Chương 4
[Mọi người ơi có ai hiểu không, anh họ tôi hồi trẻ trâu cũng từng sống kiểu giang hồ, anh ấy nói năm đó Tần Hạ Thư đúng là đại ca khu phố đó!]
[???]
[Còn có Kiều Dư, trước kia họ cũng cùng nhau lăn lộn!]
…
Cư dân mạng nhanh chóng đào lại được video quay chậm của chúng tôi hồi đó.
Cùng nhau múa quạt, cùng nhau chơi game Mixue Bingcheng, còn có đủ loại ảnh đen trắng kèm theo caption sầu đời.
#TầnHạThư_GiangHồ#
#TầnHạThư_DânChơi#
#KiềuDư_HotGirlXãHội#
#TầnHạThư_CútKhỏiShowbiz#
Càng ngày càng nhiều thứ bị đào ra, người mắng chửi chúng tôi cũng theo đó đông lên.
[Loại côn đồ này thì ai mà thích cho được?]
[Đề nghị cấm sóng, đừng làm hư lứa trẻ vị thành niên.]
[Showbiz bây giờ đúng là đói kém nhỉ, ai cũng có phần.]
[Hồi bé tôi rất sợ mấy tay côn đồ, bọn chúng hay chặn đường xin đểu, không cho là ăn đòn ngay.]
……
Áp lực dư luận ngày càng lớn, đạo diễn tạm dừng livestream, bảo chúng tôi về nhà chính xử lý trước.
Trên xe, Tần Hạ Thư tắt điện thoại của tôi.
“Em đừng xem điện thoại vội, nhiều fan quá khích có thể sẽ nhắn tin công kích em.”
“Không sao, studio của anh sẽ xử lý, họ rất có kinh nghiệm.”
“Dù có xử lý không được thì em cứ đổ hết lên đầu anh.”
……
Điện thoại Tần Hạ Thư cứ reo liên tục, nhưng anh không nhìn lấy một cái.
“Xin lỗi, đã khiến em bị vạ lây.”
Tôi lắc đầu, chân thành cảm ơn anh.
“Tần Hạ Thư, em luôn rất biết ơn anh.”
“Vậy nên đừng bao giờ nghi ngờ bản thân nữa, anh mãi luôn là tốt nhất.”
Tần Hạ Thư ngẩn người, rồi bất ngờ ôm tôi vào lòng.
Tôi hơi do dự, nhưng cuối cùng cũng không vùng vẫy, chỉ nhẹ nhàng vỗ vai anh an ủi.
9.
Thời trung học, tôi là một cô gái khá trầm tính, ít bạn bè, lúc nào cũng lủi thủi một mình.
Người trưởng thành có thể thấy chuyện này chẳng có gì to tát, nhưng với hầu hết những cô gái tuổi mới lớn, cảm giác một mình đi ăn ở căn tin chẳng khác nào là cả trời sập xuống.
Lúc đó tôi rất sợ bị bỏ rơi, luôn cố gắng hòa nhập với mọi người, nhưng kết quả lại không như mong muốn.
Tôi nhớ có một tiết học thể dục, tôi lại bị bỏ lại một mình, trốn trong nhà vệ sinh khóc thầm.
Chính là lúc đó chị đại bất ngờ xuất hiện, miệng nhai kẹo cao su.
Thấy tôi khóc, chị ấy ngẩn người ra.
Chị ấy đưa cho tôi một tờ giấy ăn, tôi vẫn khóc, chị gãi đầu rồi lại đưa thêm một viên kẹo cao su.
Tôi nắm chặt viên kẹo, vẫn thút thít, chị ấy thở dài, lục hết túi quần túi áo rồi đưa cho tôi một viên sô-cô-la.
“Này, đừng khóc nữa, sau này đi theo chị, chị bảo kê cho!”
Từ đó, chị ấy trở thành đại ca của tôi.
Chị ấy học hành không giỏi, còn tôi thì hay lo chuyện bao đồng, nên thường kèm cặp chị ấy học.
Trường học quản lý rất nghiêm, nên dù nói là “hỗn xã hội” nhưng thực ra chúng tôi cũng chẳng làm gì quá đáng.
Tệ nhất chắc là trốn học đi ăn lẩu cay.
Nếu nói việc tôi và chị đại “hỗn xã hội” là do những cô gái tuổi nổi loạn dùng sai cách để lấp đầy khoảng trống tinh thần, thì với Tần Hạ Thư, tất cả chỉ là để tự vệ.
