“Hơi khác với những gì tôi tưởng tượng. anh ấy đồng ý rồi, còn chuyển khoản cho tôi hai mươi vạn tệ. Tôi hơi hoảng, tôi chỉ định lấy một vạn tệ thôi mà."
“Cậu nói xem, bây giờ tôi nên làm gì?”
Cao thủ: “Đồng ý với anh ta.”
Tôi trợn to mắt: “Hả? Nhưng đó là hai mươi vạn tệ đấy! Hơn nữa tôi chỉ đơn giản là muốn tiền của anh ấy, như vậy có phải không tốt lắm không?”
Cao thủ: “Hai mươi vạn tệ với anh ấy chẳng là gì cả. Bây giờ cậu cứ nhận lời đi, yêu đương bao lâu là do cậu quyết định mà.”
Hình như cũng đúng nhỉ.
Mặc dù tôi cũng đã nghĩ như vậy rồi nhưng tôi cần một người xác nhận cho mình.
Cao thủ nói đúng ý tôi ghê.
Thoát khỏi cửa sổ trò chuyện với cao thủ, tôi gửi một biểu tượng yêu thương cho Thái tử gia, rồi lập tức nhận quà gặp mặt.
Hai câu nói khiến Thái tử gia chuyển cho tôi hai mươi vạn tệ, không phải vì Thái tử gia yêu tôi, mà vì anh ấy quá giàu.
7
Tôi trở thành bạn gái của Thái tử gia, nói ra thì đây cũng là lần đầu tiên trong đời tôi yêu đương.
Mặc dù tôi chỉ nhắm vào tiền của anh ấy nhưng Thái tử gia cho quá nhiều, tôi quyết định trong khoảng thời gian yêu đương này sẽ nịnh nọt anh ấy một chút.
Sau kỳ thi cuối kỳ còn hai tuần học kỳ ngắn.
Tôi tìm người xin thời khóa biểu của Dư Vọng, đúng lúc buổi sáng hôm nay anh ấy có tiết học còn tôi thì không.
Vậy là tôi có thể mang bữa sáng đến cho anh ấy, thể hiện chút quan tâm.
“Anh đến lớp chưa? Em mang bữa sáng cho anh đây.”
Dư Vọng: “Lấy rồi.”
Kèm theo một tấm ảnh.
“Sao không thấy em đâu?”
Tôi: “Em về ký túc xá rồi mà.”
Bên kia im lặng một lúc, sau đó lại chuyển khoản hai mươi vạn tệ.
“Lần sau đi cùng anh.”
Tôi trả lời: “Được thôi!”
Lần này tôi không nhận số tiền hai mươi vạn đó, không phải vì lương tâm tôi đột nhiên trỗi dậy, mà là...
Dư Vọng chủ động hỏi: “Sao không nhận?”
Tôi nhắc nhở một cách đầy ẩn ý: “Anh chưa viết tặng tự nguyện.”
“...”
Cách màn hình tôi cũng có thể cảm nhận được sự im lặng của Dư Vọng.
Vài giây sau, anh ấy chuyển lại lần nữa, lần này có thêm ghi chú đầy đủ.
Vậy là tôi vui vẻ nhận ngay.
Dư Vọng: “Trưa nay cùng nhau ăn cơm.”
Tôi trả lời ngay lập tức: “Rõ!”
Sắp đến trưa, tôi canh thời gian tan học, đúng lúc đến trước cửa lớp học của Dư Vọng chờ anh ấy.
Anh ấy cao ráo, chân dài, đứng giữa đám con trai vẫn vô cùng nổi bật, cổ áo dựng lên, che đi một phần cằm, làn da trắng đến chói mắt, cả người giống như lưỡi kiếm ra khỏi vỏ, xa cách lạnh lùng.
Ôi trời, thật ra tôi có bệnh sợ trai đẹp.
Bình thường ngồi sau màn hình thì nghĩ cái gì cũng được nhưng khi chạm mặt ngoài đời thực là tay chân tôi sẽ mất kiểm soát, dễ gây ra những tình huống ngớ ngẩn.
Nhưng ai bảo tôi thấy tiền sáng mắt, bây giờ chỉ có thể cố gắng tiến lên thôi.
Sợ Dư Vọng không nhìn thấy mình, tôi giơ tay vẫy vẫy anh ấy.
Dù sao tôi cũng nghi ngờ rằng hôm qua anh ấy bị ma quỷ nhập mới đồng ý làm bạn trai tôi, chứ thực tế chắc gì anh ấy đã biết mặt mũi tôi ra sao.
Anh ấy bước vài bước đến chỗ tôi, lúc này tôi mới phát hiện anh ấy cao hơn tôi hẳn một cái đầu, cảm giác áp bức dữ dội.
Tôi vô thức đứng thẳng lưng lên một chút, ho nhẹ một tiếng rồi giơ tay lên.
“Chào anh, bạn trai.”
