📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Một người có bạn trai thì cả phòng đều được hưởng lợi.

Các nam sinh trong ký túc của họ đều đến giúp bọn tôi chuyển hành lý, Trần Tuyên Tri lẫn vào đám đông rồi bê đồ của tôi nên cũng chẳng gây chú ý gì.

Anh đặt hành lý của tôi ở ngoài cổng trường rồi quay đi.

Bạn cùng phòng tôi chào nhau xong đều lên xe rời đi.

Đợi đến lúc không còn ai nữa, Trần Tuyên Tri mới lái xe quay lại đón tôi.

Trên đường về, tôi nghe từ vựng còn anh thì lái xe.

Một lúc sau thì đổi lại, anh nghe từ vựng còn tôi lái xe.

Đến khi về tới nhà, anh đưa tôi về rồi cũng ở lại nhà tôi.

Ba mẹ tôi rất quý Trần Tuyên Tri, quý đến mức nào à? Nhà tôi có phòng riêng cho anh, thậm chí đến Tết, hai phần ba thời gian anh đều ở lại nhà tôi.

Vốn dĩ chúng tôi học cùng trường lại đón Tết cùng nhau, một năm 365 ngày, chúng tôi gặp nhau đến 350 ngày.

Ở cùng nhau lâu như vậy, có một khoảng thời gian, đột nhiên tôi nảy ra ý nghĩ là tôi muốn ở xa Trần Tuyên Tri một chút.

Thế là năm hai đại học, tôi đăng ký chương trình trao đổi sinh viên một học kỳ.

Dường như Trần Tuyên Tri cũng nhận ra điều đó, lúc tiễn tôi đi, hiếm hoi lắm anh mới hỏi một câu: “Tại sao em muốn ra nước ngoài? Là vì ở bên nhau không vui à?”

Tôi im lặng rất lâu, cuối cùng mới nói với anh: “Em cảm thấy cách hai đứa mình ở bên nhau như thế này… không đúng lắm. Mình tạm xa nhau một thời gian để suy nghĩ kỹ càng đã.”

Trần Tuyên Tri không hiểu, anh ngẩng đầu lên, trong mắt là ánh nước lờ mờ.

Tôi sững người, khoảnh khắc ấy dường như tôi đã hiểu ra tại sao tôi lại muốn cách xa anh một chút.

Tôi muốn xác nhận một chuyện gì đó, tôi muốn biết chúng tôi có thật sự thích nhau hay không.

Tôi vì xa cách mà đau lòng, mà Trần Tuyên Tri cũng vậy.

Lần đầu tiên tôi ra nước ngoài, vừa đến nơi thì tôi đã hối hận, tôi lập tức gọi điện cho Trần Tuyên Tri.

"Ở đây đồ ăn dở quá." Tôi vừa nói xong liền bật khóc vừa sụt sùi, Trần Tuyên Tri bên kia điện thoại không nói một lời.

Tôi tưởng rằng anh không muốn quan tâm đến mấy thứ cảm xúc kỳ quặc này của tôi, cho nên tôi tức giận cúp máy.

Trong lúc tôi đang giận dỗi thì hôm sau anh đã bay sang.

Hôm đó đúng vào thứ sáu, Trần Tuyên Tri mang theo một đống đồ lỉnh kỉnh bay tới.

Hành lý nhiều đến mức không nhét vừa vali, anh đành phải đeo ba lô.

Từ nồi niêu đến rau củ, thậm chí cả cơm trắng mà anh cũng mang theo.

Anh nhóm bếp nấu nướng, ở lại nấu cơm hai ngày cho tôi rồi lại quay về.

Thực ra lúc không gặp nhau thì chỉ là nhớ nhung chút thôi, nhưng khi gặp rồi mà lại phải chia xa thì thật sự tôi rất đau lòng.

Tôi vừa ra khỏi sân bay thì đã khóc như mưa.

Ở nơi đất khách quê người, lần đầu tiên tôi cảm nhận được nỗi buồn khi gặp lại rồi phải chia xa lần nữa.

Tôi ở nước ngoài nửa năm, cuối cùng cũng trở về nhà trước Tết.

Lần đầu đi xa lâu đến như vậy, không quen văn hóa, không quen khí hậu, tâm trạng lại không tốt.

Về đến nhà tôi đã gầy đi tám cân, ba mẹ của tôi bận đi làm, thế là Trần Tuyên Tri ở nhà tôi nấu cơm cho tôi ăn.

Khoảnh khắc tôi được ăn cơm, suýt chút nữa tôi đã bật khóc, tôi cảm động nhìn anh, cũng coi như đã xác định rõ tình cảm của mình, tôi rất thích anh.

Không hiểu tại sao tôi lại cảm thấy rất yên tâm, chương trình trao đổi kết thúc, sau đó tôi lại quay về trường rồi đi học như bình thường.

Còn chuyện yêu đương của chúng tôi vẫn là mối tình âm thầm không ai biết. Tôi vốn tưởng có thể duy trì tình trạng này cho đến khi tốt nghiệp.

