‹ Trước Sau ›
Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Hắn hơi ngạc nhiên nhưng ánh mắt lập tức sáng lên, hắn vội vã gật đầu, như thể sợ ta đổi ý: "Được, ta nghe nàng."

Ta âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nếu sáng mai hắn vào cung sớm gặp Hoàng Thượng mà biết chuyện hòa ly thì e rằng thánh chỉ này rất khó mà đến được Ngụy phủ.

Thủ đoạn sắt thép của hắn, ta đã từng chứng kiến rồi.

12.

Sáng sớm hôm sau, Ngụy Tầm rời phủ.

Ta nhìn mọi thứ trong viện, chợt nhận ra rằng phần lớn đồ vật nơi đây đều là do hắn tặng cho ta.

Tỳ nữ thân cận của ta là Ngọc Liễu, đã theo ta từ nhỏ, ta cũng không giấu nàng ấy chuyện hòa ly.

Nàng ấy ngạc nhiên giây lát, có phần không hiểu: "Tiểu thư, giờ cô gia đã thích người rồi, giữa hai người cũng sẽ không còn Vương Nhược Thanh hay ai khác ngáng đường nữa, tại sao nhất định phải hòa ly?"

Nàng ấy cảm thấy bây giờ mọi thứ tốt đẹp biết bao.

Ngụy gia là danh môn thế tộc, ta gả vào đây, hưởng không hết vinh hoa phú quý, bây giờ lại còn được Ngụy Tầm sủng ái, tương lai rộng mở trước mắt, hà cớ gì lại tự tay phá bỏ, để rồi trở thành một nữ nhân bị bỏ rơi.

Ta trầm ngâm hồi lâu rồi nói: "Chỉ là… ở đây càng ngày càng khó chịu đựng hơn, về lý do tại sao thì ta cũng không nói rõ được, dù chàng ấy thực sự có tình cảm với ta thì có thể thay đổi được gì chứ?"

Chỉ có thể nói rằng, tất cả đã muộn rồi.

Nếu là lúc mới thành thân, phu quân yêu thương ta thì sẽ không có những chuyện phiền lòng, lúc đó ta nhất định có thể sống yên ổn cả đời, sống đến khi bách niên giai lão, tôn tử mãn đường.

Nhưng bây giờ, chỉ cần nghĩ đến việc sau này phải ở bên Ngụy Tầm như thế này, trong lòng ta đã tê dại, chỉ muốn trốn chạy.

Ta thu dọn rất nhanh.

Chưa đầy nửa canh giờ sau khi Ngụy Tầm rời đi.

Ta vừa thở phào nhẹ nhõm thì có người vội vã chạy vào viện: "Phu nhân! Nô tài vừa nhìn thấy công tử quay lại rồi!"

Mi mắt của ta khẽ giật.

Mới nửa canh giờ, lẽ ra giờ này hắn phải đến hoàng cung rồi mới đúng.

Trừ phi hắn quay về giữa chừng.

Chẳng lẽ hắn đã biết chuyện thánh chỉ rồi sao?

Nghĩ như thế, ta lập tức bước vào viện rồi dặn dò Ngọc Liễu giấu hết đồ đạc đã chuẩn bị đi.

Ta đã ở viện này hai năm, nhưng lúc này đứng trong viện, ta lại đột nhiên cảm thấy căng thẳng lạ thường.

Chẳng bao lâu sau thì có tiếng bước chân vang lên.

Ngay sau đó là một người sải bước tiến về phía ta, tay áo rộng mở, lập tức kéo ta vào lòng.

Trên người hắn vương mùi đàn hương nhàn nhạt, hơi thở có chút rối loạn, cánh tay ôm ta cũng khẽ run rẩy.

Ta sững người muốn đẩy hắn ra.

Nhưng sức lực chênh lệch quá lớn, ta ra sức bao nhiêu cũng chẳng khác nào gãi ngứa cho hắn.

Ngụy Tầm khẽ bật cười, nhưng hắn lại càng siết chặt vòng tay hơn.

Ta hít sâu, ngập ngừng thử dò hỏi: "Sao chàng lại quay về?"

13.

