. (Tức từng xem qua)
Chương trình “Một Ngày Trao Đổi Thân Phận” chủ yếu là để các ngôi sao khách mời trải nghiệm những công việc khác nhau, tìm hiểu những khó khăn của từng ngành nghề.
Ngoài tôi và Tần Hạ Thư, còn có MC nổi tiếng nói nhanh, Lục Nhân, nữ idol Trương Y và cây hài Hồ Hiểu.
Sau khi đạo diễn tuyên bố bắt đầu ghi hình, các khách mời có mặt liền chủ động tự giới thiệu, coi như một màn phá vỡ không khí ngượng ngùng.
Tần Hạ Thư là người có địa vị cao nhất trong số khách mời, nên anh là người cuối cùng được giới thiệu.
Có lẽ anh đã quen biết với những khách mời khác nên khi đứng dậy, tư thế có vẻ khá lười biếng.
“Tôi tin là mọi người đều đã quen thuộc với tôi rồi, nên để tiết kiệm thời gian, tôi sẽ không giới thiệu nhiều.”
Tôi vừa ngẩng lên thì bắt gặp Tần Hạ Thư đang đắc ý nhướng mày về phía tôi.
“Vẫn nên giới thiệu đi chứ, dù sao chúng ta cũng không quen nhau.” Tôi nói.
Dưới ánh mắt của tôi, vẻ mặt đắc ý của Tần Hạ Thư từ cười hì hì chuyển sang mặt xị ra.
Sau khi tự giới thiệu ngắn gọn, Tần Hạ Thư cúi đầu ủ rũ ngồi xuống bên cạnh tôi.
Ngày đầu tiên chỉ đơn giản là quay một đoạn giới thiệu chương trình, không có nhiệm vụ gì.
Vì vậy, sau khi tự giới thiệu xong, các khách mời liền trở về phòng riêng của mình.
Tôi mang vali về phòng, định bụng sau khi sắp xếp đồ đạc xong sẽ tìm Tần Hạ Thư nói chuyện cho ra lẽ.
Mới mở vali ra, đã có người gõ cửa phòng.
Tôi vừa mở cửa, đập vào mắt là một cái đầu vàng hoe.
“Anh làm cái gì thế?”
Trong phòng tôi không có camera, nhưng thiết bị livestream ở hành lang vẫn luôn hoạt động.
Cho nên cả mạng xã hội đều thấy tôi bị một gã tóc vàng hoe, quần bó, mang giày lười là Tần Hạ Thư dọa cho nhảy dựng.
[Tần Hạ Thư! Anh đang làm cái quái gì với cái mặt mình thế?!]
[Trước đây có người bảo não Tần Hạ Thư không có một nếp nhăn tôi còn không tin, giờ thì thấy cô gái kia nói chuẩn không cần chỉnh rồi.]
[Tại sao! Tại sao! Tại sao! Tại sao anh mặc đồ như thế mà vẫn đẹp kiểu concept bụi bặm thế, vậy thì mớ đồ hiệu tôi mua cho bạn trai tôi là cái gì chứ?!]
[Coi như chị tiêu tiền ngu đi! Nghĩ theo hướng khác, chị không chỉ tốn tiền mà còn tốn công nữa đấy.]
……
“Dân mạng bảo cách tốt nhất để nhớ về một người là tái hiện dung mạo của người đó lúc trước, em vừa nói không thân với anh nên anh muốn giúp em tìm lại chút kí ức.”
Tôi hít sâu một hơi, nhớ đến hành lang có camera, liền kéo Tần Hạ Thư vào phòng.
6.
“Trước đây em đã nói với anh thế nào? Anh quên rồi à?”
Tần Hạ Thư vội vàng lắc đầu, mái tóc vàng hoe dưới ánh đèn sáng lấp lánh.
“Anh nhớ, vẫn luôn nhớ!”
“Em nói không được nhuộm tóc lòe loẹt, không được đi giày lười, không được mặc quần bó, không được hút thuốc, không bao giờ được bỏ bê bản thân, anh đều làm cả rồi, anh đảm bảo!”
“Vừa nãy anh cũng không cố ý nói năng hồ đồ.”
Việc anh nói chắc là việc trước buổi tập trung anh gọi tôi là “cô vợ cũ”.
“Là họ bày mưu cho anh, bảo làm thế gọi là lạt mềm buộc chặt, nhưng hình như chẳng có hiệu quả gì.”
“Xin lỗi, anh chỉ sợ em quên mất anh, nên mới ăn mặc thế này.”
“Tóc cũng là giả đó.”
Vừa nói, anh vừa đưa tay giật phắt bộ tóc giả trên đầu xuống.
Tôi thở dài, rút vài tờ khăn giấy lau mồ hôi trên trán cho anh.
“Anh không cần phải xin lỗi, Tần Hạ Thư, anh làm rất tốt.”
“Anh thực sự đã sống rất tốt, không hề bỏ cuộc, mà còn ngày càng tốt hơn.”
“Là em nên xin lỗi anh mới đúng. Xin lỗi, lúc trước em đã không nói lời tạm biệt cho đàng hoàng, còn ngây thơ lừa dối anh.”
“Ai nói thế, bạn bè anh ai cũng ghen tị với anh, họ bảo anh là nam chính được chọn nên hệ thống mới cử người đến chinh phục anh.”
Tôi bị lời giải thích nghiêm túc của Tần Hạ Thư chọc cười ha hả.
“Vậy thì tốt rồi, sau này chúng ta vẫn là bạn tốt nhé.”
“Em có bạn trai chưa?”
Tần Hạ Thư đột nhiên hỏi.
“Chưa.” Tôi lắc đầu.