Chương 1
Tôi rất xinh đẹp, là kiểu xinh đẹp hiếm có.
Sau khi gia đình phá sản, không còn gia thế che chở, đám công tử bột ăn chơi kia bắt đầu dòm ngó đến tôi.
Bố mẹ lo lắng cho tôi, bảo tôi tìm cách đi theo Quý Tu rời khỏi Bắc Kinh để tránh sóng gió, đợi khi gia đình khôi phục lại sẽ đón tôi về.
Quý Tu là vệ sĩ của tôi.
Anh nhìn lạnh lùng, có vẻ hung dữ, nhưng lại là người chính trực, có thân thủ tốt.
Quan trọng nhất là, chỉ có anh mới chịu đựng được tính khí tiểu thư của tôi, răm rắp nghe lời tôi.
Tôi thấy cũng được, bèn hỏi Quý Tu sau khi nghỉ việc thì định đi đâu?
Anh nói làm việc cho tôi cũng kiếm được kha khá, đủ để về quê trồng trọt, nuôi heo cưới vợ rồi.
Tôi lúc này mới sực nhớ ra.
Quý Tu rất đẹp trai, mỗi lần nhìn thấy anh, tâm trạng tôi lại đặc biệt tốt lên.
Tâm trạng tốt thì lại thích tăng lương, tặng quà cho anh.
Tiền thưởng mấy năm nay tôi cho anh, đủ để anh sống sung sướng mười kiếp rồi.
Vừa đẹp trai vừa có tiền, lại còn có thể bảo vệ tôi.
Tôi nhẩm tính, quá lời rồi!
Vừa đúng lúc đám công tử bột mặt mũi khó ưa kia làm tôi đau đầu.
Tôi ngẩng mặt lên, ngón tay thon dài chỉ vào chóp mũi Quý Tu, dáng vẻ kiêu kỳ.
“Quý Tu, tôi muốn về quê với anh!”
“Tôi sẽ làm vợ anh.”
“Anh chăm lợn để nuôi tôi đi!”
Quý Tu hiếm khi nhíu mày.
Sau khi hiểu ý tôi, anh lạnh giọng từ chối: “Đại tiểu thư à, tôi nuôi không nổi cô đâu.”
Anh biết rõ tôi được nuông chiều đến mức nào, nuôi tôi tốn kém bao nhiêu.
Trước khi tôi nổi giận, anh tiếp tục nói rõ sự thật: “Nuôi một nghìn con heo cũng không chăm nổi cô đâu.”
“Vậy thì nuôi một nghìn lẻ một con đi!”
Tôi hùng hồn nói, đưa ngón tay về phía trước, chạm vào chóp mũi cao thẳng của anh.
Cảm giác không tệ, là mũi thật.
Quý Tu im lặng một lúc lâu.
Kim đồng hồ điểm đúng giờ tan làm, hợp đồng cũng đã hết hạn.
Anh lùi lại một bước, tháo găng tay đen xuống, ngay cả cách xưng hô cũng thay đổi.
“Hạ tiểu thư à, tôi không nuôi nổi cô, cũng sẽ không cưới cô đâu.”
2.
Quý Tu ngàn tính vạn tính cũng không tính đến chuyện tôi sẽ bám riết lấy anh như miếng cao da chó.
Chuyến tàu xanh chật chội và ám đầy mùi khó chịu rốt cuộc cũng kết thúc sau một hành trình dài dằng dặc. Tiếp đó là bảy, tám tiếng đồng hồ xóc nảy trên xe khách, cuối cùng tôi cũng được xuống xe.
Ngôi làng nằm sâu trong núi, xuống xe rồi vẫn còn phải đi bộ một đoạn đường khá xa.
Đường núi gập ghềnh, đôi giày cao gót đỏ của tôi in hằn những vết lõm sâu cạn khác nhau trên nền đất lầy lội.
