Tim tôi đập nhanh từng hồi.Muốn rút tay lại nhưng sợ lộ liễu quá nên chỉ đành để tay lơ lửng giữa ghế da.
“Chị Đông Nghi.” Ôn Ngưng vẫn tiếp tục nói: “Chị không nghĩ rằng trong hôn nhân, người bị phản bội cũng có vấn đề à?”
“Nếu không giữ được người mình yêu thì đừng trách người khác cướp mất.”
Hầm rất ngắn, ngắn đến mức tay tôi còn chưa kịp thu về.Xe đã rời khỏi bóng tối, trở về dưới ánh mặt trời.
Tôi quay mặt đi, thu tay lại.Nhưng ngay khoảnh khắc đó, tay tôi bị nắm lấy.
Cảm giác ấm nóng sạch sẽ.Tôi theo phản xạ muốn giật ra, lại bị anh ấy giữ chặt.Mười ngón tay đan vào nhau.
Trong xe, đài radio đang phát một bài tình ca cổ điển.Giai điệu nhẹ nhàng kể về một người phụ nữ phát hiện mình bị phản bội, cô ấy thức dậy thật sớm, bỏ lại người chồng còn đang ngủ nướng ở nhà rồi rời đi, chờ đến khi người chồng tỉnh dậy thì phát hiện cô ấy đã đi mất rồi.
Điệp khúc chỉ lập đi lập lại một câu:“Chắc anh ấy đã nhận ra rồi, đúng không?”“Chắc anh ấy đã nhận ra rồi, đúng không?”“Chắc anh ấy đã nhận ra rồi, đúng không?”
Năm giây trước khi bài hát kết thúc.Chu Diên Hi đang lái xe không chịu nổi việc tôi không đáp lại lời của Ôn Ngưng, anh ta nhìn qua gương chiếu hậu rồi nói:“Vậy nên có một số người bị phản bội là đáng đời.”
Anh ta quá quan tâm đến phản ứng của tôi.Đến mức hoàn toàn không để ý ở giữa ghế da phía sau có hai bàn tay đang siết chặt lấy nhau.
Tôi quên mất một điều.Trình Tích là người có tính chiếm hữu cực kỳ mạnh mẽ.Trong bóng tối không thể nắm tay.Nhưng nếu muốn nắm.Thì chỉ có thể nắm tay dưới ánh mặt trời.
8.
Buổi phát sóng trực tiếp cuối tuần của tập 3 được thực hiện ngoại cảnh.Địa điểm là một thành phố lân cận khách sạn suối nước nóng, nơi nổi tiếng với đường bờ biển mùa đông dài bất tận.
“Hôm nay tôi mới biết.” Đạo diễn ngồi trên xe buýt dẫn dắt chương trình: “Hóa ra Trình Tích và Tống Đông Nghi lớn lên ở cùng một nơi.”
Chủ đề của tập này là quay lại thành phố nơi Trình Tích từng theo học.Trước đó, không ai nghĩ chúng tôi từng có liên hệ gì với nhau.
Hàng ghế trước, Chu Diên Hi cau mày, ánh mắt hướng về phía tôi đang ngồi ở đầu bên kia.
“Không phải.”Trình Tích nói: “Tôi chỉ tạm thời chuyển trường.”
Chuyện Trình Tích có tuổi thơ không mấy êm đẹp vốn là điều mà ai trong giới cũng biết.Bị cha dượng bạo hành, có người mẹ nghiện cờ bạc.Trước đây anh ấy từng bị cư dân mạng công kích vì điều này.
“Tôi không ngờ hóa ra anh lại có hoàn cảnh như thế đấy.”Chu Diên Hi vốn coi thường xuất thân của Trình Tích, nói với giọng điệu mỉa mai.“Nói thật, anh có gì để kiêu ngạo hả?”
