Anh ấy mím chặt môi, rũ mắt xuống, cả người trông như sắp vỡ vụn, giọng nói nghẹn ngào.
"Bảo bối, xin lỗi em.”
"Anh đã lừa em khi em mất trí nhớ.”
"Thật ra người giả làm bạn trai em là anh.”
"Giờ cậu ta đã đến, anh cũng nên đi rồi. Em yên tâm, sau này anh sẽ không làm phiền em nữa."
Nói xong liền loạng choạng rời đi, hoàn toàn không cho tôi bất kỳ cơ hội giải thích nào.
Tôi gửi tin nhắn WeChat cho anh ấy để giải thích.
Anh ấy chặn luôn tôi rồi.
Chặn đi! Chặn nữa đi!
Ai mà chặn lại được anh ấy, bố của người ta!
Sau khi anh ấy đi, em trai ruột của tôi ở trên ghế sofa bò như giòi, vặn vẹo quằn quại, điên cuồng hét lên: "Chị à, hắn bị bệnh à?"
11
Một tuần sau đó, Thẩm Tự vẫn không kéo tôi về.
Trong lúc đó, tôi dùng nick phụ để kết bạn với anh ấy, anh ấy cũng chặn luôn nick phụ của tôi.
Tôi càng nghĩ càng tức, đang chuẩn bị đăng ký tài khoản WeChat thứ năm.
Thì đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại lạ.
Vừa bắt máy, đầu dây bên kia liền truyền đến một giọng nói vô cùng gấp gáp.
[Chị dâu, chị mau tới đây đi! Thẩm Tự say rồi, mấy anh em chúng tôi có kéo thế nào cũng không được.]
[Nếu chị không đến, bọn em thật sự bị anh ấy hành chết mất.]
Tôi theo địa chỉ tìm đến chỗ Thẩm Tự, cuối cùng cũng hiểu vì sao giọng nói bên kia điện thoại lại gấp gáp như vậy.
Nếu là tôi, tôi còn sốt ruột hơn!
Trong phòng bao.
Thẩm Tự say khướt còn khó giữ hơn cả heo ngày Tết.
Còn ba người anh em của anh ấy.
Một người bị anh ấy xé rách quần áo, trên cơ bụng bị anh ấy viết một chữ nhỏ thật lớn.
Một người anh em khác, quần tây màu trắng bị anh ấy làm rách một lỗ.
Người thảm nhất, bị anh ấy lột đến mức chỉ còn lại một cái quần đùi.
Thấy tôi đến, mấy người bọn họ như nhìn thấy cứu tinh, đồng thanh nói:
"Chị dâu, cuối cùng chị cũng đến rồi, chị mà đến muộn chút nữa, cơ bụng của em chắc bị anh ta cào nát mất."
"Chị dâu, em vẫn còn chịu được."
"Hu hu hu, chị dâu, anh ấy nói em ăn mặc quá lố, mông còn cong, chị mà đến muộn chút nữa, chắc em phải chạy rông mất thôi."
Nói xong liền đẩy thẳng tôi về phía Thẩm Tự.
"Chị dâu, chị và Thẩm Tự sống hạnh phúc với nhau là quan trọng hơn tất cả."
"Chúng ta cứ thế mà lui, một lần lui này chính là cả một đời."
Nói xong liền nhanh chân bỏ chạy.
Tôi: "..."
12
Thẩm Tự say rượu rất khó chiều, dỗ dành mãi cũng không chịu đi.
Ngồi bệt xuống đất ôm chai rượu khóc lóc thảm thiết.
Giọng nghẹn ngào: "Hu hu hu, em không cần tôi nữa thì tới đây làm gì?"
Ánh đèn mờ ảo càng làm nổi bật vẻ đáng thương của anh ấy, hệt như một chú cún con bị chủ nhân bỏ rơi.
Lòng tôi mềm nhũn, kiên nhẫn ngồi xuống giải thích với anh ấy.
"Không có không cần anh."
Đôi mắt đen láy của anh ấy ngấn lệ, cắn môi nói.
"Em gạt người, em chê tôi phiền phức, đòi chia tay với tôi.”
