📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Cảnh tượng bên ngoài lớp lọt vào mắt một vài bạn học.

Trai tài gái sắc, nhất nhì bảng điểm.

Không ít người xì xào bàn tán.

Nhưng tôi chẳng thèm để ý.

Nhanh chóng quay về chỗ ngồi, xem lại bảng điểm.

Hạng nhất: Giang Minh Châu 710 điểm.

Hạng hai: Thẩm Việt 708 điểm.

Chỉ hơn có 2 điểm, làm tôi sợ toát mồ hôi lạnh.

Tôi úp bảng điểm xuống bàn kêu bốp một cái.

Vội vàng mở gói hàng vừa nhận, lấy tập đề bên trong ra, cầm bút viết xoèn xoẹt.

Làm! Làm! Làm!

Một khi đã bắt tay vào làm thì tôi như biến thành một con người khác, quên hết mọi thứ xung quanh, chỉ còn lại học, học nữa, học mãi!

Hàng trăm bộ đề thi của các trường danh tiếng.

Như hàng trăm bông tuyết rơi lả tả.

Tôi liên tục lật trang.

Ngòi bút như cuồng phong, như mưa rào.

Gần như tóe lửa trên giấy.

Mãi đến khi tiếng chuông vang lên, tôi mới ngẩng đầu.

Nhanh chóng thu dọn đồ đạc, kẹp tập bài sai rồi quay về ký túc xá.

Mọi người nghĩ tôi tắm rửa xong sẽ đi ngủ ngay sao?

Không đời nào!

Một học bá chân chính sẽ không lãng phí dù chỉ là một chút thời gian!

Ở trong phòng ký túc xá đơn mà mình đặc biệt xin phép, tôi không bị ai làm phiền.

Tôi xem lại một lượt các bài làm sai, học thuộc vài đoạn văn mẫu, cuối cùng nghe BBC rồi chìm vào giấc ngủ.

2.

Cuộc sống như vậy bắt đầu từ khi tôi nhập học.

Năm mười tuổi, tôi trở mình trên giường ngủ rồi ngã xuống đất.

Trong đầu bỗng xuất hiện một giọng nói.

Cô là nữ phụ ác độc trong thế giới này.

Thế giới này xoay quanh Giang Miểu Miểu, em gái cùng cha khác mẹ của cô.

Từ khi em ấy được nhà họ Giang nhận nuôi, dù là đối tượng kết thông gia hay là em trai cùng mẹ của cô, hội trưởng hội học sinh, đại ca trường học,... tất cả đều sẽ yêu Giang Miểu Miểu.

Ngay cả người bố yêu thương cô cũng sẽ thiên vị em ấy.

Cô sẽ ghen tị, sẽ phát điên.

Sẽ không từ thủ đoạn nào để hãm hại em ấy.

Sẽ bị tất cả mọi người ghét bỏ.

Cuối cùng, vì phát điên mà muốn lái xe giết chết em ấy, kết quả lại hại bản thân mất mạng.

Không cam tâm sao?

Tức giận sao?

Chỉ cần độ hảo cảm của đối tượng công lược đạt 100%, cô sẽ thoát khỏi cốt truyện này.

Giọng nói kỳ lạ cứ lải nhải mãi trong đầu tôi.

Tôi xoa tai, cảm thấy đầu mình bị đập đến hỏng rồi.

Nhà họ Giang giàu có từ đời cụ của ông tôi, tôi được nuông chiều từ bé, được dạy dỗ cẩn thận, sao lại đi tranh giành tình cảm rồi tự tìm đường chết chứ.

Giọng nói đó cứ vang lên suốt đêm, sáng sớm tôi đã dậy, với hai quầng thâm mắt to tướng, định gọi điện cho bác sĩ.

Nhưng lại thấy bố ở cửa.

Ông ấy thấy tôi thì có vẻ lúng túng, “Sao con dậy sớm thế?”

Rồi nhẹ nhàng đẩy cô bé bên cạnh: “Minh Châu, đây là em gái con, Miểu Miểu, gọi chị đi con.”

“Chào chị.” Em ấy nói xong, rụt rè nấp sau lưng bố.

“Minh Châu, con hãy chăm sóc em gái cho tốt, con bé... vừa mất mẹ, bố nhận con bé làm con nuôi.”

……

Bố cứ nói mãi, trên mặt đầy vẻ áy náy.

Nhờ được dạy dỗ tốt mà tôi không chửi thành tiếng, quay người về phòng.

Lúc đóng cửa, vẫn còn nghe thấy tiếng khóc nức nở của em ấy, “Chị ghét em sao?”

Tôi xé nát tờ giấy ghi số điện thoại của bác sĩ gia đình trong tay, cắt ngang giọng nói như đang niệm chú kia.

“Độ hảo cảm của đối tượng công lược đạt 100% sao?”

“Đúng.”

Giọng nói đó ngập ngừng một chút, đầu tôi cuối cùng cũng hết đau như búa bổ.

“Tôi chọn học tập.”

3.

Sau khi tôi tranh luận với hệ thống tám trăm hiệp về ý nghĩa của “đối tượng công lược”, nó đã chịu thua.

