[Lầu trên ơi, người yêu cũ của cô chắc chắn là yêu cô lắm. Nếu không thì sao anh ta vừa thấy bài đăng mất trí nhớ của cô đã không bình tĩnh được như vậy?]
[Ha ha ha, lầu trên, người yêu cũ của cô vừa nhìn thấy bài đăng của cô chắc trời đất sụp đổ, nằm mơ cũng không ngờ cô lại có thêm đối tượng. An ủi dỗ dành mãi mới xong, còn tự mình đóng giả làm người yêu của cô, thậm chí còn ân cần nhắc cô xóa bài đăng đi. Tôi khóc mất, anh ta yêu cô quá nhiều!]
...
Tôi nhìn bình luận của cư dân mạng, tâm trạng cực kỳ phức tạp.
Khi yêu qua mạng với tôi, Thẩm Tự quả thật là một người bạn trai hoàn hảo, ngoan ngoãn nghe lời, đối xử với tôi cũng vô cùng tốt.
Sẽ vì một câu nói đùa vô tình của tôi [Muốn xem ảnh cơ bụng của anh], mà khổ luyện kỹ thuật chụp ảnh, gửi liền cho tôi mấy chục tấm ảnh cơ bụng trong đêm.
Biết tôi mắc chứng tự ti ngoại hình, anh ấy đã động viên, an ủi tôi, giúp tôi trở nên tự tin hơn.
Nhưng đó cũng chỉ là khi yêu qua mạng.
Sau khi chia tay, rõ ràng anh ấy nhận ra tôi ngay lập tức.
Vậy mà vẫn phải giả vờ không quen, lạnh nhạt và xa cách với tôi.
Tôi theo đuổi anh ấy cả tháng trời cũng không hề lay động, anh ấy vẫn thờ ơ lạnh nhạt.
Tôi thở dài, bất lực giải thích với cư dân mạng.
Không ngờ sau khi nghe tôi kể, cư dân mạng lại càng kích động hơn.
[Ngốc quá! Chủ thớt ơi. Có khi nào, anh ta chỉ sợ nếu quá bám người thì bạn sẽ không thích không. Thật ra lúc bạn nhắn tin cho anh ta, anh ta sướng rơn rồi ấy chứ, biết không?]
[Chủ thớt, kiếm đâu ra đối tượng yêu qua mạng ngây thơ như vậy? Rõ ràng vừa nhìn đã nhận ra bạn, còn giả bộ không quen, cố tỏ ra lạnh lùng. Kết quả là khi nhìn thấy bài đăng trên vòng bạn bè của bạn, thì không giả vờ được nữa. Huhu, một chàng trai ngây thơ lại đáng yêu như này, tôi có thể lừa một lúc ba người.]
[Cậu nhóc này tinh ranh hơn rồi! Học được cách lạt mềm buộc chặt rồi.]
[Haha, đến cả cái cớ mỗi lần gặp mặt chúng ta đều sẽ hôn nhau cũng có thể bịa ra được, thì tính toán cỡ nào nữa. Khỏi lo, anh ta yêu bạn lắm đấy!]
Những lời của cư dân mạng khiến tôi dần dần tự hoài nghi.
Lẽ nào Thẩm Tự vẫn còn nặng tình với tôi?
7
Để kiểm chứng xem Thẩm Tự rốt cuộc có còn thích tôi hay không.
Tôi quyết định tạm thời không giải thích với Thẩm Tự về việc đăng bài trên vòng bạn bè chỉ là đùa, cứ để hiểu lầm này tiếp diễn.
Tôi dứt khoát gửi địa chỉ nhà cho Thẩm Tự.
Chưa đầy nửa tiếng sau, Thẩm Tự đã lần theo địa chỉ và nhanh chóng đến nơi.
Anh ấy có vẻ rất vội, mái tóc thường ngày gọn gàng sạch sẽ giờ đây có chút rối bời.
Hốc mắt đỏ hoe, hơi sưng lên, giống như vừa mới khóc, hoàn toàn khác với vẻ lạnh lùng, kiêu kỳ thường thấy.
Vừa vào cửa, ánh mắt anh ấy đã đảo quanh khắp nơi.
Sau khi xác nhận mình là người đến đầu tiên, anh ấy khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Câu đầu tiên anh ấy nói là:
"Bảo bối, em xóa bài đăng trên vòng bạn bè chưa?"
Thấy tôi nhìn anh ấy đầy nghi ngờ, anh ấy vội vàng giải thích:
"Thật sự anh không có ý gì khác.”
"Anh chỉ sợ có người nhìn thấy bài đăng của em rồi mạo danh anh thôi."
Tôi: "..."
Nếu không phải tôi không mất trí nhớ, chắc tôi cũng tin anh ấy thật rồi.
Lúc này, tôi cũng dần nhận ra có gì đó không ổn.
Thẩm Tự hình như thực sự vẫn còn thích tôi như những gì cư dân mạng nói.