"Chia tay tôi rồi, còn tìm bạn trai mới... Hu hu hu!"
Da dẻ Thẩm Tự trắng nõn, khi khóc lại toát lên một vẻ đẹp tan vỡ khó tả, vô cùng thu hút.
Tôi cố gắng kìm nén những suy nghĩ kỳ quái trong lòng, giải thích:
"Trước đây chia tay với anh không phải vì ghét anh phiền phức, mà là lúc đó gia đình em xảy ra chút chuyện, áp lực quá lớn, nên mới nói chia tay. Sau đó, em liền hối hận. Nhưng lại không bỏ xuống được sĩ diện."
"Còn nữa, em chỉ có mình anh là bạn trai."
"Về phần người mà anh thấy lần trước là em trai em, là em trai ruột."
"Em cũng không hề mất trí nhớ, là anh hiểu lầm thôi. Bài đăng trên vòng bạn bè chỉ là đùa giỡn thôi."
Nghe tôi giải thích xong, Thẩm Tự cũng dần bình tĩnh lại, chớp chớp mắt, có chút ngượng ngùng nắm chặt vạt áo, cẩn thận dè dặt xác nhận lại.
"Bảo bối, em thật sự không mất trí nhớ chứ?"
Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn từ tôi, anh ấy như chợt nhận ra điều gì, vội vàng giải thích với tôi.
"Bảo bối, trước đây anh thật sự không cố ý phớt lờ em. Anh cũng không phải là kiểu người lạnh lùng như trên mạng nói đâu.”
"Lúc đó em xin Wechat của anh, anh từ chối em chỉ vì sợ em có được quá dễ dàng thì sẽ không biết trân trọng anh. Sau đó, anh đã hối hận rồi.”
"Còn nữa, việc anh tỏ ra lạnh nhạt với em là vì sợ em thấy anh quá bám người."
Tôi: "..."
Cư dân mạng thời nay thật là thần thánh, đoán trúng phóc hết cả!
Nói xong, anh ấy lại nhìn tôi với ánh mắt lấp lánh.
"Bảo bối, hôm đó em nói có thể hôn một cái, còn tính không?”
"Anh rất dễ hôn, hay là em thử xem?"
Tôi: ?
Tôi thật sự cạn lời, sao đang nói chuyện này lại chuyển sang chuyện kia rồi?
Với lại, tôi đâu phải loại con gái háo sắc như vậy?
Ba phút sau, đúng là thơm thật.
Có phải loại con gái háo sắc hay không không quan trọng, chủ yếu là để dỗ dành Thẩm Tự.
Tôi chỉ biết, trên đường đưa Thẩm Tự về đến nhà tôi, môi của cả hai đứa đều đã sưng vù lên rồi.
Hai người lại từ phòng khách hôn nhau đến tận trên giường.
Đang lúc say đắm nhất, Thẩm Tự đột nhiên buông tôi ra, trong mắt ngấn nước, tủi thân nói.
"Bảo bối, anh không có danh phận, không thể hôn nữa."
Tôi: "..."
Đồ trà xanh chết tiệt, tâm cơ của anh ấy lộ hết cả ra rồi kìa.
13
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi bị giọng nói của Thẩm Tự đánh thức.
Anh ấy sáng sớm đã thức dậy, hoàn toàn không giống dáng vẻ của một người say rượu.
Nếu không phải ba người anh em của anh ấy bị anh ấy hại thảm như vậy, tôi còn từng nghi ngờ anh ấy đang giả vờ say.
Vừa đẩy cửa ra, đã nghe thấy Thẩm Tự đang gọi điện thoại cho hội anh em.
Anh ấy dựa vào ghế sô pha, điện thoại vừa kết nối đã vội vàng lên tiếng.
[Anh em, tao quay lại rồi, tối qua bọn tao rất hạnh phúc.]
Nói xong câu này, ba người anh em ở đầu dây bên kia hoàn toàn vỡ òa.
Ngay sau đó, trong điện thoại vang lên một tràng dài tiếng chửi rủa.
