Lúc này đầu óc tôi đã tỉnh táo hơn nhiều, anh ấy là thần tài cho tôi tiền mà, sao tôi có thể làm anh ấy tức giận được”
Nếu anh ấy đòi lại tiền thì phải làm sao đây?
Tôi đang lo lắng thì điện thoại của Tô Niên gọi đến, giọng cậu ta nghe như chẳng có chuyện gì.
“Chị, gọi em có việc gì không?”
Lúc này, chuyện của Dư Vọng hoàn toàn bị tôi quẳng ra sau đầu, tôi lạnh lùng nói: “Tiền còn đủ tiêu không?”
Đồ ngốc Tô Niên tưởng tôi đang quan tâm mình, định gửi tiền cho cậu ta, liền vui mừng hớn hở trả lời: “Tiêu cũng gần hết rồi, chị, hay là gửi thêm cho em một ít đi.”
“Được rồi, vừa hay ngày mai là cuối tuần, chị về rồi sẽ chuyển cho em.”
Cậu ta càng vui vẻ hơn: “Tốt quá, yêu chị nhất.”
Nói về cuối tuần, tôi đột nhiên nhận ra hôm nay là thứ Sáu, vậy mà Tô Niên, đáng lẽ ra đang ở trường học, lại đi ăn cơm ở bên ngoài!
Điều này có nghĩa gì? Có nghĩa là cậu ta lại còn trốn học!
Tôi suýt chút nữa thì tức đến hộc máu.
Tô Niên, cậu ta đúng là giỏi thật!
Tôi tức giận đến nghẹn họng, tối hôm đó tôi thu xếp đồ đạc trở về nhà, vì học ở trường đại học gần nhà nên về nhà cũng tương đối dễ dàng.
Tôi không kể chuyện này cho bố biết, sợ ông ấy lại tăng xông.
Lên cấp ba, trường học chỉ nghỉ vào thứ Bảy, khi em trai tôi về nhà, tôi đã ở nhà chờ cậu ta khá lâu rồi.
Cậu ta đội một cái mũ, giấu mái tóc ở bên trong, vừa nhìn thấy tôi thì giống như chó thấy xương, lao tới.
“Chị, em nhớ chị quá.”
Tôi cười gượng hai tiếng, là nhớ tiền của tôi chứ gì.
Cuối cùng thằng ngốc Tô Niên này cũng nhận ra có gì đó không ổn, cậu ta nuốt nước bọt một cái.
“Chị, sao em lại có linh cảm chẳng lành thế này?”
Tôi rút ra một cây gậy bóng chày, mỉm cười: “Đoán đúng rồi đó.”
10
Trước khi cây gậy đánh vào người cậu ta, Tô Niên vẫn không cam lòng mà phản kháng.
“Ít nhất cũng phải cho em biết em sai ở đâu chứ?”
“Buổi trưa hôm qua em ở cùng ai?” Tôi lại chỉ vào đầu tóc đủ màu của cậu ta: “Còn cả cái đầu lông chó sặc sỡ này nữa, chị không muốn nói nữa luôn.”
Cuối cùng, trái tim treo lơ lửng của Tô Niên cũng buông xuống, cậu ta ủ rũ cúi đầu xuống.
“Chị đánh đi”"
Nhìn thấy cậu ta đáng thương như vậy, tôi quyết định cho cậu ta một cơ hội.
“Chị sẽ không nói chuyện này với bố nhưng em phải đi nhuộm lại tóc. Còn nữa, bây giờ em yêu đương thì cũng được...”
Mắt Tô Niên sáng rực lên, tôi cười thầm đứa trẻ này thật ngây thơ, rồi lại đổi giọng.
“Nhưng thành tích không thể giảm sút, kỳ thi cuối kỳ em phải nằm trong top mấy người giỏi nhất lớp.”
“Tiền tiêu cũng phải có giới hạn, hiện tại em vẫn còn là học sinh, tiền tiêu vặt phải cắt giảm một nửa.”
Khi tôi nói vậy, Tô Niên lập tức không vui.
“Thi vào top mấy người giỏi nhất thì được nhưng tiền tiêu vặt có thể không giảm được không?”
Cậu ta cẩn thận nhìn sắc mặt tôi.
“Chị à, Mạt Mạt sống cực khổ quen rồi, em thương cô ấy, muốn cho cô ấy những thứ tốt nhất.”
“Không được.”
Cậu ta ũ rũ cúi thấp đầu xuống.
Tôi trông chừng em trai suốt hai ngày, dẫn cậu ta đi nhuộm lại tóc và kiểm tra bài vở của cậu ta xong, tôi mới yên tâm quay lại trường học.
Ban đêm tôi nằm trên giường chơi điện thoại, luôn cảm thấy dương như mình quên điều gì đó nhưng là gì thì không nhớ ra.
Thôi bỏ đi, không nhớ ra thì thôi.
Lướt danh sách WeChat, tôi nhận được tin nhắn từ cao thủ.
“Chơi game không?”
Tôi suy nghĩ một chút, đã hai ngày không chơi game rồi.