Dư Vọng hơi sững người, sau đó nắm lấy tay tôi, đôi mắt hơi cong lên một chút.
“Chào em, bạn gái.”
Nói xong, bầu không khí hoàn toàn đông cứng.
Cả hai chúng tôi giống như những đứa trẻ tiểu học chưa từng yêu đương, đều không biết bước tiếp theo nên làm gì.
Anh ấy nhìn tôi, tôi nhìn anh ấy, vô cùng ngại ngùng.
Đột nhiên, anh ấy dường như nhận ra điều gì đó, đan ngón tay vào tay tôi, mười ngón tay siết chặt.
Sau đó, khuôn mặt anh ấy lại khôi phục dáng vẻ cao quý lạnh lùng, giọng điệu thản nhiên:
“Đi ăn cơm thôi.”
Tôi ngơ ngác gật đầu: “Được.”
Cả ngày hôm nay tôi không có tiết học, còn Dư Vọng chỉ có tiết vào buổi sáng, thời gian cả buổi chiều vô cùng thoải mái.
Thế là anh ấy đưa tôi ngồi lên chiếc Ferrari cực kỳ phong cách của mình, lái thẳng vào trung tâm thành phố để ăn trưa.
Nhà hàng này vừa nhìn thôi đã thấy nó muốn hút hết tiền của tôi, xem menu xong, nhìn thấy những con số 0 dài dằng dặc trên đó, tôi không còn cố giữ vẻ bình tĩnh trên mặt được nữa, ánh mắt láo liên quan sát xung quanh, rồi ghé sát tai vào tai Dư Vọng.
Lỗ tai anh ấy đỏ lên rõ ràng, hai tay siết chặt, ánh mắt hơi trốn tránh.
“Em...”
Tôi thì thầm như một con quỷ nhỏ: “A-A hay sao?”
(A-A chỉ việc chia tiền khi đi ăn)
Trong khoảnh khắc ấy, Dư Vọng dường như mất hết sức lực và mọi cách đối phó, anh ấy bóp trán, hít một hơi thật sâu.
“Anh mời.” Giọng nói mang theo chút nghiến răng nghiến lợi: “Anh còn chưa đến mức bắt bạn gái mình trả tiền.”
Anh ấy nói như vậy tôi mới yên tâm, thở phào nhẹ nhõm, không khách sáo nữa, gọi ngay mấy món mình thích, còn chọn thêm mấy món Dư Vọng thích.
Những sở thích này không phải bí mật gì, dù sao cũng có rất nhiều người theo đuổi Thái tử gia, có người còn soạn cả một tài liệu tổng hợp sở thích của anh ta để tiện tra cứu.
Tôi đã thức cả đêm nghiền ngẫm tài liệu đó, bây giờ có thể nói là hiểu rõ sở thích của Dư Vọng trong lòng bàn tay.
8
Sau khi món ăn được dọn lên, sắc mặt của Dư Vọng mới tốt hơn một chút.
Không phải bỏ tiền ra, tôi lập tức có tâm trạng để lấy lòng, chủ động gắp thức ăn cho Dư Vọng.
Trông hệt như một Thái giám thời xưa dâng món ăn cho Hoàng đế.
Sau khi gắp đồ ăn cho Dư Vọng, tôi bắt đầu ăn như gió cuốn, dù gì tôi cũng đang giật gấu vá vai, đã lâu lắm rồi chưa được ăn bữa cơm ngon như vậy. Chân giò hầm mềm thơm béo ngậy, vừa cắn một miếng suýt chút nữa làm tôi ngây ngất vì mùi thơm.
Ăn một lúc, khóe mắt tôi dần dần ướt át, bởi vì lần gần đây nhất tôi được ăn ngon như này cũng lâu lắm rồi.
Lúc này, một tờ giấy ăn được đưa đến trước mặt tôi. Dư Vọng trông có chút lúng túng.
“Nếu như em thích thì ngày nào anh cũng đưa em đến đây.”
Tôi nuốt miếng thịt gà trong miệng xuống, ánh mắt nhìn Dư Vọng đã hoàn toàn thay đổi.
Anh ấy không phải Thái tử gia, anh ấy là thần của tôi!
Khi tôi còn đang cảm động đến mức muốn lập bàn thờ cúng Dư Vọng, bên tai đột nhiên vang lên một giọng nói quen thuộc.
“Chọn tùy thích đi, đừng có tiết kiệm tiền giúp anh.”
Tôi như bị sét đánh, cứng đờ ngoái cổ nhìn sang bên cạnh.
Chỉ thấy bên kia, cách một lớp rèm mỏng, một thiếu niên với mái tóc nhuộm đủ màu sắc hào sảng vung bút ký một đường dài trên thực đơn, sau đó khí thế ngút trời đưa thẻ cho nhân viên phục vụ.
Dáng vẻ giống hệt một đại gia thực thụ.
Mà đối diện với cậu ta, cũng là một cô gái có mái tóc nhuộm rực rỡ không kém, cô gái đang nhìn cậu ta bằng ánh mắt sùng bái.
