‹ Trước Sau ›
Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Một bên là những đống dây mướp đắng bị vứt bừa bộn khắp nơi cùng khung tre đổ ngang dọc, một bên là các cụ già vui vẻ tay xách túi to túi nhỏ đựng đầy mướp đắng.

Lưu Kiến Quốc tức giận đến mức đập đùi rầm rầm, miệng quát lớn: "Kẻ nào to gan dám nhổ dây mướp đắng của ông đây hả, ông đây mà biết thì sẽ đánh chết tên ăn trộm đó cho xem.”

Con trai của ông ta cũng nhảy vào, anh ta cao không đến 1m65 mà nặng ít nhất phải 160 cân(*), vừa chạy lên đã trông như quả bóng đang nảy.

(*) theo TQ thì 1 cân bằng 0.5 cân ở VN

"Mướp đắng của ba tôi trồng là giống hữu cơ quý hiếm, hái một quả thì phải đền 100 tệ!"

"Đúng thế! Phí tổn thất phá hoại ruộng mướp cũng phải tính, đừng hòng trốn thoát!"

11.

Trước khi đến thì tôi đã giải thích rõ đầu đuôi câu chuyện cho các cụ ông bà cụ rồi, cho nên họ không hề sợ trước lời đe dọa của cha con Lưu Kiến Quốc.

Cụ bà vừa hỏi xin mướp đắng khi nãy chống nạnh đáp trả: "Ông là đồ không biết xấu hổ, người ở quê như chúng tôi còn biết đất công không được trồng rau riêng, ông trồng cả ruộng mướp đắng ở đây thì còn lý lẽ gì nữa?"

Lưu Kiến Quốc vốn quen thói cậy mạnh, làm sao ông ta chịu được những lời này, ông ta định lao lên cướp mướp đắng trong tay cụ bà.

Cụ bà cũng không nhượng bộ, bà ấy rướn cổ đưa mặt ra trước mặt ông ta: "Đến đây, đánh vào đây này! Ông nghĩ chỉ ông lớn tuổi, chỉ ông bệnh tật à? Nếu ông làm tôi bị thương chỗ nào thì cả nhà ông cũng không chạy thoát được đâu!"

Lưu Kiến Quốc miệng thì mắng ghê gớm lắm nhưng cơ thể lại rất thành thật, ông ta không dám đụng đến một sợi tóc của cụ bà.

Con trai của ông ta thì không chịu nổi nên hét lên: "Ba, ba sợ cái gì chứ? Nếu họ làm ba bị thương thì họ cũng không chạy thoát đâu, xem ai ngang ngược hơn ai!"

Lưu Kiến Quốc có vẻ do dự.

Con trai ông ta tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa: "Ba, bán đợt mướp này đi thì con mới có tiền bù vào khoản thua lỗ khi chơi chứng khoán."

Lưu Kiến Quốc nghiến răng, ông ta dậm chân rồi lao lên giật lấy túi nhựa.

Đương nhiên các cụ ông cụ bà cũng không chịu thua, hai bên nhanh chóng đẩy qua đẩy lại.

Một cụ ông diễn rất "chuyên nghiệp" khi bị Lưu Kiến Quốc xô một cái, ông ấy lập tức nằm lăn ra đất, miệng kêu rên: "Ôi trời đất ơi!"

Những cụ khác thấy như thế cũng thi nhau thể hiện kỹ năng "diễn xuất" của mình.

Người thì ôm ngực, người thì ôm đầu, người thì giả vờ khóc lóc, người thì lăn lộn ăn vạ.

Tóm lại, hiện trường rất náo nhiệt.

Tôi cũng không đứng yên, lập tức bảo quản lý tòa nhà gọi cho cảnh sát và xe cứu thương.

Khi cảnh sát đến thì trước mặt họ là một khung cảnh đầy các cụ già nằm ngổn ngang trên mặt đất, ai cũng kêu rên không ngừng.

Đương nhiên, Lưu Kiến Quốc cũng nằm trong số đó.

Ông ta chỉ vào những cụ già nằm la liệt trên mặt đất, hét lên với cảnh sát: "Bắt hết họ lại đi, lũ nhà quê không biết xấu hổ này vừa ăn trộm mướp đắng của tôi mà còn muốn ăn vạ lấy tiền của tôi!"

Sắc mặt của cảnh sát thay đổi liên tục.

Không phải vì lý lẽ của Lưu Kiến Quốc mà vì họ biết trước đây khi các cư dân báo cáo ông ta ăn vạ thì họ cũng không làm gì được vì ông ta vừa già vừa bệnh.

Nhưng giờ đây những người mà Lưu Kiến Quốc muốn tố cáo có tuổi tác cũng chẳng khác gì ông ta.

Họ chẳng còn cách nào khác mà chỉ đành tiếp tục hòa giải.