Tôi mệt mỏi rã rời, dừng bước nhìn tấm lưng rộng của Quý Tu, giọng nói cũng trở nên yếu ớt.
“Quý Tu, mông tôi đau, eo cũng đau nữa.”
“Cả chân cũng đau, còn chóng mặt, cả người vô cùng khó chịu.”
“Tôi cảm thấy mình sắp chết rồi.”
“Nếu tôi chết, anh có nhặt xác cho tôi không?”
Bước chân Quý Tu khựng lại.
“…”
Anh có vẻ rất đau đầu, người thì cũng đã theo đến tận cửa nhà rồi, đuổi cũng không được, mà bỏ mặc một cô tiểu thư đài các, xinh đẹp như tôi giữa đường núi thế này cũng không xong.
Quý Tu lấy từ trong túi ra một đôi dép lê cho nam đặt xuống bên chân tôi.
Anh cụp mắt xuống: “Cởi giày cao gót ra.”
“Ồ.”
Thay dép xong, tôi lê từng bước nặng nhọc trong đôi dép quá khổ.
“Anh không thể cõng tôi à? Trưng ra đống cơ bắp cuồn cuộn để làm gì? Phí phạm quá.”
Quý Tu nghe thấy vậy liền quay đầu lại, thấy mỗi bước chân tôi đi, gót chân đều suýt chút nữa trượt ra khỏi dép.
Anh nhìn chằm chằm hai giây, rồi mặt lạnh tanh tiến lại gần bế thốc tôi lên.
Anh cảnh cáo trước: “Đừng có mà cựa quậy.”
Tôi vòng tay qua cổ anh, khóe miệng nhếch lên.
Tuy không phải lần đầu được anh bế kiểu công chúa, nhưng đây là lần đầu tiên tôi được bế mà không phải với tư cách là người thuê anh.
Anh càng nói vậy, tôi lại càng muốn cựa quậy.
Những ngón tay được sơn sửa tỉ mỉ cố ý lướt nhẹ trên làn da sau gáy anh.
Tôi ghé sát tai anh, hơi thở phả ra như hoa lan: “Ôm chặt hơn chút nữa được không vậy~”
Quý Tu vẫn nhìn thẳng về phía trước, giọng lạnh nhạt: “Cựa quậy nữa là tôi quăng cô xuống đấy.”
“Hừ!”
Cái vẻ mặt lạnh lùng như hòa thượng này thật đáng ghét.
Tôi âm thầm dùng lực, ấn đầu ngón tay vào cơ bắp rắn chắc của anh.
Quý Tu chẳng hề bận tâm đến lực đạo yếu ớt như bông của tôi, anh vẫn bước những bước chân vững vàng về phía căn nhà gạch nung mái ngói thấp thoáng phía xa.
Càng nhìn tôi càng thấy sai sai, bèn bật dậy khỏi vòng tay anh, dí sát mặt vào mặt anh mà nhìn chằm chằm.
“Quý Tu, anh cầm của tôi bao nhiêu tiền, không nỡ mua nhà thì thôi, ngay cả cái nhà ở quê anh cũng không xây mới à?!”
Bỗng có tiếng động vang lên.
Đằng sau cánh cổng ọp ẹp là một cô gái trông khá xinh xắn.
“Anh Quý, anh… anh về rồi ạ.”
Nụ cười trên mặt cô gái tắt ngấm khi nhìn thấy tư thế quá đỗi thân mật của chúng tôi.
Cô ta nắm chặt vạt áo dính đầy dấu vết bẩn cũ, liên tục liếc nhìn tôi, trong ánh mắt ấy là sự kinh ngạc không giấu nổi cùng với vẻ tự ti mặc cảm.
Trước khi thuê Quý Tu, tôi đã điều tra lý lịch của anh.
Bố mẹ anh mất sớm, từ nhỏ sống nhờ cơm hàng xóm.
Nếu tôi nhớ không nhầm, cô gái này chính là cô bạn thanh mai nhà bên cạnh anh, Trần Viên.
