Chương 3
"Con khốn này đá cửa nhà tôi, mấy người bị mù hết rồi à? Mau cắt nước cắt điện nhà nó đi, nếu không tôi đến văn phòng các người quậy lên, để xem tháng này các người sống bằng gì!"
Tôi chẳng thèm nhượng bộ, đập cửa nhà ông ta đến vang trời.
"Lưu đại gia, tối qua tôi quan sát sao trời, tôi phát hiện vị trí trước cửa nhà ông rất tốt. Tôi quyết định từ tám giờ sáng đến tám giờ tối mỗi ngày sẽ ngồi thiền ở đây, tất nhiên sẽ mang theo bảo đao của mình, ông không ngại chứ?"
"À mà, tôi đột nhiên nhớ ra văn phòng quản lý khu nhà cũng làm việc trong khoảng thời gian này. Vậy ông ra ngoài thế nào? Đúng là nan giải ghê nhỉ?"
Lưu Kiến Quốc trong nhà mắng đến khàn cả giọng: "Con thần kinh, mày điên rồi à!"
Tôi mỉm cười đáp lại: "Đúng vậy, mặc dù thế nhưng ông nói rất đúng đấy."
Lưu Kiến Quốc bị tôi nói đến cứng họng, im re.
Tôi vung tay áo quay người bước đi đầy phong thái.
Không ngờ khi tôi quay đầu lại thì quản lý khu nhà và hai bảo vệ đều đã hóa đá.
Đến khi tôi mở cửa chống trộm vào nhà mình thì quản lý khu mới hoàn hồn.
Chị ấy kéo tay áo tôi, trong mắt lấp lánh sao trời: "Em gái, tôi muốn nhờ cô giúp một chuyện."
Tôi ngơ ngác nhìn chị ấy, trong lòng nửa tin nửa ngờ nhưng lại có chút mong chờ.
Một người như tôi cũng có thể giúp được người khác sao?
Quản lý khu nhà đỡ tôi như nha hoàn đỡ quý phi, chị ấy đưa tôi vào văn phòng rồi triệu tập khẩn cấp vài đại diện cư dân đến.
Trong đó có chị đại ở căn 1201.
Không hiểu sao những cư dân này vừa bước vào cửa đã muốn bắt tay tôi, ánh mắt nhìn tôi cứ như nhìn tượng thần trong chùa.
Thế là tôi mơ mơ hồ hồ tham gia cuộc họp, rồi cũng mơ màng ký hợp đồng.
Ra khỏi văn phòng, tôi đã trở thành cố vấn đặc biệt của khu Liên Hoa.
Lương tháng sau thuế là mười nghìn, còn được hưởng bảo hiểm xã hội đầy đủ.
Mà công việc của tôi cũng rất đơn giản, tôi chỉ cần canh chừng Lưu Kiến Quốc.
Chị đại 1201 vỗ vai tôi, mỉm cười rạng rỡ: "Tiểu Dư, cô đúng là giỏi thật. Hôm qua cô bị cảnh sát đưa đi, tôi còn lo lắng cho cô lắm đấy, không ngờ Lưu Kiến Quốc hống hách bao năm nay, cuối cùng cũng bị xử lý rồi."
Anh trai ở căn 901 rưng rưng nước mắt: "Tôi mới ở đây chưa được hai năm mà đã bị Lưu Kiến Quốc hành hạ đến mức trầm cảm. Nếu không phải vì con cái còn phải đi học thì tôi đã dọn đi lâu rồi. tiểu Dư, cô đúng là cứu tinh của của chúng tôi mà.”
Bà lão sống ở căn 702 nắm tay tôi không rời: "tiểu Dư, không sợ cháu chê cười chứ hôm nay cháu mắng Lưu Kiến Quốc, bà phấn khích đến mức gõ trống ăn mừng ở nhà đấy."
Tôi lạc lối trong những tiếng gọi thân thương "tiểu Dư", khóe miệng cười sắp rách đến tận mang tai.
Đã bao năm rồi, từ khi tôi bị chẩn đoán mắc bệnh tâm thần, những người bạn từng thân thiết đều tránh xa, họ hàng từng tự hào về tôi thì mắng mẹ tôi sinh ra quái vật. Đến mẹ tôi cũng không muốn ở cùng tôi, sợ bị hàng xóm chê cười.
Nhưng tôi sợ tất cả chỉ là ảo giác, bèn rụt rè hỏi: "Các anh chị không sợ tôi là người tâm thần sao?"
Anh trai ở căn 901 lắc đầu quầy quậy, nghiêm túc nhìn tôi: "Thực tế chứng minh rằng trong xã hội này làm người nhất định phải biết phát điên, nếu không sẽ giống tôi, phát bệnh đấy."
Chị đại căn 1201 an ủi tôi: "Tiểu Dư đừng lo, chúng tôi đều xem hồ sơ của cô rồi. Người ta nói ngọn ngành của vật lý là triết học, ngọn ngành của triết học là thần học, cô tiến thẳng một bước thế này là quá giỏi rồi."
