📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Hồi nhỏ ba mẹ nói chơi game không tốt, cho nên chưa bao giờ tôi đụng đến game.

Giờ bắt đầu chơi mới thấy thật ra game cũng chẳng có sao cả.

Nếu không vui thì chơi game cũng là một cách giải tỏa.

16.

Điểm thi cao học vẫn chưa có, tôi còn chưa được nghỉ ngơi đúng nghĩa thì đã đến kỳ nghỉ đông.

Ngày nghỉ, ký túc xá của chúng tôi và ký túc của Trần Tuyên Tri cùng nhau đi ăn.

Nửa năm sau sẽ không còn đi học nữa, chúng tôi hoặc là đi thực tập hoặc là thi cao học, ai cũng sẽ có con đường riêng, sau này sẽ càng ngày càng tốt hơn, chỉ muốn gặp nhau sẽ ngày một khó hơn.

Ngay cả tôi và Trần Tuyên Tri cũng sẽ chia xa vì chúng tôi phải học khác trường.

Khi bữa ăn gần kết thúc, bỗng dưng ai cũng trầm lặng, không biết ai là người đầu tiên đứng dậy: “Chúc mọi người tiền đồ như gấm, thuận buồm xuôi gió.”

Ly rượu đã cạn, Miên Miên ôm lấy tôi bật khóc: “Hạ Hà, sau này chúng ta sẽ gặp lại nhau mà, đây không phải là lời tạm biệt đâu.”

Cuối cùng ai cũng say, chúng tôi ngồi ở một quán nướng ngoài trời.

Một nhóm sinh viên sắp tốt nghiệp, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao hiếm hoi trong mùa đông.

Đêm đó, tôi và Trần Tuyên Tri đi bộ về ký túc, anh nói khoảng thời gian học đại học thật tốt.

Tôi gật đầu, năm học lớp mười hai, tôi đã từng mang theo áp lực đến hỏi anh đại học là như thế nào, có tốt hơn hiện tại hay không?

Trần Tuyên Tri mười tám tuổi lắc đầu: “Không biết nữa, nhưng chúng ta có thể cùng nhau đi để xem thế nào.”

Lúc đó còn nghĩ bốn năm thật dài, bây giờ kết thúc rồi mới thấy tiếc nuối, nhận ra thời gian trôi nhanh đến vậy.

Tôi còn nhớ ngày đầu khai giảng, tôi và Trần Tuyên Tri ngơ ngác nhìn quanh trường, còn nhớ lần đầu gặp bạn cùng phòng, họ đã phàn nàn sao tôi trầm lặng đến thế, ít nói đến thế.

Còn nhớ lần đầu chơi game cùng mọi người, Miên Miên khen tôi đã giỏi rồi, biết trộm bùa xanh của đội địch rồi.

Sau này tôi sẽ chẳng bao giờ có thể quay lại bốn năm đó nữa, bỗng dưng tôi bật khóc.

Trong lúc tôi khóc mơ màng thì lại có cảm giác phía sau có người.

Người đó bước trên nền tuyết, từng bước nặng nề, dường như gấp gáp chạy về phía chúng tôi.

Tôi vô thức muốn quay lại thì đột nhiên tôi bị Trần Tuyên Tri đẩy mạnh ra.

Tôi ngồi phịch xuống nền tuyết, ngẩng đầu nhìn máu từ người anh nhỏ xuống từng giọt.

Hôm đó máu nhuộm đỏ trên nền tuyết trắng khiến tôi hoảng hốt.

Trần Tuyên Tri nắm lấy lưỡi dao, nhưng lưỡi dao vẫn đâm xuyên qua áo bông rồi đâm thẳng vào tim anh, máu thấm đỏ cả áo.

“Chết hết đi! Tại sao mấy người đều đậu vào cao học, chỉ có tôi là bị đuổi học! Là mấy người hại tôi…”

Người đi đường khống chế được Lục Tuyết.

Cô ta vùng vẫy ngẩng đầu lên nhìn Trần Tuyên Tri rồi lại nhìn tôi đang ôm lấy anh.

“Hạ Hà, cô đáng bị trừng phạt, cô đáng chết! Tôi biết hết rồi, là cô thuê blogger đưa tin cho cô, là cô khuếch đại dư luận, là cô ép nhà trường phải điều tra ra tôi rồi đuổi học tôi, cô đúng là mượn dao giết người.”

