“Lần sau em cứ ghi nhớ những người đó, về nhà mách bố. Đừng thấy bọn họ tự cho mình là quý tộc, cao cao tại thượng, thực ra rất nhiều người chỉ là bề ngoài kiêu ngạo, trong nhà còn đang cầu xin được hợp tác với bố em đấy.”
“Bác là người rất tài giỏi, em có thể tùy hứng một chút.”
Nhìn thấy ánh mắt tinh nghịch của Diệp Sầm, tôi hơi ngạc nhiên.
Những lời này từ miệng anh, người luôn trầm ổn, lạnh lùng, lại mang đến cảm giác gần gũi và ấm áp lạ thường.
Trái tim ẩm ướt chùng xuống của tôi như được ánh mặt trời sưởi ấm, vừa dễ chịu vừa xao xuyến.
Diệp Sầm đối xử với tôi rất lịch sự, tôn trọng, không hề có sự khinh miệt.
Nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó.
Chúng tôi hầu như không có giao tiếp gì.
Tôi thầm mến anh, nhưng chỉ dám giữ kín trong lòng, không dám thổ lộ.
Tôi có số điện thoại của Diệp Sầm chỉ vì chúng tôi học cùng lớp đại học.
Từng cùng nhóm làm bài tập một lần.
Tin nhắn chỉ vỏn vẹn vài câu.
[Xin chào, tôi là Diệp Sầm.]
[Xin chào, tôi là Hạ Nhan.]
[Tôi đã tạo một nhóm để tiện trao đổi bài tập, Hạ Nhan tham gia nhé.]
[Được.]
Và sau đó thì không còn gì nữa.
...
Tỉnh táo lại, thấy tôi buồn bã khi nghe về lai lịch của bộ đồ, Diệp Sầm hơi nhíu mày.
Chắc anh nghĩ tôi vẫn còn vương vấn tình cũ.
Anh nhận lấy bộ đồ, lạnh lùng nhắc nhở: “Tuy là quan hệ kim tiền, nhưng anh hy vọng em đừng bắt cá hai tay.”
“Tương tự, anh cũng sẽ chung thủy.”
Anh vừa cảnh cáo vừa trêu chọc: “Anh không làm kẻ thứ ba đâu.”
Tôi đỏ mặt gật đầu.
5.
Căn hộ có hai phòng ngủ.
Nhưng chỉ có mỗi một phòng tắm.
Lúc Diệp Sầm tắm xong đi ra, tôi đang đeo tai nghe gọi video với bạn thân.
Nghe thấy tiếng động, tôi theo bản năng ngước mắt lên.
Nhìn Diệp Sầm chỉ mặc độc một chiếc quần thể thao màu xám đứng ở cửa, tôi bỗng nóng bừng cả mặt.
Mắt cứ đảo đi đảo lại không biết nên nhìn ở đâu.
Diệp Sầm tóc ướt, để trần nửa người trên đi đến trước mặt tôi.
Mùi sữa tắm quen thuộc dường như được tẩm thêm hương liệu nào đó, theo từng bước chân của anh mà ập đến, bao vây lấy tôi.
Mùi hương nồng nàn khiến tôi hơi choáng váng.
Gương mặt Diệp Sầm đẹp trai đến mức có phần khoa trương.
Đôi mắt một mí hơi xếch, khi cụp xuống nhìn người khác mang theo vẻ cao ngạo lại quyến rũ đến mê hoặc lòng người.
Tim tôi đập loạn nhịp.
Giọng nói lắp bắp: “Có... có chuyện gì sao?”
Diệp Sầm với gương mặt lạnh lùng nhưng diễm lệ, nói ngắn gọn: “Ngủ.”
Tôi ngây người.
“Hả?”
Diệp Sầm cong môi.
Hỏi ngược lại: “Không phải em bao nuôi tôi sao? Không ngủ à?”
Đầu óc tôi, đứa con gái ngoan ngoãn hai mươi năm trời, ong ong lên.