Con trai của Lưu Kiến Quốc thì không chịu, anh ta chỉ vào camera giám sát trên cột đèn rồi nghiến răng nói: "Xem camera là biết ngay ba tôi có đụng vào họ hay không thôi mà, nếu dám ăn vạ nhà tôi thì tôi sẽ khiến họ không ngóc đầu lên nổi đâu.”

Tôi bước đến trước mặt anh ta rồi làm ra vẻ khó xử: "Xin lỗi nhé, hôm qua camera giám sát bị hỏng rồi, hiện giờ đang sửa chữa."

Tôi vừa dứt lời thì anh ta tức đến nỗi cả người run lên, mỡ trên người cũng rung rinh theo: "Chết tiệt, chắc chắn là cô cố ý! Còn nữa, một đứa bị thần kinh như cô thì dựa vào cái gì mà làm cố vấn quản lý tòa nhà hả? Chuyện này chắc chắn có khuất tất, tôi sẽ đi khiếu nại."

Thực ra tôi không ngại người khác mắng tôi là kẻ thần kinh, vì đó là sự thật mà.

Nhưng công việc này không dễ dàng gì mới có được nên tôi rất trân trọng nó, cho nên tôi cũng sợ quản lý tòa nhà sẽ bị anh ta gây áp lực mà đuổi việc tôi.

Đúng lúc tôi đang đấu tranh tâm lý thì giọng nói của quản lý tòa nhà vang lên bên tai tôi: "Luật pháp nào cấm tuyển dụng người mắc bệnh tâm thần chứ? Việc chúng tôi tuyển dụng cô Dư Tĩnh là hoàn toàn hợp pháp, hợp quy định. Hơn nữa anh cũng đâu phải cư dân của khu này, anh có tư cách gì để khiếu nại?"

12.

Đứng ở hàng đầu của đám đông, anh trai của căn 901 cũng hưởng ứng theo lời nói đó: "Đúng vậy, tôi là cư dân của khu Liên Hoa này, tôi thấy Tiểu Dư làm việc rất tốt, tôi ủng hộ cô ấy!"

Hòa cùng lời nói của anh ấy, các cư dân khác cũng đồng loạt lên tiếng ủng hộ tôi.

Con trai của Lưu Kiến Quốc bỗng chốc trở thành đối tượng bị mọi người chỉ trích.

Tôi lấy lại bình tĩnh rồi ra hiệu bằng ánh mắt cho các cụ ông cụ bà đang nằm trên mặt đất, họ lập tức kêu rên càng lớn hơn.

Tôi nhìn hai cha con của Lưu Kiến Quốc rồi khẽ nhếch môi cười: "Ông nói họ ăn vạ ông, vậy cũng phải có bằng chứng chứ, theo tiêu chuẩn trước đây của ông thì ông sẽ phải đi kiểm tra sức khỏe toàn diện trước rồi sau đó đi giám định thương tích…"

Tôi chưa nói xong thì Lưu Kiến Quốc đã cắt ngang: "Kiểm tra toàn diện chẳng phải rất tốn tiền à? Cô nghĩ tôi ngu chắc?"

"Vậy cũng được, vậy thì ông cứ trực tiếp bồi thường đi, vẫn theo tiêu chuẩn cũ của ông thôi, không nhiều đâu, mỗi người một vạn."

"Khốn khiếp, mỗi người một vạn hả? Cô nghĩ tiền của tôi từ trên trời rơi xuống chắc?"

Chưa đợi tôi mở miệng thì cuối cùng cư dân trong tòa nhà của chúng tôi cũng không chịu nổi nữa, họ đồng loạt đứng ra chỉ trích Lưu Kiến Quốc vì lối sống tiêu chuẩn kép của ông ta.

Tôi quyết định thêm một đòn chốt hạ: "Ồ, vậy giờ phải làm sao đây? Hay để các cụ ấy nằm trước cửa nhà ông nhé?"

Các cụ ông cụ bà cũng rất phối hợp, họ lập tức hỏi Lưu Kiến Quốc sống ở tòa nào, tầng nào, căn nào.

Chuyện này giống như đã giẫm phải đuôi của Lưu Kiến Quốc.

Ông ta chỉ quen nằm trước cửa nhà người khác chứ làm gì có chuyện người khác dám nằm trước cửa nhà ông ta.

Dù ông ta có nằm lăn lộn trên đất thế nào thì cũng chẳng ai để ý đến.

Chỉ vì lúc này trên đất có hơn mười cụ già đồng trang lứa với ông ta cũng đang lăn lộn, cho nên đã khiến hành động của ông ta trở nên chẳng đáng chú ý.

Thấy hơn mười người này sắp kéo đến nhà mình, cuối cùng hai cha con Lưu Kiến Quốc cũng không chịu nổi nữa.