“Vậy à? Tấm ảnh đầu tiên là cô dùng AI làm đúng không? Bịa đặt, lan truyền thông tin sai sự thật là cô đã phạm pháp rồi, cô không cần dùng đạo lý cảm xúc để trói buộc tôi, những chiêu trò này hồi tiểu học tôi đã từng gặp qua rồi, sau đó nạn nhân đó đã nhảy lầu, tôi chấp nhận được vì tâm lý của tôi vững vàng chứ không phải vì cô vô tội. Lục Tuyết, cô đừng nói nghe nhẹ nhàng như vậy, cô phạm tội thì cô phải chịu hình phạt, còn nạn nhân mới là người vô tội.”

Lục Tuyết bị cảnh sát đưa đi, tôi không nói lời nào lập tức ngồi lên xe cấp cứu.

Trần Tuyên Tri hôn mê, tôi nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của anh.

Có một khoảnh khắc, tôi thật sự đã tự hỏi phải chăng là tôi sai rồi? Nếu lúc đó tôi không làm lớn chuyện, nếu tôi không truy cứu thì liệu hôm nay có xảy ra chuyện như thế này không?

Ngày hôm đó, Trần Tuyên Tri được đưa vào phòng mổ, chỉ có ba mẹ của tôi đến.

Ba mẹ của anh không đến, hoặc là nói anh không có ba mẹ.

Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng nhìn thấy ba mẹ của Trần Tuyên Tri.

Nhà anh chỉ có một người giúp việc lo cho anh, sống cùng anh trong khu nhà đó.

Anh không thiếu tiền tiêu vặt nhưng không ai quan tâm đến anh cả.

Ca phẫu thuật cần người ký tên nên là ba của tôi ký, ông ấy nói Trần Tuyên Tri là con nuôi của ông ấy.

Tôi lặng lẽ ngồi chờ, rất lâu đèn phòng mổ mới tắt.

Tôi rất đau lòng, đau đến mức gần như sụp đổ.

Cho đến khi Trần Tuyên Tri tỉnh lại, vừa mở mắt ra thì anh đã bật dậy hét lớn: “Hạ Hà, em không sai!”

Ba mẹ tôi đang gọt trái cây bị anh dọa giật nảy mình, còn tôi thì ngồi bên giường bật cười lớn.

Trần Tuyên Tri im bặt, khuôn mặt tái nhợt bắt đầu có chút huyết sắc, sau đó đỏ bừng.

Cả đời này anh chưa từng hét lớn tiếng như vậy.

Anh lạnh lùng biết bao! Tôi còn nhớ hồi cấp hai, mấy thể loại tiểu thuyết nam thần lạnh lùng hay tổng tài bá đạo gì đó thịnh hành lắm.

Vì Trần Tuyên Tri ít nói lại đẹp trai nên từng bị gọi là nam thần lạnh lùng.

Tôi bỗng bị tiếng hét ấy chọc cười, cười đến nghiêng ngả, ba mẹ tôi còn tưởng tôi phát điên.

Họ nhìn Trần Tuyên Tri rồi lại nhìn tôi.

Hai người thì thầm với nhau: “Bọn trẻ này không sao chứ?”

“Không biết nữa nhưng nhìn không bình thường lắm, chẳng lẽ một đứa bị thương còn một đứa phát điên rồi à?”

“…”

Tôi không muốn lên tiếng vì tiếng thì thầm của họ quá to.

Cái gì mà một đứa bị thương, một đứa phát điên, tôi chỉ cười lớn thôi mà, sao nhìn họ trông như gặp ma thế?

Tôi vừa giận vừa buồn cười, kết quả là ba mẹ thở dài xoa đầu tôi: “Con gái lớn rồi, biết giận dỗi rồi.”

Tôi lại càng không vui hơn nữa.

Phiên Ngoại 1

Khi tôi còn rất nhỏ, ba mẹ của tôi vô cùng bận rộn nên giao tôi cho bà nội chăm sóc.

Bà nội thường xuyên bỏ đói tôi, một ngày, hai ngày rồi ba ngày.

Đói đến mức tôi chẳng còn sức để nói chuyện, đói đến mức tôi căm ghét cả thế giới này.

