Chương 5

‹ Trước Sau ›
Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Các bài viết liên quan đến tôi liên tục xuất hiện trên mạng.Có một tài khoản nhỏ đăng:[Thật ra hai người họ đã ly hôn rồi.]

Chỉ trong chưa đầy một giờ, bài đăng này đã nhận được hơn một nghìn lượt thích.Người này còn chăm chỉ đi trả lời từng bình luận, đặc biệt là những người ủng hộ cặp đôi Chu Diên Hi và Ôn Ngưng.

Nửa tiếng sau, tài khoản đó đăng thêm một tấm ảnh của tôi.Trong ảnh, tôi mặc đồ ở nhà, mặt tái nhợt nhạt, tóc tai bù xù.

Kèm theo dòng chú thích: [Chả trách anh ấy không cần cô ta nữa.]

Tấm ảnh này là do Chu Diên Hi chụp khi anh ta bị cảm nặng phải nằm nghỉ ngơi ở nhà.

Khi đó tôi đang cố chịu cơn đau bụng kinh để nấu cháo cho anh ta.

Anh ta rất kén ăn, những lúc không khỏe chỉ chịu ăn cháo do tôi nấu.

“Chụp một tấm đi, chụp một tấm đi.”

Tôi không được khỏe nên không muốn chụp, nhưng anh ta cứ nài nỉ rồi nói muốn ghi lại khoảnh khắc sự tận tâm chăm sóc mình của vợ rồi kéo tôi lại chụp ảnh.

Sau này, khi ly hôn và lấy chứng cứ từ điện thoại của anh ta, tôi mới phát hiện ra sự thật.

Ngày hôm đó, tấm ảnh đó đã bị anh ta gửi cho Ôn Ngưng kèm lời nhắn:[Cô ta xấu quá.][Anh không chịu được nữa rồi.]

Dưới bài đăng có bức ảnh đó, phần bình luận lại không như tài khoản nhỏ này mong đợi.

Một số cư dân mạng lý trí đã bắt đầu chỉ trích cô ta.

[Chuyện đời tư của người khác thì có gì thú vị?]

[Tấm ảnh này quá riêng tư, hoàn toàn có lý do để nghi ngờ danh tính của bạn.]

[Ai ở nhà mà không trông như thế này chứ?]

Tài khoản nhỏ này cứ liên tục xóa bình luận, cuối cùng nhận thấy tình hình không ổn nên đành phải xóa bức ảnh này đi.

“Có phải em dùng tài khoản nhỏ để mắng Ôn Ngưng không?”

Vào đêm trước khi buổi phát sóng bắt đầu, Chu Diên Hi gọi điện cho tôi.

Anh ta gửi cho tôi một bức ảnh chụp màn hình.

Tôi nhận ra tài khoản này.

Đây là một fan trung thành của anh ta, nhưng bây giờ đang quay lại chỉ trích cả Ôn Ngưng lẫn Chu Diên Hi.

Sự nghiệp của Chu Diên Hi đang ở giai đoạn đỉnh cao, ở thời điểm quan trọng để xây dựng hình ảnh.

Trong mắt công chúng, anh ta vẫn chưa ly hôn nhưng đã tham gia chương trình giải trí đình đám để ghép cặp cùng Ôn Ngưng, chuyện này quá phi lý.

Mọi người còn nghĩ tôi là người chiếm đoạt cơ hội của anh ta.

Mặc dù chương trình thu hút không ít fan CP, nhưng những fan trung thành thực sự đã rời đi nhanh chóng.

Nhưng ai mà ngờ được anh ta cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.

Anh ta tham gia chương trình này chỉ để tẩy trắng cho việc ngoại tình, đổ hết mọi tội lỗi lên đầu tôi.

“Đó là fan trước đây đã từng rất ủng hộ anh, anh quên rồi sao?”

Anh ta dừng lại một lúc: “Không phải em sao?”

“Đương nhiên không phải tôi rồi.” Tôi cảm thấy buồn cười, định cúp máy.

Anh ta lại nói thêm một câu.

“Dù sao đi nữa thì Ôn Ngưng đang khóc, cô ấy không vui, em cũng không thể thoát khỏi liên quan.”

Giọng nói của anh ta vô cùng mất kiên nhẫn: “Tống Đông Nghi, em phải xin lỗi.”

“Chu Diên Hi, rốt cuộc là anh đang tức giận vì Ôn Ngưng không vui hay là vì fan của anh bỏ đi?”

Câu nói của tôi như đâm trúng tim đen, anh ta lập tức hạ giọng.

“Em bị ngớ ngẩn rồi à? Thật sự tin mấy lời đồn đại hoang đường về em và Trình Tích sao?”

“Hay là em đi thích Trình Tích đi.” Anh ta cười nhạo, thái độ cao ngạo: “Đừng thích tôi nữa, phiền lắm.”

Trước đây mỗi khi cãi nhau đến mức này thì tôi sẽ nhượng bộ.

Nhưng bây giờ, tôi buột miệng nói: “Được thôi.”