Cho đến cái ngày chúng tôi bắt đầu chơi game.

9.

Tôi là kiểu người rất trầm lặng, từ nhỏ đã có mục tiêu, có lý tưởng riêng.

Cũng đã quen với việc làm mọi chuyện một mình, nếu hôm đó không phải vì thiếu người trong đội của bạn cùng phòng, có lẽ cả đời này tôi cũng không đụng tới game.

Hôm đó trưởng phòng ký túc xá của chúng tôi là Miên Miên và bạn trai của cô ấy là Lâm Nhiên đang cãi nhau vì chuyện gì đó.

Hai người cãi đến đỉnh điểm, cuối cùng hẹn nhau ngày hôm sau chiến một trận 5v5 trong game để phân thắng bại.

Tôi chẳng hiểu gì về game, nhưng bạn cùng phòng chẳng quan tâm, cô ấy quyết kéo tôi vào làm lính.

Lần đầu chơi game, tôi dùng tài khoản do bạn của tôi cho rồi lẽo đẽo đi theo Miên Miên.

Miên Miên chơi xạ thủ, tôi thì chỉ cần bám theo sau cô ấy để chọn kỹ năng, rất đơn giản, cái gì sáng lên thì bấm vào cái đó đó.

Sau đó lên cấp bốn, tôi cứ treo kỹ năng lên người Miên Miên cho đến khi cô ấy chết.

Có lẽ vì là lần đầu chơi nên đội đối thủ không thèm để ý đến tôi, cũng không giết tôi.

Tôi lang thang một mình, từ nhà mình chạy sang nhà địch rồi lại chạy về.

Cuối cùng tôi lạc vào khu rừng bên địch rồi đụng phải Trần Tuyên Tri đang đi rừng.

Tôi bấm chiêu cuối, bàng hoàng phát hiện ra tôi lại không thể bám kỹ năng lên người anh được.

Anh thấy tôi chạy lòng vòng bên cạnh thì im lặng hồi lâu.

Cuối cùng bỏ lại con quái rừng sắp chết mà quay đầu bay đi mất.

Tôi nhìn chằm chằm vào con quái thú đó, hơi do dự rồi cũng ném chiêu một, sau đó phát hiện dưới chân mình có thứ màu lang sáng lên, tôi càng thêm kinh ngạc, dán mắt nhìn hồi lâu rồi tôi quyết định quay về tìm xạ thủ.

Miên Miên khen tôi: “Giỏi lắm Hạ Hà, mình còn tưởng cậu không biết chơi chứ, ai ngờ cậu còn đi cướp được bùa bên địch.”

Tôi định giải thích nhưng lại không biết phải nói thế nào, cuối cùng tôi đành từ bỏ rồi lặng lẽ tiếp tục theo sau Miên Miên.

10.

Tôi chơi game với Miên Miên ba ngày, hôm đó Miên Miên không online nên tôi lên game một mình.

Trước khi vào game tôi gọi Trần Tuyên Tri, từ đánh thường đến đánh xếp hạng.

Tôi từ chơi hỗ trợ chuyển sang xạ thủ.

Trần Tuyên Tri chậm rãi dạy cho tôi, giọng nói qua tai nghe vang vào tai, trầm khàn mà ấm áp.

Từ kỹ năng nhân vật đến cách mua trang bị, anh nói cả buổi chiều, còn nhiều hơn số lời anh nói cả ba năm chúng tôi yêu nhau cộng lại.

Lúc thoát game, có một khoảnh khắc tôi hiểu tại sao lại có người yêu nhau qua mạng rồi.

Ở một mức độ nào đó, chơi game thật sự còn mập mờ hơn cả xem phim.

Chúng tôi chơi game mỗi ngày.

Cho đến một ngày, chuyện của tôi và Trần Tuyên Tri bị lộ, bạn cùng phòng kinh ngạc rất lâu.

Không, nói đúng hơn là đến giờ họ vẫn chưa tin.

Rồi sau khi về ký túc, họ thấy dòng chữ cấp mười của cặp đôi chúng tôi được ẩn trong game.

Họ truy hỏi tôi: “Chuyện gì thế này? Chị em chúng mình còn chưa lên được đến cấp ba, hai người đã lên cấp mười rồi sao?”

Tôi im lặng suy nghĩ một lúc rồi lí nhí đáp: “Anh ấy tặng mình rất nhiều trang phục và hoa, nên là lên cấp thôi.”

Họ nhìn tài khoản game của tôi thì lại càng thêm sốc: “Trang phục có giá hơn chục ngàn mà nói tặng là tặng à?”

Bạn cùng phòng mơ hồ, họ đang cố gắng hiểu, cuối cùng từ bỏ luôn việc hiểu.

Sau cùng, bạn cùng phòng đăng nhập game mà vẫn không quên dặn tôi: “Đăng nhập tài khoản của vị đại gia nhà cậu đi, bọn mình ké trang phục tí.”

