‹ Trước Sau ›
Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Trước khi ta được gả cho Ngụy Tầm, thật ra ta đã có một mối hôn sự khác.

Đối phương là công tử của phủ Trung Dũng Hầu, ta đã gặp qua người đó mấy lần, hắn ta trời sinh tuấn tú, mỗi lần ngẩng đầu nhìn ta thì vành tai lại đỏ ửng.

Ta đối với hắn ta, không thể nói là thích hay là không.

Nhưng thật sự ta rất hy vọng được gả cho hắn ta, hắn ta lại một mực giữ mình trong sạch, còn cố tình tìm hiểu sở thích của ta, cứ cách một thời gian lại cử người đưa lễ vật đến, không thể nói là không có lòng.

Phụ mẫu của ta cũng nói nếu Hứa Trường Tấn cưới ta thì e rằng hắn ta sẽ nuông chiều ta đến tận mây xanh.

Nhưng ai ngờ rằng năm tháng trước khi ta xuất giá, ta lại gặp phải chuyện Ngụy gia tuyển chính thê cho Ngụy Tầm.

Cánh cửa của Ngụy phủ quá cao, chỉ cần hắn muốn thì quý nữ khắp kinh thành này hắn muốn cưới ai mà không cưới được.

Vốn dĩ ban đầu chuyện này cũng không thể rơi trúng đầu ta.

Nhưng Ngụy Tầm không hài lòng với vị tiểu thư mà Ngụy gia chọn cho hắn, hắn nhất quyết không chịu gật đầu.

Thật ra hắn đã có người trong lòng rồi, hắn luôn muốn rước nàng ấy vào cửa, hắn yêu nàng ấy đến mức sợ nàng ấy chịu ấm ức, hắn sợ đến phát điên.

Trong tình huống này, lúc hắn cưỡi ngựa đi qua phố thì tình cờ nhìn thấy ta đang tranh luận với chủ tiệm, vải ta mới mua được hai ngày đã phai màu.

Ta định thêu lễ vật gặp mặt cho muội muội của Hứa Trường Tấn, làm sao có thể qua loa được?

Nhưng miệng lưỡi của ta quá vụng về, chưa nói được mấy câu đã bị người ta lấn lướt.

Hắn đứng bên ngoài nhìn, kéo lấy dây cương, nhướng mày mỉm cười hỏi ta: "Có muốn ta thay ngươi đòi lại công đạo hay không?"

Ta thề, nếu sớm biết công đạo này phải dùng nửa đời sau của ta để trả lại thì đánh chết ta cũng sẽ không để hắn giúp.

Trước khi đi, hắn ngước mắt nhìn ta, nét mặt điềm nhiên: "Ngươi là cô nương của nhà nào?"

Lúc đó hắn vừa giúp ta nên ta nghĩ hắn là người tốt, ta hoàn toàn không đề phòng, chưa nói được hai câu đã nói hết ngọn nguồn.

Mãi sau này ta mới biết một cô nương quá ngây thơ thì chẳng có kết cục tốt đẹp gì.

Chưa đầy hai ngày sau, hôn sự của ta với Hứa Trường Tấn bị hủy.

Vì Ngụy Tầm cầu xin Hoàng thượng ban hôn.

Vào đêm thành hôn, hắn đã thẳng thắng nói với ta là hắn sẽ không chạm ta, ngoại trừ tình yêu ra thì cái gì hắn cũng đều có thể cho ta.

Ngụy thị có thế lực lớn mạnh, lại là hôn sự được chính Hoàng thượng ban hôn, chuyện đã đến nước này thì hắn sẽ không để ta có bất cứ sự lựa chọn nào.

Mà ta chỉ cần giúp hắn làm một chuyện đó là hai năm sau giúp hắn rước được người trong lòng hắn vào cửa, sau đó đối xử tốt với nàng ấy.

Sở dĩ phải đợi hai năm là vì trước đó hắn đã làm không ít chuyện hồ đồ vì nàng ấy, người của Ngụy gia đành nhân nhượng, lấy ta ra làm thỏa hiệp định ra kỳ hạn này.

Còn ta và Hứa Trưởng Tấn, kể từ đó không gặp lại.

Vào Ngụy gia được hai tháng, ta nghe nói hắn ta đã xuôi về phía nam nhậm chức quan.

Tóm lại, ta cứ như vậy mà thành thê tử của Ngụy Tầm.

Lúc đầu thậm chí ta còn cảm thấy rất tốt, ta không cần lấy lòng Ngụy Tầm, chúng ta có thể được coi nhau như đồng minh mà chung sống.

Ta cũng không cần hầu hạ trưởng bối, họ đều là những người rất tốt, biết được chân tướng của hôn sự này cho nên vô cùng thông cảm cho ta, sợ ta bị đối xử lạnh nhạt.

Nhưng thời gian trôi qua, ta dần không còn nghĩ như vậy nữa.