Lúng túng.
Hoảng loạn.
Điện thoại rơi cả xuống đất.
Trong tai nghe, cô bạn thân hét lên: “Má ơi! Cảnh này tớ cũng được xem hả!”
“Nhanh quá! Cho xem lại lần nữa coi!”
Tôi vội vàng cúi xuống nhặt điện thoại.
Bạn thân cười ha ha:
“Cao 1m87, đẹp trai, chân dài, bụng tám múi, nhìn sơ qua là thấy kích cỡ đáng kể rồi đó.”
“Ngủ đi chứ!”
Diệp Sầm tưởng tôi không nghe rõ, đưa tay tháo tai nghe của tôi xuống.
Sợ những lời nói bậy bạ của bạn thân bị nghe thấy, tôi cuống quýt tắt video call.
Thấy tôi chột dạ đỏ mặt, Diệp Sầm nhíu mày hỏi: “Hoảng hốt vậy? Đang nói chuyện với thằng khác à?”
“Không... không phải... là đang nói chuyện với bạn thân.”
Lông mày Diệp Sầm giãn ra.
Hỏi nhỏ: “Em có nghe thấy những gì anh vừa nói không?”
Tôi chớp chớp mắt, ánh mắt lảng tránh.
Diệp Sầm cười cười: “Đùa em thôi, ngủ sớm đi.”
Anh giải thích thêm một câu: “Quần áo nhỏ quá, không thoải mái nên mới không mặc.”
Nghe anh nói vậy, tôi liếc nhìn chiếc quần thể thao anh đang mặc.
Quả thực là hơi nhỏ.
Chỗ nào đó bị phác họa rõ ràng.
Nhận thấy ánh mắt của tôi, Diệp Sầm kéo kéo cạp quần.
“Anh cũng không muốn mặc đâu, nhưng nếu trần truồng đi ra thì em lại coi anh là biến thái mất.”
Nghĩ đến cảnh tượng đó, tim tôi lại đập thình thịch.
Tôi đỏ mặt nói: “Ngày mai mua cái mới.”
Diệp Sầm nhìn tôi, mắt ánh lên ý cười: “Sao em dễ đỏ mặt thế?”
“Hay là... em đang mong chờ?”
“Mong chờ đi ngủ hay mong chờ anh không mặc đồ?”
“Em có thể mong chờ, nhưng đó là một mức giá khác.”
Tôi không nhịn được tò mò hỏi: “Giá nào?”
Diệp Sầm cụp mắt, môi mỏng thốt ra hai chữ: “Không bán.”
Chạm phải ánh mắt trêu chọc của anh, tôi mới nhận ra suy nghĩ của mình đã bị anh dẫn dắt, để lộ hết ra ngoài.
Tôi xấu hổ vớ lấy bộ đồ ngủ bên cạnh chạy vào phòng tắm.
Phía sau vang lên tiếng cười khẽ của Diệp Sầm.
6.
Những ngày sống chung với Diệp Sầm lại hòa hợp ngoài mong đợi.
Rất nhiều thói quen của anh đã phá vỡ những nhận định cố hữu của tôi về anh.
Tôi cứ tưởng một cậu ấm như anh sẽ chẳng biết làm gì cả.
Vậy mà anh không chỉ biết nấu ăn, mà làm cả việc nhà nữa.
Hơn nữa còn làm rất tốt.
Anh cười nói: “Nhận tiền của em thì mấy việc này phải làm chứ.”
Thực ra tôi muốn nói, anh không cần làm mấy việc này đâu, có thể báo đáp em bằng cách khác mà.
Nhưng lại không dám thốt ra vì hơi nhát gan.
Ngày hôm sau khi Diệp Sầm dọn đến, sáng sớm đã có người đến giao quần áo cho anh.
Mắt tôi tinh tường nhận ra toàn bộ đều là đồ may đo cao cấp.
Tiệm may này cô bạn thân từng dẫn tôi đến, nên hơi quen biết.
Giá may ở đó rất cao.