[Thẩm Tự, đồ trà xanh chết tiệt, mày thì hạnh phúc rồi. Mày không biết đâu, tối qua bạn trai tao thấy thế tưởng tao ra ngoài làm loạn, đòi chia tay với tao.]
[Mày có thảm bằng tao không? Vợ tao nhìn thấy cái lỗ trên quần âu của tao, tưởng tao là gay. Nửa đêm gọi điện cho bạn thân của cô ấy nói tao là gay, có nên ly hôn không. Bạn thân của cô ấy nói nếu vợ tao ly hôn thì cô ấy cũng ly hôn, cứ thế này tao phát điên mất!]
[So về độ thảm thì tao chưa bao giờ thua. Tối qua vừa ra khỏi quán bar tao liền bị chú út bắt cóc về, ép tao xuống xe chất vấn, bọn họ được vậy sao tao lại không. Quỷ mới biết tối qua tao đã trải qua những gì.]
Tôi: [...]
Cuộc sống tình cảm của hội anh em của anh ấy cũng phong phú thật đấy!
14
Sau khi tôi và Thẩm Tự quay lại, mối quan hệ vẫn luôn rất ổn định.
Nhưng gần đây anh ấy có chút không ổn.
Trước kia khi yêu qua mạng rất thích chơi game với tôi, bây giờ đột nhiên nói với tôi là đã cai game rồi.
Nhưng thừa lúc tôi ngủ, anh ấy lại lén chơi game với người khác, lại còn là con gái.
Tôi không lo Thẩm Tự sẽ ngoại tình, theo như tôi hiểu về cái tính yêu đương mù quáng của anh ấy, thì trời có sập Thẩm Tự cũng không phản bội tôi.
Ngược lại, tôi còn lo cho cô gái đánh cặp với Thẩm Tự kia kìa.
Quả nhiên.
Cô gái ban đầu còn có chút kiên nhẫn, nhưng đến khi Thẩm Tự lại tặng đối phương mười mạng, thì hoàn toàn sụp đổ.
[Không phải chứ Thẩm Tự, trình của cậu thế này mà còn đòi kéo em bé bay à?]
[Mấy anh shipper giao đồ ăn còn không tặng nhiệt tình như cậu, một đêm thôi mà tôi từ Vương Giả rớt xuống Kim Cương Vĩnh Hằng rồi.]
[Sau này cậu mà còn rủ tôi chơi game nữa, tôi cạy góc tường nhà cậu luôn.]
Thẩm Tự: [...]
Thấy cảnh này, tôi không nhịn được cười.
Trong thời gian yêu đương với anh ấy, tôi đã từng nghĩ.
Thẩm Tự chỉ trong một tháng có thể học được tay nghề nấu ăn tốt ở Tân Đông Phương, lại còn nổi bật ở trung tâm dịch vụ gia đình, năng lực làm việc cũng siêu đỉnh.
Giá trị cảm xúc anh ấy cũng mang lại đầy đủ.
Gần như không có gì anh ấy không biết.
Thậm chí tôi còn có một thời gian bắt đầu nghi ngờ bản thân.
Giờ thì cuối cùng cũng tìm ra một khuyết điểm của anh ấy.
Anh ấy khổ luyện game cả tháng, càng luyện càng gà.
Mà anh ấy dường như nhận ra điều gì đó, theo bản năng quay đầu lại.
Kết quả vừa vặn chạm mắt tôi.
Anh ấy lập tức trở nên hoảng loạn, giống như sợ tôi hiểu lầm, vội vàng giải thích:
"Bảo bối, dạo này không phải anh không chơi game với em.”
"Anh chỉ sợ lại kéo em từ Vương Giả xuống Kim Cương Vĩnh Cửu thôi."
Tôi cong môi.
"Thật sao? Vậy đăng nhập vào để em xem, rốt cuộc anh gà đến mức nào."
Nhưng rất nhanh, tôi nhìn cấp bậc trước mắt mà không thể cười nổi nữa.
15
Không lâu sau khi tôi và Thẩm Tự bước vào giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt, cô bạn thân tôi liền nhắn tin hỏi.
[Thẩm Tự - loại cực phẩm nam nhân ấy - thế nào?]