8
Tôi nhìn Thẩm Tự đang ngồi trên ghế sofa với đôi mắt đỏ hoe, trong lòng đã có tính toán.
Tôi cố tình tỏ vẻ không chắc chắn, thăm dò hỏi:
"Anh... thực sự là bạn trai em sao?"
Thẩm Tự không thay đổi sắc mặt, nhưng những ngón tay thon dài lại bất giác siết chặt thành nắm đấm.
"Đương nhiên rồi! Bảo bối."
Tôi thu hết mọi chuyện vào mắt nhưng ngoài mặt vẫn không lộ vẻ gì, tiếp tục nói:
"Nhưng sao em cứ cảm thấy bạn trai trong ấn tượng của em cao hơn anh một chút, ăn mặc cũng quyến rũ hơn anh một chút nhỉ? Hơn nữa, quan trọng nhất là, hình như cơ bụng cũng to hơn của anh một chút."
Sắc mặt Thẩm Tự trở nên khó coi, môi mím chặt thành một đường.
Một lúc lâu sau mới khó khăn mở miệng:
"Bảo bối, chắc là em nhớ nhầm rồi!"
Nói xong câu này, hốc mắt anh ấy lại đỏ hoe, biểu cảm trên mặt như sắp vỡ vụn, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.
Cuối cùng không nhịn được nữa, kiếm cớ rồi vội vàng rời đi.
Tôi nhíu mày, có chút lo lắng đi theo.
Kết quả vừa xuống đến dưới lầu khu chung cư, liền nghe thấy anh ấy khóc lóc kể lể với anh bảo vệ.
"Huhu, anh gì ơi, bạn gái em không yêu em nữa thì phải làm sao?”
"Cô ấy mất trí nhớ rồi mà vẫn nhớ rõ dáng vẻ của người kia, rốt cuộc anh ta tốt ở điểm nào mà khiến cô ấy yêu như vậy chứ?
"Em về nhà tập cơ bụng ngay thì cô ấy có còn yêu em không?"
Anh bảo vệ lộ vẻ mặt phức tạp, ngập ngừng một lúc lâu cuối cùng mới lấy hết can đảm nói:
"Mọi chuyện đều phải nghĩ thoáng ra, có lẽ cậu sẽ gặp được người tốt hơn..."
Còn chưa nói hết đã bị Thẩm Tự ngắt lời.
"Anh nói đúng, mọi chuyện đều phải nghĩ thoáng ra.”
"Cao thì có ích gì? Ăn mặc hở hang thì có ích gì? Cơ bụng to thì có ích gì?”
"Anh ta có ngốc bằng em, có nhiều tiền bằng em không? Lát nữa em về sẽ chuyển khoản cho cô ấy. Không dùng được những thứ khác để hấp dẫn cô ấy, thì em sẽ dùng tiền để níu kéo cô ấy."
"Không ai yêu cô ấy và chiều chuộng cô ấy hơn em, phải không?"
Anh ấy nhìn nhân viên bảo vệ với ánh mắt mong chờ.
Anh bảo vệ ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng vẫn chọn cách im lặng.
Tôi đứng phía sau, lặng lẽ nghe toàn bộ câu chuyện: "..."
Quả nhiên, Thẩm Tự đúng như những gì cư dân mạng nói, trước mặt tôi thì ra vẻ lạnh lùng, kiêu ngạo.
Thực chất lại là một tên mít ướt, động tí là khóc lóc, ủy khuất.
Chậc! Nếu không phải tôi muốn xem Thẩm Tự còn có thể giả vờ đến bao giờ.
Thì giờ tôi đã xông tới nói cho anh ấy biết, nước mắt của đàn ông là thuốc kích thích của phụ nữ.
Dáng vẻ này của anh ấy đáng yêu hơn nhiều so với vẻ lạnh lùng thường ngày!
9
Thẩm Tự dường như thực sự bị đả kích bởi những lời tôi nói hôm đó.
Mấy ngày tiếp theo, anh ấy ngày nào cũng kiên trì tập luyện, điên cuồng rèn luyện.
Thỉnh thoảng lại thăm dò xem tôi thích kiểu cơ bụng nào, sau đó cố tình gửi ảnh cơ bụng của mình cho tôi.
【Ảnh cơ bụng.】
【Ảnh hơi lộ cơ bụng.】
【Ảnh khoe cơ bụng cực kỳ lộ liễu.】
Sau khi chắc chắn tôi đã xem xong, anh ấy liền nhanh chóng thu hồi.
Rồi lập tức giải thích với giọng điệu thảo mai.
【Bảo bối, vừa rồi tay anh bị trượt, lỡ bấm nhầm.】
【Đúng rồi, ảnh cơ bụng anh vừa gửi cho em có phải lớn hơn so với cái trong trí nhớ của em không?】
【Anh không tò mò, anh thực sự không tò mò, anh chỉ tiện miệng hỏi thôi.】
【Với cả, mấy ngày nay anh cũng không hề cố ý tập cơ bụng đâu nhé.】
Tôi nhìn tin nhắn dày đặc trên màn hình, đã có thể tưởng tượng ra được biểu cảm của Thẩm Tự khi gõ ra những chữ này.