Không khí trở nên căng thẳng, Chu Diên Hi đã khó chịu với Trình Tích từ lâu.Anh ta luôn nghĩ việc Trình Tích 19 tuổi đã nhận được giải thưởng lớn đều là nhờ vào sự giúp đỡ của ba Ôn Ngưng.
Ông ấy là cây cổ thụ của giới giải trí.
Kể từ đó, quỹ đạo cuộc đời Trình Tích hoàn toàn thay đổi.Bây giờ, sau khi ly hôn với Ôn Ngưng và chấm dứt hợp đồng với công ty, Trình Tích trở thành kẻ hoàn toàn không có một nguồn tài nguyên nào.Mà bây giờ tất cả nguồn tài nguyên đó sẽ thuộc về Chu Diên Hi.
Trong xe không có ai dám lên tiếng.
“Anh ấy có thể lớn lên tốt đẹp như thế…” Tôi chống cằm, giọng nói điềm tĩnh: “Đã là rất đáng nể rồi."
Xuất phát điểm của mỗi người không giống nhau.Có gì để so sánh chứ.
Sau khi xuống xe, đoàn người đi dọc theo các con đường trong thành phố.Chúng tôi đến ngôi trường cũ của Trình Tích, Trường THCS số 13.
Ngôi trường được xây dựng dọc theo sườn đồi, ngay trước cổng trường là vùng biển xanh mênh mông.
“Em cũng từng học ở trường 13 sao?”Chu Diên Hi đi bên cạnh tôi, hỏi.
Thật ra tôi từng nói cho anh ta nghe rồi, chỉ là anh ta chẳng bao giờ để tâm thôi.“Ừm.”
Anh ta mỉm cười, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng: “Vậy em và Trình Tích không quen nhau à?”
“Không quen.” Tôi đáp: “Mỗi khối có 25 lớp, tôi với anh ấy cũng không học cùng khóa.”
Trình Tích đang đi phía sau tôi và anh ta, nghe vậy thì ngẩng đầu lên.
Đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào tôi.
“Cô ấy học hơn tôi một khóa.” Trình Tích nói: “Đàn chị.”
Hai tiếng “đàn chị” khiến Chu Diên Hi có cảm giác khó chịu kỳ lạ.Anh ta bước nhanh hơn, miệng nói muốn đến địa điểm tiếp theo.
Tại trạm xe buýt, đạo diễn thay khán giả xem phát sóng hỏi Trình Tích.“Mối tình đầu của anh cũng là bạn học ở trường số 13 sao?”
“Ừm.”
Không biết từ lúc nào mà Trình Tích đã đứng ngay bên cạnh tôi, anh ấy nghiêng đầu lắng nghe đạo diễn nói chuyện.Anh ấy không nhìn tôi.
Chỉ là trả lời cô ấy hơi hung dữ.
9.
Anh ấy luôn nói tôi như vậy.
Một khối có đến hàng nghìn học sinh.Theo lý mà nói thì dù tôi và Trình Tích học cùng trường thì cũng không chắc có thể gặp được nhau.
Nếu như không phải vì anh ấy thích trốn học.Mà tôi lại đúng lúc là một cán bộ kỷ luật rất tận tâm chuyên bắt những học sinh như vậy.
“Có thể đừng ghi tên tôi vào không?”Trình Tích năm 16 tuổi, dáng người gầy nhưng bờ vai vô cùng rộng.
Khi ngẩng đầu nói chuyện, ánh mắt phảng phất vẻ bất cần.
“Không thể.”
Anh ấy nói, trốn học là để đi xem những buổi chiếu phim ngầm miễn phí.Những thứ mà các vị phụ huynh cho là thứ nghệ thuật vô dụng.Không kiếm ra tiền, cũng chẳng mài ra cơm mà ăn.
“Ừm.”Giọng anh ấy ngoan ngoãn đến mức tôi tưởng anh sẽ quay về lớp học.Nhưng anh ấy chỉ huýt sáo một cái, rồi nhanh nhẹn trèo qua tường, nhẹ nhàng nhảy ra ngoài.