“Ký chủ phải duy trì vị trí đứng đầu khối mới được coi là công lược thành công. Nếu không, hình phạt sẽ rất nặng.”

Lần này, tôi không còn gây sự với Giang Miểu Miểu nữa.

Vì vậy, khi em ấy mới đến, nhìn búp bê và váy của tôi với ánh mắt ngưỡng mộ, tôi chủ động gói ghém tất cả đưa cho em ấy, rồi nói với người bố đang áy náy: “Con muốn mời gia sư, mười người.”

Em trai song sinh Giang Trạch bắt nạt em ấy, tôi tiến lên quát mắng, nhưng thằng bé lại quay sang giận tôi: “Chị mà coi con bé là em gái thì đừng coi em là em trai nữa.”

Không phải chứ, cuối cùng tên nhóc này lại yêu Giang Miểu Miểu thật sao?

Hệ thống ra vẻ cao thâm: “Vì hận mà yêu, vì yêu mà hận.”

Coi như tôi lo chuyện bao đồng đi!

Nhà họ Giang ngày nào cũng ồn ào như gà bay chó sủa, nhưng tôi chẳng quan tâm.

Lúc Giang Miểu Miểu làm nũng với bố, tôi đang làm bài tập.

Lúc Giang Trạch cãi nhau với Giang Miểu Miểu, tôi đang học thêm.

Lúc bố đứng giữa hai người khuyên can, tôi đang xem bài giảng online.

Giang Miểu Miểu bỏ nhà ra đi, tôi đang…

Được rồi, tôi bị lôi ra ngoài tìm em ấy cùng mọi người.

Bên ngoài trời mưa to, thầy dạy toán vẫn đang đợi tôi ở phòng học.

Tôi chậm rãi xuống lầu: “Tại sao con cũng phải đi chứ?”

Bố lộ rõ vẻ lo lắng, Giang Trạch ủ rũ đứng bên cạnh.

Trên bàn là cuốn nhật ký của Giang Miểu Miểu: “Chị gái lạnh nhạt với con, anh trai bắt nạt con, bố khó xử khi đứng giữa hai người, mẹ ơi, con nhớ mẹ.”

Không phải chứ, tôi đối xử thờ ơ với tất cả mọi người như nhau mà, ngoại trừ việc học ra.

Sau đó, tôi lôi Giang Miểu Miểu từ ngoài đường về, bắt Giang Trạch xin lỗi em ấy rồi hai người làm hòa.

Năm đó tôi 13 tuổi.

4.

Lại một buổi sáng nữa.

Chưa đợi chuông báo thức reo, tôi đã mở mắt.

Nhanh chóng vệ sinh cá nhân, ôm quyển sổ từ vựng ra sân tập.

Đội hình tập thể dục vẫn chưa xếp xong, tôi tranh thủ khởi động bên cạnh.

Một cơ thể khỏe mạnh là nền tảng cho việc học tập.

“Này!”

Tôi vẫn tập trung vừa học thuộc lòng từ vựng, vừa đá chân.

“Giang Minh Châu, a…”

Nghe thấy tiếng gọi, tôi bật dậy, bỗng có tiếng kêu đau của một nam sinh vang lên trên đầu.

Chàng trai dáng người cao ráo, áo trắng quần đen, mái tóc hơi rối che khuất lông mày, hai tay ôm cằm, vẻ mặt nhăn nhó vì đau:

“Giang Minh Châu, đầu cậu làm bằng sắt à?”

Ánh nắng đầu xuân chói chang, tôi bất giác nheo mắt lại.

“Cậu là ai thế?”

Người kia giậm chân: “Hừ! Đừng tưởng giả vờ không quen biết là xong chuyện. Tôi nói cho cậu biết, tôi thích Giang Miểu Miểu, tôi muốn hủy hôn với cậu!”

Nói xong, cậu ta quay đầu bỏ đi.

Đúng là đồ thần kinh…

Tôi nhặt cuốn sổ nhỏ dưới đất lên, phủi phủi, giờ chạy bộ đến rồi.

Tiếng hô khẩu hiệu đều đều hòa lẫn tiếng xì xào bàn tán.

“Người đó là ai vậy? Có hôn ước với người đứng thứ nhất hả?”

“Học sinh mới chuyển đến lớp 25, nghe nói là cậu ấm nhà giàu, tớ còn định tan học lén nhìn một cái…”

“Sao có thể? Hạng nhất làm sao mà để ý đến loại người đó!”

“Cậu ấm ngốc nghếch và học bá lạnh lùng, đúng là một cặp trời sinh nha!”

“Hóng hớt lung tung chỉ chuốc họa vào thân thôi, không nghe thấy người ta nói thích bạn khác à?”

“Hạng nhất và hạng nhì mới là tuyệt phối, ai không hiểu thì ráng chịu thôi!”

“Chậc, các cậu chả hiểu gì cả, theo tớ thấy trong lòng hạng nhất chỉ có học tập thôi.”

5.

Hôm nay đúng là xui xẻo.

Vừa thoát khỏi cuộc chiến giành cơm ở căng tin, một bóng dáng quen thuộc đã chặn tôi lại.