Bây giờ anh lấy đâu ra tiền mà đặt may chứ?
Trước nghi vấn của tôi, sắc mặt Diệp Sầm thoáng chút không tự nhiên.
Anh cười khổ: “Đồ đặt may từ trước rồi, anh quên chưa lấy.”
“Tiếc là không trả lại được, tốn kha khá tiền đấy.”
Tôi an ủi anh: “Không sao, anh thích thì em mua cho.”
Trước đó tôi có hỏi Diệp Sầm mỗi tháng cần bao nhiêu tiền, anh chỉ bảo tùy tôi.
Tôi chuyển cho anh năm mươi triệu.
Nhưng Diệp Sầm vẫn kiên trì đi làm thêm mỗi ngày.
Sáng đi tối về.
Ban ngày đi thực tập với mức lương thấp, tối đến thì pha chế ở quán bar.
Bảo là bạn bè giới thiệu.
Vài lần, tôi thấy anh mệt mỏi đến mức vừa về nhà nằm lên sofa là ngủ quên luôn.
Sống chung dưới một mái nhà với người mình thích thật hạnh phúc.
Nhưng cũng rất dày vò.
Mỗi ngày nhìn thấy Diệp Sầm, trong lòng tôi lại nôn nao.
Khao khát được chạm vào anh.
Nỗi khao khát ấy đạt đến đỉnh điểm sau một tuần sống chung.
Hôm đó tôi có uống chút rượu với bạn thân.
Tối về nhà, thấy Diệp Sầm đang ngồi trên sofa.
Tôi tiến đến kéo anh lại.
Anh khẽ hỏi: “Sao thế?”
“Khó chịu à?”
Trong cơn say mờ ảo, trái tim như nhảy ra khỏi lồng ngực, chỉ muốn bám chặt lấy Diệp Sầm.
Tôi mặt dày hỏi: “Em có thể ôm anh, hôn anh không?”
7.
Ánh mắt Diệp Sầm lóe lên.
Tôi ngẩng mặt nhìn anh đầy mong đợi.
Thấy anh không nói gì, tôi thất vọng cúi đầu.
Lẩm bẩm: “Không ôm không hôn, uổng công tốn tiền.”
Trên đỉnh đầu vang lên tiếng cười.
Tôi ngẩng lên, phồng má trừng mắt nhìn anh.
Diệp Sầm nói với giọng áy náy: “Là lỗi của anh, nhưng em không nói thì anh cũng không dám mạo phạm.”
“Em là kim chủ mà, em phải ra lệnh thì anh mới làm chứ.”
Mắt tôi sáng lên, lập tức ra lệnh: “Vậy anh hôn em một cái đi.”
Diệp Sầm cong môi, cúi xuống gần tôi.
Gương mặt anh chỉ cách tôi chưa đầy một ngón tay.
Quá gần.
Tôi không né tránh, bản năng khao khát sự gần gũi của anh.
Thấy tôi không lùi lại, ánh mắt anh chuyển xuống đôi môi.
Anh khẽ chạm môi vào khóe miệng tôi như chuồn chuồn lướt nước.
Đầu óc ong lên.
Mắt tôi hơi mở to, tim đập như trống dồn.
Diệp Sầm hơi lùi lại, quan sát biểu cảm của tôi.
Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng miết lên môi tôi.
Thấy tôi không phản đối, anh lại tiến đến, hôn lên.
Tư thế hơi khó chịu, anh kéo tôi đứng dậy.
Rồi xoay người ngồi xuống sofa.
Anh kéo nhẹ, tôi liền ngồi lên đùi anh.
Nụ hôn của anh dồn dập rơi xuống.
Không còn thăm dò nữa, mà là vừa dịu dàng vừa bá đạo.
Tôi cảm thấy máu trong người như đang sôi lên.
Từng dây thần kinh đều tham lam muốn được tiếp xúc nhiều hơn với làn da của anh.