Chị đại từng kể với tôi, sau khi bố mẹ ly hôn, Tần Hạ Thư sống với bà nội.
Dân làng không đến nỗi hèn hạ, nhưng rất thích chiếm chút tiện nghi nhỏ.
Vì vậy, từ khi còn bé, Tần Hạ Thư đã bắt đầu trở nên khó dây vào, bởi vì chỉ có như vậy, mới bảo vệ được mái nhà xiêu vẹo của mình.
Lăn lộn rồi lại lăn lộn, cuối cùng anh trở thành đại ca, có vài đàn em dưới trướng.
Vị đại ca đầu gấu này chưa từng đánh nhau bao giờ, trái lại còn giúp đỡ các bà cụ qua đường không biết bao nhiêu lần.
Sau đó, anh bắt đầu tập tành múa Slow Motion, múa đến độ nổi tiếng rồi được nhân viên công ty giải trí phát hiện, bước chân vào giới giải trí.
Theo lời Tần Hạ Thư, việc xấu xa nhất mà anh từng thực hiện trong thời gian làm đại ca chính là rủ một đám anh em báo cáo tài khoản Slow Motion của đại ca băng nhóm khác, khiến tài khoản của đối phương bị khóa.
Studio của Tần Hạ Thư phản ứng rất nhanh, vừa bác bỏ tin đồn, vừa khởi kiện kẻ tung tin, đồng thời dọn dẹp hot search, dư luận nhanh chóng được ổn định.
Càng có nhiều bằng chứng, cư dân mạng càng đào sâu.
Đào một hồi, họ phát hiện ra Tần Hạ Thư là chàng trai toàn diện cả về “Đức - Trí - Thể - Mỹ”.
[Tần Hạ Thư đúng là… muốn nhan sắc có nhan sắc, muốn trí tuệ có nhan sắc!]
[Anh ấy thật sự khiến tôi khóc mất, sau khi debut mỗi tháng đều quyên góp tiền bạc và vật chất cho những người già neo đơn.]
[Đẹp trai, nhân hậu, còn là người si tình, kiếp này nếu tôi mà có được anh bạn trai như vậy thì tốt biết mấy!]
[Bạn trên đừng mơ tưởng dùng bug này để trường sinh bất lão nhé.]
[Nhìn Tần Hạ Thư hàng ngày tôi cứ tưởng anh ấy là cậu ấm được địa chủ nuôi dạy, không ngờ hoàn cảnh gia đình lại khó khăn thế.]
[Liệu có khả năng nào, anh ấy giống con trai ngốc nhà địa chủ là vì anh ấy thực sự ngốc không?]
……
Sự việc cứ thế khép lại, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.
Ồ, trừ Tần Hạ Thư ra.
Anh vì gào lên đòi gửi đơn kiện những kẻ bình luận gọi mình là ngốc trên mạng mà bị quản lý mắng cho một trận, giờ đang ngồi ủ rũ trong góc.
10.
Ngày hôm sau, chương trình vẫn ghi hình như bình thường.
Vừa mở livestream đã có một lượng lớn cư dân mạng tràn vào, họ xin lỗi vì hôm qua đã công kích Tần Hạ Thư.
Nhưng đó là chuyện của sau này, bởi vì hiện tại người trong cuộc chẳng có thời gian để ý đến, anh đang bận “học lỏm” nghề.
Vai trò nghề nghiệp được trải nghiệm lần này là đầu bếp, địa điểm ghi hình là một nhà hàng tư nhân cao cấp.
Nhà hàng này chỉ nhận khách đặt trước, khách hàng lại rất khó tính, nên mỗi người chúng tôi đều học tập rất nghiêm túc.
May mà khách không quá đông, chúng tôi cũng miễn cưỡng xoay sở được.
Tiễn xong nhóm khách cuối cùng, cứ tưởng công việc hôm nay đã kết thúc thì ông chủ lại ngỏ ý mời cơm.
“Vừa hay có một người bạn của tôi cũng đến, mọi người cùng vào cho vui nhé, đông người cho náo nhiệt.”
Bận rộn cả ngày, chúng tôi cũng không từ chối, cùng nhau vào phòng riêng.
Không lâu sau, ông chủ nói bạn mình đã đến, tự mình ra ngoài đón.
Không ngờ người đến lại chính là đàn anh cùng trường thời tôi còn du học.