“Anh Niên, anh thật tốt.”
Thiếu niên được khen ngợi, lâng lâng đến mức sắp bay lên trời, cậu ta vung tay lên, lại tiếp tục chuyển khoản một số tiền lớn cho cô gái.
Hành động hào phóng, phong thái tiêu tiền phóng khoáng.
Tôi nhìn mà há hốc mồm, sau khi phản ứng lại, trong lòng chỉ còn lại ngọn lửa giận dữ vì bị lừa đảo bùng lên dữ dội.
Nói đến việc tôi phải tằn tiện như thế này, tất cả đều là vì thằng em trai Tô Niên của tôi—cũng chính là thiếu niên tóc nhuộm đủ màu sặc sỡ kia.
Bố chúng tôi là là nhà giàu mới nổi, nửa đời sống trong cảnh nghèo khó, rồi đột nhiên có một ngày nọ gặp được vận may mà phất lên.
Thế nhưng, giàu có bất ngờ khiến một người từng quen sống trong khổ cực như ông ấy vẫn không dám tiêu xài phung phí, thói quen tiết kiệm đã ăn sâu vào máu.
Tiết kiệm chỗ này một chút, cắt giảm chỗ kia một chút, nói trắng ra là nghèo lâu rồi nên thành quen, keo kiệt cũng thành thói.
Thế nên tôi và em trai cũng trở thành người giống hệt bố mình, có thể tiết kiệm thì sẽ tiết kiệm nhưng cho dù có dè sẻn thế nào thì gia đình chưa bao giờ cắt xén tiền sinh hoạt của hai chị em.
Tôi vẫn sống khá thoải mái, cho đến khi em trai tôi vào cấp ba.
Một ngày nọ, cậu ta ấp a ấp úng hỏi xin tiền tôi, nói rằng tiền tiêu vặt không đủ dùng.
Tôi biết cậu ta học trường quý tộc, bạn bè xung quanh đều là con nhà giàu, trẻ con khó tránh khỏi đều có chút lòng hư vinh, thế nên tôi cũng không vạch trần, mỗi tháng đều âm thầm cắt giảm tiền sinh hoạt của mình để đưa tiền cho cậu ta.
Vậy mà kết quả là, tôi ở đây khúm núm, còn cậu ta thì ở bên kia vung tiền như rác.
Được lắm, cứ chờ về nhà đi, xem tôi có đánh cho mông cậu ta nở hoa hay không.
Trong khoảnh khắc, sự đau khổ, phẫn nộ, và tuyệt vọng khi bị phản bội tràn ngập trong mắt tôi, ánh mắt tôi chẳng khác gì một bảng pha màu bị lật đổ, rối ren và sâu thẳm.
Ở phía đối diện, Dư Vọng lặng lẽ siết chặt đũa, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay.
Nhưng dù có tức giận thế nào, cũng không thể để em trai tôi mất mặt ở bên ngoài. Tôi cố gắng nhẫn nhịn, đè nén cơn giận xuống.
9
May mà Tô Niên đến muộn, tôi đã ăn no rồi, nếu không có lẽ sẽ tức giận đến nỗi không ăn nổi cơm mất.
Trong lòng mãi nghĩ chuyện của Tô Niên, tôi không để ý đến Dư Vọng đang ngồi bên cạnh, người từ đầu đến cuối không nói một lời, cả người tỏa ra khí áp thấp chết người.
Đột nhiên, anh ấy dừng lại, gằn từng chữ nói: “anh phải về rồi.”
Tôi vội vàng ngẩng đầu lên, nở ra một nụ cười.
“A, ừ, được.”
Vẫy tay với anh ấy.
“Tạm biệt.”
Anh ấy nhìn tôi với ánh mắt bực bội, rồi như đầu hàng mở cửa xe ra.
“Lên xe đi.”
Tiếp theo, hành động của anh ấy làm tôi hơi choáng váng.
Sắc mặt lạnh lùng lái xe, lạnh lùng đưa tôi đến trường, lạnh lùng cho tôi một đống khói xe.
Tôi ngẩn người gãi gãi sau gáy, không hiểu mình đã làm gì sai để khiến anh ấy tức giận.
Chậc chậc, lòng dạ đàn ông đúng là như kim dưới đáy biển.
Lòng dạ của Thái tử gia đâu phải người bình thường như chúng tôi có thể hiểu được, không nghĩ ra được thì không nghĩ nữa.
Bây giờ việc quan trọng là phải dạy dỗ thằng nhóc em trai tôi một trận.
Tôi gọi điện thoại cho Tô Niên, cậu ta không nghe máy. Tôi suy nghĩ một chút, chắc là giờ này cậu ta còn đang ở bên ngoài, không dám nghe máy vì sợ tôi phát hiện.
Thôi bỏ đi, đợi lát nữa rồi gọi lại.
Lại nói lúc nãy Dư Vọng là tức giận sao? Là vì tôi sao?