Ha ha ha ha, anh ấy thật sự gõ đáng yêu!
Mà anh ấy trước màn hình kia, thật lâu không có được tin nhắn trả lời, không bình tĩnh.
Bắt đầu gửi tin nhắn chất vấn tôi.
[ Bảo bối, sao không trả lời anh? ]
[ Chẳng lẽ cơ bụng trong trí nhớ của em còn lớn hơn so với vừa rồi anh gửi cho em sao? ]
Phát đến cuối cùng dường như anh ấy có chút phá phòng.
[ Không sao, em nói thật đi. ]
[ Anh không thèm để ý, anh thật sự không thèm để ý. ]
Nhưng một giây sau, anh ấy lại tự dỗ mình xong.
[ Ha ha ha ha, bảo bối, kỳ thật anh muốn nói cơ bụng lớn như vậy một chút cũng không đẹp. ]
Chậc, anh ấy ngược lại hiểu được việc tự mình an ủi mình.
Nhưng tôi đã bắt đầu mong đợi Thẩm Tự biết tôi không mất trí nhớ, vòng bạn bè chỉ là đang chơi trò trend.
10
Thẩm Tự có vẻ rất quen thuộc với thân phận bạn trai tôi.
Mỗi sáng đều đặn mang bữa sáng đến cho tôi.
Sau đó tự giác đến nhà tôi lau nhà, giặt quần áo, đổ rác, thậm chí còn chuẩn bị sẵn cả phim đưa cơm, còn chu đáo nạp luôn VIP cả năm.
Làm xong những việc này, anh ấy lại lén chạy vào nhà vệ sinh gọi điện thoại, xin chỉ giáo từ anh em của mình.
Vừa hay tôi nghe được toàn bộ.
[Tao đã cố tình đăng ký một lớp học ở Tân Đông Phương, đến trung tâm dịch vụ gia đình huấn luyện một tháng, bây giờ tao vừa có thể nắm giữ dạ dày của em ấy, vừa có thể trở thành bảo mẫu riêng của em ấy.]
[Không ai hiểu cách chiều chuộng bảo bối của tao hơn tao cả.]
[Mặc dù bây giờ bảo bối mất trí nhớ, không nhớ rõ tao, cũng không biết chuyện trước đây hai bọn tao yêu đương qua mạng, nhưng không sao.]
[Tao tin rằng em ấy nhất định sẽ yêu tao.]
Tôi: [...]
Bảo sao gần đây trù nghệ của anh ấy tiến bộ vượt bậc, dọn dẹp vệ sinh, sắp xếp đồ đạc lại chuyên nghiệp như vậy.
Hóa ra anh ấy còn lén lút đi làm những việc này.
Nghe xong tôi vừa tức vừa buồn cười, cảm thấy anh ấy đặt hết tâm tư vào tôi thì không ổn lắm.
Vì vậy, tôi tìm cơ hội khuyên anh ấy: "Thật ra anh không cần phải suốt ngày quẩn quanh bên em, nên làm những việc mà anh thích ấy."
Vốn dĩ lời này không có vấn đề gì.
Nhưng chẳng may đúng lúc này em trai ruột của tôi đến nhà.
Nhưng Thẩm Tự lại là một kẻ yêu đương mù quáng, đầu óc còn to hơn cả tác giả, luôn thích tự vẽ ra mấy tình tiết cẩu huyết.
Sáu mắt nhìn nhau, Thẩm Tự là người đỏ mắt trước.
Anh ấy im lặng vài giây, rồi tủi thân chất vấn tôi: "Đây là lý do em khuyên anh rời đi sao?"
Nói rồi, anh ấy càng tỏ ra uất ức.
Chỉ là uất ức thì uất ức, nhưng tay anh ấy sao lại đặt lên cơ bụng của em trai ruột của tôi thế kia.
Ngay sau đó, lại vỗ vào mông em trai ruột của tôi.
Tôi và em trai ruột của tôi: "..."
Vỗ xong, anh ấy nhìn tôi chằm chằm với đôi mắt đỏ hoe, nghẹn ngào nói.
"Cơ bụng của cậu ta không bằng anh, mông cũng không cong bằng anh, thậm chí sau khi em mất trí nhớ lâu như vậy, bây giờ mới trở về.”
"Rốt cuộc cậu ta có điểm nào hơn anh? Em mất trí nhớ mà vẫn nhớ rõ cậu ta?"
Tôi há miệng, định giải thích rõ ràng với anh ấy, tôi không hề mất trí nhớ, dòng trạng thái trên mạng xã hội chỉ là đùa thôi, là anh ấy hiểu lầm rồi.
Còn người trước mặt chỉ là em trai ruột của tôi.
Về phần anh ấy có chìa khóa nhà tôi, chắc là mẹ tôi đưa cho.
Lời vừa đến miệng, đã bị anh ấy cắt ngang.