“Kiều Kiều?”
“Đàn anh, đã lâu không gặp.”
Sau cái ôm xã giao, đàn anh ngồi xuống.
Tôi cũng ngồi lại cạnh Tần Hạ Thư, vừa quay đầu đã thấy anh bĩu môi, soạn tin nhắn loạn xạ trên điện thoại.
Ngay sau đó, tôi nhận được một tràng ấm ức.
[Ai thế? Sao em lại gọi anh ta là đàn anh?]
[Sao em lại ôm anh ta? Em định tán tỉnh anh ta à?]
[Bực mình, rõ ràng số của anh xếp trước mà, muốn tán cũng phải tán anh trước chứ!]
[Hu hu hu, rõ ràng hôm qua trên xe em làm thế với người ta rồi, em định quất ngựa truy phong à?]
[Không muốn chịu trách nhiệm cũng được, bình thường anh thích ngậm đàn piano trong miệng, vì anh là kẻ si tình mà, anh sẽ không bỏ cuộc đâu!]
[Thôi được rồi, em có thể yêu đương cùng lúc hai người, nhưng anh phải làm chính cung!]
[Anh nguyện ý ở rể, cho dù chỉ là thiếp!]
[Anh ta có gì tốt chứ? Anh đều có thể học được, diễn xuất của anh rất tốt đấy!]
…
“Bọn tôi thật sự chỉ là bạn học bình thường thôi.”
Tôi hơi bất đắc dĩ.
“Thật sao? Vậy anh vẫn là lốp dự phòng số một, là lựa chọn đầu tiên của em à?”
Nghe tôi giải thích, sắc mặt Tần Hạ Thư rõ ràng tươi tỉnh hẳn lên.
Không chỉ mình tôi, mà ai có mắt cũng nhìn ra sự thay đổi của anh.
[Đánh nhau, đánh nhau, đánh nhau đi, hóng drama ghê! ]
[Sướng quá, đúng là tu la tràng đã đời!]
[Vừa nãy Tần Hạ Thư ghen tuông tủi thân kìa, tôi là đứa con gái chân chất bỗng liên tưởng đến lúc anh ấy làm tình vừa khóc vừa rên rỉ ấy chứ?]
[Có chị ăn cơm chó nào “nhặt được điện thoại” không? Tôi tò mò muốn chết Tần Hạ Thư vừa nãy gõ cái gì trên điện thoại!]
[Não yêu đương của ảnh đế Tần, vừa nãy tám phần mười là anh ấy đang tranh sủng!]
…
“Đây là thịt bò bít tết vừa được vận chuyển bằng đường hàng không chiều nay, đầu bếp sẽ chế biến ngay tại đây, mọi người dùng thử nhé?”
Ông chủ vừa dứt lời, chúng tôi đều đặt điện thoại xuống, chuẩn bị dùng bữa.
Khi đầu bếp hỏi muốn bít tết chín mấy phần, Tần Hạ Thư thuận miệng, nói chín kỹ (Well-Done).
11.
“Haha, xem ra Tần tiên sinh không am hiểu lắm về ẩm thực nha. Loại thịt này nấu Medium là ngon nhất, vừa mềm vừa mọng nước.”
Không hiểu sao hôm nay vị đàn anh luôn nổi tiếng là người lịch lãm ở trường lại nói năng âm dương quái khí như vậy.
Tần Hạ Thư liếc nhìn anh ta, ung dung dựa lưng vào ghế, dặn dò đầu bếp:
“Ồ, vậy tôi đổi lại, chín kỹ, cháy cạnh nhé. Tốt nhất là nướng đến giòn tan.”
Vị đàn anh kia không ngờ anh lại hồn nhiên như vậy trước mặt bao nhiêu người, cười gượng gạo:
“Tôi không có ý gì khác, anh đừng để ý. Chỉ là tôi khá sành ăn, lại hay cùng Kiều Kiều đi khám phá các nhà hàng ở nước ngoài, nên vừa nãy mới lỡ lời.”
“Nhưng mà mỗi người một khẩu vị thôi. Ví như tôi ăn trứng cá muối thì thường đặt lên mu bàn tay rồi thưởng thức từng chút một, còn Tần tiên sinh có vẻ… phóng khoáng hơn ha.”
Những người có mặt đều nghe ra anh ta đang mỉa mai Tần Hạ Thư ăn uống thô lỗ.
