Ta lén cải trang thành thái giám trà trộn vào trong cung, nhưng không ngờ toàn bộ văn võ bá quan đều có thể nghe thấy tiếng lòng của ta.
Trong buổi triều sớm, ta mượn cây cột che chắn để ngủ gật nhưng lại bị tiếng ồn ào của đám văn võ bá quan đánh thức:
[Hệ thống, mới sáng sớm mà bọn họ đã cãi nhau cái gì thế? Còn để cho người ta ngủ không đây!]
[Đang thảo luận xem có nên xuất binh đánh Mạc Bắc hay không.]
[Chuyện đó thì có gì để bàn chứ? Người ta đã đánh đến tận cửa nhà rồi, không đánh thì còn chờ gì nữa?]
[Không có tiền.]
[Tiền đâu?]
[Bị người ta tham nhũng hết rồi.]
[Vậy thì điều tra tham nhũng đi.]
Ta còn chưa nghĩ xong câu, đã thấy toàn bộ văn võ bá quan đồng loạt quay sang nhìn ta.
Ta lập tức rụt cổ lại, run rẩy nghĩ: [Sao thế? Sao thế? Sao mọi người đều nhìn ta vậy?]
[Nhìn thấy ngươi đang ngủ gật đấy.] Hệ thống vẫn giữ giọng điệu châm chọc như thường lệ.
[Không phải chứ? Bọn họ cứ làm triều chính của bọn họ, có liên quan gì đến ta đâu? Ta chợp mắt một chút cũng không được à?] Ta vừa nghĩ như vậy, đã thấy Hoàng thượng cũng đang nhìn sang hướng ta, khiến ta sợ đến mức hai chân mềm nhũn.
“Ngươi, lại đây.” Hoàng thượng đột nhiên đưa tay chỉ về phía ta.
[Ôi trời ơi, hắn có ý gì vậy? Chẳng lẽ muốn chém ta sao?] Ta hoảng hốt hét lên trong lòng.
[Đừng sợ, bản Đại Tiên sẽ bảo vệ ngươi.] Hệ thống bình thản đáp.
[Thật không? Đại Tiên, ngài nhất định phải nói lời giữ lời đấy!]
Khi ta bước ra, mọi người đều nhìn thấy rõ ràng, dù ta không mở miệng nhưng giọng nói vẫn phát ra từ người ta. Ai nấy đều kinh ngạc nhìn nhau.
Ta chậm chạp tiến tới bậc thềm bên dưới long ỷ, ngẩng đầu chờ xem Hoàng thượng muốn làm gì.
Ngài chỉ vào chỗ bên phải long ỷ của mình rồi nói: “Lại gần đây, đứng chỗ này.”
Ta bất đắc dĩ chỉ có thể tiến lên vài bước, trong lòng than thở: [Không phải chứ? Đứng ở chỗ này thì làm sao ta ngủ gật được?]
Hoàng thượng nghe thấy tiếng lòng của ta, thầm hừ lạnh một tiếng: [Sao hả, triều của Trẫm chẳng lẽ là chỗ để ngươi ngủ sao? Ngươi làm thái giám mà còn thoải mái hơn cả Hoàng thượng là ta rồi đấy.]
Nhận thấy ánh mắt bất mãn của Hoàng thượng, ta đột nhiên rùng mình một cái, vội vàng quay người đứng nghiêm chỉnh.
Không dám ngủ nữa, ta chỉ có thể chán nản đảo mắt liếc nhìn về phía văn võ bá quan phía dưới, không ngờ lại vô tình bắt gặp một vị đại thần đang lau nước mắt, lập tức tính tò mò của ta nổi lên:
[Này, hệ thống, hệ thống, ông lão đứng thứ bảy bên trái kia sao lại khóc thế? Không phải cãi không lại người ta rồi khóc đấy chứ? Ha ha ha, buồn cười chết mất.]
Đám người nghe thấy vậy đều len lén liếc nhìn xem rốt cuộc là ông lão nào mà lại làm ra chuyện mất mặt như thế, ngay cả Hoàng thượng cũng không nhịn được mà nhìn qua.
Ta còn đang cười ngặt nghẽo thì hệ thống lại lên tiếng: [Ông ấy khóc vì con gái của mình đấy. Thượng thư Hộ Bộ định chặt tay con gái ông ấy.]
Ta nghe xong trực tiếp kinh ngạc đến nghẹt thở: [Cái gì cơ? Thượng thư Hộ Bộ bị làm sao thế? Sao lại đòi chặt tay con gái người ta? Còn có vương pháp không đây?]
Lần này, đám người lại đồng loạt quay sang nhìn Thượng thư Hộ Bộ.
Thượng thư Hộ Bộ lập tức cảm thấy tình hình không ổn.
[Không phải đâu, con gái ông ấy là con dâu của Thượng thư Hộ Bộ. Bởi vì mấy ngày trước nàng ấy bị rơi xuống nước, được một thị vệ kéo lên nên bị coi là mất danh tiết. Vì thế phải chịu cảnh bị hưu hoặc bị chặt tay.]