Chỉ vì một chuyện, đó là ta bị kẹt giữa một đôi tình nhân, thật sự quá lúng túng.

2.

Người trong lòng của Ngụy Tầm là cô nương họ Vương ở Vĩnh Hưng Phường, nơi đó là một tửu phường.

Nơi đó và Ngụy phủ, một chốn phồn hoa, một nơi bần hàn, khác biệt một trời một vực.

Nhưng hắn thật sự là rất thích nàng ấy.

Khi mới thành hôn, mỗi ngày hắn hạ triều cũng đều ở bên ngoài đến tận khuya mới trở về, ở Vĩnh Hưng Phường, kẻ không biết lý lẽ nhiều vô kể, tửu phường của họ Vương luôn có người đến gây chuyện.

Hắn phải đến đó trông chừng, hắn sợ hắn không ở đó, người của Vương gia sẽ bị bắt nạt.

Lâu dần thì ai cũng biết sau lưng Vương Nhược Thanh có người chống đỡ.

Nàng ấy là một cô nương có lòng trắc ẩn, bất luận gặp chuyện gì bất bình thì cũng phải ra tay giúp đỡ.

Nhìn thấy tên ăn mày quần áo tả tơi rất đáng thương thì nàng ấy cho cơm cho ngân lượng, thân thích ở xa đến nương nhờ thì nàng ấy bận rộn sắp xếp chỗ ở cho những người này, sắp xếp xong lại lo kế sinh nhai cho họ.

Nhưng mà những chuyện này đối với nàng ấy mà nói cũng không phải là chuyện đơn giản.

Thế là cuối cùng mọi chuyện rắc rối đều rơi xuống đầu ta… Một đám người suốt ngày chặn ở trước cửa Ngụy phủ, nói đây là Vương cô nương đã hứa, không thể không giữ lời.

Vào thời điểm đó Ngụy Tầm cũng bề bộn nhiều việc, căn bản không có ở phủ.

Ta không tìm thấy hắn.

Chỉ có thể tự mình giải quyết tốt hậu quả.

Chờ giải quyết xong mọi chuyện thì Vương Nhược Thanh lại đích thân làm chút thức ăn đưa tới cửa, khẩn cầu Ngụy Tầm chuyển giúp nàng ấy.

Nàng ấy vô cùng tủi thân, hai mắt đẫm lệ nhìn Ngụy Tầm, nàng ấy nói ý định ban đầu của nàng ấy cũng không phải là như thế này, nàng ấy cũng không muốn gây phiền toái cho hắn.

Đến lúc đó Ngụy Tầm mới biết ta đã làm những gì, hắn cầm theo hộp thức ăn, lần đầu tiên bước vào viện của ta, dưới ánh trăng, hắn ngước mắt nhìn ta, dường như hắn ngẩn người trong chốc lát.

Ta không nhận hộp thức ăn đó.

Ta chỉ mỉm cười với hắn: "Năm trăm lượng."

Hắn ngạc nhiên, cau mày hỏi: "Cái gì?"

Ta giải thích: "Ta giúp chàng giải quyết mọi chuyện, cũng nên trả công cho ta chứ?"

Hắn sững sờ, trên mặt thoáng chút bối rối, hôm sau hắn cho người đem năm trăm lượng đến cho ta.

Từ đó về sau hắn rất ít khi lui tới tìm Vương Nhược Thanh.

Dần dà chúng ta cứ thế mà chung sống.

Hắn cần ta làm cái gì thì cũng dễ nói, chỉ cần đưa bạc cho ta thì ta đều giúp hắn.

Ta giúp hắn chọn son phấn, mua y phục cho Vương Nhược Thanh.

Hắn cũng có qua có lại, ngoại trừ đưa bạc cho ta thì thỉnh thoảng cũng sẽ đưa cho ta vài bức thư pháp, tranh cổ hoặc vài quyển sách.

Những tỷ muội thân thiết của ta lần lượt xuất giá.

Nhưng không ai trong số họ sống như ta.

Về sau, hắn bị liên luỵ vào một vụ án nên bị tống giam vào ngục.

Ngụy phủ cũng bị quan binh bao vây, không ai được phép ra vào.

Thời điểm đó ta tình cờ không có ở trong phủ nên may mắn tránh được một kiếp, ta cải trang, vì hắn mà vất vả chạy đôn chạy đáo, thậm chí số bạc trước đây kiếm được từ hắn ta cũng tiêu sạch chỉ để gặp hắn một lần.

Hắn trông thấy ta thì kinh ngạc đứng dậy, rất lâu sau mới khẽ thở dài một tiếng.

"Sao nàng lại đến đây?"

Mãi sau này ta mới biết, tất cả chỉ là một cái bẫy.

Người trong Ngụy phủ đều biết, mà Vương Nhược Thanh cũng biết.

Chỉ có mình ta là bị giấu trong bóng tối.