Ở một khía cạnh nào đó, Thẩm Tự đúng là có thể được coi là cực phẩm.
Đặc biệt là ở phương diện kia, hai người lại hợp nhau đến bất ngờ.
Điểm trừ duy nhất là Thẩm Tự ăn mặc quá nghiêm túc.
Ngày nào cũng kín cổng cao tường, thiếu đi chút hứng thú.
Tôi đỏ mặt, thành thật trả lời:
[Anh ấy mọi phương diện đều rất tốt, chỉ là ăn mặc đứng đắn quá, thiếu chút tình thú giữa các cặp đôi.]
Trả lời tin nhắn của cô bạn thân xong, Thẩm Tự đã chuẩn bị nước tắm xong, giục tôi vào tắm.
Có lẽ do tôi vào vội quá, màn hình điện thoại vẫn dừng ở khung chat với bạn thân, vừa hay bị Thẩm Tự nhìn thấy.
Đợi tôi tắm xong đi ra, anh ấy ngồi trước bàn máy tính với vẻ mặt phức tạp tìm kiếm.
[Vợ chê mình ăn mặc không đủ lẳng lơ thì phải làm sao?]
[Mặc như thế nào mới có thể quyến rũ vợ?]
Tôi thấy vậy nhưng vẫn làm bộ như không biết gì.
Bởi vì tôi biết, cư dân mạng lần này thật sự rất có tâm.
Biết đâu Thẩm Tự lại học được gì đó hay ho.
Từ hôm đó trở đi, Thẩm Tự bắt đầu trở nên thần thần bí bí.
Ngày nào cũng ôm một đống bưu kiện lớn trốn trong thư phòng không chịu ra.
Đến ngày thứ năm, anh ấy cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
Anh ấy mặc một chiếc áo trong suốt màu đen, cố tình lượn qua lượn lại trước mặt tôi.
Áo sơ mi đen che đi phần nào cơ bụng săn chắc, thấp thoáng ẩn hiện, khiến tim tôi ngứa ngáy không yên.
Tôi bất giác nuốt nước bọt, giả vờ cụp mắt làm ngơ.
Để thu hút sự chú ý của tôi, anh ấy cố tình tiến sát lại gần, chớp mắt, ra vẻ vô tội hỏi:
"Bảo bối, hình như shop giao nhầm hàng cho anh rồi."
Lúc này tôi mới chầm chậm ngẩng đầu, tha hồ ngắm nghía vóc dáng của Thẩm Tự.
Vai rộng, eo thon, vạm vỡ.
Mày kiếm, mắt sáng, đẹp trai.
Đầu ngón tay hồng hào, đủ tàn nhẫn.
Đêm đó, anh ấy vì muốn quyến rũ tôi mà thử hết các loại trang phục tình thú đã mua.
Thử đến cuối cùng, ánh mắt anh ấy càng trở nên u ám.
Anh ấy một tay cởi cúc áo tôi, bế tôi lên đùi.
Giọng nói khàn khàn, ánh mắt nóng bỏng.
"Bảo bối, em ngắm đủ rồi, giờ đến lượt anh."
Hai người vật lộn đến cuối cùng, tôi mệt đến mức mí mắt cũng không mở ra nổi.
Thẩm Tự vẫn tràn trề năng lượng.
Đêm đó, khi mở mắt, tôi thấy Thẩm Tự trần truồng.
Nhắm mắt lại, tôi mơ thấy Thẩm Tự năm mười tám tuổi.
Mười tám tuổi anh ấy ngây ngô bao nhiêu, hai mươi tám tuổi kỹ thuật lại thành thục bấy nhiêu.
Tôi mơ màng ôm chặt lấy eo Thẩm Tự, khàn giọng hỏi anh ấy:
"Thẩm Tự, ngoài yêu qua mạng ra, trước đây chúng ta từng gặp nhau rồi đúng không?
"Nếu không sao em lại mơ thấy anh năm mười tám tuổi chứ?"
Anh ấy dịu dàng hôn tôi, ánh mắt lưu luyến và sâu đậm, khẽ đáp lại đầy tình cảm:
"Đúng vậy, bảo bối, anh đã thích em từ trước khi chúng ta yêu qua mạng rồi."