Sau khi vượt ngục thành công, anh còn ngoảnh đầu lại.Ánh mắt ngang tàng nhưng trong trẻo, tựa như dòng nước không vướng chút bụi đường.
“Vậy cứ ghi đi.”“Đàn chị.”
Tôi rất ghét những người không tuân thủ quy tắc.
“Cậu nhìn xem, Trình Tích lớp 10 lại nhận được thư tình nữa kìa.”Khi đó đang đi vệ sinh thì người bạn thân nhất của tôi, cũng chính là người sau này là sếp tôi đang nằm bò ở hành lang nhìn về phía góc cây trong góc sân trường, nơi có nhân vật phong vân của trường đang đứng.
Tôi lạnh mặt nói: “Mình không thích những người không biết nghe lời.”
Anh ấy đã nghe thấy.Sao lại có người thính tai như thế chứ.Đôi mắt đen nhánh mang theo trêu chọc nhìn lướt qua tôi.
Lẽ ra chúng tôi không nên có sự giao thoa nào.Cho đến một ngày, tôi bị người khác bám theo lúc đang trên đường về nhà.Tôi kể với mẹ mình.Nhưng bà còn bận rộn chuyện ly hôn với ba tôi.
Nghe xong thì chỉ quay đầu lại, lạnh nhạt nói với tôi một câu.“Nếu mẹ ly hôn với ba con…”
Khuôn mặt của bà lạnh lẽo, buồn bã tận cùng: “Mẹ chỉ muốn đưa em gái của con theo thôi.”
Em gái tôi được tất cả mọi người yêu thương.Nó yêu sớm với một tên thanh niên ngoài xã hội, sau đó thích một người đẹp trai hơn.Nhưng nó không muốn mang tiếng là kẻ xấu.Thế là nó quay sang giả vờ ngây thơ nói với thanh niên đó: “Chị gái của em không đồng ý cho em hẹn hò với anh.”
Người theo dõi tôi chính là tên thanh niên đó.Cậu ta tìm được số điện thoại của tôi, nhắn tin đe dọa tôi:
[Tôi biết chị học lớp nào.][Chị cứ đợi đấy.][Cho dù có phải vào trại mấy ngày thì tôi cũng phải khiến tiện nhân như chị đổ máu.]
Trên đường về nhà, có bóng đen luôn đi theo tôi.Họ có thể làm bất cứ chuyện gì.
Tại trạm xe buýt trước cổng trường THCS.
10.
Đêm đó có tuyết rơi.
Trình Tích đang đợi xe buýt.Ánh mắt của anh ấy mang vẻ bực dọc và bất định, gương mặt trông không dễ trêu chọc.
Tôi bước đến đứng bên cạnh anh.Giả vờ như chúng tôi có quen biết.
Anh nhướng mày nhìn qua vai tôi, nhìn thấy có người đang bám theo phía sau.
“Nhìn gì nữa?”“Còn chưa cút?”
Trình Tích vô cùng ngông cuồng.Nhưng lại khiến đám người kia sợ hãi mà bỏ chạy.
Anh ấy đi theo sau tôi, đưa tôi về tận nhà.
“Đàn chị.”Anh ấy nói: “Thật ra, tôi không biết đánh nhau đâu.”
Phô trương thanh thế.
Anh ấy giỏi giả vờ hơn bất cứ ai.
“Xin lỗi.” Tôi rất áy náy: “Đã kéo cậu vào chuyện này, cảm ơn cậu.”
Anh ấy bước đến trước mặt tôi.
Dừng lại.
Bóng của anh che đi ánh sáng từ chiếc đèn đường.
“Không phải.”Giọng anh ấy rất trong trẻo và dễ nghe.“Tôi chỉ muốn nói rằng tôi là người biết nghe lời.”