Lúc này, ta bắt đầu có suy nghĩ muốn rời đi.

Nhưng ta còn chưa nghĩ ra cách làm sao để hòa ly với Ngụy Tầm, cũng chưa biết sau này mình nên làm gì, cho nên ta chỉ có thể chờ đợi.

Nhưng có lẽ bởi vì cảm giác áy náy, nên nửa năm sau đó Ngụy Tầm không nhắc đến Vương Nhược Thanh trước mặt ta nữa.

Thậm chí có một lần, ta cùng hắn từ ngoài phủ qua về thì đã là giờ Tuất, viện của hai chúng ta không ở cùng một phương hướng, lúc qua chỗ ngã ba, hắn siết chặt chiếc đèn lồng trong tay, ngập ngừng hỏi một câu: "Hôm qua vừa có tuyết rơi, tuyết đọng trong Hải Đường Viện có dày lắm không?"

Câu hỏi này của hắn rất vô nghĩa.

Sáng sớm hôm nay, hạ nhân đã dọn sạch tuyết rồi, bây giờ không thể nhìn thấy dấu vết tuyết đọng ngày hôm qua nữa rồi.

3.

Cơn gió xuyên qua đình viện, những đóa hoa quỳnh trên cây rụng rơi lả tả như mưa.

Ta đếm đếm đầu ngón tay nhẩm tính, cuối cùng ngày mà Thẩm Tầm mong đợi cũng đến rồi.

Ta cho người chuẩn bị sính lễ.

Không nhiều, nhưng đều rất quý giá.

Đều được lấy từ trong tư khố của Ngụy Tầm.

Từ ngày hắn ra khỏi ngục, hắn đã đưa chìa khóa cho ta.

Hắn nói ta là thê tử của hắn.

Những thứ này, tất nhiên để cho ta quản lý giúp hắn.

Lúc ban đầu mỗi khi có tiệc tùng hay qua lại mà cần lấy đồ từ tư khố, ta đều sẽ phái người đi thông báo hắn một tiếng.

Nhưng mấy lần như thế thì hắn không vui.

Hắn tặc lưỡi một tiếng rồi hơi nghiêng đầu, ánh mắt lóe lên tia sáng kỳ lạ: "Nàng muốn lấy gì thì cứ lấy, muốn khiêng đi hết cũng được."

Bây giờ là lúc ta giúp hắn cưới được người trong lòng.

Ta lại càng không có gì phải kiêng dè.

Ta cho người chuyển tất cả những thứ đó đến viện của Ngụy Tầm, ta đứng ở ngoài cửa viện chờ hắn.

Chờ không lâu lắm thì hắn đã trở về.

Vừa nhìn thấy ta thì bước chân của hắn hơi khựng lại, khóe môi mỏng cong lên.

Hồi lâu sau, đột nhiên hắn mỉm cười: "Thật hiếm khi thấy nàng chủ động đến tìm ta một lần."

Ta gật đầu: "Chuẩn bị một bất ngờ cho chàng."

Lần này hắn không bước đi nữa, nhíu mày nhìn ta, thậm chí hơi thở cũng trở nên dè dặt.

"Là nàng tự tay chuẩn bị sao?"

Ta gật đầu, có chút đắc ý: "Đúng vậy."

Phải mất rất nhiều công sức chuẩn bị đấy.

Ánh mắt của hắn dần trở nên ảm đạm, hắn nhìn ta không chớp mắt.

Ánh nắng buổi trưa xuyên qua mái tóc ta rồi chiếu lên hàng mi hắn, lấp lánh ánh vàng.

Hắn nuốt khan rồi khẽ cười một tiếng.

Ta nghĩ rằng hắn đã đoán được món quà bất ngờ của ta, cho nên ta gật đầu tỏ ý đã hiểu, sau đó chủ động bước vào trong viện.

Hắn đi theo phía sau ta.

Nhưng khi nhìn thấy những dải lụa đỏ phủ kín khắp viện, ta quay đầu lại định tự khen mình vài câu thì lại phát hiện không biết từ lúc nào Ngụy Tầm đã dừng bước.

Ánh mắt của hắn rơi trên người ta, sắc mặt hơi lạnh lùng.

Ta bị ánh mắt ấy nhìn chằm chằm, ta hơi không hiểu ý của hắn là gì.

Ta suy nghĩ chốc lát rồi cũng không hỏi nhiều, ta chỉ nói: "Ta tính toán rồi, hai năm kỳ hạn sắp hết rồi, Nhược Thanh cô nương cũng đợi chàng lâu như vậy rồi, cho nên ta đã chuẩn bị sính lễ, chàng mang theo đến đón nàng ấy, nhất định nàng ấy sẽ rất vui."

Nói xong, ta cảm thấy mình đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ: "Chàng xem qua một lượt đi, nếu không có vấn đề gì thì ngày mai ta sẽ sắp xếp người đến Vương gia cầu thân."

4.