📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Trong làng lại có một nhóm thanh niên tri thức mới đến, thấy buồn chân buồn tay, tôi cũng lượn ra xem.

"Nghe nói thanh niên tri thức họ Thẩm lần này đến có lai lịch lớn lắm, chắc chẳng ở được lâu đâu, kiểu gì cũng về thành phố sớm thôi."

"Nhà họ Thẩm nào? Không lẽ là..."

"Nói nhỏ thôi, coi chừng có người nghe thấy đấy."

Nhà họ Thẩm, nếu không lầm thì chắc là nam phụ thâm tình Thẩm Độ, anh ta rồi cũng sẽ bị nữ chính mê hoặc, một mực âm thầm bảo vệ cô ta.

Chậc, mấy người này đối với tôi - một nữ phụ ác độc - đúng là chẳng hợp tẹo nào, tốt nhất nên tránh xa cho lành.

Vừa định chuồn đi thì có người gọi giật lại.

"Đồng chí, cho hỏi ký túc xá của thanh niên tri thức đi đường nào vậy?"

Một chàng trai thư sinh nho nhã lên tiếng hỏi.

Sợ cái gì thì y như rằng cái đó tới, người này chẳng phải Thẩm Độ thì còn ai vào đây nữa.

"Đồng chí?"

Tôi ậm ờ đáp: "Cứ đi thẳng đường này, đến cuối đường là tới."

"Đồng chí, cảm ơn cô. Mời cô ăn kẹo này."

Nói rồi, anh ta đưa cho tôi một viên kẹo.

Tôi cầm viên kẹo, đầu óc bắt đầu hoạt động, sớm muộn gì cũng phải về thành phố, nếu có thể bám được vào Thẩm Độ thì biết đâu sau này khỏi phải lo nghĩ gì nữa.

So với Phó Tri Dã, Thẩm Độ dễ gần hơn nhiều, lại thân thiện hào phóng, dựa vào anh ta xem ra cũng được đấy.

Sợ Thẩm Độ thích nữ chính, tôi định đẩy nhanh tiến độ một chút. Nhân lúc Phó Tri Dã đi làm, tôi liền hẹn Thẩm Độ đến nhà, nói là có hai cuốn sách muốn cho anh ta xem.

Thẩm Độ không chút đề phòng mà đến ngay.

Đợi anh ta vào nhà, tôi lặng lẽ đi đóng cửa, khóe môi không khỏi nhếch lên.

Bỗng nhiên trước mắt hiện lên mấy dòng bình luận.

[Nữ phụ còn đang cười ngây ngô kìa, cô ấy có biết đâu, phản diện đang ở ngoài nhìn chằm chằm cô ấy đấy. Chỉ cần cô ấy dám làm gì, hắc hắc.]

[Đoán xem nữ phụ có bị đánh chết không nào, đó chính là phản diện mạnh nhất truyện đấy.]

[Nữ phụ ngốc nghếch, cứ tưởng phản diện là người đàng hoàng tử tế, thực ra trong đầu toàn nghĩ mấy chuyện mười tám cộng thôi. Cô sắp gặp xui xẻo rồi.]

Tôi hoang mang dụi mắt. Gì thế này?

[Đồng chí Bạch Ninh, sách cô muốn cho tôi xem đâu?]

Tôi bừng tỉnh. Nào có cuốn sách nào chứ, tôi chỉ định dùng lại chiêu cũ để nắm thóp anh ta thôi.

Gạt chuyện kỳ quái vừa rồi ra sau đầu, tôi dẫn Thẩm Độ về phòng mình.

Vừa bước vào cửa, tay tôi theo bản năng đặt lên cổ áo.

Trước mắt lại hiện ra những dòng chữ kỳ lạ.

[Đến rồi, đến rồi, cảnh này tới rồi.]

[Chỉ cần nữ phụ dám làm chuyện ngu ngốc, phản diện sẽ giam cầm cô ấy, rồi thế này thế nọ, hắc hắc hắc.]

