Nấu được nửa nồi, Miên Miên đem một nửa đi đưa cho bạn trai của cô ấy, tôi nhìn chỗ hạt dẻ còn lại của mình.
Tôi do dự hồi lâu rồi gọi điện cho Trần Tuyên Tri.
Tôi rất ít khi chia sẻ chuyện thường ngày với Trần Tuyên Tri.
Chủ yếu là vì ngày thường chúng tôi hay gặp nhau, gặp rồi thì chẳng còn gì để nói nữa.
Nhưng hôm nay tôi rất vui, lần đầu tiên tôi tự tay nhặt hạt dẻ, thật sự rất ngon.
Bên kia màn hình, chỗ Trần Tuyên Tri đang mưa, tiếng mưa trong video khiến tôi cảm thấy buồn ngủ.
Trần Tuyên Tri ngồi trước máy tính nhìn tôi.
Tôi ăn xong hạt dẻ rồi hỏi anh khi nào anh về?
Anh nói sắp rồi nhưng tôi vẫn không hài lòng, tôi hỏi anh sắp là bao lâu.
Anh lắc đầu: “Vẫn chưa biết nữa, thầy hướng dẫn chưa xác định thời gian.”
Chúng tôi vẫn đang kết nối tai nghe, tôi gục xuống bàn chợp mắt, lắng nghe tiếng mưa và hơi thở nhẹ nhàng bên kia màn hình, bất giác thấy an tâm đến mức muốn ngủ.
12.
Nửa đầu năm tư trôi qua, Trần Tuyên Tri còn chưa quay lại thì đột nhiên xảy ra một chuyện khác.
Đột nhiên trong lớp xuất hiện vài tin đồn kỳ lạ.
Tôi không biết những tin đồn đó bắt nguồn từ đâu.
Nhưng lúc ấy tôi đang chịu áp lực học hành rất lớn, mỗi ngày đều học từ vựng, luyện đề, ngồi lỳ trong thư viện.
Vốn dĩ bạn cùng phòng cũng không định nói với tôi nhưng cuối cùng tôi vẫn tình cờ nghe được lúc trên đường đi về ký túc xá.
Ban đầu tôi cũng không định quan tâm, vì mấy chuyện này quá tốn thời gian.
Tôi nghĩ chỉ cần mình không quan tâm thì mấy chuyện đó sẽ tự tan biến như mây khói.
Nhưng sau đó tôi phát hiện, ánh mắt người khác nhìn tôi ngày càng kỳ quái.
Họ nhìn tôi với ánh mắt giễu cợt, châm chọc, bạn cùng phòng của tôi phải đứng chắn trước mặt tôi mà quát lớn: “Nhìn cái gì mà nhìn? Chưa từng thấy gái đẹp bao giờ à?”
“Gái đẹp thì thấy nhiều rồi, lần đầu tiên thấy có người đóng phim cấp ba thôi.”
Miên Miên tức giận đến mức xách cặp muốn xông vào đánh người ta: “Mày nói gì đó? Đồ điên!”
Nhưng chúng tôi vội kéo cô ấy lại: “Miên Miên, bình tĩnh, đánh người là phạm pháp đấy.”
Ban đầu mấy lời đó chỉ nhằm vào tôi nhưng vì Miên Miên và các bạn không chịu được, lần nào gặp cũng cãi nhau với người ta.
Vốn dĩ tôi không quá để tâm nhưng chuyện đó dần dần ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi và những người xung quanh, đến lúc này thì mọi chuyện đã khác rồi.
Tôi cố gắng phủ nhận tin đồn.
Nhưng cãi nhau cũng vô ích, thanh minh cũng chẳng có tác dụng, suốt một thời gian dài, những tin đồn đó không những không tan đi mà còn lan rộng hơn.
Thậm chí còn có mấy bức ảnh được truyền đến chỗ tôi, tôi nhìn thấy gương mặt của mình bị ghép bằng AI.
Bạn cùng phòng lo lắng nhìn tôi, họ an ủi tôi là không sao đâu, họ nói rằng họ hiểu tính cách của tôi, chắc chắn tôi sẽ không làm mấy chuyện đó, họ nói họ tin tôi.
Nhưng họ tin tôi thì cũng chẳng ích gì, ban đầu tôi còn chẳng để ý nhưng từ khi cái ảnh ghép AI đó bị lan truyền thì tôi bắt đầu cảm thấy bối rối.
Tại sao có người lại có thể làm ra chuyện ghê tởm như vậy, tung tin đồn đúng vào lúc tôi đang ôn thi cao học.
Vừa lãng phí thời gian của tôi lại khiến tôi kiệt sức, mà tôi lại không có cách nào tự điều tra ra được.
13.
Ban đầu tôi không muốn cãi nhau nữa, cũng không định phản bác tin đồn.
Nhưng mọi chuyện ầm ĩ đến mức tôi cũng không nhịn nổi nữa.