Tôi một tay đặt lên cánh tay Tần Hạ Thư trấn an anh, tay kia cầm dao nhỏ lấy một miếng trứng cá muối bỏ vào miệng.
“Đàn anh, em thấy thức ăn quan trọng nhất là để no bụng. Anh thấy sao?”
“Cách dùng sinh ra mãi mãi là để phục vụ con người, không cần thiết phải vì nắm giữ một cách thức nào đó mà sinh ra cảm giác ưu việt.”
“Giống như đàn anh, anh phân tích dữ liệu rất giỏi, nhưng lại không phân biệt được cỏ dại với lúa nước.”
“Tần Hạ Thư có thể chọn ra quả dưa hấu ngọt nhất trong một đống dưa hấu, còn em thì không làm được.”
“Anh cảm thấy việc thưởng thức các món ăn cao cấp là kiến thức uyên bác, còn em lại thấy cháo trắng rau dưa cũng là một trải nghiệm.”
“Bọn em còn có việc, đi trước đây. Mọi người cứ từ từ ăn.”
Nói xong, tôi kéo Tần Hạ Thư đang nhìn mình với ánh mắt lấp lánh đầy ngưỡng mộ rời đi.
Trước khi đi, tôi quay đầu lại bổ sung:
“À, đúng rồi đàn anh, chúng ta chỉ tình cờ gặp nhau vài lần trên đường từ phòng thí nghiệm đến nhà ăn thôi, không tính là đi “khám phá” nhà hàng đâu ạ.”
Ra khỏi nhà hàng, Tần Hạ Thư vẫn còn đang mơ màng.
“Kiều Kiều, em vậy mà bênh anh trước mặt đàn anh kia của mình kìa. Vậy là anh không phải chia sẻ vợ với anh ta nữa rồi phải không?”
“Em chắc chỉ có mỗi sư huynh này thôi chứ? Còn ai khác không?”
“Hay là em trực tiếp nói cho anh biết anh còn bao nhiêu đối thủ tiềm năng đi.”
“Thật ra em không cần phải bênh anh trước mặt anh ta đâu. Anh chỉ là chưa trải sự đời, ăn không quen mấy món này thôi.”
“Nhưng mà anh vẫn rất vui, anh giữ vững được vị trí lốp dự phòng số một của em rồi.”
“Bây giờ thì không phải nữa.”
Vừa dứt lời, tâm trạng Tần Hạ Thư rõ ràng đã chùng xuống.
“Là vì anh làm phiền em sao? Anh khiến em mất mặt à?”
“Anh có thể học mà, lễ nghi trên bàn ăn, kiến thức về rượu vang, anh đều có thể học.”
“Không phải lốp dự phòng số một cũng không sao, anh…”
Tôi nhón chân lên, dùng môi bịt chặt cái miệng đang lải nhải của anh.
Tần Hạ Thư: ???
Tần Hạ Thư: !!!
Đại não Tần Hạ Thư quá tải mất hai giây, cuối cùng cũng hiểu ra tôi vừa làm gì.
Anh cười ngốc nghếch vài tiếng, vừa ngạc nhiên vừa ngại ngùng hỏi tôi:
“Đây là ý gì?”
Tôi cũng giả vờ ngây ngô.
“Ý gì là ý gì?”
“Em vừa hôn anh đấy, em định chối bỏ à?”
“Khi nào? Ai thấy? Sao em không biết?”
Thấy tôi giả nai, Tần Hạ Thư vội vàng tìm kiếm camera xung quanh.
“Em… em… em…”
“Camera ở kia đã ghi lại toàn bộ hành vi của em rồi đấy, nếu em dám chối, anh sẽ…”
“Anh sẽ làm gì?”
Khí thế dũng mãnh vừa rồi của Tần Hạ Thư nháy mắt xẹp xuống.
“Anh sẽ tiếp tục theo đuổi em, bám riết lấy em, rồi sẽ có một ngày mây tan trăng sáng, thành công lên chính thức!”
“Ngốc.”
Tôi lại hôn lên môi anh, chạm nhẹ rồi rời ra, hôn xong quay đầu bỏ đi.
Tần Hạ Thư lại ngây người tại chỗ hai giây, vội vàng đuổi theo nắm lấy tay tôi.
“Vậy bây giờ chúng ta là quan hệ gì?”
“Bạn bè giao môi!”
(Hoàn toàn văn)