[Tôi là hội viên tôn quý, tôi muốn xem chi tiết cụ thể, càng cụ thể càng tốt.]

Tôi chợt nhận ra, không phải mình bị hoang tưởng, mà là thật sự nhìn thấy được chúng.

Mà cái nhân vật phản diện được nhắc đến là Phó Tri Dã, nữ phụ… hình như là tôi.

Nghĩa là, Phó Tri Dã đang ở ngoài cửa.

Biết anh ở ngoài cửa, trong lòng tôi dâng lên chút chột dạ.

Rồi cơn bực tức dâng trào, tại sao tôi phải chột dạ chứ, Phó Tri Dã ở ngoài cửa thì đã sao, anh đâu phải chồng tôi.

Nhưng biết có người đứng ngoài nhìn, tôi cũng chẳng còn tâm trạng nữa.

Lôi từ trong tủ ra hai cuốn sách mang từ thành phố về, tiện tay nhét cho Thẩm Độ.

Rồi chẳng buồn nhìn xem anh ta phản ứng thế nào, tôi sải bước ra mở cửa. Quả nhiên Phó Tri Dã đang đứng đó, có vẻ không ngờ mình sẽ bị phát hiện, trên gương mặt lạnh nhạt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.

Nhưng anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mím môi.

“Hôm nay tan làm sớm à?”. Anh biết rõ còn hỏi: “Có khách sao?”

Tôi nhìn chằm chằm gương mặt chất phác chẳng ăn nhập gì với anh, có chút nghi ngờ, người như anh mà lại là phản diện sao?

Thẩm Độ thong thả bước tới, thấy vậy liền lễ phép chào hỏi Phó Tri Dã:

“Chào đồng chí Phó Tri Dã, tôi là thanh niên tri thức mới đến, Thẩm Độ.”

“Đồng chí Bạch Ninh có hai cuốn sách tôi rất thích, tôi đến lấy sách, xin phép không làm phiền nữa.”

Phó Tri Dã liếc nhìn sách trên tay Thẩm Độ, ừ một tiếng.

Không biết vì sao, trong lòng cảm thấy hơi khó chịu. Thấy Thẩm Độ định đi, tôi gọi anh ta lại:

“Đã đến rồi thì ở lại ăn cơm đi.”

Thẩm Độ từ chối: “Không cần đâu.”

Tôi quay sang Phó Tri Dã đang đứng im thin thít bên cạnh, hất hàm sai bảo:

“Còn không mau đi nấu cơm!”

Phó Tri Dã cụp mắt xuống, hàng mi dày rậm che khuất cảm xúc trong mắt, giọng nói khàn khàn khó hiểu:

“Được.”

Ánh mắt Thẩm Độ đảo qua đảo lại giữa tôi và Phó Tri Dã, khóe môi anh ta khẽ nhếch lên:

“Vậy thì tôi không khách sáo nữa.”

[Sao cứ thấy nam phụ như đang hóng hớt thế nhỉ, ánh mắt tò mò kia sắp giấu không nổi nữa rồi.]

[Nữ phụ tuy ngốc nhưng xinh thật đấy, hết lần này đến lần khác khiêu chiến giới hạn của phản diện, hóng cảnh cô ấy phát hiện ra bộ mặt thật của anh ấy ghê.]

[Phản diện cũng nhịn giỏi thật, sắp bị cắm sừng đến nơi rồi mà vẫn giả nai.]

[Mấy người ở trên không biết đâu, bây giờ càng "ngoan ngoãn", sau này chơi càng lớn đấy...]

Tôi đã quen với những lời bình luận kỳ quái này, bĩu môi khó chịu.

Bọn họ quá đề cao Phó Tri Dã rồi.

Anh là phản diện, còn tôi là nữ phụ ác độc đây này.