Ngụy Tầm hơi nới lỏng vòng tay đang ôm ta.

Hắn cụp mắt, trong mắt hiện lên một tia hoang mang xen lẫn hoài nghi, hắn nói: "Vừa rồi đi được nửa đường, đột nhiên ta cảm thấy hơi bất an.”

"Ta luôn cảm thấy lần này ta đi, lúc trở về thì nàng sẽ không còn ở đây nữa."

Ta bị hắn nói trúng tim đen, thế mà trên mặt chẳng để lộ chút sơ hở nào.

Ta mỉm cười: "Làm sao có thể chứ? Ta có thể đi đâu được?"

Một nửa khuôn mặt của hắn vẫn bị chôn vùi trong mái tóc của ta, tay phải của hắn nắm cổ tay của ta đặt lên trước ngực, động tác đó vừa thân mật tự nhiên giống như đang nâng niu báu vật, lại giống như là giam cầm, để cho ta không thể động đậy.

Hắn khẽ nói: "Là ta nghĩ nhiều rồi."

Ta khẽ ừ một tiếng, mím môi, vô ý thức hỏi hắn: "Nếu chàng trở về, thật sự phát hiện ta đã rời đi thì sao?"

Hắn trầm mặc hồi lâu rồi bỗng nhiên khẽ cười một tiếng.

"Đơn giản thôi, nếu như nàng đi rồi, vậy ta sẽ tìm mọi cách để dỗ nàng vui, đến khi nào nàng chịu trở về mới thôi."

Ta giật mình.

Khoảnh khắc tiếp theo, hắn buông ta ra rồi quay lưng đi, giọng nói trầm thấp: “Lâm Thư.”

"Nàng thông minh như vậy, chắc hẳn cũng đã đã nhìn ra trong lòng ta chỉ có nàng, không hề để mắt đến bất kỳ cô nương nào khác.”

"Về sau chúng ta cứ an ổn ở bên nhau như thế có được không?”

"Hắn...... Hứa Trưởng Tấn, hắn trở về rồi.”

"Người này tâm tư sâu xa, thủ đoạn khó lường, nàng không được tin hắn."

Nói xong, không đợi ta đáp lại, hắn đã nhanh chân rời đi.

Trong buổi chầu sáng nay, hắn đã đến trễ.

Không bao lâu sau thì thánh chỉ đến.

Nội thị tuyên chỉ chính là người từng đến Lâm phủ tuyên chỉ ban hôn năm đó.

Ông ta đảo mắt nhìn quanh một vòng, không thấy bóng dáng của Ngụy Tầm đâu thì cau mày dò hỏi: "Lúc nô tài rời cung thì buổi chầu đã tan từ lâu rồi, Ngụy đại nhân còn chưa trở về sao?"

Ta trả lời: "Chưa về, chắc là chàng ấy có việc nên chậm trễ."

Tất cả mọi người trong Ngụy gia đều quỳ ở một bên.

Nội thị liếc mắt nhìn Ngụy mẫu, sau đó không hỏi nhiều nữa, chỉ trầm giọng đọc nội dung trong chiếu thư.

Ta quỳ xuống đất tiếp chỉ.

Từ đầu đến cuối, Ngụy Tầm không hề xuất hiện.

Chuyện hòa ly cứ thế mà thành.

Ta chuẩn bị rời đi, hạ nhân trong viện đều khóc nức nở.

Trong hai năm qua, ta không có tình cảm gì với Ngụy Tầm.

Nhưng với những người xung quanh thì lại có.

Ngụy mẫu nói với ta một câu bảo trọng rồi quay người trở về viện tử, không gặp lại ta nữa.

Ta bước ra khỏi Ngụy phủ, không hề quay đầu nhìn lại.

14.

Ngọc Liễu hơi phiền muộn: "Cô nương, chúng ta đi đâu bây giờ? Chúng ta sẽ trở về Lâm phủ sao?"

Phải về thôi.

Từ khi được gả đến Ngụy phủ, đã rất lâu rồi ta chưa từng về thăm cha nương.

Họ rất hài lòng với người nữ tế Hứa Trưởng Tấn này, còn đối với Ngụy Tầm thì đương nhiên họ chẳng có bao nhiêu thiện cảm.

