📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Hai người một trước một sau bước vào phòng.

Cạch, một người ngồi trước bàn tôi, một người ngồi sau. Hai hộp cơm được đẩy đến cùng lúc.

Tôi ngẩng đầu lên, Giang Miểu Miểu và Thẩm Việt đồng thanh cất tiếng:

“Chị ơi, cho chị này.”

“Giang Minh Châu, cho cậu này.”

Giang Miểu Miểu mở hộp cơm: “Sườn xào chua ngọt và cà tím om, món chị thích nhất!”

“Ăn cơm cho đầy đủ để có sức ôn tập.” Thẩm Việt cười, mắt híp lại.

Nhìn hai hộp cơm giống hệt nhau, tôi vẫy tay với lớp trưởng môn Văn đang đứng tò mò ở cửa: “Phương Thời Nguyệt, lại đây ăn cùng đi?”

Giang Miểu Miểu hình như không ưa Thẩm Việt lắm, lúc đi còn cố tình nói lớn: “Chị ơi, trưa mai em lại mang cơm cho chị nhé.”

Thẩm Việt thì ung dung rời đi.

Tôi chỉ vào bóng lưng hai người, lẩm bẩm: “Oan gia ngõ hẹp.”

Lớp trưởng môn Văn sặc cơm: “Cái gì?”

“Cậu không thấy hai người đó cứ như kẻ thù không đội trời chung sao?”

Tổng tài, loạn luân, học bá, kẻ thù, chết tiệt, còn thể loại nam phụ nào nữa đây?

Hôm sau, Giang Miểu Miểu không đến.

Chuyện này cũng chẳng có gì lạ.

Kỳ thi kết thúc, kỳ nghỉ đông bắt đầu.

Tôi đang dọn đồ đạc trong ký túc xá thì Giang Miểu Miểu vẫn chưa xuất hiện.

Chuyện này không ổn rồi.

Tôi chạy đến lớp 11, nhưng được biết em ấy bị ốm, xin nghỉ thi buổi chiều.

Không thể nào, bị ốm sao lại không ở ký túc xá, cũng không về nhà?

Tôi gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm, rồi tìm đến giám thị coi thi, nhưng chỉ nhận được thông tin là có bạn học đã giúp em ấy xin phép.

“Cậu ta bảo bị đau bụng, làm sao mà tôi biết cậu ta đi đâu?” Giọng nữ sinh đầu dây bên kia the thé.

“Bạn học Đàm Tử Hinh, tôi muốn biết Giang Miểu Miểu đã nhờ em xin phép ở đâu?”

Tút tút tút… đầu dây bên kia đã cúp máy.

Tôi dặn tài xế kiểm tra camera an ninh rồi quay người rời đi.

Giang Miểu Miểu ôm hộp cơm ngồi co ro trong góc tối, tóc tai bết dính vào mặt, run rẩy trong sợ hãi.

“Đừng lại gần, đừng lại gần, xin cậu đấy.”

Tôi bước tới, ngồi xuống nhẹ nhàng ôm lấy em ấy: “Đừng sợ, chị đến rồi.”

16.

Nhà họ Giang.

Tôi bình tĩnh nghe những thông tin điều tra được.

Mục Tử Hinh là fan cuồng của Tần Qua. Cô ta đã theo cậu ta từ trường tư đến Nhất Trung. Vì Tần Qua thích Giang Miểu Miểu nên cô ta luôn dẫn đầu đám người bắt nạt em ấy.

Lần tôi bị ốm phải nhập viện là do ăn miếng bánh Giang Miểu Miểu nhờ bạn học mang đến. Trong bánh có bỏ thuốc.

Những chuyện cô lập và bắt nạt như vậy còn rất nhiều…

Bố ngồi ở vị trí chủ tọa, sắc mặt u ám.

Giang Trạch mắt đỏ ngầu, xoay người bỏ đi.

“Đứng lại! Con muốn làm gì?” Bố quát lớn.