Nửa đêm, tôi mở điện thoại rồi nhìn cái ảnh đó, tôi nhíu mày rồi không muốn nhịn nhục thêm nữa.
Không phải mấy người muốn tung tin đồn sao? Vậy thì tôi sẽ tung ra tin đồn lớn hơn.
Tôi tìm một blogger trên mạng, người này là một người bạn tôi quen được hồi đi du học.
Sau khi nghe tôi kể lại mọi chuyện, ngày hôm sau chị ấy đăng một bài viết lên án gay gắt việc nữ sinh trường A vì tiền mà bất chấp thủ đoạn, thậm chí đi đóng phim cấp ba.
Bài viết đó nhằm thẳng vào tôi, kèm theo là một bức ảnh đã được che mờ toàn bộ.
Có lẽ vì đánh trúng tâm lý tò mò của mọi người, bài viết đó thu hút đến hàng triệu lượt đọc.
Một bài viết hot lên kéo theo vô số người đua nhau bắt chước.
Sau đó các tài khoản marketing không ngừng chỉnh sửa, lan truyền khiến vụ việc càng lúc càng nghiêm trọng.
Nhưng lúc đó người ta không chỉ bàn tán về tôi mà còn về cả trường A khiến toàn trường hoảng hốt, giữa đêm mà cố vấn học tập gọi tôi đến hỏi tôi chuyện này có thật không?
Tôi lắc đầu: “Không phải sự thật, có người vu khống em, dạo này em chỉ chăm chỉ ôn thi cao học, tinh thần cũng bị ảnh hưởng rất nhiều.”
Nhà trường đã hiểu, cũng đã báo cảnh sát, họ nói sẽ điều tra đến cùng để trả lại sự trong sạch cho tôi.
Bức ảnh ghép mặt AI đó đã bị lan truyền rất rộng, muốn điều tra ai đứng phía sau thật sự không dễ.
Nhưng trên đời này không có việc gì khó chỉ sợ lòng không bền, nếu thật sự muốn điều tra thì chắc chắn sẽ có manh mối.
Trên mạng ngày càng náo loạn, thậm chí có người bắt đầu định tấn công tôi bằng những lời lẽ độc ác, nhưng tôi là người hướng nội, ngoài tài khoản WeChat thì không có mạng xã hội nào khác.
Nhưng ở trong trường vẫn có người xông vào ký túc xá mắng tôi, là bạn cùng phòng của Lục Tuyết, cô ta mắng tôi là đồ không có liêm sỉ.
Nhưng cô ta chưa kịp mắng xong thì đã bị dẫn đi, cố vấn nói chuyện với cô ta rồi sau đó bắt cô ta ký vào biên bản xử phạt.
“Trên mạng nói gì các em cũng tin à? Hùa theo người khác, các em có biết chuyện này ảnh hưởng đến nhà trường lớn như thế nào không? Ảnh hưởng đến bạn Hạ Hà lớn như thế nào không? Các em là sinh viên đại học rồi, phải có khả năng phân biệt đúng sai, đừng gây thêm tổn hại cho nhà trường…”
Trong những ngày đó, bên ngoài ầm ĩ đến phát sợ nhưng tôi vẫn đeo tai nghe tiếp tục học.
Mọi chuyện rùm beng đến mức tôi phải xin nghỉ học.
Tôi ở yên trong ký túc xá để tự học, cho đến một ngày Trần Tuyên Tri trở về.
Chuyện bên đó của anh còn chưa xong, anh tự mình trở về, đứng dưới ký túc xá gọi điện cho tôi.
Câu đầu tiên là: “Hạ Hà, anh về rồi.”
Câu thứ hai là: “Em có ổn không?”
Tôi không sao, cả thể chất lẫn tinh thần đều ổn nhưng tôi vẫn bật khóc.
Tôi cảm thấy tủi thân, thật sự quá tủi thân.
Nỗi tủi thân chẳng biết trút vào đâu, cho nên tôi đánh Trần Tuyên Tri một cái.
Anh ngẩn người ra mấy giây, sau đó bật cười.
“Đói chưa? Mình đi ăn nhé?”
14.
Trần Tuyên Tri đã xin nghỉ phép, anh thuê một căn nhà và đón tôi ra ngoài sống.Anh nói xin lỗi tôi, nói rằng anh về muộn rồi.
Tôi ấm ức vô cùng nhưng vẫn không nhịn được mà hỏi: “Thầy hướng dẫn của các anh không nói gì à?”
Anh lắc đầu: “Có nói nhưng không quan trọng, không có gì quan trọng bằng em, anh không thể để em ở đây một mình.”
Một câu nói ấy đã xoa dịu một nửa nỗi uất ức trong lòng tôi, tôi yên tâm tiếp tục học hành trong căn nhà mà anh thuê, tranh thủ thời gian để ôn lại các điều luật.
Rất nhanh cảnh sát đã có kết quả điều tra, kết quả được công bố đúng vào thời điểm tin đồn đang lan truyền mạnh nhất.
