[Ôi trời, quên mất chuyện này, đừng đánh ta, đừng đánh gậy ta mà.] Ta giật mình la lên trong lòng, vội vàng quỳ sụp xuống đất.
Ta thành kính nói: “Hoàng thượng, lần này nô tài cải trang là để thâm nhập vào trại địch, hôm nay vội vàng trình lên bản cung khai mà quên đi thay y phục trước. Nô tài biết tội rồi, sau này sẽ không dám nữa.”
Hoàng thượng đưa tay đỡ trán, thầm nghĩ: [Đại Tiên này cũng thật là, làm như ta nghiêm khắc lắm vậy.]
“Không sao, khanh đứng dậy đi, trình bản cung khai lên đây.”
Ta cẩn thận đưa bản cung khai cho Hoàng thượng, trong lòng âm thầm đắc ý:
[Ha ha, hệ thống, đây có thể coi là bản cung khai hoàn hảo nhất từ xưa đến nay, liệt kê hết tất cả chuyện ác mà Thái hậu đã làm cả đời này, có thể so với sớ sám hối luôn đấy. Từ việc bán lương thảo cho vị tướng quân nào của địch quốc đến việc giết hại bao nhiêu dân chúng, cho đến chuyện bà ta và Trưởng Công chúa tìm bao nhiêu nam sủng đều có ghi chép rõ ràng. Hơn nữa còn hoàn toàn không cần tra tấn, trực tiếp nói ra từng chuyện một để bọn họ chủ động nhận tội.]
[Đúng vậy.]
Trong đại điện, văn võ bá quan nghe thấy tiếng lòng này của ta, đều đổ mồ hôi lạnh liên tục, ai nấy đều có cảm giác chột dạ như thân không chỗ che.
Dù không phải là kẻ đại gian đại ác, nhưng thử hỏi ai mà chưa từng làm vài chuyện trái lương tâm chứ?
Ngay cả Hoàng thượng cũng bất lực đưa tay lên xoa trán.
“Hiện tại vị trí Đại tổng quản đang bỏ trống, trẫm cảm thấy Như Ý rất phù hợp, không biết chư vị ái khanh có ý kiến gì không?” Hoàng thượng hỏi đám người trong điện.
Văn võ bá quan đều đồng loạt trả lời: “Chúng thần không có ý kiến.”
Trong lòng mọi người đều nghĩ: [Ai dám có ý kiến đối với việc của hắn chưa? Muốn tránh còn tránh không kịp, ai chán sống mà đi trêu chọc vị tiểu tổ tông kia.]
Mà ta lại hoàn toàn không biết được suy nghĩ trong lòng mọi người, trong lòng dương dương đắc ý nói: [Hệ thống, ngươi nhìn xem duyên làm quan của ta cũng không tệ, tất cả mọi người đều yêu quý ta.]
[Ha ha.]
[Hệ thống, ngươi chỉ là đang ghen tị với ta, nữ quan đầu tiên trong lịch sử ngồi lên chức Đại tổng quản này thôi.] Ta nói.
[Cái này thì có gì mà đáng tự hào? Không hiểu nổi ngươi, rõ ràng là một cô nương, lại nhất định phải làm thái giám, làm cung nữ chẳng phải cũng có thể làm việc sao?]
[Ngươi vẫn không hiểu. Nếu lúc trước ta vào cung với thân phận cung nữ, làm được việc thì cùng lắm cũng chỉ là một phi tần của Hoàng thượng. Nhưng nếu ta lấy thân phận thái giám vào cung, làm tốt thì sẽ trở thành Đại tổng quản.]
[Làm phi tần của Hoàng thượng không tốt sao? Cũng là một trong những nữ nhân tôn quý nhất Đại Chu đó.]
11.
[Gả cho người ta sao bằng tự mình thăng quan tiến chức? Dựa vào năng lực của chính mình mà kiếm sống, sống ngay thẳng, thanh cao. Làm thê thiếp cho người ta, khi được sủng ái thì là cá trong chậu chim trong lồng, khi không được sủng ái thì lại như con cừu chờ bị làm thịt. Chỉ một câu nói của người ta là mất tay mất chân, bị ruồng bỏ, thậm chí bị giết chết, pháp luật cũng không can thiệp được.]
[Đúng vậy.]
[Nếu như ta nói với bọn họ, thế giới hai ngàn năm sau, nữ tử cũng có thể được học hành, tham gia khoa cử, làm quan giống như nam nhân, không biết bọn họ sẽ nghĩ sao nhỉ?]