Giang Trạch khựng lại, nhưng vẫn không quay đầu mà bước ra ngoài.

“Ngăn thằng bé lại.”

Vừa dứt lời, bảo vệ liền xuất hiện.

Giang Trạch quay lại nhìn tôi, bước tới giật quyển sách trên tay tôi, giọng lạnh lẽo: “Giang Minh Châu, chị chỉ quan tâm đến bản thân mình. Miểu Miểu bị bắt nạt ở trường, chị thật sự không biết sao?”

Cạch, cửa phòng trên lầu hai bật mở.

“Sao anh lại trách chị? Chị ấy có biết gì đâu!” Giang Miểu Miểu chạy vội xuống lầu. “Là em không tốt, tất cả là lỗi của em…”

Tôi nhìn cơ thể run rẩy của em ấy.

Chứng sợ không gian hẹp, những vết bầm tím lớn nhỏ trên người.

Giang Trạch nói đúng, tôi chỉ quan tâm đến mình.

Tôi cố gắng thoát khỏi cốt truyện, nhưng bên cạnh nữ chính luôn có những nữ phụ độc ác.

Là tôi không thấy, hay là tôi cố tình lờ đi?

Em ấy là nữ chính, lương thiện và tốt đẹp, dù có phải chịu bao nhiêu đau khổ, cuối cùng cũng sẽ có một kết thúc viên mãn, phải không?

Tôi vuốt tóc Giang Miểu Miểu: “Em không có lỗi.”

Lỗi là ở cái thế giới chết tiệt này.

“Bố,” Tôi chưa bao giờ nghĩ câu nói này lại có thể thốt ra từ miệng mình, “Hãy công bố thân phận của Miểu Miểu là nhị tiểu thư nhà họ Giang. Còn Mục Tử Hinh kia, cậu ta phải chịu hình phạt thích đáng.”

Bố hành động rất nhanh.

Nhưng tôi biết, chỉ cần Giang Miểu Miểu vẫn là nữ chính, cốt truyện sẽ không thay đổi. Sẽ luôn có những kẻ lót đường xuất hiện để thúc đẩy mối quan hệ này, trừ khi em ấy và nam chính đến với nhau.

Nhưng Giang Miểu Miểu thật sự không thích Tần Qua.

17.

Tôi gửi gắm hy vọng vào việc hoàn thành công lược.

Gia sư, tài liệu, đề thi, một khắc cũng không dám nghỉ ngơi.

Ngày thi diễn ra vào kỳ nghỉ đông, hôm đó trời rất lạnh.

Ra khỏi trường thi, tôi tình cờ gặp Thẩm Việt.

Tuyết rơi dày đặc, tôi không nhìn rõ nét mặt cậu ấy, chỉ gật đầu từ xa rồi lên xe.

Nhờ sự giúp đỡ của bác sĩ tâm lý, trạng thái của Giang Miểu Miểu đã tốt hơn rất nhiều. Thành tích của em ấy vốn không tệ, giờ lại càng nỗ lực hơn. Tôi cho em ấy mượn vở ghi chép và tài liệu, còn giới thiệu cả giáo viên dạy kèm giỏi.

Giang Trạch cũng trầm lặng hơn, không còn cãi lời mỗi ngày, kỳ lạ thay lại bắt đầu học tập, nhưng kiến thức cơ bản của thằng bé quá kém, phải bắt đầu lại từ cấp hai.

Nhà không còn cảnh gà bay chó sủa, thiếu đi âm thanh ồn ào làm nền, tôi học còn hơi không quen.

Ngay cả bố cũng bị bầu không khí kỳ lạ này làm choáng váng, tự hỏi có phải mình chưa đủ nỗ lực, quyết tâm phải làm cho Giang thị lớn mạnh hơn nữa.

Cần cù bù thông minh, mới thành người trên người.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chẳng mấy chốc đã đến ngày thi đại học.

Nhờ nhà họ Giang ra tay, Tần Qua đã chuyển về trường tư thục.

