Chương 3
“Đồng chí Bạch Ninh, hy vọng của chúng ta đã đến rồi! Quốc gia có chính sách mới, chúng ta có thể thi đại học.”
“Mấy thanh niên tri thức bọn tôi đều đang ôn tập, cô có muốn học cùng không?”
Thi đại học, trong sách hình như có nhắc đến chuyện này, nam nữ chính đều thi đỗ trường đại học tốt, trở về thành phố.
Bắt kịp chính sách mới, ngày tháng sau này sẽ càng thêm tươi sáng.
Xem ra, muốn về thành phố thì thi đại học chính là cách duy nhất.
Nhưng tôi hơi do dự, vì thành tích của tôi không tốt, hồi còn đi học, dù có cố gắng thế nào thì kiến thức cũng chẳng vào đầu được.
“Đồng chí Bạch Ninh, đừng do dự nữa, chỉ có thi đại học thì chúng ta mới có lối thoát thôi!”
Anh ta nói đúng, thi đỗ đại học mới có đường ra.
Hơn nữa, nam nữ chính cũng thi, vậy tôi cũng phải thi.
Sau khi quyết định xong, tôi do dự mở miệng.
“Đồng chí Thẩm, anh có tài liệu học tập nào không?”
Thẩm Độ gãi đầu.
“Tôi không có, nhưng chắc là đồng chí Ôn Hinh có đấy, tôi đưa cô đi tìm cô ấy.”
Ôn Hinh, chẳng phải đó là nữ chính sao?
Với những tâm tư khó diễn tả của một nữ phụ phản diện dành cho nữ chính, tôi theo Thẩm Độ đi tìm cô ấy.
Khác với tôi, một nữ phụ phản diện lười biếng, bê tha, tiếng xấu đầy rẫy.
Nữ chính giống như một mặt trời nhỏ, vừa thông minh lại năng động, đã tự mình gây dựng sự nghiệp ở trong thôn, rất được mọi người yêu mến.
Biết được ý định của tôi, cô ấy hào phóng đưa cho tôi số giáo trình dư của mình.
“Trau dồi kiến thức mới là con đường mới của chúng ta, đồng chí Bạch Ninh, cố lên!”
Tôi im lặng nhận lấy giáo trình, so với nữ chính lương thiện, thuần khiết, những suy nghĩ nhỏ nhen của tôi thật đáng khinh bỉ, thật quá xấu xa.
Tôi miễn cưỡng học hết cấp hai, kiến thức học đến đâu quên đến đấy.
Giờ muốn ôn lại mà không có ai dạy thì cũng hơi khó.
Tôi lại chẳng muốn hỏi ai, trong số những người được cử xuống nông thôn thì chỉ có Trần Nam, Ôn Hinh và Thẩm Độ là có học thức hơn chút.
Tôi chẳng còn mặt mũi nào đi hỏi han bọn họ nữa.
Ngồi cắn bút với mớ chữ khô khan cả buổi chiều, cuối cùng Phó Tri Dã cũng về.
Tôi chẳng buồn để ý đến anh. Theo tôi biết, Phó Tri Dã có học hành gì đâu, chắc chắn là mù chữ luôn ấy chứ.
Ánh mắt anh lướt qua quyển sách trên bàn rồi khẳng định:
“Em muốn thi đại học?”
“Đương nhiên rồi! Em không muốn sống ở cái xó này cả đời. Em phải về thành phố.”
Phó Tri Dã gật đầu.
“Anh biết rồi.”
Anh biết rồi? Biết cái gì cơ?
Biết tôi muốn về thành phố, còn anh thì phải ở cái nơi khỉ ho cò gáy này cả đời?
Haiz, tội nghiệp thật.
Kỳ thi đại học chỉ còn vài tháng nữa, mà tiến độ học tập của tôi thì chậm như rùa bò. Tôi rất muốn biết mấy thanh niên tri thức khác ôn tập đến đâu rồi.
Chọn một hôm, tôi cố tình đi ngang qua chỗ họ đang thảo luận, len lén nghe trộm.
“Ôn bài thế nào rồi?”
“Cũng tạm, thi đậu đại học chắc không vấn đề gì.”
Ghen tị quá!
Thế là tôi quyết tâm thức khuya, ngày đêm cày cuốc.
Nhưng cố được vài đêm, tôi hoàn toàn sụp đổ. Tôi đúng là đồ đầu đất, học mãi không vào, làm bài nào là sai bài đấy.
Đang lúc cắn bút, nước mắt tủi hờn cứ thế trào ra thì…
[Nữ phụ thà cứ ở nhà với phản diện cho sướng đi, cô ấy có đầu óc kinh doanh đâu, thi đại học kiểu gì cũng trượt cho mà xem.]
[Ngoài ăn với ngủ, cô ấy còn biết làm gì nữa?]
[Phản diện sau này là đại gia lắm tiền nhiều của, vung tay một cái thôi cũng đủ cho nữ phụ sống sung sướng cả đời.]
[Sắp đến lúc phản diện đổi đời rồi, bám chắc lấy anh ấy còn hơn làm bất cứ gì khác.]
Lúc này, tôi buông bút xuống, tôi chỉ là một nữ phụ ác độc thôi mà, cố gắng làm gì chứ.
Thôi thì cứ ôm đùi heo vậy.
Chỉ là tôi vẫn hoài nghi chuyện Phó Tri Đô sau này sẽ là ông trùm thương mại, bây giờ anh chỉ là một anh nông dân chân lấm tay bùn, làm sao có thể dính dáng đến ông trùm thương mại được?
Tôi bắt đầu âm thầm quan sát anh, quả nhiên phát hiện ra một vài điểm khác thường.
Ví dụ như anh chỉ làm ruộng thôi, lấy đâu ra tiền mua kẹo, mua quần áo, mua thịt cho tôi?
Chỉ có chút ít được chia từ đội sản xuất thì căn bản không đủ.
Anh chắc chắn đang lén lút làm gì đó, tôi dò hỏi bóng gió, nhưng anh kín miệng lắm, chẳng moi được gì cả.
Vì thế tôi cố tỏ ra thân thiết với anh hơn, thực chất từ ngoài vào trong đều là vì tiền của anh.
Ngày thi đại học đến rất nhanh, tôi vì đã đăng ký rồi nên hôm đó vẫn đi thi, có lẽ không có áp lực tâm lý gì nên làm bài cũng tạm được.
Đáng tiếc chỉ là cảm giác thôi, khi có kết quả, thanh niên tri thức lần lượt trở về thành phố.
Trong đó có Trần Nam, Ôn Tâm và cả Thẩm Độ cũng rời đi.
Ngày anh ta đi, biết tôi không đỗ, còn mở lời an ủi:
“Kỳ thi đại học tiếp theo sẽ đến sớm thôi, cô hãy nắm chắc cơ hội, chúng tôi ở thành phố đợi cô.”
Tôi gật đầu, không nói với anh ta rằng mình cũng sắp lên thành phố.
Phó Tri Dã đã mua nhà trong thành phố, gần đây chuẩn bị chuyển đến.
Không biết anh làm ăn gì, chỉ biết là anh thực sự kiếm được tiền, dạo trước còn mua cả xe hơi nữa.
Thời thế đang thay đổi, việc làm ăn không cần phải lén lút nữa mà đã được công khai.
13.
Ngày rời làng, dân làng đã bắt đầu nịnh bợ Phó Tri Dã.
“Giờ cậu có tiền rồi, có thể tìm người tốt hơn mà. Đồng chí Bạch không đủ đảm đang, vợ thì phải tìm người đảm đang tháo vát chứ. Cậu xem con Nhị Nữu nhà tôi thế nào, từ nhỏ đã biết quán xuyến việc nhà.”