Cơ thể Diệp Sầm nóng rực, sự tiếp xúc giữa da thịt khiến tôi vừa thỏa mãn vừa run rẩy.
Khi cảm giác nghẹt thở ập đến, Diệp Sầm mới buông ra.
Giọng anh khàn khàn: “Em lấy hơi đi.”
Rồi anh lại cười: “Chưa từng hôn ai à?”
Tôi mở to đôi mắt mơ màng, thở gấp gáp.
Rồi chậm rãi lắc đầu.
Ánh mắt Diệp Sầm hơi tối lại.
Tôi cảm thấy có thứ gì đó đang chọc vào mình hơi khó chịu liền cựa quậy một chút.
Diệp Sầm vỗ nhẹ vào eo tôi, giọng khàn khàn: “Ngoan, đừng động.”
Anh áp sát môi tôi, mút mát như đang liếm kẹo mút.
Căn phòng yên tĩnh dần nóng lên.
Đang sắp sửa tan chảy thì tiếng chuông điện thoại không đúng lúc vang lên.
Là một số lạ.
Kiên trì đổ chuông mãi không thôi.
Bị cắt ngang, giữa hai hàng lông mày Diệp Sầm hiện lên vẻ khó chịu.
Anh với tay ra, nhấn nút nghe.
Sau một khoảng im lặng ngắn ngủi, đầu dây bên kia lên tiếng trước:
“Tâm Tâm, anh về nước rồi.”
“Chuyện trước kia là lỗi của anh, cho anh một cơ hội xin lỗi được không?”
“Anh rất muốn gặp em, anh…”
Giọng nói của người đàn ông đột nhiên ngưng bặt.
Rồi sau đó thốt lên đầy khó tin: “Em... em đang làm gì thế?”
Tôi che môi dưới bị cắn đến đau rát, nước mắt lưng tròng.
Vừa rồi Diệp Sầm cắn tôi một cái, đau đến mức tôi bật ra tiếng rên khẽ.
Tôi định cúp máy.
Nhưng Diệp Sầm không cho.
Anh ôm tôi lại, hôn lên.
Tiếng nước mập mờ vang lên như câu trả lời cho người ở đầu dây bên kia.
Đến khi đối phương tự cúp máy.
Diệp Sầm siết chặt eo tôi, chất vấn: “Em còn liên lạc với Mục Tử Kỳ à?”
“Tâm Tâm? Là tên thân mật của hai người sao?”
Giọng Diệp Sầm lạnh tanh, có vẻ hơi giận rồi.
Tôi giải thích: “Tâm Tâm là tên ở nhà của em.”
“Em đã không còn liên lạc với anh ta từ lâu rồi, anh cũng thấy đấy, em còn chẳng lưu tên anh ta nữa.”
“Hơn nữa là anh bắt máy mà.”
Tôi sờ môi dưới bị rách da, có chút tủi thân.
Diệp Sầm nhét điện thoại vào tay tôi.
Thúc giục: “Em chặn số này luôn đi.”
8.
Từ sau khi hôn Diệp Sầm, ngày nào tôi cũng bám lấy anh để được hôn.
Càng ngày càng nghiện anh.
Diệp Sầm dịu dàng và chiều chuộng tôi.
Mỗi ngày về nhà, tôi đều bám dính lấy anh như gấu Koala.
Diệp Sầm luôn dang rộng vòng tay đón tôi vào lòng.
Thoáng chốc, tôi cảm thấy như chúng tôi đang yêu nhau vậy.
Chẳng chút liên quan nào đến tiền bạc.
Dạo này Mục Tử Kỳ cứ liên tục làm phiền tôi.
Thậm chí anh ta còn tìm ra được cả địa chỉ nhà.
Lúc gặp anh ta ở cổng chung cư, tôi vừa kinh ngạc vừa sợ hãi.
Kinh ngạc vì sự xuất hiện đột ngột của anh ta.
Sợ hãi vì anh ta sẽ phát hiện ra mối quan hệ giữa tôi và Diệp Sầm.