“Tôi biết ngay là em sẽ không đồng ý mà, sao em lại không có cốt khí như thế…”

Anh ta thuận miệng nói đến đây thì mới nhận ra có điều gì đó bất thường.

“Em nói gì cơ?”

Anh ta đã nghe rõ rồi, tôi không lặp lại mà thẳng tay cúp máy.

Buổi phát trực tiếp cuối tuần, quản lý của Chu Diên Hi luôn chờ đợi cảm xúc của tôi mất kiểm soát.

Nhưng không ngờ, vấn đề này lại xảy ra với Chu Diên Hi.

Anh ta đang giúp Ôn Ngưng sấy tóc.

Sấy một lúc thì tay mỏi, anh ta đưa máy sấy lại cho cô ta.

Chuyện này vốn dĩ không có gì.

Nhưng có một vấn đề nhỏ là khi đưa lại thì anh ta buột miệng nói: “Đông Nghi, cầm lấy.”

Nói xong thì anh ta vẫn chưa cảm thấy mình vừa nói sai.

Cho đến khi nhìn thấy sắc mặt của Ôn Ngưng cứng đờ, anh ta mới nhận ra mình vừa nói gì.

Tối hôm đó, Trình Tích không đến tham gia buổi phát trực tiếp.

Năm ngoái anh ấy vừa tái xuất, bộ phim mà anh ấy tham gia được đề cử giải thưởng quốc tế danh giá, tối nay anh ấy đã bay ra nước ngoài.

Tôi một mình lang thang trong thành phố này, thành phố quen thuộc từ nhiều năm trước.

Khi về đến khách sạn, tôi thấy Chu Diên Hi đang đứng cạnh cửa.

Đợi tôi.

Không phải anh ta nên đi ăn tối cùng Ôn Ngưng à?

Tổ chương trình nói Chu Diên Hi chủ động yêu cầu quay lại với tổ hợp vợ chồng cũ.

“Vốn dĩ ban đầu chương trình đã thiết kế như thế.” Đạo diễn nói với tôi: “Chỉ là tối hôm nay thôi.”

Trong phòng suite của khách sạn.

Tôi kiểm tra lại vị trí của các camera.

Chu Diên Hi xoay người đóng cửa lại.

Ánh mắt của anh ta lạnh lẽo và điềm tĩnh.

Trên bàn kính màu trà đầy đồ ăn.

“Ăn đi.”

Anh ta nói: “Tôi tự làm đấy.”

Những năm kết hôn, anh ta chưa bao giờ làm như thế.

Thấy tôi không động đũa.

Anh ta bật cười một tiếng.

“Sao thế, không phải lúc ở bên anh ta thì em ăn uống vui vẻ lắm sao?”

Tôi thẳng thắn: “Nhìn thấy mặt anh, tôi ăn không vô.”

Đồng tử của anh ta co lại, chỉ vài giây sau thì cố kìm nén, rồi cuối cùng nở một nụ cười.

“Chỉ vì tôi ở bên Ôn Ngưng hai tuần mà em nản chí ngã lòng rồi sao?”

“Tống Đông Nghi, công việc của tôi cần như thế, em không thể lần nào cũng ghen vậy được?”

Chu Diên Hi vừa đóng vai người chồng sâu sắc trước ống kính, vừa quen nghĩ rằng chỉ cần anh ta tỏ ra chút thiện ý thì tôi sẽ vội vàng nhảy lên bám lấy.

Nhưng tôi không phải người như vậy.

Khi tôi dọn đồ sang phòng khác, sắc mặt của anh ta tái mét.

Một mình ngồi ở bàn ăn.

Nhìn những món ăn dần nguội đi, tôi cũng không bước ra khỏi phòng.

Anh ta cười tự giễu.

Ngay sau đó gọi dịch vụ phòng đến đổ hết toàn bộ thức ăn trên bàn đi.

Mỗi nhân viên của tổ chương trình đều có chìa khóa phòng suite.

Tối hôm đó, tôi ngủ không sâu giấc.

Đặc biệt trong giấc mơ, tôi cảm thấy mình bị hôn.

Nụ hôn rơi xuống giữa trán.

Nhẹ nhàng nhưng rất thật, mang theo cái lạnh của một đêm đầu đông tất bật.

Ngày hôm sau khi kết thúc buổi phát trực tiếp, trong lúc ăn sáng thì tâm trạng của Chu Diên Hi rất tốt.

Đêm qua diễn như thế nên hình tượng của anh ta trong mắt khán giả cũng cải thiện không ít.

[Thương Diên Hi nhà tôi quá.]

[Tống Đông Nghi sao lại vậy nhỉ, chương trình này vốn là chương trình vợ chồng, nếu không chấp nhận thì đừng tham gia chứ?]

[Ôn Ngưng yêu dấu ơi, mau tới cứu anh ấy đi.]

[Ba người ở lầu trên bị làm sao thế nhỉ? Chu Diên Hi gọi nhầm tên Ôn Ngưng, đã làm fan CP thất vọng rồi, còn bày đặt diễn vai hình tượng người chồng sâu sắc sao? Ly hôn rồi thì thích hay không thích có gì mà khó nói chứ?]