Anh lợi hại hơn tôi được bao nhiêu chứ, sao cứ nói như tôi bị anh nắm trong lòng bàn tay vậy.

Không lâu sau, Phó Tri Dã đã nấu xong cơm.

Tôi gọi Thẩm Độ lại ăn cơm, vừa nhìn thấy mấy món trên bàn, sắc mặt tôi liền cứng đờ.

Liếc mắt một vòng, toàn một màu xanh mươn mướt của rau, chay đến mức không thể chay hơn.

Bình thường ăn cơm, Phó Tri Dã đều nấu chút thịt xông khói, hoặc xào ít thịt lợn, hôm nay có khách lại toàn chuẩn bị đồ chay.

Tôi đang định nổi đóa lên thì Thẩm Độ đã ngồi xuống, khen ngợi:

“Tay nghề của đồng chí Phó có vẻ không tệ.”

Phó Tri Dã gắp cho anh ta một miếng rau.

“Vậy thì ăn nhiều vào.”

Động tác ăn cơm của Thẩm Độ khựng lại, khi cúi đầu xuống sắc mặt anh ta hơi méo xệch.

Sau đó cười híp mắt nhìn tôi.

“Đồng chí Bạch, cô cũng ăn nhiều vào nhé.”

“Ồ, được.”

Phó Tri Dã ngẩng đầu lên, vẻ mặt lạnh lùng, anh định nói gì đó thì tôi đã nhanh tay gắp rau bỏ vào miệng.

Vị mặn chát xộc lên khắp khoang miệng, ặc ặc ặc, mặn chết đi được!

Tôi trừng mắt nhìn Phó Tri Dã, nghiến răng nghiến lợi:

“Phó! Tri! Dã!”

Anh vẫn thản nhiên, giọng điệu không cho phép từ chối:

“Không thích thì tự làm đi.”

“Anh…!”

Thẩm Độ cười giả lả xen vào: “Có dịp cô có thể nếm thử tay nghề của tôi, tôi nấu ăn cũng khá được đấy.”

Tôi bực bội liếc Phó Tri Dã rồi nhận lời Thẩm Độ.

Sau khi Thẩm Độ rời đi, Phó Tri Dã bắt đầu dọn dẹp.

Tôi tắm rửa bằng nước nóng Phó Tri Dã đun, rồi ngồi bên giường thoa kem dưỡng da, từ đầu đến chân, không bỏ sót chỗ nào, sau khi thoa xong toàn thân thơm phức, tôi chui vào chăn ấm đệm êm.

Lúc nằm trên giường mơ màng sắp ngủ, Phó Tri Dã mới dọn dẹp xong, anh vội vàng tắm qua bằng nước lạnh.

Sau đó, căn phòng yên tĩnh trở lại, tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Nửa đêm, tôi cảm thấy bị thứ gì đó nóng rực trói buộc, siết chặt đến mức khó thở.

Thật khó chịu, tôi bực bội đá vào “lò sưởi” kia hai cái.

Bỗng nhiên, chân tôi bị nắm lấy, “lò sưởi” ấy cứ như con cún cứ gặm gặm lên người tôi.

Trong cơn mơ màng, tôi không thể chịu đựng thêm được nữa, liền tát vào “lò sưởi” đó một cái.

Rồi lại như dỗ dành mà xoa xoa đầu nó.

“Ngoan nào, cún con.”

Chớp mắt, thế giới lại yên tĩnh trở lại.

Sáng hôm sau thức dậy, toàn thân tôi đau nhức, như bị đánh suốt đêm, chắc là do gặp ác mộng.

Tôi mệt mỏi ngáp một cái rồi rời giường.

Phó Tri Dã đã đi làm.

Trên bàn có cháo loãng và kim chi, tôi uể oải lê bước đến bàn ăn.

Vì ngủ không ngon giấc cộng thêm người đau nhức nên ăn xong tôi lại lăn ra ngủ tiếp.