Quý Tu “Ừ” một tiếng, mặt không chút cảm xúc đặt tôi xuống.
“Ngày mai tôi đưa cô về.”
Câu này là nói với tôi.
Tôi nghe tai này lọt tai kia, kéo kéo vạt áo anh: “Tôi mệt rồi.”
Trần Viên chớp chớp đôi mắt to tròn đen láy, khéo léo đứng sang một bên nhường đường cho chúng tôi.
“Anh Quý, mẹ em nói anh sắp về nên em đã dọn dẹp phòng cho anh rồi. Anh và bạn gái đi đường xa mệt mỏi, mau vào nghỉ ngơi đi ạ.”
Nghe vậy, tôi phì cười.
Nếu cô ta muốn nghe Quý Tu giải thích thì e là không được rồi.
Quý Tu lạnh lùng, chẳng hơi đâu giải thích mấy chuyện nhỏ nhặt này.
Quả nhiên, sau một tiếng “Cảm ơn” lạnh nhạt, Quý Tu dẫn tôi, người mà anh coi là gánh nặng vào trong nhà.
Chỉ còn lại Trần Viên khẽ cắn môi, nước mắt lưng tròng đứng bên ngoài.
Tôi vừa buồn ngủ vừa mệt mỏi, vừa nhìn thấy giường đã muốn nằm xuống, nhưng lại bị Quý Tu kéo ngồi xuống chiếc ghế cứng ngắc.
Anh đưa cho tôi một chiếc khăn sạch sẽ.
“Tắm rửa xong rồi hãy ngủ.”
“Không muốn động đậy, tôi bị anh hành hạ đến chết rồi.”
Tôi lầm bầm, hoàn toàn không nhận ra hàm ý trong lời nói của mình.
Quý Tu liếc nhìn tôi, sau đó im lặng đi vào phòng tắm xả nước.
Không có vòi hoa sen, chỉ có thể dùng bồn tắm tạm bợ.
Anh chuẩn bị xong rồi ra ngoài mua đồ.
Tôi ngâm mình trong bồn tắm, cơn buồn ngủ ập đến.
Trong lúc mơ màng, tôi bỗng cảm thấy mình như sắp chết đuối.
Tôi vùng vẫy hai chân, hai tay cố gắng quờ quạng.
Bỗng một bàn tay ấm áp nắm lấy tôi kéo lên, cảm giác ngạt thở dần biến mất như thủy triều rút.
Tôi run rẩy, bừng tỉnh, phun ra một ngụm nước lớn, ho sặc sụa, nước mắt giàn giụa.
Quý Tu cố gắng tránh nhìn tôi, lấy khăn tắm quấn quanh người rồi đặt tôi lên giường.
Sắc mặt anh nghiêm trọng, quan sát tình trạng của tôi, động tác không hề dịu dàng.
Tôi mở to đôi mắt ướt nhèm ngấn nước.
“Quý Tu, tôi suýt chút nữa thì chết đuối phải không?”
Thấy tôi không sao, anh lấy khăn lau khô nước mắt trên mặt tôi, giọng lạnh tanh: “Không, cô còn lâu mới chết.”
Tôi hít hít cái mũi đỏ ửng, vẫn còn chút sợ hãi.
“Tiểu thư sa cơ lỡ vận chết đuối trong bồn tắm, chắc chắn sẽ lên top tìm kiếm mất, xấu hổ chết đi được.”
Quý Tu vừa lau tóc cho tôi vừa nghĩ thầm, đúng là sĩ diện.
Trong lòng anh đang tính toán, phải lắp vòi hoa sen cho căn nhà này thôi.
Tôi cựa quậy, lôi chiếc khăn tắm ướt sũng ra khỏi chăn.
Không nhịn được mà cằn nhằn:
“Chăn cứng quá, thô ráp quá.”