“Chơi.”
Cao thủ vẫn như thường lệ, kéo tôi thắng trận dễ dàng, tôi thản nhiên nằm yên tận hưởng, lúc mở mic để khuấy động không khí, cao thủ, người bình thường luôn ít nói, lại đột nhiên lên tiếng.
“Cậu và... Thái tử gia thế nào rồi?”
Câu hỏi của anh ấy khiến tôi đột nhiên nhớ ra mình đã quên chuyện gì, quên mất là Thái tử gia đột nhiên giận dữ, suốt cả cuối tuần không gửi một tin nhắn nào.
Tôi giật mình bật dậy như người sắp chết bỗng tỉnh lại, hóa ra thằng hề chính là tôi.
Không nhịn được, tôi kể chuyện này cho cao thủ.
“Cao thủ, cậu nghĩ sao, sao Thái tử gia lại tức giận? Hình như tôi không làm gì chọc giận anh ấy mà?”
“Không hiểu sao anh ấy lại tức giận, tôi thật sự không hiểu.”
“Xem ra tôi vẫn không hợp với chuyện yêu đương, hay là tôi...”
Bên kia dường như có thứ gì đó rơi xuống đất, một tiếng động ầm ĩ vang lên, giọng anh ấy nghe có vẻ hơi gấp gáp.
“Thực sự là lỗi của anh ấy, chắc chắn là đầu óc anh ấy có vấn đề nhưng anh ấy là người hào phóng, cậu bỏ như vậy không tiếc sao?”
Nói thật tôi cũng không nỡ, lòng tham tiền hình như đã khắc sâu vào xương tủy tôi mất rồi.
Để tôi cứ từ bỏ như vậy, thật sự là không nỡ.
Tôi thành thật nói: “Không nỡ, vậy tôi phải làm sao đây?”
Anh ấy ho một tiếng: “Chắc là lúc đó tâm trạng anh ấy không tốt, hay là cậu gửi tin nhắn cho anh ấy thử xem.”
Đàn ông hiểu đàn ông nhất, tôi cứ thử xem.
Tôi dò xét vỗ nhẹ vào ảnh đại diện của Dư Vọng: “Ngày mai ăn cơm cùng nhau không?”
Một phút sau, Dư Vọng trả lời lại một từ “Được”.
Vậy là... không giận nữa sao?
Hóa ra thực sự chỉ là lúc đó tâm trạng Dư Vọng không tốt, bây giờ đã ổn rồi.
Tôi yên tâm.
11
Sau khi không phải chia tiền cho em trai nữa, trong tay tôi dư dả hơn nhiều, cộng thêm số tiền Dư Vọng chuyển cho tôi, bây giờ tôi cũng coi như là một tiểu phú bà rồi.
Ngày hôm sau, tôi vung tay lên quyết định mời Dư Vọng ăn một bữa cơm thịnh soạn, mời anh ấy ăn lẩu cay nhất ở phố sau trường.
Vừa cay vừa tê, thật đã!
Bên này tôi ăn đến miệng đầy dầu mỡ, còn Dư Vọng thì trái lại, hai mắt rơm rớm, đôi môi sưng đỏ, hàng chân mày khẽ nhíu, trông có vẻ yếu ớt vô cùng.
Lúc này tôi chợt nhận ra: “Anh không ăn cay được à?”
Hỏng rồi, lại làm hỏng chuyện nữa rồi.
Anh ấy lau nước mắt, rồi ăn thêm một miếng dạ dày: “Anh có thể ăn được, em không cần lo lắng cho anh.”
Miếng lẩu cay trôi xuống, khóe mắt anh ấy càng lúc càng đỏ hơn, giống như vừa bị ai đó bắt nạt đến phát khóc. Mỹ nhân rơi lệ, quyến rũ chết người.
Tôi nuốt nước bọt một cái, giật lấy đôi đũa trong tay anh ấy, rồi đưa cho anh ấy một cốc nước.
“Được rồi, được rồi, em mời anh ăn cái khác, đừng ăn nữa.”
Anh ấy uống một ngụm nước lớn, trên môi còn dính nước, vô cùng bướng bỉnh.
“Anh ăn cay được.”
Tôi tặc lưỡi, lòng tự trọng quá mạnh, chỉ đành vỗ về một câu.
“Ừ ừ, anh ăn cay được.”
Thanh toán xong, tôi kéo Thái tử gia có tự trọng siêu mạnh mẽ ra ngoài ăn cái khác.
“Anh Vọng.”
Có người gọi Dư Vọng từ phía sau, người đó bước tới, vui mừng hớn hở nói: “Tôi còn tưởng là tôi nhìn nhầm, không ngờ là cậu thật...”
Sau khi nhìn rõ mặt Dư Vọng, câu nói của anh ta đột nhiên im bặt, ánh mắt chuyển sang hoảng hốt.
Sắc mặt Dư Vọng mất tự nhiên liếc anh ta một cái, lúc này người kia mới nhìn thấy tôi đứng bên cạnh Dư Vọng, khuôn mặt lập tức hiện lên vẻ hiểu rõ.