[Bọn họ sẽ cảm thấy ngươi nhiễu loạn triều cương, để ngươi chịu cực hình xử tử.]
[Nhưng nếu không dùng nữ tử thì đó chính là tổn thất của bọn họ, một triều đại dù mạnh mẽ đến đâu cũng chỉ có thể duy trì được ba, bốn trăm năm là vì sao? Chính là vì những hoàng tử, hoàng tôn đời sau không bằng đời trước. Thật ra, có rất nhiều gia tộc và triều đại, nếu như có thể trọng dụng nữ tử, ít nhất cũng sẽ không bị diệt vong nhanh chóng như vậy. Bọn họ chính là quá cứng nhắc, cho dù con gái là thiên tài cũng không dùng, con trai rõ ràng vô dụng lại để cho hắn kế thừa gia nghiệp. Trời không diệt bọn họ thì diệt ai?]
[Đúng vậy, giống như Lãnh Tể tướng bây giờ. Mấy người con trai và cháu trai của ông ta chẳng có người nào ra hồn, tên nào cũng là phá gia chi tử. Trong khi đó, con gái lớn kỳ tài ngút trời kia của ông ta lại phải chịu khổ trong nhà phu quân, bị bà bà ác độc và phu quân vô dụng hành hạ. Rõ ràng không ở chung phòng mà ngày nào cũng bị nói là không sinh được con, ép buộc nàng ấy phải mang của hồi môn ra để hỗ trợ gia tộc nhà chồng.]
[Con gái lớn của ông ta rất lợi hại sao?]
[Đương nhiên rồi, hiện nay tài năng văn chương ở Đại Chu có thể so được với nàng ấy chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Nàng ấy năm tuổi đã biết ngâm thơ làm phú, bảy tuổi đã đọc thuộc lòng Tứ thư Ngũ kinh, nhân phẩm cao quý, chí hướng cao xa, mọi mặt đều vượt xa mấy vị văn nhân tự phụ trên triều đình vô số lần. Nếu như năm nay có thể mời nàng ấy trấn giữ kỳ thi mùa xuân, quả thật không còn gì hoàn mỹ hơn.]
[Ôi, thật quá đáng tiếc. Nếu ta là Lãnh Tể tướng, ta sẽ nhanh chóng đón con gái trở về để nàng ấy kế thừa gia nghiệp, đuổi mấy đứa con trai vô dụng kia đi càng xa càng tốt. Ôi, người ở thời đại này cũng thật đáng thương, bọn họ không biết con gái mới là người có thể kế thừa gen tốt của phụ thân nhất, còn con trai thì lại thừa hưởng nhiều đặc điểm của gia tộc mẫu thân. Con gái cho dù là về tính cách, phẩm hạnh hay là ngoại hình đều sẽ giống phụ thân nhiều hơn. Ngươi nhìn đám người hồ đồ này xem, kế thừa gia nghiệp lại truyền sai người rồi.]
[Thời đại này là như vậy mà.]
[Ôi, ngươi kể tiếp cho ta nghe, Đại Chu của chúng ta còn có bao nhiêu kỳ nữ?]
[Con gái nhỏ của Trấn Bắc Vương là người có tài dùng binh nhất trong tất cả, có tài năng thiên bẩm trong việc bày mưu tính kế, nếu được bồi dưỡng chắc chắn sẽ trở thành nhân tài kiệt xuất. Con gái thứ hai của Thị lang Bộ Hình, Trần Kính, có tài năng xuất sắc trong việc điều tra, thậm chí so với Lưu Chính Dân chỉ có hơn chứ không kém, nếu như làm điều tra án, chắc chắn là một người xuất sắc. Con gái lớn của Giám chính Khâm Thiên Giám có trí nhớ và khả năng tính toán siêu phàm, làm công việc tính toán trong Hộ Bộ rất thích hợp. Con gái thứ hai của tiệm thịt ở thành Tây có sức mạnh trời sinh, là một kỳ tài luyện võ. Con gái của thôn trưởng Lãnh gia ở ngoài thành là tay huấn luyện ngựa hiếm có. Hai con gái của Trần thái y...]
[Ôi, nhiều tiểu tỷ tỷ tài giỏi như vậy lại không thể phát huy tài năng, thật là lãng phí cho bản thân và đất nước. Ngươi nói xem ta có thể lén lút đưa vài người vào trong này làm thái giám không?]
Hoàng thượng nghe vậy bất đắc dĩ xoa trán: [Nghe các ngươi nói gì kìa, hoàng cung này của trẫm sớm muộn gì cũng bị ngươi làm rối tung lên cho mà xem!]