“Giường cũng cứng nữa…”
Có lẽ vì quá mệt mỏi, tôi lầm bầm vài câu rồi chìm vào giấc ngủ.
Quý Tu nhìn chiếc khăn tắm bị tôi ném vào lòng mình, rồi lại nhìn quần áo tôi thay ra, đành phải cam chịu giặt giũ và phơi khô chúng.
3.
Trưa hôm sau tôi tỉnh dậy.
Nhìn thấy bàn chân mình bị chọc vỡ mấy cái bọng nước rồi được bôi thuốc, cũng chẳng bất ngờ lắm.
Quý Tu theo tôi ba năm, thói quen chăm sóc tôi bao năm qua khó mà bỏ được ngay.
Bữa trưa có một món mặn, một món canh, thêm chút hoa quả tráng miệng, vị cũng tạm nuốt trôi.
Nào ngờ đây đã là những nguyên liệu ngon nhất, đắt nhất của cái làng này rồi.
Bên cạnh bể nước, Quý Tu xắn tay áo lên, để lộ cánh tay cơ bắp cuồn cuộn gân guốc, trông rất khỏe mạnh.
Đúng vậy, anh đang rửa bát.
Thật là đảm đang.
Tôi tranh thủ gọi món trước cho bữa tối: “Tối nay tôi muốn ăn bít tết, uống rượu vang, còn có…”
“Lát nữa sẽ có người đưa cô về Bắc Kinh.”
Quý Tu cắt ngang lời tôi, ý là bữa tối tôi sẽ không ăn ở đây.
Tôi chống cằm, hàng mi dài chớp chớp.
“Nhưng tối qua anh đã nhìn thấy hết của tôi rồi, không định chịu trách nhiệm sao?”
Quý Tu im lặng vài giây, không đáp lại.
Nói là không nhìn thấy thì đúng là nói dối trắng trợn.
Nhưng bảo anh chịu trách nhiệm... anh chỉ nghĩ tôi đang tìm cớ ở lại thôi.
Chờ mãi không thấy anh trả lời, tôi trừng mắt nhìn.
Đúng là khúc gỗ!
Tôi nằm ườn ra ghế dài giục giã: “Nhanh lên, rửa xong vào bóp lưng cho tôi, mỏi chết đi được.”
Mấy năm nay, tay nghề của anh được tôi “huấn luyện” rất tốt, lực vừa phải, không mạnh không nhẹ.
Tôi thoải mái nhắm mắt, nghỉ ngơi một lát.
Buổi chiều trời âm u, xem ra sắp mưa rồi.
Trần Viên đến, thấy tôi thì lễ phép gượng gạo cười cười, rồi đi đến chỗ Quý Tu nói chuyện.
Hóa ra là mái nhà cô ta bị con mèo giẫm vỡ ngói, muốn nhờ Quý Tu sửa giúp.
Tôi ngáp một cái dài, rồi đi theo sang nhà bên cạnh.
Ngồi trên chiếc ghế gỗ nhỏ bên đống củi, tôi lười biếng nhìn hai người phối hợp ăn ý bắc thang lên mái nhà.
Trần Viên giữ thang, thỉnh thoảng kiễng chân đưa dụng cụ và nhận đồ từ Quý Tu.
Tôi đang xem say sưa thì bỗng có một giọng nói oang oang vang lên ở cửa.
“Ồ, Tiểu Quý vừa về đã thân thiết với Viên Viên nhà ta thế này rồi.”
“Nhìn xem, cứ như vợ chồng son, bao giờ thì làm cỗ cưới đây?”
“Đại nương ta có một vò rượu Nữ Nhi Hồng ủ hai mươi năm, đang đợi Tiểu Quý cưới vợ đấy.”
Mặt Trần Viên đỏ bừng, vội xua tay, liếc nhìn tôi rồi chối: “Bác Trương ơi, anh Quý có bạn gái rồi ạ.”
Bác Trương nghe vậy thì không vui, ngẩng đầu lên mái nhà gọi: