Tập đoàn Diệp thị phá sản.
Đây là tin tức chấn động nhất Giang Thành.
Cả giới thượng lưu đều xôn xao bàn tán.
Diệp Sầm trước kia cao cao tại thượng, kiêu ngạo bao nhiêu, bây giờ lại chật vật, thảm hại bấy nhiêu, mặc người đời cười chê.
Nghe nói trước khi nhà họ Diệp bị niêm phong, bố Diệp đã đưa mẹ kế và em trai ra nước ngoài.
Chỉ để lại mình một mình Diệp Sầm bơ vơ.
Nhà cửa không còn, họ hàng xa lánh.
Đang kỳ nghỉ hè, ký túc xá đại học cũng không thể ở.
Diệp Sầm bỗng nhiên mất tích.
Rất nhiều người đang tìm kiếm tung tích của anh.
[Anh vẫn ổn chứ?]
Sau khi đấu tranh tư tưởng cả buổi chiều, tôi mới dám gửi đi tin nhắn này.
Không nằm ngoài dự đoán, tin nhắn như đá chìm đáy biển, không một hồi âm.
2.
3 giờ sáng.
Tôi đang ngủ say thì bị một cuộc điện thoại làm cho tỉnh giấc.
“Cậu mau dậy đi! Có chuyện rồi!” Giọng nói oang oang của cô bạn thân vang lên từ đầu dây bên kia.
“Diệp Sầm vừa đăng một bài lên vòng bạn bè, giờ đang ở một mình trên cầu vượt sông suy nghĩ về cuộc đời, có thể nhảy xuống sông tự tử bất cứ lúc nào!”
“Ngay gần nhà cậu đấy, mau đi đi!”
“Nếu cậu đến muộn thì bạch nguyệt quang sẽ biến thành nốt chu sa đấy!”
Vừa tỉnh ngủ, đầu óc tôi vẫn còn mơ màng, chỉ kịp nắm bắt được vài từ khóa: Diệp Sầm, cầu vượt sông, tự tử.
Tôi bật dậy khỏi giường ngay lập tức.
Mặc vội bộ đồ ngủ, đầu tóc rối bù, chạy như bay đến cầu vượt sông cách nhà khoảng một cây số.
Trên cầu chỉ có mỗi Diệp Sầm, không một bóng người.
Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình, bóng lưng cô độc dưới màn đêm.
Tôi chạy đến bên cạnh anh, thở gấp.
Hai tay nắm chặt lấy cánh tay Diệp Sầm, sợ anh sẽ nhảy xuống sông ngay tức khắc.
Diệp Sầm vô cùng bất ngờ trước sự xuất hiện đột ngột của tôi.
Ánh mắt anh thoáng vẻ ngạc nhiên.
Gió đêm thổi nhẹ, mái tóc đen của anh khẽ lay động, phất qua hàng lông mày thanh tú.
Lúc này tôi mới nhìn rõ, trong mắt anh có vài tia máu, đuôi mắt cũng đỏ ửng lên.
Cả người toát ra vẻ mệt mỏi rã rời.
Ngón tay anh kẹp một điếu thuốc cháy dở.
Đốm lửa đỏ rực cháy trong đêm tối, nhanh chóng thiêu đốt đi tàn thuốc, tro tàn bay theo gió.
Tim tôi bỗng thắt lại.
Diệp Sầm nhìn tôi, mở miệng: “Em…”
“Diệp Sầm, dù có chuyện gì xảy ra thì mạng sống của anh vẫn là quan trọng nhất.”
“Còn sống mới có thể nắm bắt thêm nhiều cơ hội.” Tôi vội vàng ngắt lời, cố gắng nói vài lời an ủi để anh từ bỏ ý định tiêu cực.
“Anh thông minh như vậy, sau này nhất định sẽ làm lại được từ đầu.”
“Nhảy sông rất đau đớn, em từng bị đuối nước rồi, khó chịu lắm.”
Diệp Sầm khẽ nhíu mày, môi mỏng mấp máy: “Anh không…”
“Anh... anh thiếu tiền thì em cho anh mượn!”
“Em có rất nhiều tiền tiêu vặt!” Tôi nhìn thẳng vào mắt Diệp Sầm, lòng tràn đầy lo lắng, nước mắt lưng tròng.
Lời nói của tôi khiến Diệp Sầm im lặng một lát.
Anh cúi đầu nhìn bàn tay tôi vẫn đang nắm chặt lấy cánh tay mình.
Một lúc sau, anh ngẩng lên nhìn tôi, khóe miệng nhếch lên, giọng điệu mang theo chút trêu chọc: “Sao thế? Em thích anh à? Cũng muốn bao nuôi anh sao?”
Diệp Sầm có ngoại hình rất thu hút, trong khoảng thời gian này không ít người ái mộ ngỏ ý muốn giúp đỡ anh, nhưng đều bị anh từ chối.
Thậm chí cả những cậu ấm có hiềm khích với anh còn công khai sỉ nhục, nói Diệp Sầm dù sa cơ thất thế thì vẫn còn có thể bán sắc kiếm tiền.
Rất nhiều người hùa theo, trả giá xem anh đáng bao nhiêu.
Ảnh chụp màn hình bài đăng đó đã lan truyền khắp giới thượng lưu.
Xem ra Diệp Sầm cũng biết chuyện này.
Tôi sững người, sau đó mặt đỏ bừng, vội vàng phủ nhận: “Không... không phải…”
Diệp Sầm nhìn tôi chăm chú, thấy rõ vẻ lúng túng của tôi.
Tôi định mở miệng giải thích, nhưng một cơn gió thổi qua, khói thuốc bay vào mặt khiến tôi ho sặc sụa, nước mắt giàn giụa.
Thấy vậy, Diệp Sầm dùng ngón tay dập tắt điếu thuốc.
Anh nói: “Không phải cái gì chứ? Không phải thích anh, hay là không muốn bao nuôi anh?”
Diệp Sầm đột nhiên nghiêng người lại gần, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào tôi, khiến tôi cảm thấy bản thân như bị hút mất hồn phách.
Tôi nhìn anh chằm chằm, tim đập loạn nhịp.
Không hiểu sao, tôi lại lấy hết can đảm hỏi: “Nếu muốn... liệu anh có đồng ý không?”
Diệp Sầm nhìn tôi, ánh mắt nửa cười nửa không.
Bị nhìn chằm chằm khiến tôi không thoải mái, bèn lảng tránh ánh mắt anh.
Tôi cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Xin lỗi, em…”
Chưa nói hết câu, tôi nghe thấy Diệp Sầm khẽ cười một tiếng: “Được chứ.”
3.
Trên đường về nhà, bên cạnh tôi có thêm một người đi cùng.
Diệp Sầm về nhà với tôi.
Tôi cũng không hiểu tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này.
Thấy tôi đứng ngẩn người ở cửa, Diệp Sầm nhìn tôi, rồi bất ngờ ngồi xuống cởi dây giày cho tôi.
Tôi giật mình lùi lại: “Anh... anh làm gì vậy?”
Diệp Sầm quỳ một gối xuống đất, ngẩng đầu nhìn tôi, bình tĩnh nói: “Phục vụ em cởi giày đó.”
“Chân em bị bong gân rồi mà.”
Tôi vội vàng xua tay: “Không cần, không cần đâu.”
Trong lòng lại âm thầm kinh ngạc. Tôi tưởng mình đã giấu kỹ lắm rồi, không ngờ Diệp Sầm lại nhận ra chân tôi bị thương.
Lúc chạy đi tìm anh, tôi bị ngã, là lúc đó chân bị bong gân.
Ban đầu chỉ hơi đau, nhưng về đến nhà thì cơn đau ngày càng dữ dội.