Hệ thống hừ lạnh: [Ngươi có biết cái gì là tội khi quân không?]
[Không sao cả, nếu có thể dùng cái chết của ta đổi lấy tiền đồ cho những nữ tử này, ta cũng cam lòng. Sau khi hạ triều, ta sẽ dâng tấu lên Hoàng thượng, khuyên hắn nên trọng dụng hiền tài, đề bạt nữ tử. Nếu hắn không nghe, ta sẽ ngày ngày khuyên nhủ, tìm đủ mọi cách để thuyết phục.]
12.
Bên này ta đang âm thầm thở dài, dưới đài những vị đại nhân có con gái được gọi tên đều cảm thấy trong lòng dậy sóng.
Bọn họ nhao nhao nhìn nhau, trong ánh mắt bắt đầu ấp ủ một cuộc cải cách lớn.
Sau khi tan triều, Lãnh tướng lập tức không thể chờ đợi, mang theo hộ vệ tiến thẳng đến phủ Ninh An hầu, trực tiếp đón con gái lớn về nhà.
Một tháng sau.
[Hệ thống, sao Hoàng thượng lại dễ dàng đồng ý cho nữ tử tham gia khoa cử như vậy? Còn đặc cách bổ nhiệm nhiều nữ tử thế gia vào triều, chuyện này thật là không khoa học!] Ta nhìn những tiểu tỷ tỷ mặc quan phục đứng dưới đài mà không khỏi cảm thán.
[Hoàng thượng anh minh mà.]
Ta thật sự cảm thán: [Ừ, Hoàng thượng của chúng ta thật sự quá anh minh, là người mà trong cả thời trước lẫn thời sau cũng không ai bì được.]
Hoàng thượng ngồi trên long ỷ trong lòng đã cười đến nở hoa: [Nha đầu thối, đúng là chỉ biết nịnh nọt.]
[Đến đây thôi, công đức của ngươi đã viên mãn, ngươi có thể lực chọn sống một cuộc đời yên ổn trong thế giới này.] Hệ thống nói.
[Quá tốt rồi! Đại Tiên, ngươi giúp ta như vậy, không sợ bị trời phạt sao? Không phải nói tiên nhân không thể can thiệp vào nhân quả của người trần sao?]
[Ngươi cũng có thể liều chết khuyên can quân vương, vì sao ta không thể liều chết cứu vớt bách tính?]
[Nhưng… sinh mệnh hèn mọn của ta làm sao sánh được với tiên thọ của Đại Tiên?]
[Ngươi không cần phải nói như vậy, tất cả sinh linh trong thiên hạ đều bình đẳng. Nếu không thể làm được gì cho bách tính thì kéo dài tiên thọ này cũng có ích gì? Nếu như trời phạt ta, ta cũng nhận. Đây là phẩm chất ta học được từ ngươi. Ngươi rất tốt, nếu ngươi muốn, ta còn có thể cho ngươi một cơ hội khác.]
[Cơ hội gì?]
[Ngươi có bằng lòng làm đệ tử của ta không, sau này cùng ta tu hành?]
[Đương nhiên bằng lòng!]
[Đồng ý sảng khoái như vậy sao? Không muốn cùng Lưu đại nhân của ngươi trải qua một kiếp tình duyên tốt đẹp à?]
[Tình duyên dù đẹp nhưng so với việc bản thân mạnh mẽ và làm được nhiều nghiệp quan trọng cho muôn dân thiên hạ lại kém xa. Ta sẽ cất giữ những ký ức tốt đẹp nhất của chúng ta ở vị trí đặc biệt trong tim mình, mang theo nó tiến về phía trước. Ta tin rằng hắn chắc chắn cũng sẽ nghĩ như vậy.]
[Được, nha đầu ngoan, chúng ta đi thôi.]
[Này, người thật sự là Đại Tiên sao? Vậy sao lúc đầu lại nói dối mình là hệ thống?]
[Là để tránh phí lời thôi. Nếu ta nói mình là Đại Tiên, ngươi chưa chắc đã tin, nhưng nếu ta nói mình là hệ thống, ngươi lập tức tin ngay, đúng không?]
[Ha ha ha, đúng thật. Đọc nhiều tiểu thuyết quá, cứ thấy hệ thống là tin ngay.]
[Đi thôi, sư phụ.]
Trước khi đi, ta dường như nhìn thấy ánh mắt lưu luyến của Hoàng thượng và văn võ bá quan, liền mở miệng nói một câu: “Tạm biệt, có thời gian sẽ lại đến thăm các ngươi.”
(Hoàn toàn văn)