Tôi muốn kể với ba mẹ nhưng lại chẳng biết tìm họ ở đâu.

Tôi căm ghét tất cả mọi người một cách rất công bằng, cho đến khi ba mẹ bất ngờ trở về và phát hiện ra chuyện này.

Họ hỏi tôi đã bị bỏ đói bao lâu rồi, tôi không chút biểu cảm trả lời: “Ba ngày rồi.”

Ba mẹ tôi hoảng hốt ôm tôi chạy đến bệnh viện, truyền glucose cho tôi, bà nội đi phía sau, lầm bầm không ngừng: “Ôi chao! Mấy đứa gấp cái gì? Con nhóc con thôi mà, không chết được đâu, mạng nó lớn lắm đấy! Yên tâm đi.”

Sau đó mẹ tôi tức giận cầm chổi đuổi bà nội ra khỏi bệnh viện: “Cút! Cút! Từ nay đừng hòng trông con cho chúng tôi nữa, cút về quê đi!”

Bà nội nhìn ba tôi với ánh mắt sửng sốt không tin nổi, còn ba tôi thì im lặng rồi đẩy bà nội ra khỏi cửa.

Sau đó bà nội rời đi nhưng ba mẹ tôi vẫn không có thời gian chăm tôi, họ thuê một bảo mẫu rồi lắp camera khắp nhà.

Bảo mẫu đối xử với tôi không tệ, nấu ăn đúng giờ, dọn dẹp giúp tôi, đương nhiên cũng đi làm đúng giờ, tan làm đúng giờ.

Cảm giác đó không mấy dễ chịu, nhưng tôi còn quá nhỏ nên không biết phải diễn tả thế nào.

Về sau tôi quen được Trần Tuyên Tri, anh nói với tôi: “Đó gọi là cô đơn.”

Càng lớn lên tôi càng không thích nói chuyện, tôi không biết phải nói gì, không có ai dạy tôi cũng chẳng ai công nhận tôi.

Nói sai thì bị thầy cô mắng, bạn bè cười nhạo, cho nên tôi dứt khoát không nói nữa.

Trần Tuyên Tri cũng không thích nói chuyện, nhưng anh lại có phần khác tôi, anh ấy biết cách làm thầy cô vui lòng.

Chẳng qua anh không muốn, vì anh không cần sự công nhận của giáo viên cũng không cần sự thừa nhận của bạn bè.

Khoảnh khắc ấy, tôi dần hiểu ra điều gì đó và bắt đầu học theo Trần Tuyên Tri.

Nếu có ai muốn cô lập tôi thì tôi cũng có thể tự cô lập họ, chỉ cần tôi học tốt là được.

Tôi và Trần Tuyên Tri quen nhau đã rất lâu, lâu đến mức tôi không thể phân biệt được giữa chúng tôi là thói quen hay là tình cảm nữa.

Sau này tôi mới phát hiện là cả hai vừa có thói quen, vừa thích nhau, cũng vừa có tình yêu nữa.

Vốn dĩ chúng tôi là chỗ dựa của nhau, từ nhỏ đến lớn, từ lần đầu tiên anh chia kẹo cho tôi.

Trần Tuyên Tri rất giàu, tất nhiên tôi cũng không nghèo, hồi học cấp ba, tiền tiêu vặt mỗi tháng của tôi cũng hơn hai ngàn tệ.

Nhưng Trần Tuyên Tri giàu đến mức khiến tôi ghen tị, trong tài khoản của anh có hơn mười triệu.

Tôi không hỏi vì tôi nghĩ số tiền đó có liên quan đến ba mẹ của anh, hơn nữa tôi cũng không dám hỏi.

Anh không muốn nói nên tôi cũng chưa từng gặng hỏi.

Sau đó có lần anh bất chợt nói với tôi là mẹ anh đã mất rồi, đó là tiền mẹ để lại cho anh.

Tôi hỏi vậy còn ba anh thì sao?

Anh lắc đầu: “Anh không có ba! Ba của anh không nhận anh, ông ấy muốn lấy vợ sinh con nên thuê bảo mẫu cho anh, để anh tự mình sống.”

“…”

Tôi không thể tưởng tượng được hoàn cảnh đó là như thế nào, ba mẹ tôi chỉ là bận công việc nên mới không chăm sóc tôi được nhiều.