“Tôi không thấy gì đâu!”
“Tôi không biết anh Vọng bị bạn gái làm cho tức giận phát khóc đâu nhé.”
Sau đó anh ta ba chân bốn cẳng chạy đi.
Tôi bất lực giật giật khóe miệng, cái quái gì vậy chứ?
Tôi giật giật ống tay áo Dư Vọng, ngại ngùng hỏi: “Anh có muốn giải thích với anh ấy một chút không?”
Dư Vọng lắc đầu: “Không cần để ý đến anh ta.”
“Vậy đi ăn gì khác không?”
“Được.”
Hôm nay tiếp xúc với Dư Vọng, tôi cũng hiểu ra, Thái tử gia rất yếu đuối, không thể ăn được đồ ăn mặn hay nhiều dầu, đặc biệt là cay, không thể ăn nổi một chút nào.
Cuối cùng, vất vả lắm mới hầu hạ Thái tử gia ăn xong bữa, chúng tôi giống như những cặp đôi khác, đi dạo một chút rồi mua vài món đồ.
Phải nói thật, nếu không phải tôi có ý đồ riêng thì thật sự có cảm giác như đang yêu đương thật.
Đặc biệt là dưới ánh đèn mờ ảo, khuôn mặt Dư Vọng đẹp trai đến mức tim tôi đập thình thịch.
Nếu có cơ hội, tôi thật sự muốn hôn vào đôi môi của Dư Vọng một cái, chắc chắn là ngọt ngào giống như anh đào.
Tôi đang mơ mộng thì đột nhiên nghe thấy tiếng bạn cùng phòng hét lên.
“Tô Nhiễm, cậu là nữ thần của phòng 506 chúng tôi, cậu lại chinh phục được Dư Vọng rồi!”
Đột nhiên nghe thấy tên mình, tôi ngẩn ra.
“Gì cơ?”
Bạn cùng phòng đưa điện thoại lên cho tôi xem.
“Cậu còn giả vờ, nói đi, hai người yêu nhau bao lâu rồi?”
Tôi nheo mắt nhìn vào màn hình.
“Thái tử gia cũng không qua được ải mỹ nhân, bị bạn gái làm cho khóc, người từ chối bao nhiêu cô gái cũng có hôm nay.”
“Chấn động, Thái tử gia bị bạn gái làm cho bật khóc ở phố sau trường.”
“Thái tử gia bị cô gái xấu lừa dối, cô gái ấy chơi anh ấy như chơi với chó.”
...
Kèm theo mấy bức ảnh rõ nét, Dư Vọng với đôi mắt đỏ hoe, đôi môi sưng mọng, nhìn như vừa khóc một trận, còn tôi thì ở bên cạnh cười tươi rói.
Tôi: “...”
Sinh viên đại học, ngoài việc không quan tâm học hành ra thì đối với mọi thứ khác đều rất hứng thú.
Những cái tít này đúng là có thể vào làm biên tập cho công ty giải trí rồi, giật phát nào hot phát đó.
Bạn cùng phòng ở bên dưới nháy mắt ra hiệu với tôi: “Quả nhiên là cậu, làm cho Thái tử gia khóc cảm giác như thế nào?”
Tôi đưa tay ôm trán cười khổ: “Chuyện không phải như các cậu nghĩ đâu.”
“Ồ~ không tin.”
Bọn họ lộ ra một cười gian xảo, trong đầu đã tự tưởng tượng ra đủ thứ rồi.
Chậc, tôi thật sự không biết làm sao với bọn họ nữa.
12
Tôi chụp lại mấy tấm ảnh trên tường tỏ tình rồi gửi cho Thái tử gia.
“Thái tử gia, có người bôi nhọ anh này, có muốn giải thích một chút không?”
Không có hồi âm.
Có lẽ anh ấy đang ngủ, thôi bỏ đi, tôi cứ chơi vài ván game trước rồi nói sau.
Lên mạng hiếm khi không thấy cao thủ online, có chút không quen, trước đây bất kể khi nào tôi lên mạng, cao thủ cũng luôn có mặt.
Đành phải chơi một mình vậy, được cao thủ dẫn dắt lâu quá, kỹ năng của tôi hình như có hơi thụt lùi, ván đầu tiên đã thua.
Đợi tôi lấy lại chút cảm giác, chắc chắn có thể thắng nhưng chơi đến ván thứ hai lại thua, ván thứ ba cũng thua.
Không tự chủ được, tôi ngồi thẳng người dậy, rút dây sạc, tập trung tinh thần nhìn chằm chằm vào màn hình.
Tôi không tin mình lại không thắng nổi.
Khi nhận được tin nhắn QQ, tôi đã đánh đến đỏ cả mắt, chơi năm ván mà không thắng nổi ván nào.
Tâm trạng tôi sắp sụp đổ..
“Chị Nhiên, anh Vọng nhập viện rồi, chị có muốn đến thăm anh ấy không?”
Nhìn thấy tin nhắn này, tôi hơi ngẩn người, sao lại nhập viện vậy?