"Đám mướp đắng này coi như tôi cho chó ăn, tiền bồi thường cho khu vườn cũng không cần nữa, nhưng muốn lấy thêm một xu tiền viện phí từ tôi thì trừ khi các người bước qua xác tôi đi."

Tôi thầm nghĩ, bước qua xác của ông ta thì tôi cũng sợ bẩn giày.

Nhưng câu trả lời này cũng đã khiến tôi hài lòng, tôi nở nụ cười đầy ẩn ý: "Lưu Kiến Quốc, ông nghe đây, mảnh đất này là khu vực chung của khu dân cư, nếu sau này ông còn dám trồng trọt ở đây thì bất kể là ông trồng dưa hấu, trồng bầu hay trồng bí, thì các cụ ông cụ bà này cũng sẽ đến hái sạch cho mà xem."

Nghe xong lời này, Lưu Kiến Quốc hoàn toàn ỉu xìu.

Trong buổi sáng, ông ta tự tay nhổ sạch dây mướp đắng, trong buổi chiều, quản lý tòa nhà đã cho người phủ cỏ xanh um lên đó.

Một cư dân đi ngang qua nhìn thấy thì không khỏi cảm thán: "Từ khi Lưu Kiến Quốc bắt đầu trồng rau thì mỗi khi hè đến khu này vừa bẩn vừa hôi, cuối cùng bây giờ cũng sạch đẹp rồi."

Quản lý tòa nhà cũng rất hào hứng, chị ấy nắm lấy tay tôi nói: "Không hổ danh là cử nhân xuất sắc, có thể nghĩ ra cách hay như vậy, đây gọi là gì nhỉ? À đúng rồi, gọi là dùng phép thuật đối đầu với phép thuật có đúng không?"

"Tiểu Dư, tháng này tôi sẽ tăng lương cho cô."

Tôi nghe chị ấy nói như thế giống như là được tiếp thêm động lực làm việc.

Kể từ hôm đó thì chỉ cần Lưu Kiến Quốc gây sự ở nhà nào thì tôi sẽ đến đó phá hỏng bát cơm của ông ta.

Dần dần, cư dân trong khu cũng lấy lại sự tự tin, họ đã dám từ chối những yêu cầu ngang ngược của ông ta.

Hơn nữa theo gợi ý của tôi thì bây giờ nhà nào cũng lắp camera giám sát ở ngoài cửa khiến Lưu Kiến Quốc không còn cơ hội ăn vạ nữa.

Về sau, Lưu Kiến Quốc không còn dám ngang ngược ở trong khu nữa, mỗi lần ông ta gặp tôi thì như chuột thấy mèo mà chỉ muốn co cẳng chạy trốn.

Khi khu chung cư dần trở lại trạng thái bình thường thì giá nhà ở khu cũng bắt đầu tăng trở lại.

Qua trận chiến này, tôi cũng trở nên nổi tiếng ở khu Liên Hoa, thậm chí nổi tiếng trên cả con phố Hoa Diệp này.

Những cách tôi đối phó với Lưu Kiến Quốc trở thành tài liệu học hỏi nội bộ cho các khu quản lý khác.

Có khu quản lý còn trả tiền mời tôi đến chia sẻ kinh nghiệm cho họ.

Nhưng mà đúng lúc tôi tưởng mọi chuyện sẽ mãi thuận lợi như thế thì tôi lại bị hai cha con Lưu Kiến Quốc bắt cóc.

13.

Hai cha con họ nhân lúc tôi mở cửa thì bất ngờ tấn công tôi từ phía sau.

Họ bắt cóc tôi đến một nhà máy hóa chất bỏ hoang, họ nói rằng muốn giết tôi để xả hận.

Con trai của Lưu Kiến Quốc.. à không, giờ tôi đã biết tên của anh ta rồi, anh ta tên là Lưu Thiên Diệu.

Anh ta đã gầy đi rất nhiều, cả thân hình từ một quả bóng căng tròn đã biến thành một quả bầu nhỏ.

Anh ta trừng mắt nhìn tôi, ánh mắt đầy hằn học: "Tiện nhân, tất cả là tại cô! Nếu không phải tại cô cắt đứt đường kiếm tiền của ba tôi thì gia đình tôi đâu có lâm vào tình cảnh như bây giờ."

"Chỉ cần cô chết thì ba tôi lại có thể kiếm tiền, sự nghiệp của tôi cũng sẽ hồi sinh."

Não tôi lại bắt đầu rung lên, rung lên, rung lên…

Tôi cố cắn mạnh vào đầu lưỡi của mình khiến vị tanh của máu lan khắp khoang miệng, chỉ như thế mới có thể tạm thời kìm nén sự phấn khích trong lòng tôi.