Về sau lại biết chuyện của Vương Nhược Thanh, họ lại càng hối hận vì năm xưa không thể gả ta sớm hơn.

Bây giờ ta trở về Lâm phủ, họ vui mừng khôn xiết, bận rộn chuẩn bị yến tiệc, lại liên tục sai người chuyển đồ đạc vào khuê phòng của ta.

Sau bữa trưa, Ngụy Tầm đã tìm tới.

Mới đầu cha nương của ta cũng không cho hắn vào cửa.

Nhưng Ngụy Tầm cũng là một người cố chấp, không cho hắn vào thì hắn vẫn luôn đứng chờ ở bên ngoài.

Hắn đợi suốt hai canh giờ.

Hắn cũng không phải là một người kiên nhẫn, thậm chí nếu hắn muốn thì hắn hoàn toàn có thể xông vào, với thân phận của hắn thì không ai có thể làm gì hắn.

Thế nhưng đúng lúc hắn còn đang đứng chờ ngoài cổng thì gặp phải Hứa Trường Tấn ghé thăm.

Khi người gác cổng vừa nhìn thấy Hứa Trường Tấn, thậm chí cũng không đi truyền lời mà lập tức trực tiếp mở cửa lớn mời hắn ta vào.

Rõ ràng là những ngày qua, hắn ta đã quá quen thuộc với việc đến Lâm phủ làm khách.

Hai nhà Ngụy Lâm có quan hệ thông gia suốt hai năm, thế mà Ngụy Tầm hiếm khi đặt chân đến đây, ban đầu lúc mới thành hôn, đến cả ngày lại mặt thì hắn cũng lười ứng phó với ta, ăn được nửa bữa cơm thì nghe tin Vương Nhược Thanh xảy ra tranh chấp với người ta ở bên ngoài, hắn lập tức vứt đũa xuống chạy đi.

Đến bây giờ hắn đứng ở ngoài cửa, thậm chí còn không bằng một người ngoài.

Hứa Trưởng Tấn bước vào cửa, đúng lúc gặp phải ta.

Đã nhiều năm như vậy trôi qua rồi, giờ gặp lại ta, hắn ta đã không còn dáng vẻ bối rối đỏ mặt như thuở nào nữa.

Hắn ta mỉm cười với ta, nụ cười sáng lạn như gió xuân: "Nàng đã trở về rồi."

Lúc này ta mới nhớ ra chuyện hòa ly, chắc hẳn hắn ta là người biết đến sớm nhất.

Thiếu niên kiêu ngạo chính trực năm đó bị người khác đoạt mất vị hôn thê, nay đã trở nên thâm sâu khó lường hơn rất nhiều.

Ta khẽ gật đầu: "Ừm, ta về rồi."

Chúng ta bốn mắt nhìn nhau, khóe môi của hắn ta hơi nhếch lên để lộ một tia bất cần phóng khoáng.

Ta nhớ lại buổi sáng nay khi ta từ Ngụy phủ rời đi thì nghe được bánh tính trên đường có mấy lời bàn tán, bất giác ta cảm thấy tò mò: "Nghe nói ngài được phong làm đại tướng quân rồi, xin chúc mừng."

Hắn ta nhướng mày, hắn ta vừa định nói gì đó thì bất chợt từ xa có tiếng đồ vật vỡ vụn vang lên.

15.

Hứa Trưởng Tấn vô thức đẩy ta ra sau lưng mình.

Ta ngẩng đầu nhìn về phía phát ra âm thanh thì nhìn thấy cách đó mấy bước chân, Ngụy Tầm đang đứng sừng sững ở đó.

Hắn đứng yên tại chỗ, vẻ mặt vô cảm, trong tay vẫn còn đang siết chặt một miếng ngọc bội.

Nhưng miếng ngọc bội kia đã vỡ, một nửa còn lại trong tay của hắn, một nửa khác đã rơi xuống đất.

Như thể vừa bị người ta sống sượng bóp nát.

Ta nhìn kỹ lại thì thấy rõ ràng ngón tay của hắn đang nhỏ máu.