Chỉ trong khoảnh khắc, tất cả các tài khoản chuyên đưa tin câu view lập tức đổi chiều theo dư luận.
Thứ có nhiều lượt xem hơn tin đồn chính là bài đăng phản bác tin đồn, thứ mạnh hơn cái ác chính là công lý.
Thủ phạm chính là Lục Tuyết, cô ta bị buộc thôi học, cô ta khóc lóc nói rằng cô ta không ngờ sự việc lại trở nên nghiêm trọng như vậy.
Cô ta nói mình chỉ photoshop một tấm ảnh nhưng không có ý xấu.
Cô ta nói với vẻ mặt rất thành khẩn, vô cùng đau đớn.
Dường như cô ta vô cùng hối hận nhưng tội của cô ta thì không thể tha thứ được.
Bạn cùng phòng đi cùng tôi đến phiên tòa, ở phiên tòa cô ta ngơ ngác nói: “Tôi nghĩ chỉ là chuyện nhỏ thôi, không ngờ lại lớn chuyện như vậy, tôi đã bị đuổi học rồi, xin mấy người tha cho tôi đi!”
Chỉ vì là chuyện nhỏ mà có thể tùy tiện phạm sai lầm sao? Nhưng chuyện nhỏ thì đáng được tha thứ à?
Xung quanh tôi có người khuyên nhủ: "Có thể tha thì tha cho người ta đi."
Nhưng người bị hại chính là tôi mà.
Vì vụ việc quá nghiêm trọng, cuối cùng Lục Tuyết bị kết án một năm ba tháng tù, hưởng án treo một năm.
Hôm đó tôi bước ra ngoài rồi đi dưới ánh nắng, Trần Tuyên Tri đi bên cạnh hỏi tôi: “Em đang nghĩ gì thế?”
Tôi hơi do dự rồi nghiêm túc trả lời: “Em muốn thi cao học trái ngành.”
“Em muốn học ngành gì?”
“Ngành Luật.”
15.
Chuyện đó kết thúc rồi, vì phải đi học nên tôi lại chuyển về ký túc xá.
Ngoài Miên Miên đang ôn thi cao học ra thì các bạn cùng phòng khác cũng bận rộn với việc học, việc thực tập.
Cuối tháng mười hai thì tôi thi xong, tôi bước ra khỏi phòng thi, hôm đó trời rất lạnh.
Tôi và Trần Tuyên Tri đi dưới gió rét, gió lạnh thấu xương thổi vào mặt khiến mặt đau rát.
Tôi hơi ngại ngùng kéo nhẹ khăn quàng cổ của Trần Tuyên Tri, anh hiểu ý nên tháo xuống cho tôi quàng.
Tuyết bắt đầu rơi trong ngày đông, tôi mua một củ khoai lang nướng ở cổng trường.
Hai chúng tôi vừa đi vừa ăn, khoai lang nóng hổi ngọt ngào, tuyết trắng phủ đầy mặt đất.
Giáng Sinh sắp đến, cả thành phố đều náo nhiệt rộn ràng.
Chúng tôi đi dạo trên phố, xung quanh trường có rất nhiều đôi tình nhân cũng đi dạo như chúng tôi.
Sau đó tuyết rơi càng lúc càng dày, chúng tôi bước đi giữa dòng người.
Tay nắm lấy tay, sau đó anh hỏi tôi: “Em có thể hôn anh như lần trước không?”
Tôi không hiểu nên hỏi tại sao không phải là anh hôn tôi.
Mặt anh đỏ ửng, cuối cùng anh lí nhí nói: “Ngại lắm, cảm giác giống lưu manh.”
“Em không hôn nữa.”
Trần Tuyên Tri phản đối: “Không được, anh không đồng ý.”
“…”
Tôi cũng nổi giận rồi, anh hướng nội, chẳng lẽ tôi thì hướng ngoại à?
Giữa chốn đông người, tại sao lại là tôi chủ động hôn anh chứ?
Cả hai chúng tôi giằng co suốt đường đi, cuối cùng cũng bỏ qua chuyện đó, chúng tôi lặng lẽ bước trong đêm về ký túc xá.
Trước cửa ký túc thì có đèn sáng nhưng xung quanh lại tối om.
Đến cửa, anh gọi tôi: “Hạ Hà.”
Tôi quay đầu, anh im lặng hồi lâu rồi nắm lấy cổ tay tôi, dắt tôi chạy đi.
Trong bóng tối, răng môi chạm vào nhau, tôi lập tức đẩy anh ra khiến anh ngơ ngác.
Tôi đau đến mức ngồi bệt trong tuyết, suýt bật khóc, cau đó tức giận giậm chân, lạnh mặt quay về ký túc.
Sau đó Trần Tuyên Tri cẩn thận nhắn tin WeChat hỏi tôi: “Em sao thế?”
Tôi im lặng rất lâu mới tức giận trả lời: “Bị anh dọa cắn phải lưỡi rồi.”
“... Xin lỗi, vậy em chơi game không?”