[Cái gì chứ? Chỉ vì rơi xuống nước được kéo lên mà coi là mất danh tiết sao? Còn định tàn nhẫn chặt tay người ta nữa? Lão già đó chắc chắn không thể đồng ý đâu, dù sao ông ấy cũng là mệnh quan triều đình, chẳng lẽ ngay cả con gái mình cũng không bảo vệ nổi sao?]
[Ông ấy cũng không còn cách nào khác, thời đại này coi trọng trinh tiết của nữ tử hơn cả trời. Vì vậy ông ấy mới khóc.]
[Mặc kệ là thời đại nào! Nếu ta là ông ấy, nhất định phải đến nhà phụ tử thượng thư Hộ Bộ mà cào nát cái mặt chó của bọn họ, bá khí nói một câu: “Con gái của ta, ta tự bảo vệ!”, sau đó đưa thẳng người về nhà. Cũng đâu phải là cố ý ngoại tình, chẳng qua chỉ là không cẩn thận bị rơi xuống nước, rõ ràng là đang bắt nạt người khác mà!]
[Đúng là bắt nạt người ta rõ ràng. Thực tế, nàng ấy rơi xuống nước là bị hãm hại. Con trai Thượng thư Hộ Bộ thích một cô nương khác, nên cố ý hãm hại thê tử của mình để đưa người mới vào cửa.]
Đám người nghe vậy đều mở to hai mắt nhìn Thượng thư Hộ Bộ.
Thượng thư Hộ Bộ cúi gằm mặt xuống trước ngực, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
[Hả? Gia phong nhà Thượng thư Hộ Bộ kiểu gì vậy? Bắt nạt một nữ tử yếu đuối mà không thấy xấu hổ à? Theo ta đoán, Thượng thư Hộ Bộ đó chắc chắn cũng chẳng phải người tử tế ggì, đúng không?]
[Đúng vậy. Hắn tham ô thành tính, ghét cay ghét đắng dáng vẻ cương trực công chính của thông gia, còn khinh thường gia cảnh nghèo khó của ông ấy. Mà cô nương sắp được vào cửa kia, phụ thân của nàng ta đã sớm cấu kết với Thượng thư Hộ Bộ, rắn chuột một ổ rồi. Vì thế hắn mặc nhiên để cho con trai mình làm bậy.]
2.
[Ôi trời ơi, lũ người xấu xa này, thật sự làm ta tức chết mà! Phụ thân của cô nương kia cũng đang đứng trong đại điện này, đúng không?]
[Đúng rồi.]
[Ngươi đừng nói, ngươi đừng nói trước, để ta đoán thử xem là người nào, ta nhất định có thể đoán trúng. Ta nói cho ngươi biết, mấy kẻ làm việc xấu này thường có tướng mạo gian tà, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể…] Ta còn đang hiển lộ thần uy thì đã thấy một lão già trong điện đột nhiên ngã lăn ra hôn mê bất tỉnh.
[Người này là ai thế? Sao tự dưng lại ngất xỉu?] Ta ngạc nhiên.
[Chính là người mà ngươi muốn tìm đó.]
[Trùng hợp như vậy sao? Chẳng lẽ là báo ứng?]
[Đúng rồi.]
Cả triều nhất thời nhốn nháo, mấy tiểu thái giám đứng trong góc lập tức chạy ra khiêng người đi.
[Hay là chúng ta lén viết một bản tấu chương, tố cáo mấy chuyện mờ ám của bọn họ lên Hoàng thượng đi. Nếu bọn họ bị bắt, cô nương kia có thể được cứu rồi.]
[Muốn viết thì ngươi viết đi, đừng kéo ta vào.]
[Hừ, còn tự xưng là Đại Tiên mà chẳng thấy có chút nghĩa khí nào cả.]
[Ta cũng không phải người, nghĩa khí để làm gì?]
[Hừ, mặc kệ ngươi, tự ta cũng có thể làm được.]
Sau một hồi hỗn loạn, Hoàng thượng và các đại thần lại tiếp tục nghị sự.
Ta đứng đó mà bụng cứ kêu lên ùng ục:
[Ôi, ta đói quá, muốn ăn giò heo quá đi. Hôm qua trên bàn ăn của Tào công công có một đĩa giò heo, kho đến màu sắc hương vị đều hoàn hảo, làm ta thèm tới chảy nước miếng. Vậy mà ông ta lại chê ngấy, không ăn, trực tiếp sai người bưng đi. Đúng là người no không biết nỗi khổ của kẻ đói. Cùng là thái giám, tại sao khác biệt lại lớn như vậy chứ?]
[Ngươi mà đi so sánh với Tào công công thì đúng là không biết tự lượng sức mình. Người ta là người giàu thứ ba trong triều Đại Chu này đấy.]
Ta kinh ngạc mở to mắt: [Sao ông ta lại giàu như vậy chứ? Bổng lộc của ông ta cao thế à?]
[Cũng không phải, tiền của ông ta chẳng liên quan gì đến bổng lộc. Mỗi lần phát bổng lộc ông ta đều khinh thường không thèm nhận, trực tiếp thưởng hết cho thuộc hạ.]
[Chẳng lẽ ông ta cũng tham ô à?]
[Ngươi nghĩ sao?]
Ta còn đang say sưa nói chuyện bát quái thì đột nhiên phát hiện Hoàng thượng đang trừng mắt nhìn mình chằm chằm.
Ta sợ đến ngây người, hoảng hốt hỏi hệ thống: [Hệ thống, sao Hoàng thượng lại nhìn ta chằm chằm như vậy?]
[Có phải là đang ám chỉ ngươi nên bãi triều không?]
[Hả? Chuyện này cũng cần ta phải hô sao? Lần đầu làm, có hơi run.]
Ta nhớ lại mấy cảnh trong phim truyền hình, khi các thái giám khàn giọng hét lớn “Bãi triều”, cũng học theo, hắng giọng rồi hô lớn: “Bãi ~ Triều ~”
Nghe vậy, Hoàng thượng bất lực đưa tay đỡ trán.
Mấy vị quan trẻ tuổi đứng hàng cuối cùng phía dưới đồng loạt cười phá lên.
Ta bị bọn họ cười đến mức da đầu tê dại: [Hệ thống, bọn họ cười cái gì vậy? Ta làm sai ở đâu à?]
[Bãi triều rồi, bọn họ vui mừng thôi.]
[Xì, gọi là rường cột nước nhà mà ngày nào cũng mong bãi triều, đáng bị kéo ra ngoài đánh một trận.]
Ta vừa than thở xong, đã thấy Hoàng thượng đi phía trước đột nhiên dừng bước chân lại, hơi nghiêng đầu đưa mắt liếc nhìn ta.
Trong lòng Hoàng thượng hừ lạnh một tiếng nói: [Một kẻ suốt ngày lên triều ngủ gà ngủ gật như ngươi, sao lại có tư cách nói người khác?]
Ta hoàn toàn không biết được tâm của Hoàng thượng, rụt cổ lẩm bẩm: [Hệ thống, làm bạn với vua như chơi với hổ. Hoàng thượng thật đáng sợ. Buổi trưa hôm nay nhất định phải ăn chân giò để giải tỏa một chút...]
…
Khi ta vừa bước chân phải ra khỏi đại điện, tiếng lòng của ta trong tai Kiến Nghiệp đế đã đột nhiên im bặt. Từ đó về sau, dọc đường đi hắn không nghe thấy một câu tiếng lòng nào của ta nữa.
Dường như hắn đoán được điều gì, để ta hầu hạ dùng bữa sáng nhưng vẫn không nghe được bất cứ tiếng lòng gì.
Thế là hắn thưởng cho ta một đĩa chân giò heo rồi để ta rời đi.
Ta vừa đi đến cửa, lại nghe hắn nói với ta: “Ngày mai ngươi tiếp tục theo ta lên triều.”
Ta lập tức đáp lời, sau đó nghi hoặc: [Kỳ lạ thật, đây không phải là việc may mắn sao? Sao lại đến lượt ta?]
[Vì coi trọng ngươi chứ sao.]
3.
Ngày hôm sau trời còn chưa sáng tỏ, ta đã cùng Hoàng thượng đội gió bắc buốt giá đi đến điện Cần Chính.
Khi ta còn đang hào hứng thảo luận với hệ thống xem nên đứng ở đâu thì đã thấy Hoàng thượng chẳng buồn ngẩng đầu, chỉ liếc mắt về phía dưới bên trái long ỷ.
Ha, hiểu rồi.
Mặc dù trong lòng vô cùng không muốn, ta vẫn ngoan ngoãn chạy đến vị trí đó: [Xong rồi, lại không thể lén ngủ gật được nữa.]
Không biết có phải là ảo giác hay không, ta liếc thấy khóe miệng của Hoàng thượng dường như lạnh lùng nhếch lên một cái.
[Hệ thống, Hoàng thượng đang cười nhạo ta phải không?] Ta tức giận hỏi.
[Đúng rồi.] Hệ thống trả lời đầy vẻ vô lại.
Ta đứng thẳng người, liếc mắt nhìn khắp đại điện: [Này, lão già hôm qua ngất xỉu và Thượng thư Hộ Bộ không vào triều kìa.]
[Bị bắt rồi.]
[Thật sao? Vậy cô nương sắp bị chặt tay kia thì sao?]
[Được phụ thân đón về nhà rồi. Hoàng thượng đã hạ chỉ miễn tội cho nàng ấy.]
[Hoàng thượng thật là tốt bụng.]
[Đúng vậy.]
Ta đáng chán chường ngán ngẩm thì phát hiện hôm nay vị trí các văn võ bá quan đã có sự thay đổi.