Đám gia nhân và người gác cổng chạy theo phía sau hắn đều sợ đến mức há hốc miệng, không ai dám lên tiếng.

Mọi người trong kinh thành đều biết Ngụy Tầm là người tâm cơ thâm trầm, dù cho trời long đất lở thì hắn cũng có thể mặt không biến sắc, hiếm khi nhìn thấy hắn có vẻ thất thố như lúc này.

Làn gió mát thổi qua, Hứa Trưởng Tấn khẽ tặc lưỡi một cái rồi nói: "Từ lúc nào mà Ngụy đại nhân học được cái thói tự ý xông vào nhà dân thế?"

Ngụy Tầm vô thức cau mày rồi nhìn ta: "Vốn dĩ ta không có ý định xông vào, ta chỉ là..."

Ta cắt ngang lời hắn: "Ngài tới đây làm gì?”

"Chuyện thánh chỉ ban xuống, chắc là ngài cũng biết rồi chứ?”

"Từ hôm nay trở đi, chúng ta không còn bất cứ quan hệ nào nữa."

Ánh mắt của hắn tối sầm lại, cũng không còn tâm tư giải thích nữa, hồi lâu sau hắn mới lạnh lùng nhìn ta rồi nói: "Nàng lừa ta."

Ta cũng không phủ nhận: "Như vậy thì sao?"

Hứa Trưởng Tấn ra hiệu cho đám gia nhân lui xuống, sau đó thong thả đi tới đình nghỉ mát cách đó không xa.

Bảo đảm có thể nhìn thấy ta nhưng sẽ không nghe được cuộc trò chuyện ta và Ngụy Tầm.

Ngụy Tầm nhìn thấy Hứa Trưởng Tấn tránh đi, hắn chỉ thản nhiên liếc nhìn một cái rồi lạnh lùng cười một tiếng: "Ta đã nghĩ nàng thật sự không để tâm đến những chuyện ta từng làm, thật lòng muốn trở thành thê tử của Ngụy Tầm ta."

Nhưng sự thật thì không phải như vậy.

Ta đồng ý sẽ cùng hắn đón lễ Hoa Triêu chỉ là để giữ chân hắn.

Trong những năm qua ta đã tận tâm làm một thê tử của hắn, nhi tức của Ngụy gia, cũng vì tính toán cho ngày rời đi hôm nay.

16.

Ta không nói nên lời, xem như ngầm thừa nhận lời hắn nói.

Ngụy Tầm mím môi.

Hắn chưa bao giờ bị người khác trêu đùa như thế này.

"Nếu nàng oán trách chuyện giữa ta và Vương Nhược Thanh, vậy ta thừa nhận, nhưng lúc đó ta còn trẻ tuổi, khó tránh sẽ phạm sai lầm. Ta đã cưới nàng, nhưng lại đối xử lạnh nhạt với nàng, đến bây giờ ta cũng hận không thể cho mình một bạt tai, vậy tại sao nàng không bỏ qua khúc mắc này mà tin ta một lần nữa?"

Ta nhìn hắn, bình tĩnh một cách lạ thường.

"Nhưng ngài đã quên ý định ban đầu khi ngài cưới ta là gì rồi sao? Bây giờ ngài vứt bỏ Vương Nhược Thanh mà chọn ta, bất quá cũng chỉ vì ngài nhận ra nàng ta cũng không còn là người nữ tử lương thiện trong lòng của ngài nữa, nếu như sau này cũng có một nữ tử như vậy xuất hiện, ngài cũng sẽ yêu nàng ta. Đến lúc đó nếu ta tiếp tục ngang ngược ngăn cản, ngài lại trách ta không đủ hiền lương thục đức, không xứng làm thê tử của Ngụy Tầm ngài.”

"Ngụy Tầm, con người của ngài chính là như vậy, thủ đoạn hèn hạ, đứng núi này trông núi nọ. Ở lại bên cạnh ngài, ta thấy không có bất cứ hy vọng nào cả."

Sau khi ta nói nhiều như vậy, nhưng sắc mặt của Ngụy Tầm từ đầu đến cuối chẳng có gì thay đổi.