[Tin nho nhỏ, thật ra hai người đã ly hôn rồi.]

Người quản lý của anh ta nói hiệu ứng khởi đầu đã đạt được, có lẽ tập tiếp theo sẽ công bố chuyện ly hôn giữa tôi và anh ta.

Đưa tôi ra làm bia rồi đóng vai người đàn ông sâu sắc bị phản bội.

Tập cuối cùng Ôn Ngưng sẽ chữa lành cho anh ta, tạo thêm chút tình cảm ngọt ngào.

Hai người họ sẽ hoàn hảo lấy lại hình tượng.

“Tập này rất quan trọng, bất kể xảy ra chuyện gì.” Người quản lý cảnh báo anh ta: “Cậu cũng không được mất bình tĩnh.”

Anh ta nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt dừng trên người tôi.

Tự tin thắng thế, hời hợt đáp lại:

“Có thể xảy ra chuyện gì được chứ.”

Anh ta cúp điện thoại, biết tôi đã nghe rõ ràng mọi thứ.

Nhưng anh ta tin chắc rằng, dù biết rồi thì tôi cũng chẳng làm được gì.

Dù sao tôi cũng đã ký thỏa thuận bảo mật, lại nhận khoản tiền bồi thường khổng lồ đó rồi.

Đến giờ anh ta vẫn còn phải chuyển tiền vào tài khoản của tôi.

“Đau lòng sao?”

Ánh mắt anh ta khinh miệt: “Dù thế nào thì em cũng chẳng bằng Ôn Ngưng được, mà em cũng chẳng thể có được tôi.”

Miệng anh ta cứ mở ra đóng lại nói cái gì đó.

Tôi nhìn nhưng chẳng để lọt tai câu nào.

Chỉ đợi lúc anh ta ngừng uống cà phê, mới nhẹ nhàng hỏi một câu:

“Tối qua, là anh hôn tôi à?”

Cửa phòng mở, các nhân viên của tổ chương trình đang bê thiết bị nên đi qua đi lại liên tục.

“Tôi hôn em làm gì…” Anh ta cau mày, dường như nhận ra điều gì đó.

Không khí trong phòng bỗng trở nên yên tĩnh.

Tiếng trò chuyện của các nhân viên bên ngoài bỗng vang lên rất rõ ràng.

“Cậu lấy trà sữa ở đâu thế?”

“Lúc năm giờ sáng, Trình Tích mang bữa sáng và đồ ngọt đến cho tất cả nhân viên mà, cậu không nhận được sao?”

“Tôi chỉ đi vệ sinh một lát mà lỡ mất cơ hội lớn rồi.”

“Cho cậu uống đấy, đừng buồn nữa.”

“Sao anh ấy lại quay về? Không phải đang chuẩn bị đi liên hoan phim sao?”

“À, nghe nói có việc rất quan trọng phải làm trước khi đi.”

“Vậy là anh ấy bay từ Bắc Kinh qua đây rồi lại bay đi nước ngoài à? Mệt chết đi được.”

“Đúng vậy, nghe nói anh ấy còn đang sốt nữa.”

Người hôn mình là ai.

Tôi đoán được rồi.

Chu Diên Hi cũng đoán được.

Nhưng anh ta không tin, xoay người đóng sầm cửa lại, cắt đứt âm thanh bên ngoài.

Tuy nhiên anh ta không lập tức quay đầu lại.

“Nói cứ như thật vậy.”

Anh ta hành động nhanh như chớp, nắm lấy cổ tay tôi, kéo mạnh tôi từ ghế sofa lên rồi ép chặt tôi vào cánh cửa.

“Em đã biết anh ta trở về từ sớm, cố ý lừa tôi nói rằng có người hôn em.” Anh ta cười lạnh, trong đôi mắt không chút cảm xúc nào: “Không thấy kinh tởm sao, Tống Đông Nghi, vì muốn chọc tức tôi mà em làm tới mức này.”

“Thật sự nghĩ rằng anh ta sẽ thích em sao?”

“Nếu…” Anh ta bóp mạnh tay: “Nếu anh ta thật sự mù mắt mà thích em, thì cũng chỉ vì tôi đã cướp vợ của anh ta, anh ta muốn trả thù thôi, hiểu không hả?”

Nói xong, anh ta hất tay tôi ra.

“Rốt cuộc thì cũng chỉ em chuốc lấy nhục nhã thôi.”

“Dù sao thì em luôn chơi chiêu này mà, không như thế thì ai thèm thích chứ?”

Tôi bình tĩnh nghe anh ta nói hết.

Sau đó thuận tay nhấc cái gạt tàn trên bàn trà lên đập mạnh vào đầu anh ta.

Âm thanh nặng nề rơi xuống đất.

Anh ta bị đánh đến choáng váng, máu từ trán chảy xuống, tràn dần qua mắt.

“Em...” Anh ta ngây người nhìn tôi: “Em nỡ làm vậy sao hả?”