"Trên đời có biết bao người bị bệnh tâm thần, chẳng lẽ nếu đổi lại là người khác làm trong ban quản lý thì ba anh sẽ không bị quản lý nữa hay sao?"

"Đổi một người thì tôi giết một người!"

Bộ dạng cuồng loạn của anh ta chẳng khác nào lúc tôi lên cơn.

Tôi liếm môi, trong đầu tính toán góc độ để lao đến, tôi muốn làm sao để cắn đứt động mạch chủ của anh ta chỉ trong một lần.

Đúng lúc tôi định hành động thì Lưu Kiến Quốc bước vào.

Trong tay ông ta cầm một con dao gọt hoa quả, ông ta không dám nhìn thẳng vào mắt tôi mà chỉ run rẩy đưa dao về phía Lưu Thiên Diệu.

Lưu Thiên Diệu lập tức nổi giận: “Ba đưa cho con làm gì? Người cần giết cô ta là ba chứ không phải con!"

"Ba đã hơn bảy mươi tuổi rồi, lại bệnh tật đầy mình, dù ba có giết người thì tòa án cũng sẽ xử nhẹ, thậm chí có khi còn chẳng phải ngồi tù."

Lưu Kiến Quốc ấp úng nói ông ta không dám, thế là Lưu Thiên Diệu mắng ba mình là lão già vô dụng.

Lưu Kiến Quốc đỏ mặt tía tai: "Mấy năm nay ông đây kiếm được tiền từ hàng xóm đều đưa hết cho mày tiêu xài, giờ nhà cửa cũng đã cầm cố mà mày còn dám mắng ba mày là đồ vô dụng à? Sao mẹ của mày lại có thể sinh ra đứa óc lợn như mày chứ, giữ không được vợ con, giữ không được cả việc làm ăn."

Đôi mắt của Lưu Thiên Diệu đỏ ngầu, trông chẳng khác nào quỷ dữ: "Ba còn mặt mũi nhắc đến mẹ con nữa sao?"

Hai cha con họ cứ thế cãi vã kịch liệt ngay trước mặt tôi.

Không biết ai động thủ trước nhưng tôi chỉ nghe thấy một tiếng hét thảm thiết vang lên, rồi “ầm” một tiếng, Lưu Thiên Diệu ngã gục xuống đất.

Máu từ bụng anh ta không ngừng trào ra, chẳng mấy chốc đã tạo thành một vũng máu đỏ dưới chân anh ta.

Lưu Kiến Quốc sợ đến hồn bay phách lạc.

Đúng lúc ông ta đang do dự không biết nên gọi cấp cứu để cứu con trai mình hay giết luôn kẻ đầu sỏ gây họa là tôi thì cánh cổng sắt của nhà máy hóa chất bị người ta đạp tung ra.

14.

Tôi được cứu rồi.

Hàng xóm của tôi đã nhìn thấy cảnh tôi bị cha con Lưu Kiến Quốc khiêng qua lối thoát hiểm để đi xuống tầng hầm qua camera trước cửa nhà họ, thế là họ lập tức báo cảnh sát.

Cảnh sát lần theo lộ trình của chiếc xe mà Lưu Thiên Diệu lái, rất nhanh đã tìm được nhà máy bỏ hoang này.

Tôi không phải cắn đứt cổ họng của Lưu Thiên Diệu, cũng không phải vì vậy mà bị đưa lại vào viện tâm thần.

Nhưng cha con của Lưu Kiến Quốc là kẻ bắt cóc, nhưng cả hai đều đã chết.

Lưu Thiên Diệu chết vì mất máu quá nhiều, chưa kịp đến bệnh viện đã tắt thở, Lưu Kiến Quốc chết còn sớm hơn anh ta, vì ông ta vốn đã có tiền sử bệnh tim nên khi cảnh sát đạp cửa xông vào thì ông ta bị dọa đứng tim chết ngay tại chỗ.

Cho đến giờ thì vụ bắt cóc kỳ lạ này vẫn là câu chuyện được bàn tán trong mỗi bữa cơm của các gia đình ở thành phố nơi chúng tôi sinh sống.

Nhưng tôi lại càng yêu mến hàng xóm của mình hơn.

Tôi quyết định tiếp tục nâng cao chuyên môn trong lĩnh vực quản lý bất động sản và luôn duy trì sự ổn định về mặt tinh thần.

Nhưng mà mẹ tôi thì bị chuyện này làm cho vô cùng sợ hãi, bà còn yêu cầu dọn đến ở cùng tôi.

Trong lòng tôi thầm nghĩ, lần này hàng xóm của tôi chắc sẽ không dám chế nhạo tôi trước mặt mẹ tôi nữa.

Họ chỉ có thể kể đi kể lại những chiến tích anh hùng của tôi trong cuộc chiến với gã hàng xóm tồi tệ đó mà thôi.

(Hoàn)