Duy đến lúc nói đến câu cuối cùng, sắc mặt của hắn đột nhiên thay đổi, cơ thể hắn lảo đảo ngã về sau, gần như không thể đứng vững.

Cha nương của ta vội vàng chạy đến đứng chắn giữa chúng ta, còn gọi hộ viện đến, cuối cùng cũng tiễn được Ngụy Tầm ra ngoài.

Những năm qua ta đã nhìn thấy bóng lưng của hắn rất nhiều lần.

Có khi phong độ ngời ngời, có khi tự cao tự đại, lúc lại cao quý lạnh lùng, bất cứ lúc nào cũng thong dong tự tại.

Nhưng giờ đây khi ta nhìn theo bóng lưng ấy lại cảm nhận được một nỗi cô quạnh mơ hồ.

Khi ta thu tầm mắt lại thì Hứa Trưởng Tấn đã đi đến bên cạnh ta.

Tay áo đen bay phấp phới rơi vào tầm mắt của ta.

Hắn ta mỉm cười giơ cao cành hoa tươi vừa mới hái còn vương hương thơm ngát, hắn ta đặt cành hoa vào tay ta: "Là lỗi của hắn, không trách được nàng."

17.

Ta nhận lấy cành hoa.

Khi ta ngẩng đầu lên lần nữa xung quanh đã không còn bóng người nào.

Ta nhìn Hứa Trưởng Tấn, có chút ngượng ngùng, trong lòng ta vẫn chưa thể bình tĩnh lại, nhưng cũng không tiện biểu lộ quá nhiều trước mặt hắn mà chỉ đành khẽ nói: "Đa tạ."

Hắn mỉm cười: "Lẽ ra phải sớm tặng cho nàng rồi."

Trong lòng ta chua chát.

Năm đó trước khi ta gả cho Ngụy Tầm, nghe nói Hứa Trưởng Tấn suýt nữa đã xông vào hoàng cung, hắn ta cảm thấy không công bằng, ta cũng nghĩ vậy, nhưng chúng ta không có cách nào.

Người của Hứa gia chỉ có thể ngăn hắn ta được một lúc chứ làm sao có thể ngăn hắn ta được cả đời, cuối cùng chỉ đành đánh ngất hắn ta rồi lén đưa đi nơi khác trong đêm

Sau khi ta cùng Ngụy Tầm thành thân, trong buổi tiệc thưởng hoa của trưởng công chúa, ta tình cờ gặp được muội muội của Hứa Trường Tấn.

Nàng ấy nhìn ta, sắc mặt khẽ đông cứng, ta cũng không biết nên nói cái gì, cuối cùng nàng ấy do dự hồi lâu rồi kéo ta ra một góc: "Những ngày qua ca ca của ta sống rất khổ sở, cha nương không cho phép huynh ấy hồi kinh, nhưng huynh ấy vẫn lén trốn về đây.”

"Chỉ là hôm đó đúng vào ngày đại hôn của tỷ, huynh ấy đứng ở bên cạnh ta, nhìn tỷ rất lâu, ta còn tưởng huynh ấy muốn cướp hôn. Kết quả huynh ấy chỉ nói với ta một câu là huynh ấy nhìn thấy tỷ mặc giá y tỷ thêu rồi, huynh ấy đi chuyến này cũng đáng giá.”

Cổ họng ta nghẹn lại, không thốt nên lời.

Nàng ấy chỉ vào vườn hoa hải đường cách đó không xa rồi cười nhạt: "Trước khi đi, huynh ấy đã trồng cả một viện đầy hoa hải đường này, vốn dĩ định sẽ tặng cho tỷ.”

18.

Ta trở về Lâm phủ được vài ngày, sau đó thì từ biệt cha nương.

Trước đây khi còn chưa hòa ly, ta đã suy nghĩ về sau ta phải làm gì rồi.

Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng ta quyết định sẽ đi đây đi đó, ngắm nhìn thiên hạ.

Thanh xuân của ta rất quý giá, sao có thể ngày ngày giam mình chốn khuê phòng chứ?

Trước khi ta rời đi, Ngụy Tầm đã tới tìm ta mấy lần.