Tôi mắng cho bà ta một trận tức chết, nhìn Phó Tri Dã cũng thấy ngứa mắt, tiện thể mắng luôn anh.
Nhưng chuyện này cũng khiến tôi nhận ra, Phó Tri Dã giờ đã là chiếc bánh ngon.
Ai cũng muốn cắn một miếng.
Chờ về đến thành phố phải nhanh chóng đăng ký kết hôn mới được, có thể yên tâm tiêu tiền của Phó Tri Dã.
Tới nơi, tôi mới thực sự cảm nhận được Phó Tri Dã là một đại gia tương lai. Anh mua một căn tứ hợp viện ở phía nam thành phố.
Nó lớn hơn căn nhà ở đây của tôi không biết bao nhiêu lần.
Thế là từ căn nhà lụp xụp, tôi chuyển đến sống trong tứ hợp viện.
Để trói chặt vị thần tài Phó Tri Dã này, tôi dẫn anh về ra mắt bố mẹ.
Giờ anh có tiền, cộng thêm gương mặt vốn đã điển trai, trông cũng ra dáng lắm.
Bố mẹ tôi rất hài lòng về anh.
Tôi xin sổ hộ khẩu của mẹ, định tìm thời gian đi đăng ký kết hôn.
Dù sao ban đầu là tôi dùng chuyện đó để uy hiếp Phó Tri Dã, sau đó cũng toàn là tôi bám lấy anh.
Lỡ như một ngày nào đó anh tỉnh ngộ, muốn chấm dứt với tôi thì phải làm sao?
Phải tranh thủ lúc anh còn chưa tỉnh táo mà trói chặt anh lại.
Tiếc là sau khi lên thành phố, Phó Tri Dã cứ bận tối mắt tối mũi, chẳng có lúc nào rảnh để đi đăng ký kết hôn.
Tôi đành ngậm ngùi cầm tiền và vé của anh đi tiêu xài khắp nơi.
Hôm ấy, tôi đến tiệm chụp ảnh thì tình cờ gặp Thẩm Độ đang đến lấy ảnh.
Anh ta mừng rỡ: “Đồng chí Bạch, sao cô lên thành phố mà không báo cho tôi biết? Đồng chí Phó có đi cùng cô không?”
Giờ tôi có tiền rồi, chẳng muốn quan tâm đến anh ta lắm, nhưng nghĩ thêm bạn thêm đường, tôi vẫn qua loa gật đầu: “Phó Tri Dã đi cùng tôi, mới lên thành phố được vài ngày nên chưa kịp báo cho anh.”
Thẩm Độ có vẻ muốn kéo tôi lại nói chuyện, nhưng bên ngoài có một chàng trai trạc tuổi anh ta cứ giục giã.
Anh ta đành nhìn tôi vẻ khó xử.
“Hôm nay tôi có việc, lần sau tôi sẽ gọi cả Ôn Hinh nữa, chúng ta tụ tập nhé.”
14.
Trên đường về, tôi mua một tờ báo.
Tivi Phó Tri Dã đặt mua vẫn chưa giao đến, mua báo đọc cho đỡ buồn vậy.
Tôi ngồi bên cửa sổ đọc báo thì bất ngờ thấy tên Phó Tri Dã trên đó. Tưởng anh lại làm ăn phát đạt, tôi hớn hở đọc tiếp.
Ai ngờ đâu, công việc làm ăn của anh hình như đang gặp vấn đề lớn, có nguy cơ phá sản.
Chuyện lớn đến mức lên cả báo, chẳng lẽ anh sắp phá sản thật?
May mà chưa đăng ký kết hôn, nếu không thì chết tôi rồi.
Nhưng báo chí cũng chưa chắc đã chính xác, biết đâu lại là tin vịt thì sao.
Đợi Phó Tri Dã về, tôi dò hỏi anh đôi ba câu, nhưng miệng anh kín như bưng, chẳng moi được thông tin gì.