Đêm đó, những ký ức bị thời gian chôn vùi cũng được đánh thức khi tình yêu ùa về.
16
Lần đầu tiên tôi gặp Thẩm Tự là sau khi kỳ thi đại học kết thúc.
Khi đi ngang qua một con hẻm nhỏ, tôi thấy một đám người đang vây quanh bắt nạt Thẩm Tự.
Chiếc áo sơ mi trắng và quần thể thao màu xám vốn sạch sẽ của anh ấy đã bị vấy bẩn bởi những vết máu.
Nhưng trong ánh mắt anh ấy vẫn toát lên vẻ quật cường, dù rõ ràng đã kiệt sức, anh ấy vẫn liều mạng chống trả đám người kia.
Lúc đó tôi còn quá trẻ, trong người có một sự liều lĩnh không sợ chết.
Tôi nhặt một viên gạch lên, rồi lao vào đánh nhau với đám người đó.
Mấy tên kia có vẻ sợ chết, thấy có người không sợ chết xông vào, bọn chúng liền dừng tay, bắt đầu hoảng sợ bỏ chạy.
Gió thổi qua thân hình mảnh khảnh của Thẩm Tự.
Trong con hẻm, đôi mắt đen láy của anh ấy nhìn tôi chằm chằm.
"Cậu không sợ chết à?"
Tôi thành thật trả lời:
"Sợ, nhưng tôi cũng sợ anh chết."
Nghe xong, anh ấy đột nhiên bật cười.
Nụ cười lan tỏa trên khuôn mặt lạnh lùng của anh ấy, anh ấy nói:
"Con gái lần sau đừng có dũng cảm như vậy, nhỡ bị hủy dung thì sao?"
Từ nhỏ đến lớn tôi chưa từng thấy ai đẹp như vậy.
Lúc đó tôi ngây người, buột miệng nói:
"Hủy dung rồi thì anh cưới tôi nhé!"
Anh ấy kéo lê thân hình đầy máu đứng trong con hẻm, dáng người mảnh khảnh, miệng mấp máy, giọng nói rất khẽ.
Như thể đang nói:
"Nếu như anh ấy còn sống, nếu như tôi thích anh ấy, anh ấy nhất định sẽ cưới tôi."
Thẩm Tự thời trẻ và Thẩm Tự của tuổi hai mươi tám trùng lặp, tôi sợ đến toát mồ hôi lạnh, giật mình tỉnh giấc.
Cảm nhận được tôi gặp ác mộng, Thẩm Tự ôm chặt tôi vào lòng, vỗ nhẹ lưng tôi an ủi:
"Bảo bối, đừng sợ, có anh ở đây."
Giọng nói mang theo sự an ổn khó tả.
Tôi lập tức bình tĩnh lại.
Trong đầu cũng bất giác hiện lên một câu.
Mọi u ám đều đã trôi vào dĩ vãng, từ khi gặp được em, đông tàn giá rét, ngân hà sáng mãi.
Phiên ngoại (Góc nhìn của Thẩm Tự):
1.
Lần đầu tiên gặp Ôn Thời vào năm tôi mười tám tuổi.
Trên người toàn là vết thương.
Cô ấy cầm một viên gạch, xông vào thế giới của tôi như một nữ chiến binh.
Mang theo một sự liều lĩnh không màng tính mạng.
Một câu "Tôi sợ chết, nhưng càng sợ anh chết hơn", đã khiến tôi lần đầu tiên trong đời mười tám tuổi cảm nhận được hơi ấm.
Câu nói buột miệng của cô ấy "Nếu tôi bị hủy dung thì anh cưới tôi nhé."
Đã cho tôi một lý do để sống tiếp.
Khi ấy tôi đã nghĩ.
Nếu còn sống, tôi nhất định sẽ cưới cô ấy.
2.
Tôi là Thẩm Tự, là đứa con riêng không thể để ai biết của nhà họ Thẩm.
Ngoài mẹ tôi ra, tất cả người nhà họ Thẩm đều muốn tôi chết.