“Được!”

Tôi thuần thục đăng nhập tài khoản của Trần Tuyên Tri, nhưng ngay lập tức cảm thấy có gì đó không đúng.

Danh sách bạn bè của Trần Tuyên Tri xuất hiện thêm một người có avatar hình mèo anime rất dễ thương.

Ban đầu tôi cũng không để ý nhưng vừa đăng nhập vào tài khoản của anh, cô gái đó lập tức spam lời mời.

Tôi từ chối, cô ta lại gửi tin nhắn thoại.

“Anh ơi, anh có thể hướng dẫn em chơi một chút không? Em mới chơi lần đầu, không rành lắm.”

Giọng nữ mềm mại vang lên giữa ký túc xá, bạn cùng phòng lập tức xúm lại.

Miên Miên vừa thấy avatar mèo kia thì lập tức nổi giận: “Chính là cô ta! Cô ta tên là Lục Tuyết, lúc trước cũng luôn tìm Lâm Nhiên chơi game, lúc trước mình tức giận cũng vì cô ta!”

“…”

Lời của Miên Miên vừa dứt, cả phòng ký túc xá im phăng phắc, mọi người đồng loạt nhìn tôi: “Hạ Hà, cậu định làm gì?”

“Trần Tuyên Tri đẹp trai lại được giữ lại học thạc sĩ, nhìn còn có vẻ có tiền nữa, biết đâu cô ta nhắm vào cậu ấy rồi đấy, Hạ Hà, cậu không thể làm ngơ được!”

Họ nhìn tôi chằm chằm nên tôi bắt đầu suy nghĩ.

Lần đầu gặp chuyện như thế này, thậm chí tôi còn không biết mình phải có biểu cảm như thế nào.

Tôi im lặng hồi lâu rồi gọi điện cho Trần Tuyên Tri.

“Sao thế?”

Giọng nói ấm áp vang lên, tôi mới mở miệng: “Em muốn xóa Lục Tuyết khỏi tài khoản của anh.”

Qua điện thoại tôi nghe thấy giọng anh cười nhẹ: “Ừm, em xóa đi!”

Tôi suy nghĩ rồi vẫn cẩn thận hỏi: “Vậy tại sao anh lại kết bạn với cô ta?”

Tiếng cười của anh càng rõ hơn: “Hồi trước làm hồ sơ bảo lưu, cô ta nói có vài tài liệu cần anh điền vào.”

“Vậy à… Điền xong chưa?”

“Ừm, xin lỗi, anh quên xóa cô ta đi, à đúng rồi, tài khoản WeChat của anh thì em cũng có mà, muốn xem lúc nào cũng được.”

“…”

Cúp máy, tôi yên tâm, bạn cùng phòng còn yên tâm hơn cả tôi nữa.

Họ khen tôi: “Một chàng rể tốt thế này đúng là phải thuộc về ký túc của bọn mình rồi.”

Tôi im lặng rất lâu mới nhịn không được mà nói: “Mình không phải con gái.”

Bạn cùng phòng không đồng ý, Miên Miên véo má tôi: “Cậu không phải con gái, chẳng lẽ cậu giả gái à?”

“?”

Không hiểu, không muốn hiểu, nhưng cũng không thể phản kháng.

11.

Trần Tuyên Tri là sinh viên năm ba được giữ lại học thạc sĩ.

Tôi vì chưa đủ tín chỉ nên không được giữ lại, cuối cùng tôi chỉ có thể lựa chọn thi cao học.

Năm tư, đúng vào thời điểm tôi phải nỗ lực hết mình thì Trần Tuyên Tri rời đi.

Học kỳ đầu năm tư, đột nhiên Trần Tuyên Tri phải theo nhóm nghiên cứu sinh của thầy hướng dẫn ra nước ngoài giao lưu học thuật.

Anh nói sẽ đi vài tháng, ngay lập tức tôi không vui.

Trước đây tôi luôn cảm thấy chúng tôi ở gần nhau quá, còn từng nghĩ ở xa một chút thì tốt hơn.

Giờ thì phải chia xa thật rồi, tôi lại không vui, tôi chỉ cảm thấy bây giờ khoảng cách quá xa.

Năm hai lúc tôi rời đi cũng không cảm nhận rõ ràng sự chia ly như thế này.

Nhưng lúc này thì rất rõ ràng, tôi không vui nổi, thật sự chẳng thấy vui chút nào.

Trần Tuyên Tri đi rồi, tôi vẫn đi học đều đặn mỗi ngày, vẫn đều đặn làm đề tài, làm bài tập, luyện đề, học từ vựng.

Thỉnh thoảng rảnh rỗi thì theo bạn cùng phòng đến vườn thực vật nhặt quả.

Mùa thu, táo gai chín rồi, hạt dẻ cũng chín nên rụng đầy đất.

Tôi nhặt đầy một ba lô, trong ký túc xá có một cái nồi nhỏ để đun nước.