Nửa năm qua trôi qua vô cùng đơn giản, an nhàn.

Ngoài việc học ra không cần nghĩ gì khác, thật sự quá hạnh phúc.

Ra khỏi trường thi, trước mắt tôi là bố trong bộ vest chỉnh tề, Giang Trạch giơ cao tấm bảng, Giang Miểu Miểu ôm một bó hoa.

Chưa kịp mở miệng, trong đầu vang lên tiếng “tinh” thanh thúy: “Chúc mừng ký chủ, công lược hoàn thành.”

Tôi nhận lấy bó hoa, khóe môi không khỏi cong lên.

18.

Tuy đã biết mình làm bài tốt, nhưng tin tức đỗ thủ khoa vẫn khiến tôi ngạc nhiên một lúc lâu.

Bố vỗ đùi, tuyên bố sẽ mở tiệc lớn.

Sau khi bị ôm lấy và gọi các “chú”, “dì” vô số lần, tôi lén lút chuồn ra một góc.

“Nhà cậu mời bao nhiêu người vậy?” Phương Thời Nguyệt bưng đĩa bánh ngọt, lại gần tôi.

Cô ấy cũng thi khá tốt, nằm trong top 100 của tỉnh, môn Văn được điểm tuyệt đối.

“Chắc là tất cả những người quen biết.” Tôi lắc đầu, vừa nói vừa viết vẽ gì đó trên tay.

Cô ấy liếc nhìn: “Quả không hổ danh thủ khoa, tấm gương của chúng ta, thi xong rồi mà vẫn còn học.”

Tôi vừa định giải thích là đang chấm bài tập cho Giang Miểu Miểu thì cô ấy nháy mắt, bỏ lại một câu: “Tớ đi dạo một chút.”

Thẩm Việt mỉm cười bước về phía tôi.

Bộ vest may đo tôn lên vóc dáng cao ráo, mái tóc được vuốt gọn gàng, để lộ đôi lông mày thanh tú.

“Chúc mừng cậu.” Cậu ấy đưa cho tôi một ly champagne.

Tôi xua tay: “Cậu cũng rất giỏi.”

Phải biết rằng, lần này cậu ấy chỉ kém tôi một điểm.

“Đã nghĩ sẽ thi ngành gì chưa?”

“Khoa học máy tính.” Tôi không ngẩng đầu lên.

Thấy bài kiểm tra đã chấm trên bàn, cậu ấy tự nhiên ngồi xuống, cầm lên xem.

“Cậu rảnh lắm à?” Tôi liếc nhìn cậu vài lần.

“Ừ.” Cậu ấy gật đầu.

“Ồ, vậy đưa cậu cái này.”

Tôi lôi ra một xấp bài kiểm tra chi chít dấu gạch chéo đỏ, nhét vào tay Thẩm Việt. Đó là bài của Giang Trạch.

Thằng bé thi không tốt, hôm nay chỉ xuất hiện một chút rồi về phòng, quyết tâm ôn thi lại, còn muốn chuyển đến trường Nhất Trung.

“Cậu có thấy cô của tớ không? Hôm nay em ấy dẫn em họ tới, nói là muốn xin chữ ký của cậu.”

Tôi gật đầu.

Hôm nay Thẩm Tình đúng là có đến, con gái bà ấy trông nhỏ hơn Giang Miểu Miểu một chút, nhanh nhẹn hoạt bát, hoàn toàn khác với Tần Qua.

Nghĩ đến đây, tôi bỗng thấy lạnh sống lưng: “Tần Qua đâu? Sao hôm nay không thấy cậu ta?”

Thẩm Việt ngạc nhiên: “Nghe cô nói là họ đến cùng nhau mà…”

Cây bút trên tay rơi “cạch” một cái, tôi chạy lên tầng hai.

Đẩy cửa phòng Giang Miểu Miểu ra, bên trong trống không.