Bà lão căn 702 cũng nói: "Đúng vậy, cháu học cao thế mà, bà còn định nhờ cháu dạy thêm cho cháu trai bà nữa đây này."
9.
Khi tôi còn đang tận hưởng những lời khen ngợi từ hàng xóm thì đột nhiên điện thoại của tất cả mọi người trong phòng cùng vang lên thông báo.
Lưu Kiến Quốc lại đang ra lệnh trong nhóm chat cư dân: [Chú ý, hiện tại ngoài các hộ 101, 302, 602 đã thanh toán thì các hộ khác hãy nhanh chóng thanh toán đi.]
[Sáng mai tôi sẽ bắt đầu thu hoạch mướp đắng, mỗi nhà phải cử một người đến hỗ trợ hái quả.]
[Nhận được tin nhắn thì trả lời ngay!]
Ngoại trừ tôi thì tất cả mọi người đều theo phản xạ bắt đầu gõ phím trả lời.
Tôi vội vàng lớn tiếng quát: "Đừng trả lời Lưu Kiến Quốc nữa."
Mọi người đều bị tiếng hét đầy nội lực của tôi làm cho giật mình, họ đồng loạt ngừng gõ phím và nhìn về phía tôi.
Tôi hơi ngượng ngùng, hai tay khẽ xoắn xoắn vạt áo nhưng giọng nói vẫn kiên quyết: "Với tư cách là cố vấn đặc biệt của Ban Quản lý chung cư Liên Hoa, tôi có trách nhiệm bảo vệ quyền lợi của cư dân không bị xâm phạm. Vì vậy việc đầu tiên tôi làm khi nhậm chức chính là ngăn cản Lưu Kiến Quốc cưỡng ép mua bán."
Anh trai ở căn 901 nhìn tôi với ánh mắt đầy lo lắng: "Chỉ cần cô canh chừng không để ông ta làm loạn nữa là được, đừng động đến miếng cơm của ông ta, cô mà làm vậy là ông ta sẽ liều mạng với cô đấy.”
Nhớ lại cảnh tối qua Lưu Kiến Quốc sợ chết khiếp ở đồn cảnh sát, tôi phấn khích đến mức liếm môi.
"Đó là bởi vì trước đây ông ta chưa gặp tôi."
"Giờ thì mọi người cứ xem như không nhìn thấy gì cả đi, nếu Lưu Kiến Quốc làm khó ai thì hãy báo cho tôi ngay lập tức. Sáng mai, tôi sẽ cho mọi người xem một màn kịch hay."
Chị gái ở căn 1201 là người đầu tiên lên tiếng: "Được, tôi nghe theo chỉ huy của tiểu Dư."
"Tôi cũng vậy."
"Vậy tôi cũng nghe lời tiểu Dư."
…
Sau đó, tôi đã thêm thông tin liên lạc của tất cả cư dân có mặt ở đó.
Sau khi Lưu Kiến Quốc phát tin nhắn xong thì phát hiện chỉ có lác đác vài cư dân trả lời, ông ta lập tức gửi lại một lần nữa: "Nhận được thì trả lời ngay!"
Nhưng lần này vẫn không có ai hồi âm.
Lưu Kiến Quốc nổi giận, ông ta lần lượt @ từng cư dân bình thường chỉ biết nghe lệnh ông ta trong nhóm chat nhưng vẫn không ai trả lời.
Cuối cùng, ông ta tức đến mức tìm từng nhà để hỏi chuyện.
10.
Người đầu tiên ông ta tìm đến là anh trai ở căn 901.
Khi tôi nhận được cuộc gọi từ anh trai căn 901 thì tôi đang ăn cổ vịt và xem phim tiên hiệp.
Còn chưa kịp nhai xong cổ vịt thì tôi đã lao ngay ra cầu thang cứu hỏa rồi chạy thẳng đến căn số 901.
Vừa đến đầu cầu thang tầng mười thì tôi đã nghe thấy tiếng Lưu Kiến Quốc đang đe dọa người khác: "Ai bảo cậu vứt vỏ chuối ngoài cửa làm ông đây té ngã hả, mau đưa tôi đi bệnh viện kiểm tra toàn thân rồi bồi thường một vạn tệ tổn thất tinh thần, không thì hôm nay ông đây sẽ nằm lì ở đây không đi đâu hết!"
Giọng anh trai 901 nghẹn ngào như sắp khóc: "Lưu đại gia à, vỏ chuối này không phải tôi vứt, hơn nữa ông ở tầng 11, sao lại đi xuống tận nhà tôi làm gì?"
Lưu Kiến Quốc chẳng thèm nghe mà vẫn tiếp tục lớn giọng: "Tôi không cần biết, hôm nay tôi ngã ở trước cửa nhà cậu thì cậu phải chịu trách nhiệm, ai bảo cậu không trả lời tin nhắn của tôi trong nhóm.”