Mẹ tôi vì bảo vệ tôi, đã lén đưa tôi về quê, cho tôi mười mấy năm sống yên ổn.
Nhưng ai ngờ, năm tôi mười tám tuổi, bọn họ vô tình phát hiện ra sự tồn tại của tôi.
Liền tìm mọi cách để lấy mạng tôi.
Lúc đó, tôi đã từng không tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống.
Cũng điên cuồng liều mạng với bọn họ.
Cho đến khi gặp Ôn Thời, tôi mới bắt đầu biết trân trọng mạng sống của mình.
Nhưng may thay, có lẽ tên họ Thẩm kia làm nhiều chuyện ác quá nên năm mười tám tuổi, hai đứa con trai nuôi, một đứa hóa điên, một đứa chết vì tai nạn xe.
Lúc này, hắn mới để ý đến đứa con riêng lưu lạc bên ngoài, luôn muốn tôi chết là tôi đây, bắt đầu biết quý trọng cái mạng của tôi, đón tôi về nhà họ Thẩm để bồi dưỡng.
Trên mạng đều nói cưới vợ cần tiền.
Nhà họ Thẩm giàu có, dùng để cưới vợ thì còn gì bằng.
Trong ba năm, cuối cùng cũng hạ bệ được tên họ Thẩm kia.
Đuổi thẳng về quê.
Chịu thôi, vợ tôi ngây thơ như vậy, không thể thấy mấy thứ dơ bẩn được.
Từ nay về sau.
Thẩm Tự tôi hoàn toàn chỉ thuộc về Ôn Thời.
3
Yêu qua mạng là chuyện ngoài ý muốn.
Tôi thật không ngờ lại có thể gặp lại cô ấy theo cách này.
Vợ tôi đã đến miệng, đương nhiên tôi không thể để cô ấy bay mất.
Sau khi kết bạn với vợ tôi.
Tôi giở đủ trò trà xanh, dụ dỗ, than nghèo kể khổ, khiến vợ tôi nảy sinh hứng thú.
Nhưng tôi không ngờ, cuối cùng lại bị vợ tôi đột ngột chia tay.
Lý do vẫn là do tôi quá bám người.
4
Trong khoảng thời gian chia tay với vợ tôi, tôi còn đặc biệt đi học một lớp huấn luyện nửa năm, cố gắng tỏ ra lạnh lùng trước mặt vợ tôi.
Tôi cũng không biết tại sao, đối với người khác thì lạnh lùng hơn ai hết.
Nhưng vừa thấy vợ tôi là lại biến thành mít ướt si tình.
Nhưng may thay, vợ tôi vẫn không hề thay đổi, vẫn thích khuôn mặt này của tôi như vậy.
Không chỉ chủ động thêm Wechat của tôi, còn thả thính tôi suốt hơn một tháng trời.
Nếu không phải tôi sợ cô ấy chê tôi phiền phức.
Thì tôi đã muốn ngàn dặm đưa tình rồi.
5
Cho đến một ngày nọ, tôi lướt thấy vòng bạn bè của vợ tôi.
Trời đất như sụp đổ dưới chân tôi.
Từ khi nào cô ấy có người yêu vậy?
Tôi phải tự trấn an mình mãi mới được.
Kết quả tra ra mới biết, vợ tôi chỉ đang bắt trend thôi.
Trời của tôi lại sáng rồi.
Đã vậy thì tôi tương kế tựu kế luôn.
Cứ để hiểu lầm này tiếp diễn đến cùng.
6
Thôi, những chuyện sau đó tôi không chia sẻ nữa.
Sợ một ngày nào đó vợ tôi phát hiện.
Sẽ thấy tôi là một kẻ tâm cơ.
Sẽ nghĩ tôi đúng là loại trà xanh mà trên mạng hay nói.
Tôi không phải nhé.
Cuối cùng, tôi chỉ muốn nói.
Từ khi gặp Ôn Thời, mùa đông giá rét tan biến, sông ngân hà rực sáng.
Thế giới này rộng lớn như vậy, thật may mắn vì người bên cạnh tôi vẫn luôn là cô ấy.
(Hết)