Nhưng họ vẫn yêu tôi, ít nhất vào dịp Tết họ vẫn về nhà rồi quây quần bên tôi.

Sau này chúng tôi kết hôn, ba mẹ tôi nghĩ rằng lễ cưới phải tổ chức thật lớn.

Họ hỏi Trần Tuyên Tri có người thân nào mà anh muốn mời không, anh chỉ mỉm cười rồi nói để anh hỏi thứ.

Đó là lần đầu tiên tôi gặp ba của Trần Tuyên Tri, ông ấy là một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi, ăn mặc chỉnh tề bóng bẩy.

Ông ấy nhìn Trần Tuyên Tri từ trên xuống, còn Trần Tuyên Tri thì mỉm cười gọi một tiếng “ba”.

Ông ấy gật đầu: “Chúc mừng nhé.”

Tôi cực kỳ ghét ba của Trần Tuyên Tri, là cực kỳ, cực kỳ ghét.

Cảm giác như báu vật của tôi đang bị người khác khinh thường vậy.

Thật sự anh phải chịu đựng như thế sao? Không đáng chút nào!

Tôi mặc kệ, tôi ôm lấy anh: “Anh là của em.”

Suy nghĩ mấy giây rồi tôi lại lặp lại: “Anh là báu vật của em.”

Anh ngẩn người, chốc lát sau thì anh mỉm cười rồi ôm lấy tôi: “Em cũng vậy.”

Phiên ngoại 2: Trần Tuyên Tri

Đã lâu lắm rồi tôi không gặp ba mình.

Trước năm tôi bốn tuổi, tôi sống ở căn nhà cũ, trong nhà còn có một chú chuyên trông nom tôi.

Về sau chú ấy bị cho nghỉ việc, thế là không còn ai quản tôi nữa.

Có một lần, tôi chặn ba trên đường ông ấy về nhà, chỉ muốn ông ấy ôm tôi một cái.

Ông ấy nhìn tôi, ánh mắt như thể đang nhìn thứ rác rưởi nào đó.

Chắc là ông ấy không muốn gặp tôi nên tìm một bảo mẫu rồi đem tôi vứt đến một nơi thật xa.

Giống như hầu hết các cậu ấm nhà giàu, tôi lớn lên nhờ bảo mẫu nuôi nấng.

Nhưng tôi lại không giống người khác vì ít nhất người ta còn có ai đó quản lý, còn tôi thì hoàn toàn không, tôi bị vứt vào một góc không ai hay biết, sống chết mặc kệ.

Bảo mẫu của tôi được trả lương rất cao nên đối xử với tôi cũng không tệ.

Nhưng mà dù có tốt đến đâu thì cũng tốt được mấy phần chứ?

Phần lớn thời gian trong cuộc đời tôi chỉ có Hạ Hà ở bên cạnh.

Khác với những câu chuyện cứu rỗi thường thấy, Hạ Hà không phải một mặt trời nhỏ, cô ấy không hoạt bát cũng chẳng vui vẻ gì.

Mẹ của cô ấy từng nói về hai chúng tôi thế này, hai đứa mặt mũi đều u sầu như hai trái mướp đắng nhỏ.

Nhưng mướp đắng nhỏ cũng đâu có sao!

Bên cạnh trái mướp đắng nhỏ này vẫn còn có một trái mướp đắng nhỏ khác, không phải một mình, như vậy là đủ tốt rồi!

Khi tôi kết hôn, tôi vẫn mời ba đến dự.

Tôi chưa từng nghĩ ông ấy sẽ thực sự đến dự.

Hồi nhỏ tôi từng hận ông ấy, nhưng lớn lên rồi lại không còn hận nữa, cũng chẳng còn quan tâm nhiều đến ông ấy nữa.

Hôm đó ông ấy đến, tôi thật sự rất ngạc nhiên.

Dù sao thì tôi cũng đã chẳng còn nhớ rõ lần cuối gặp ông ấy là khi nào nữa.

Nhưng Hạ Hà để ý, mà chuyện này khiến tôi rất vui.

Tôi thích việc Hạ Hà để tâm đến tôi, điều đó khiến tôi cảm thấy mình đang được yêu thương.

Tôi thật sự rất hạnh phúc!