Tôi đã tin anh ấy.Có lẽ việc anh ấy trèo tường chỉ đơn giản là để đi xem phim.
Một đôi mắt thuần khiết như vậy, không chút tạp niệm đang nhìn tôi.
Nếu như không phải hôm sau tôi vô tình nhìn thấy anh ấy trong con hẻm nhỏ, dẫn người chặn đám thanh niên đó.Ánh mắt của anh ấy lúc đó rất lạnh lẽo, phảng phất nét tàn khốc và u tối không thuộc về độ tuổi của mình.
Anh ấy nghiêng đầu, tung hứng chiếc bật lửa trong tay.Lên xuống, lên xuống.
Cho đến khi đối phương phải cầu xin.
Từ đó về sau không còn ai dám gây rắc rối cho tôi nữa.
Năm học năm hai đại học, lúc đó tôi đang học ở tỉnh thành.Em gái tôi gọi điện đến.
“Mẹ vẫn không muốn gặp chị đâu, ai bảo chị trông giống ba làm gì.”
Tôi hỏi nó: “Em muốn gì?”
Nó cười khẩy.“Anh chàng đẹp trai trắng trẻo ở trường cấp ba hồi trước của chị, Trình Tích ấy, chị có số điện thoại của anh ấy không?”
Bởi vì là máu mủ ruột thịt.Tôi luôn không đủ can đảm để tuyệt tình.
Nhưng hôm đó, tôi đã chặn liên lạc của nó.Từ đó đến nay đã hơn mười năm, kể cả khi kết hôn, ly hôn cũng chưa từng liên lạc lại.
Lúc đó Trình Tích vừa thi đại học xong.Chúng tôi đã ba năm không liên lạc, trở thành hai người hoàn toàn xa lạ.
11.
Tập 3 của chương trình nhận được phản hồi khá tốt, đội ngũ sản xuất quyết định tập thứ 4 sẽ đến thăm thành phố nơi tôi lớn lên.
Nhưng làm thế thì có phần trùng lặp với nội dung trước đó.
“Cô học đại học ở đâu?”Tổ chương trình quyết định sẽ ghé thăm nơi đó.
“Nam Thành.”Tôi vừa nói xong thì nhân viên chương trình kinh ngạc.“Ơ, chẳng phải đó cũng là nơi Trình Tích học đại học sao?”
Chu Diên Hi ngước mắt lên nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm.
Sự bất an mơ hồ kỳ lạ hiện rõ trên gương mặt của anh ta, ngày càng trỗi dậy mạnh mẽ.
Trước buổi phát sóng trực tiếp của tập 4, lại đúng lúc bộ phim mới của Chu Diên Hi và Ôn Ngưng chiếu đến tập cuối.
Theo kế hoạch người quản lý của Chu Diên Hi thì đến thời điểm này, đáng lẽ ra mạng xã hội sẽ tràn ngập những lời công kích tôi.
Nhưng thực tế lại trái ngược hoàn toàn.Vì thái độ lạnh nhạt của tôi và kịch bản đặc biệt của chương trình, cặp đôi tà môn giữa tôi và Trình Tích lại bất ngờ nhận được sự yêu mến từ khán giả.
[Mặc dù Tống Đông Nghi và Trình Tích trước mặt thì tỏ ra không quen biết, nhưng tôi cứ có cảm giác giữa họ không đơn giản vậy đâu.][Tôi cũng thấy thế, không khí trong xe ở tập 2 có gì đó rất kỳ lạ.][Tôi mắc bệnh rồi, mắc cái bệnh cứ thấy Chu Diên Hi không vui là tôi lại hạnh phúc.]
Người quản lý của Chu Diên Hi lập tức quay đầu mua hot search.#Tống Đông Nghi làm trò##Tống Đông Nghi khiến Chu Diên Hi trì hoãn sự nghiệp nhiều năm#