Tôi ba bước gộp làm hai, "uỵnh uỵnh uỵnh" chạy đến trước mặt Lưu Kiến Quốc.
Tôi nhặt vỏ chuối dưới đất lên rồi nhét thẳng vào cái miệng đang lải nhải của ông ta, sau đó nhổ luôn phần cổ vịt còn trong miệng ra rồi cũng nhét vào đó.
Lưu Kiến Quốc vừa vùng vẫy vừa ú ớ kêu cứu.
Tôi chụp vào dưới cánh tay của ông ta, nhấc bổng ông ta lên từ dưới đất bằng một tay.
"Lưu đại gia, giờ ông còn thấy chỗ nào không khỏe nữa không?"
Thấy tay tôi vẫn còn giấu sau lưng, ông ta vừa nhổ đống rác trong miệng ra vừa hoảng hốt lùi lại: "Gọi cảnh sát! Tao phải gọi cảnh sát!"
Tôi nhàn nhã đứng nhìn ông ta bấm số gọi cảnh sát, đầu dây bên kia trả lời: "Lưu đại gia à, đã nói với ông bao nhiêu lần rồi, chuyện của hai người chúng tôi không quản được, đừng lãng phí tài nguyên lực lượng quốc gia nữa.”
Nói xong thì người bên kia thẳng thừng cúp máy.
Mặt của Lưu Kiến Quốc đỏ bừng như gan lợn, ông ta không cam tâm nên gọi tiếp cho văn phòng ban quản lý khu nhà, nhưng đầu dây bên kia đáp: "Lưu đại gia, cô Dư là cố vấn mới được chúng tôi bổ nhiệm, có gì thì ông trực tiếp nói với cô ấy nhé."
Lại một cuộc gọi bị cúp.
Cuối cùng hai "chiếc ô dù bảo vệ" của Lưu Kiến Quốc cũng tan tành.
Ông ta cố gắng gượng: "Hừ! Mai con trai tao đến, mày cứ đợi mà xem!"
Nói xong thì ông ta co chân bỏ chạy giống như sợ tôi sẽ thực sự rút dao giấu từ sau lưng ra.
Anh trai 901 nhìn Lưu Kiến Quốc chạy trối chết, mặt không giấu nổi vẻ ngạc nhiên: "Tiểu Dư, cô đúng là khắc tinh của bọn vô lại mà."
Tôi ngại ngùng gãi đầu, tôi nghĩ đến bộ phim còn chưa xem xong thì vội vàng tạm biệt anh ấy.
Ai ngờ vừa đến cửa nhà thì tôi lại nhận được điện thoại từ nhà 502.
Hóa ra Lưu Kiến Quốc lại đi gây chuyện với họ, lần này là bảo con của nhà họ đột ngột chạy ra làm ông ta sợ đến mức phát bệnh tim.
Tôi tiếp tục dùng lại chiêu cũ, chạy qua đó dạy cho ông ta thêm một bài học.
Sau lần này, Lưu Kiến Quốc không còn dám tìm thêm nhà nào để gây sự nữa, nhưng ông ta vẫn mạnh miệng đe dọa, bảo ngày mai con trai ông ta đến sẽ khiến tôi phải xách đồ rời khỏi đây.
Tôi không thèm để tâm, vì tôi còn việc quan trọng hơn phải làm.
Hôm sau khi trời vừa tảng sáng thì mười mấy ông bà cụ mà tôi mời đến đã tụ họp ở quảng trường của khu chung cư.
Đây đều là những người tôi thuê từ các thôn, xã lân cận đến đây để dọn sạch mớ dây mướp đắng của ông ta, tiện thể hỗ trợ "diễn xuất".
Yêu cầu tuyển dụng chỉ có một là tuổi phải từ 70 trở lên.
Đừng nhìn vào tuổi tác của các cụ già này mà đánh giá thấp họ, họ làm nông quen tay, sức khỏe dẻo dai, làm việc nhanh nhẹn vô cùng.
Chỉ mới chớp mắt mà số dây mướp đắng trên bồn hoa đã bị dọn sạch gần hết.
Một cụ bà ôm một quả mướp đắng còn tươi tốt đến hỏi tôi: "Chủ nhà ơi, mướp đắng này trông ngon thật, bỏ đi thì phí quá, nếu cô không cần thì cho bọn tôi mang về nhé?"
Tôi đảo mắt một vòng rồi đồng ý: "Được, bà thích thì cứ lấy hết đi ạ."
Các cụ vừa cười vừa làm việc càng hăng say hơn.
Chẳng mấy chốc mà cả giàn mướp đắng và các khung tre xiêu vẹo đã bị dỡ sạch.
Mướp đắng lớn nhỏ thì được các cụ bỏ vào túi ni lông đem về.
Khi Lưu Kiến Quốc dẫn con trai đến để thu hoạch mướp thì cảnh tượng trước mắt khiến hai cha con họ ngẩn người.