Nhưng có lẽ anh sắp phá sản thật, vì tiền và phiếu anh đưa cho tôi ít đi hẳn.
Cái tivi đã hứa hẹn cũng biệt tăm, thế này chẳng phải sắp phá sản thì là gì?
Một hôm Phó Tri Dã đi công tác xa, tôi chuồn thẳng.
Tôi vốn chẳng phải người tốt gì, chỉ thích hưởng lạc chứ không muốn cùng ai hoạn nạn.
Chuyện cùng anh chịu khổ cứ để người khác làm đi.
Nhưng tôi cũng còn chút lương tâm, chỉ cuỗm một nửa số tiền của anh, nửa còn lại vẫn để đó.
15.
Việc bỏ trốn này của tôi đúng là không có đạo đức, nên khi Phó Tri Dã tìm đến cửa, tôi vẫn hơi chột dạ.
Bất chấp vẻ mặt lạnh tanh của anh, tôi lạnh lùng nói:
“Trên giấy viết rõ ràng rồi, chúng ta chỉ là giao dịch, chuyện kết hôn anh còn tưởng thật à? Đến từ đâu thì về đó đi.”
“Em nghĩ hay lắm.”
Phó Tri Dã lạnh giọng đáp.
Tôi kinh ngạc nhìn anh. Anh bị sao thế này? Đây là lần đầu tiên anh nói chuyện với tôi bằng giọng điệu đó.
Anh một tay bế thốc tôi lên, sải bước về phía xe. Tôi vùng vẫy kịch liệt như cá mắc cạn, nhất quyết không hợp tác.
“Phó Tri Dã, tên súc sinh này, thả tôi xuống! Anh làm vậy là cưỡng ép phụ nữ, muốn ăn đạn à?”
Bốp!
Mông tôi bị ăn một cái tát. Tôi sững người, mặt đỏ bừng quát:
“Anh dám đánh em!”
Phó Tri Dã vừa nhét tôi vào xe vừa lạnh lùng nói:
“Anh ôm vợ mình là chuyện đương nhiên. Cỗ bàn đã bày rồi, em đã là vợ anh!”
Lúc đó anh mua xe, tôi sợ người khác tranh mất nên mới làm ầm lên đòi phải có tiệc.
Ở quê, có người cả đời chẳng có giấy đăng ký kết hôn, bày cỗ rượu thì coi như là cưới rồi. Tôi đúng là tự mình hại mình.
Tôi hậm hực trừng mắt nhìn anh, cắn môi không nói không rằng.
Hai ngày sau, tôi trở lại tứ hợp viện.
Tôi ầm ầm đóng sầm cửa. Dù sao cũng đã lật mặt rồi, tôi chẳng cần giả vờ nữa.
Lúc vào phòng tôi quên khóa trái, Phó Tri Dã cũng theo được vào.
Tôi chỉ vào anh, bực bội nói:
“Anh vào đây làm gì, ra ngoài!”
Anh cởi áo khoác, tháo đồng hồ, sải bước về phía tôi, khí thế áp đảo bao trùm lấy tôi.
“Bạch Ninh, em chẳng nghe lời chút nào.”
Tôi lập tức cảm nhận được nguy hiểm, nhưng vẫn không chịu nhún nhường.
“Cút xa ra, anh không xứng với em.”
Anh vuốt ve tóc tôi, gằn từng chữ:
“Vậy ai xứng với em? Thẩm Độ sao?”
[Nữ phụ, mau nói lời ngon ngọt đi! Không thì đúng ba ngày ba đêm không xuống được giường đâu.]
[Đến rồi đến rồi, tình tiết hấp dẫn nhất đến rồi, phản diện mau “hành” nữ phụ đi! ]
[Cưỡng chế đúng là nhất!]
Nói lời ngon ngọt á? Cả đời này cũng đừng hòng.
“Phải, anh ta hơn anh gấp ngàn vạn lần!”
Ánh mắt anh đen đặc như mực đổ, trong nháy mắt trở nên u ám.