Vừa định nhắm mắt thì những dòng chữ kì lạ kia lần nữa xuất hiện.

[Nữ phụ thơm quá, như bánh ngọt mềm mại, thảo nào phản diện lại thích “ăn”.]

[Nữ phụ ngốc nghếch còn tưởng mình gặp ác mộng, thật ra là bị “chụt chụt chụt” rồi.]

[Phản Diện U Ám VS Nữ Phụ Não Tàn, tổ hợp ác nhân này sao lại ngon lành thế nhỉ?]

[Tôi thừa nhận khẩu vị của mình hơi biến thái, nhưng “ship” cặp này đúng là sướng thật.]

Sau khi đọc rõ những gì bọn họ nói, cơn giận dâng lên ngùn ngụt, Phó Tri Dã, anh dám làm thế với tôi sao!

Tôi muốn băm anh ra cho chó ăn!

Nhưng mà buồn ngủ quá, chăn lại ấm áp, anh không đáng để tôi phải bỏ qua lớp chăn ấm này.

Thôi, ngủ một giấc đã, đợi anh về rồi tính sổ.

Tỉnh lại lần nữa, trời đã chợp tối, sắp đến giờ tan làm rồi.

Tôi nhanh chóng mặc quần áo, đứng ở cửa đợi Phó Tri Dã.

Anh cầm dụng cụ làm ruộng, từ xa đi tới.

Người cao chân dài, bước mấy bước đã đến trước mặt tôi. Thấy tôi đứng đó, anh nghi hoặc chớp mắt.

Giây tiếp theo, "Chát!", tôi tát một cái vào mặt anh.

"Súc sinh!"

Anh bị đánh đến nghiêng đầu, khuôn mặt tuấn tú lập tức sưng vù, đủ để thấy tôi dùng lực mạnh đến mức nào.

Anh lấy đầu lưỡi chạm vào chỗ bị đánh, cụp mắt xuống, trong ánh mắt thoáng hiện vẻ âm u.

Tôi cứ nghĩ anh sẽ nổi giận, sau đó tôi sẽ được đà nổi giận hơn nữa, chửi anh một trận tơi bời, cho anh biết anh súc sinh đến mức nào.

Kết quả, anh lại lướt qua tôi, chẳng nói chẳng rằng đi thẳng vào nhà.

Cứ... cứ thế mà vào nhà rồi?

Tôi đứng ngây ra đó, thế này... cũng không giận sao?

Anh làm bằng bông à, vậy mà vẫn không giận.

Tôi bực bội theo vào nhà. Phó Tri Dã cứ như không có chuyện gì xảy ra, dọn dẹp nhà cửa, nhặt rau nấu cơm.

Mặt dày thật! Làm ra chuyện đó với tôi rồi mà vẫn có thể bình thản như không.

Đừng hỏi tại sao tôi không vạch trần anh. Anh là phản diện rồi, còn đòi hỏi có đạo đức gì nữa.

Giờ thì tôi tin Phó Tri Dã đúng là phản diện rồi, hóa ra không phải kiểu phản diện tàn nhẫn, mà là kiểu phản diện thiếu đạo đức, hứ!

Trước khi về phòng ngủ, tôi cẩn thận đẩy một cái rương chặn cửa lại, như vậy tên súc sinh Phó Tri Dã kia sẽ không vào được.

Hai ngày trôi qua bình an vô sự, tôi vừa đề phòng Phó Tri Dã, vừa xem lại mấy câu nói kỳ quái kia.

Sau khi bị tôi đánh, anh cũng an phận, không làm chuyện súc sinh nữa.

Tôi cũng hơi yên tâm.

Mấy ngày nay cứ lo nghĩ đến Phó Tri Dã, suýt nữa thì quên mất Thẩm Độ.

Lúc anh ta tìm đến, tôi mới nhớ ra là mình còn phải tạo mối quan hệ tốt với anh ta nữa chứ.