“Đừng khách sáo, dù sao bây giờ em cũng là kim chủ của anh mà.” Bàn tay thon dài, hơi lạnh của Diệp Sầm nắm lấy cổ chân, cởi giày cho tôi.
Tôi cảm nhận được đầu ngón tay anh lướt nhẹ qua da, có hơi ngứa.
Cảm giác ngứa ngáy lan ra khắp cơ thể, khiến tôi khẽ rùng mình.
Tôi cắn môi, cố gắng kiềm chế phản ứng bản năng.
...
Một tiếng trước.
Tôi hỏi Diệp Sầm ở đâu.
Anh nói mình giờ đang là người vô gia cư, sống dựa vào chút tiền tiết kiệm ít ỏi, ở tạm trong khách sạn.
Giờ đã gần như cạn kiệt.
Bạn bè cũng có giúp đỡ, nhưng anh không muốn làm phiền họ mãi.
Nhìn Diệp Sầm cúi đầu, vẻ mặt uể oải, tôi thấy thương anh liền buột miệng nói: “Hay anh đến nhà em ở đi?”
Ban đầu chỉ là nhất thời xúc động, không ngờ Diệp Sầm lại đồng ý ngay: “Được.”
Sự đồng ý nhanh chóng của anh khiến tôi ngỡ ngàng.
Mặc dù tôi thích anh, nhưng ở chung vẫn là quá nhanh rồi.
Hơn nữa, tôi còn có một bí mật.
Tôi có thể ngửi thấy mùi hương của mỗi người.
Mùi hương của một số người khiến tôi có ham muốn được tiếp xúc cơ thể với họ.
Diệp Sầm là người thứ ba khiến tôi có phản ứng như vậy.
Hai người trước là bạn thân của tôi, đều là những cô gái xinh đẹp.
Vì lý do này mà tôi cứ bám lấy họ làm bạn, chỉ để được gần gũi.
Tôi hối hận vì mình lỡ lời, thấy sắc mà quên lý trí.
Đang phân vân không biết phải làm sao thì Diệp Sầm nói: “Cũng được, ở nhà em cũng tiện.”
Tôi ngây ngô hỏi: “Tiện gì cơ?”
Diệp Sầm nhìn thẳng vào mắt tôi, tôi nghe thấy anh khẽ cười: “Tiện phục vụ em.”
4.
Nhà tôi không có quần áo cho nam.
Tôi lục tung cả tủ quần áo mới tìm được một bộ đồ thể thao nam.
Khi đưa cho Diệp Sầm, anh hơi nhướng mày: “Ở đây còn có cả quần áo nam à?”
“Của bạn trai em sao?”
Tôi lắc đầu: “Không phải.”
Rồi lại gật đầu.
Sắc mặt Diệp Sầm không thay đổi, nhưng tôi cảm thấy ánh mắt anh bỗng lạnh đi vài phần.
“Không ngờ em cũng đào hoa đấy chứ.”
“Đã có bạn trai rồi mà còn nuôi chim hoàng yến à?”
Tôi vội vàng giải thích: “Không phải, không phải, anh hiểu lầm rồi.”
“Đây là bộ đồ em mua định tặng Mục Tử Kỳ, nhưng anh ta không thích.”
“Anh mặc tạm nhé.”
Mục Tử Kỳ là bạn trai cũ của tôi.
Chúng tôi đã chia tay được hai năm rồi.
Tôi và anh ta quen nhau nửa năm, nhưng anh ta luôn lạnh nhạt với tôi.
Cho đến khi tôi nhận được một đoạn video.
Trong video, Mục Tử Kỳ cùng đám công tử bột giới thượng lưu đang uống rượu ở quán bar.
Có người hỏi anh ta: “Tử Kỳ, cậu và cô con gái nhà giàu mới nổi kia thế nào rồi? Không lẽ thật sự động lòng rồi à?”
Mọi người xung quanh cười ồ lên.