“Ninh Ninh, là tự em chuốc lấy.”
Những lời mắng chửi đến miệng lại bị nuốt ngược trở vào, tên súc sinh này chơi bẩn quá.
…
Tỉnh dậy, toàn thân đau nhức như bị xe lửa đi qua khiến tôi nhăn nhó cả mặt.
Vừa mở mắt, tôi đã bắt đầu nguyền rủa tổ tông mười tám đời nhà Phó Tri Dã.
Phó Tri Dã lại chẳng hề quan tâm, anh chỉnh chăn cho tôi, khóe môi nhếch lên nụ cười đầy uy hiếp:
“Nếu còn sức, anh không ngại làm thêm một lần nữa đâu.”
Nhớ lại tình trạng thảm hại đêm qua, tôi lập tức ngậm chặt miệng.
Nghĩ mình ác độc bao nhiêu năm nay, vậy mà lần đầu tiên gặp phải đối thủ, đúng là nhìn lầm rồi.
Tối qua để chọc tức Phó Tri Dã, tôi nói ra đủ lời khó nghe.
Nào là chỉ lợi dụng anh, nếu anh không có tiền thì sẽ đá anh đi.
Nào là anh nhà quê ngu đần, đáng ghét muốn chết, chỉ cần là lời khó nghe nào tôi nghĩ ra được đều nói hết.
Nhưng hình như anh chẳng hề hấn gì, ngược lại còn hành hạ tôi dữ dội hơn.
Nghĩ đến đây, tôi càng thấy anh chướng mắt.
Bây giờ tôi lại hơi hối hận vì đã xé rách mặt với Phó Tri Dã. Trước khi xé rách mặt, anh còn giả vừa ngoan ngoãn, ít nhất cũng nghe lời tôi.
Giờ thì lớp ngụy trang bên ngoài bị lột hết, để lộ ra bộ mặt xấu xa.
Tôi không thể khống chế anh được nữa.
16.
Tôi giống như đang bị giam lỏng.
Phó Tri Dã thuê người làm về, bề ngoài là chăm sóc tôi, nhưng thực chất là giám sát.
Cứ hễ anh vừa về là tôi lại lao vào đánh cho một trận, đến khi hả giận mới thôi.
Nhìn cái mặt của anh, tôi vẫn còn rất tức giận.
“Phó Tri Dã, loại người như anh nên vào tù sớm đi!”
Anh đợi tôi bình tĩnh lại mới chậm rãi lên tiếng.
“Không phải em thấy anh dễ bắt nạt nên mới chọc anh trước sao?”
Tôi không thể phản bác, càng thêm tức giận.
Đã không đi được, vậy thì tôi sẽ tiêu sạch tiền của anh.
Đợi đến khi anh xót ruột, tự nhiên sẽ để tôi đi.
Nhưng... hiện thực hình như hơi khác với những gì tôi nghĩ.
Những thứ mua được, tôi đều đã mua, cả những thứ không nên mua cũng mua rồi.
Sao Phó Tri Dã vẫn còn tiền, mà trông anh cũng chẳng xót chút nào.
Tôi im lặng.
Đường này không đi được, tôi định nói lý lẽ.
“Dù sao chúng ta nhìn nhau thôi đã thấy chán ghét, lại chưa đăng ký kết hôn, em còn phung phí tiền của anh, cứ thế này cũng không phải chuyện, hay là để em đi đi.”
Anh hừ lạnh một tiếng.
“Thả em đi để em đi tìm Thẩm Độ à?”
Liên quan gì đến Thẩm Độ chứ, thật khó hiểu.
Tôi đành phải giải thích cho anh nghe, tôi chỉ lợi dụng Thẩm Độ thôi, không có quan hệ gì khác.
Anh nhếch môi.
“Lợi dụng ai mà chẳng là lợi dụng, giờ anh nhiều tiền thế này, em bỏ anh rồi còn tìm được ai tốt hơn nữa?”