“Chị ơi, em xin lỗi, em xin lỗi!”

Giang Miểu Miểu khóc như lê hoa đái vũ, nhìn tôi với vẻ đáng thương.

Tôi kéo em ấy vào trong, vừa ăn vừa hỏi: “Sao em lại đến đây?”

Em ấy nắm chặt vạt áo, lí nhí: “Em xin bố cho chuyển đến đây.”

Trường tôi đang học là trường có tỷ lệ đỗ đại học cao nhất thành phố, cũng là một trường bán quân sự.

Đầu năm lớp 10, tôi cố tình chuyển từ trường tư thục sang đây, chính là để tránh xa cốt truyện, tập trung học hành.

Không ngờ Giang Miểu Miểu lại chuyển đến theo?

“Trường tốt không học, chuyển đến đây làm gì hả?”

Dáng người Giang Miểu Miểu mảnh khảnh, em ấy mặc bộ đồng phục rộng thùng thình, quầng thâm nằm dưới mắt, trông như sắp ngã đến nơi.

Thời gian biểu dày đặc và áp lực học tập khiến em ấy trông rất đáng thương.

“Chị đến được thì… em… em cũng đến được!”

Giang Miểu Miểu hít hít mũi, nói năng không dứt khoát, thỉnh thoảng lại nuốt nước bọt.

Trong tay tôi là sườn xào chua ngọt và cà tím om dầu nổi tiếng của quầy số 8, thơm phức, chỉ cần ngửi thôi cũng đủ say lòng, tất cả là nhờ tốc độ chạy mà tôi mới giành được.

Thấy em ấy đáng thương, tôi chia cho một nửa.

Em ấy chẳng để ý gì khác, ăn ngấu nghiến.

Tôi vội vàng ăn xong miếng cơm cuối cùng: “Không có gì thì chị đi trước nhé?”

Hôm nay có bài kiểm tra, tôi phải chuẩn bị trước.

“Chị ơi, chị giận em à? Em không biết Tần Qua chuyển đến! Em đã nói là em không thích anh ta rồi mà!”

“Chị ơi, em xin lỗi!”

Đầu óc tôi như ngừng hoạt động: “Tần Qua là ai?”

Vừa dứt lời, tôi bị ai đó đẩy mạnh một cái.

“Giang Minh Châu, đừng bắt nạt Miểu Miểu!”

“Miểu Miểu, đừng khóc nữa, cậu ta làm gì em, nói cho anh biết?”

Người đến chính là tên thần kinh tôi gặp ở sân tập sáng nay.

“Tần Qua, anh đẩy chị tôi làm gì!”

Giang Miểu Miểu ăn no rồi nên có sức lực, đẩy mạnh cậu ta một cái, rồi chạy đến bên cạnh tôi: “Chị, chị không sao chứ?”

Tần Qua kéo em ấy đi: “Miểu Miểu, có anh ở đây, em không cần sợ cậu ta.”

“Anh đã nói với cậu ta là hủy hôn rồi, không ai có thể cản trở chúng ta!”

Mặt Giang Miểu Miểu đỏ bừng vì tức giận, cố gắng giãy khỏi tay cậu ta: “Tôi đã nói là tôi không thích anh, không thích anh mà!”

Tần Qua nhìn em ấy với vẻ cưng chiều, như đang nhìn một chú mèo con làm nũng: “Em đỏ mặt rồi kìa Miểu Miểu, từ khi anh thấy em cho mèo hoang ăn, anh đã biết em không giống Giang Minh Châu, em là một cô gái tốt bụng…”

Giang Miểu Miểu dậm chân: “Anh bị bệnh à!”

“Ừ, anh bị bệnh, bệnh tương tư.”

Giang Miểu Miểu quay đầu tìm tôi, nhưng bóng dáng tôi đã biến mất từ lâu.

6.

Ngoài việc học, không gì có thể cản bước tôi.

Tôi kiểm tra bài thi hai lần, còn 10 phút nữa.

Hiếm khi có thời gian rảnh, tôi gọi hệ thống ra nói chuyện.

“Giang Miểu Miểu là sao? Còn Tần Qua nữa?”

“Ký chủ, nếu không hoàn thành công lược mục tiêu thì không thể thoát khỏi cốt truyện. Nữ chính chuyển trường đến, thế giới tự động sửa chữa, cốt truyện sẽ thay đổi.”

“Vậy tại sao Giang Miểu Miểu lại chuyển đến?”

“À, chắc chỉ có nữ chính mới biết.”

Tần Qua, họ Tần.

Trước khi mẹ mất, bà từng nói đùa đã hứa gả tôi cho con trai của bạn thân bà.

Người bạn thân đó gả vào nhà họ Tần…

Vậy Tần Qua chính là đối tượng hôn ước của tôi, nam chính của Giang Miểu Miểu.

“Trong tiệc sinh nhật 13 tuổi của ký chủ, Tần Qua cũng có mặt đấy!”

“Nhưng ký chủ bận làm thí nghiệm hóa học, chỉ xuất hiện một chút rồi đi.”

“Hôm đó…”