Hắn vẫn chưa từ bỏ ý định, hắn vẫn nghĩ còn có thể có cơ hội cứu vãn được.

Cũng không biết hắn đã xin nghỉ bao nhiêu ngày, mà suốt nửa tháng trời hắn chẳng màng chính sự, cứ quanh quẩn bên ngoài Lâm phủ.

Những thứ hắn sai người đưa tới, tất cả đều không lọt được qua cửa Lâm phủ.

Hắn đứng giữa đống lễ vật chất chồng đó, đợi suốt mấy canh giờ, đến khi trời đột nhiên mưa lớn.

Cha nương không nói với ta chuyện này.

Ta không hề biết hắn ở bên ngoài, sáng nay ta vừa đem sách ra ngoại viện phơi, sợ mưa ướt nên ta vội vàng cầm ô chạy ra thì đúng lúc chạm mặt Ngụy Tầm.

Hắn đứng ở trong mưa, y phục ướt sũng, tà áo dán chặt vào cơ thể, hắn lao tới gọi tên ta: "Lâm Thư."

Ta nhìn hắn rồi khẽ thở dài một hơi: "Ta phải đi rồi."

Hắn khẽ ho khan một tiếng, ánh mắt mờ mịt nhìn ta: "Đi? Nàng đi đâu?"

Ta cười nhạt, không đáp lời rồi xoay người bước đi.

Hắn muốn đuổi theo nhưng lập tức bị hộ viện ngăn lại, hắn muốn động thủ nhưng nghĩ tới chuyện gì đó nên cuối cùng cũng không ra tay.

Ngụy Tầm đứng yên tại chỗ, tim khẽ nhói đau.

Hắn chưa hề nghĩ tới sẽ có ngày hôm nay.

Hắn cứ ngỡ chỉ cần hắn quay đầu lại ta vẫn sẽ luôn ở đó, sẽ mãi chờ đợi hắn.

Từ đó sông dài nối tiếp, núi biếc trùng điệp, Ngụy Tầm thường xuyên ôm lòng hối hận, nhưng hắn không còn chờ được người trong lòng ngoảnh đầu lại thêm lần nào nữa.

19.

Ngày mà ta rời đi là một ngày trời nắng rực rỡ.

Ta dặn dò cha nương không cần nói cho Hứa Trường Tấn biết.

Thế nhưng khi ta vừa rời khỏi kinh thành được mười dặm lại nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập vang lên phía sau.

Có một người thúc ngựa phi nhanh đến.

Hứa Trường Tấn dừng lại ở trước mặt ta, hắn ta không hỏi ta muốn đi đâu mà lại đưa cho ta một túi hành lý.

"Cầm lấy."

Ta sững sờ thật lâu, hắn ta lại thúc giục: "Nhanh cầm lấy đi.”

Đối phương là công tử của phủ Trung Dũng Hầu, ta đã gặp qua mấy lần, hắn ta có dung mạo khôi ngô, nhưng mỗi lần ngước lên nhìn ta thì vành tai lại lặng lẽ đỏ lên.

"Cho ta à?" Lúc này ta mới đưa tay nhận lấy.

Hắn siết chặt dây cương rồi nhướn mày nhìn ta, hiếm khi hắn ta bộc lộ vẻ hào sảng như lúc này, không còn nhìn thấy dấu vết của sự kiềm chế trong quá khứ: "Nếu sau này ta tìm được nàng, nàng phải gả cho ta nhé, thế nào hả?"

Ta khẽ mỉm cười nhớ đến cành hoa hải đường kia, cuối cùng ta khẽ gật đầu: "Được."

Hứa Trường Tấn đứng ở đó lặng lẽ nhìn theo bóng ta đi xa dần.

Nhưng ta thực sự biết rằng, còn có một người khác, vẫn luôn đi theo cách đó không xa.

Nhưng ta đã sớm biết còn có một bóng dáng khác vẫn luôn âm thầm đi theo ta từ xa.

Ta đã luyện tập trong hai năm nên cưỡi ngựa rất giỏi, không thể nào không nắm vững dây cương, cũng không thể nào té ngã.

Dù phía trước có xảy ra chuyện gì thì ta cũng đều chấp nhận.

(Hoàn)