Nghe có lí phết, tôi tiếp cận anh vốn dĩ là vì lợi ích, thấy anh hết tiền mới định chuồn mất.
Giờ anh lại có tiền rồi, tôi còn chạy đi làm gì nữa.
Nghĩ thông suốt, tôi cũng lười nhọc công, cứ thế này đi.
Sau này tôi mới biết, mấy bài báo nói Phó Tri Dã sắp phá sản là do đối thủ của anh thuê người viết để bôi nhọ, đúng là trò tiểu nhân thường làm.
Vậy mà tôi lại ngốc nghếch tin là thật.
Lòng vòng một hồi, cuối cùng lại tự chuốc lấy thất bại.
Tôi định tìm cách nắm thóp anh lại, nhưng tiếc là anh đã không còn như xưa nữa.
“Muốn anh nghe lời em à?”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu.
Anh mặc bộ vest mới mua, trông cũng này nọ thật.
“Anh chỉ nghe lời vợ mình thôi.”
Chuyện này thì dễ rồi, chỉ cần đăng ký kết hôn là được.
Để có thể lại đè đầu cưỡi cổ anh, tôi nhân lúc anh đi tiếp khách uống hơi nhiều, liền kéo anh đến Cục Dân Chính đăng ký kết hôn.
Giây phút cầm được giấy đăng ký kết hôn trên tay, tôi thở phào nhẹ nhõm, xem nào, lần này thì nắm chắc Phó Tri Dã trong lòng bàn tay rồi.
Chờ Phó Tri Dã tỉnh rượu, tôi ném thẳng giấy đăng ký kết hôn vào mặt anh.
“Phó Tri Dã, anh tiêu rồi!”
Phó Tri Dã chỉ mỉm cười mà không nói gì.
17.
Hình như tôi lại bị anh nắm trong lòng bàn tay rồi.
Nhưng tôi không chịu thừa nhận.
Tên khốn Phó Tri Dã này dám lừa tôi, anh căn bản không hề say. Chuyện là, hôm đó tôi bỗng nổi hứng muốn xem lại giấy đăng ký kết hôn.
Nhưng tìm khắp nhà vẫn không thấy đâu, định hỏi Phó Tri Dã xem anh có thấy không, nhưng chờ mãi chẳng thấy anh về, nên tôi quyết định đến thẳng chỗ anh làm việc.
Từ xa đã thấy anh đang khoe khoang với người khác.
“Ý tưởng này của cậu đúng là không tồi, à phải rồi, tôi kết hôn rồi đấy, đây là giấy đăng ký kết hôn của tôi, cậu muốn xem không?”
“Tôi có vợ rồi, còn cậu thì sao?”
Tôi: “…”
Tối đó, tôi tức đến mức chỉ muốn đạp lên đầu Phó Tri Dã. Trằn trọc mãi không nhịn được, lay anh dậy.
“Phó Tri Dã, không phải là anh thích em chứ?”
Anh vẫn nhắm mắt, giọng lười biếng:
“Không thích em thì em nghĩ lúc trước mình uy hiếp được anh à?”
“Ồ.”
Tôi cong môi, trong lòng ngọt như mía lùi.
Phó Tri Dã chờ một lát không thấy tôi nói gì thêm, liền mở mắt ra, vẻ mặt không thể tin nổi.
“Hết rồi?”
Tôi cố tình chọc tức anh.
“Nhưng em không thích anh lắm.”
Anh tức đến bật cười.
“Em không yêu anh, chắc chắn là do anh chưa làm đủ tốt.”
Nghe vậy, tôi ôm lấy cái eo đau nhức của mình, lặng lẽ lùi về phía sau.
“Chậc, muộn rồi.”
Dọc đường, người đàn ông thù dai kia cứ cố tình chọc tức tôi.
“Yêu hay không?”
Tôi nghiến răng.
“Yêu!”
(Hoàn toàn văn)