Gõ cửa phòng Giang Trạch, vẻ mặt cậu ta hoang mang.

Hỏng rồi.

19.

Giang Miểu Miểu tỉnh lại, nhìn người trước mặt, theo bản năng lùi về sau.

Một giây trước vẫn đang học trong phòng, Tần Qua đột nhiên xông vào. Chưa kịp gọi người thì em ấy đã mất đi ý thức.

“Anh... Anh muốn làm gì!”

Tần Qua bóp má em ấy: “Miểu Miểu, em nghĩ mình trốn được sao?”

“Tần Qua, anh điên rồi, buông tôi ra!”

Giang Miểu Miểu vùng vẫy, nhưng tay Tần Qua càng lúc càng siết chặt.

“Miểu Miểu, tại sao em không thích anh? Có phải vì nhà họ Giang không? Có phải họ ép em không? Hửm?”

“Tôi đã nói là tôi không... Ưm.”

Đầu lưỡi Tần Qua nhói đau, “chát”, một cái tát giáng xuống.

Trên gương mặt trắng nõn của Giang Miểu Miểu in hằn dấu tay rõ ràng.

“Miểu Miểu, đừng thách thức giới hạn của anh.”

“Anh muốn người em nhuốm đầy mùi của anh, cả đời này là người của anh.”

Giang Miểu Miểu lấy con dao nhỏ trong túi ra, không chút do dự đâm vào ngực Tần Qua.

Đó là con dao em ấy lấy từ trên bàn học, chị gái đã nói, dù bất cứ lúc nào cũng phải ưu tiên bảo vệ bản thân.

Tần Qua loạng choạng ngã xuống đất, gầm lên: “Trần Lộ Chu, mày còn chờ gì nữa?”

Tên trong bóng tối hiện ra, hung hăng đá vào người dưới đất một cái: “Đáng đời mày!”

Rồi cậu ta nhướng mày nhìn Giang Miểu Miểu: “Con gái không nên cầm vũ khí nguy hiểm như vậy, nào, đưa cho anh.”

Giang Miểu Miểu cầu xin nhìn Trần Lộ Chu, tay cầm dao thủ trước người, lắc đầu lùi lại: “Không, Trần Lộ Chu, đừng mà.”

“Miểu Miểu,” Trần Lộ Chu tiến tới, mặc kệ mũi dao, vuốt tóc em ấy: “Nhà họ Giang đã có con trai, con gái, sao có thể thật lòng chấp nhận em chứ? Em mãi mãi chỉ là con nuôi thôi! Quay về bên anh, sống cùng anh, anh sẽ bảo vệ em, giống như trước đây vậy.”

“Không, họ đối xử với em rất tốt, chị gái rất tốt với em, ba rất tốt, anh trai cũng rất tốt!”

“Sai rồi, bọn họ đang lừa em! Anh mới là anh trai của em! Là người duy nhất em có thể tin tưởng!”

Giang Miểu Miểu cắn môi, nước mắt tuôn rơi. Em ấy không hiểu tại sao chàng trai mình từng cứu lại biến thành người như vậy.

20.

Tôi dẫn người đến căn nhà thuê, mở cửa ra, cảnh tượng trước mắt chính là như vậy.

Giang Miểu Miểu ném mạnh chiếc bình hoa vào đầu Trần Lộ Chu, xoay người chạy về phía tôi.

“Chị ơi, may quá, chị đến rồi, chị đến rồi…”

Tôi ôm Giang Miểu Miểu, kiểm tra kỹ xem em ấy có bị thương không, rồi thở phào nhẹ nhõm.

“Xin lỗi, chị lại đến muộn rồi.”

Người trên vai tôi khóc nấc lên: “Tại sao? Chị ơi, tại sao họ nói yêu em, nhưng lại không ngừng làm em tổn thương, tại sao chứ?”

Tôi vỗ nhẹ lưng em ấy, nhìn Giang Trạch và Thẩm Việt đi cùng: “Đó không phải là tình yêu.”