Mục Tử Kỳ có gương mặt điển trai, mang chút nét phong trần.
Anh ta lắc ly rượu, khóe miệng nhếch lên nụ cười khinh miệt: “Làm sao tôi có thể thích loại con gái nhà giàu mới nổi quê mùa, ngốc nghếch đó chứ?”
“Nếu không phải thua trò chơi thì tôi đã chẳng thèm quen cô ta rồi.”
“Có điều cô ta cũng ngoan ngoãn nghe lời, lại xinh đẹp, giữ lại cho vui cũng được.”
“Tuần sau tôi sẽ ra nước ngoài, chán rồi thì chia tay.”
Những người xung quanh nói qua nói lại, toàn là những lời chế giễu tôi.
Tôi xem video, toàn thân run rẩy.
Nhìn thấy những cô gái khác ngồi lên đùi Mục Tử Kỳ, hôn anh ta mà không hề bị phản đối, tim tôi như bị dao cứa qua.
Bị lừa dối, bị đùa bỡn, tình cảm chân thành bị chà đạp.
Tôi vừa giận vừa tủi thân, khóc đến sưng cả mắt.
Hôm đó, tôi gọi điện cho Mục Tử Kỳ nói lời chia tay.
Mục Tử Kỳ cười lạnh: “Tôi ghét nhất trò lạt mềm buộc chặt của phụ nữ các em.”
“Bây giờ hối hận vẫn còn kịp đó.”
Anh ta tưởng rằng mình đã nắm chắc tôi, tưởng rằng tôi sẽ van xin anh ta quay lại.
Nhưng thứ anh ta nhận được lại là đoạn ghi âm tôi gửi.
Tôi không gửi video vì sợ Mục Tử Kỳ sẽ tìm ra người quay phim.
Sau khi nhận được đoạn ghi âm, Mục Tử Kỳ im bặt.
Nghe nói anh ta nổi trận lôi đình, nhưng vẫn không tìm ra “kẻ phản bội” hôm đó.
Sau đó, tôi chặn mọi liên lạc với anh ta, không còn dây dưa nữa.
...
Nói đến thì Diệp Sầm cũng quen biết Mục Tử Kỳ.
Tôi từng vài lần tình cờ thấy họ đi chơi cùng nhau.
Diệp Sầm là người ít nói nhất trong nhóm.
Hầu hết thời gian anh chỉ im lặng lắng nghe.
Chắc chắn anh cũng biết tôi và Mục Tử Kỳ từng yêu nhau rồi chia tay.
Mục Tử Kỳ trước mặt người khác không hề che giấu sự khinh bỉ và trêu chọc đối với tôi.
Chắc hẳn Diệp Sầm cũng biết tôi bị Mục Tử Kỳ đùa giỡn.
Tôi bỗng cảm thấy xấu hổ, khóe miệng trễ xuống.
Thực ra, tôi và Diệp Sầm không thân thiết.
Tôi là con gái nhà giàu mới nổi, luôn bị giới thượng lưu xa lánh.
Một năm trước, tôi được bạn học mời đi dự tiệc sinh nhật.
Tôi vui vẻ chuẩn bị quà, háo hức đến dự tiệc.
Nhưng không ngờ lại có một trò đùa ác ý đang chờ đợi tôi.
Tôi bị đám công tử tiểu thư vây quanh, chế giễu là đồ quê mùa, ngốc nghếch.
Họ gọi tôi là con nhà giàu mới nổi, đồ nhà quê.
Thậm chí còn lừa tôi ngã xuống hồ bơi.
Giữa những ác ý và tổn thương đó, Diệp Sầm là người duy nhất giúp đỡ tôi.
Anh đã cứu tôi khi tôi bị đuối nước, còn cởi áo khoác cho tôi mặc.
Rồi đưa tôi rời khỏi nơi đó.
Anh an ủi tôi: “Em rất tốt, đừng buồn vì những lời ác ý của người khác.”