Chương 3
Anh sợ tôi lại giận dỗi, suy nghĩ một chút rồi chủ động xoa huyệt thái dương giúp tôi đỡ đau đầu.
Anh tốt với tôi, tôi cũng muốn tốt lại với anh.
Vì vậy lúc hoàng hôn, tôi đi tìm Trần Viên vừa làm ruộng, nuôi lợn về.
“Cô còn thuốc xoa đầu gối hôm qua không?”
Trần Viên ngẩn người, đảo mắt hai vòng rồi mới nói: “Hết rồi, loại thuốc đó phải dùng thảo dược tươi giã lấy nước mới có tác dụng.”
Tôi gật gù ra vẻ hiểu biết: “Ồ, vậy loại cỏ đó trông như thế nào?”
Trần Viên ân cần nói: “Mai em lại lên núi hái thêm.”
“Không cần, tôi đi hái.”
Chồng tương lai của tôi, dĩ nhiên phải tự tay tôi chăm sóc.
Hỏi rõ ràng rồi, tôi lên đường đi ra núi.
Núi nằm ở cuối làng, cách căn nhà nhỏ của bác sĩ không xa.
Cố Thanh Dã cũng đang phơi thảo dược ở sân trước, vừa ngẩng đầu lên đã thấy tôi đang khoanh tay mỉm cười nhìn anh ấy.
“Chào bác sĩ, anh có đi hái thuốc không? Tôi có thể đi cùng anh.”
Tôi cũng không ngốc, một mình lên núi là không thể nào.
Tìm bác sĩ thường xuyên lên núi hái thuốc đi cùng là an toàn nhất.
Cố Thanh Dã nghe thấy lời tôi, im lặng vài giây.
Anh ấy không hái thuốc, cũng không cần ai đi cùng, nhưng…
“Có, đi thôi.”
Anh ấy phủi đất trên tay, xách giỏ thuốc và dụng cụ lên.
Địa hình phía sau núi khá bằng phẳng, di chuyển cũng dễ dàng.
Vừa đi tôi vừa hỏi Cố Thanh Dã về những chuyện xấu hổ của Quý Tu hồi bé.
Anh ấy kiên nhẫn trả lời từng câu một, cuối cùng dừng lại trước một đám cây xanh mướt.
Tôi nghiêng đầu khó hiểu.
Cố Thanh Dã bật cười: “Đây chẳng phải là thứ cô đang tìm sao?”
“À, đúng rồi.”
Trông khá giống loại thảo dược Trần Viên miêu tả.
Nhưng mà…
“Sao anh biết tôi muốn hái cái này?”
Cố Thanh Dã mỉm cười: “Đoán thôi.”
Anh ấy trải một tấm vải bố xuống đất, ung dung ngồi xuống.
“Ngồi đi, lát nữa Quý Tu sẽ đến tìm.”
Tôi: “?”
“Anh nhắn tin cho anh ấy à?”
Anh ấy lắc đầu: “Vẫn là đoán thôi.”
Tôi bật cười, ngồi xuống theo, hỏi đùa: “Bác sĩ, anh kiêm nghề bói toán à? Hay là anh bói xem tôi với Quý Tu có đến được với nhau không?”
Cố Thanh Dã ngước đôi hàng mi dài lên.
“Lát nữa sẽ có đáp án.”
Nói chuyện văn vẻ thật.
Tôi thầm lẩm bẩm, bỗng nghe thấy tiếng “xì xì”.
Tôi sững người, nhận ra đó là tiếng gì, sợ hãi nhảy dựng lên, theo bản năng bám vào người Cố Thanh Dã cũng vừa đứng dậy.
“Á á á có rắn…”
Nam nữ thụ thụ bất thân gì đó không quan trọng, tôi bám chặt lấy Cố Thanh Dã như cái móc treo.
Mắt nhìn về phía phát ra tiếng động, đầy sợ hãi.
Con rắn không lớn, bị tiếng hét của tôi dọa cho vội vàng bỏ chạy.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng vẫn không dám xuống đất.
“Con rắn này không độc, hiền lắm đừng sợ.”
Cố Thanh Dã an ủi tôi, liếc mắt thấy bóng đen đứng sau gốc cây cách đó không xa, khóe mắt thoáng hiện ý cười.
Anh ấy nói nhỏ chỉ đủ để hai chúng tôi nghe thấy: “Quý Tu đến rồi.”
Giọng điệu trêu chọc của anh ấy khiến tôi chợt hiểu ra, anh ấy đang cố tình tạo cơ hội, làm bà mối đây mà.
Tôi mỉm cười, tìm kiếm bóng dáng Quý Tu.
Ánh mắt chạm nhau, vẻ mặt Quý Tu vẫn lạnh nhạt, không biểu hiện gì.
Tôi cười tươi, định nói với anh rằng tôi đã hái được rất nhiều thảo dược cho anh.
Tôi có thể chăm sóc anh thật tốt!
Thế nhưng Quý Tu chỉ lạnh nhạt liếc nhìn tôi một cái rồi quay người bỏ đi.
“Quý Tu! Hự…”
Tôi vội vàng nhảy xuống khỏi lưng Cố Thanh Dã, không may bị trẹo chân.
Tôi cúi đầu, nước mắt rơi xuống mắt cá chân đang đau nhói.
“Để anh xem.”
Một bàn tay to lớn ấm áp nhẹ nhàng nâng chân tôi lên, cẩn thận ấn nhẹ, hỏi: “Đau ở đây à?”
Tôi trừng mắt nhìn anh: “Anh tránh ra! Tôi muốn anh Cố Thanh Dã xem cho tôi!”
Động tác trên tay Quý Tu khựng lại, nhẹ nhàng gật đầu: “Được.”
5.
Cố Thanh Dã cũng xem qua, nói là bị bong gân nhẹ.
Chỉ là việc xuống núi lại trở thành nan đề.
Tôi vẫn còn đang giận, không muốn để Quý Tu cõng.
Nhưng Cố Thanh Dã bỗng che miệng ho khan vài tiếng, cứ như đang diễn một phiên bản Lâm Đại Ngọc thời hiện đại.
Cuối cùng vẫn là Quý Tu cõng tôi xuống núi.
Đến căn biệt thự nhỏ của Cố Thanh Dã, anh ấy lấy thuốc và băng bó vết thương cho tôi.
Quý Tu đứng bên cạnh nghe tôi rên rỉ, lông mày nhíu chặt không tự chủ.
Cố Thanh Dã quan sát bầu không khí, mỉm cười đầy ẩn ý.
Trời dần tối.
Quý Tu nhắc nhở: “Về nhà thôi.”
“Không về!”
Tâm trạng tôi rất tệ.
Tôi rên rỉ lâu như vậy mà anh chẳng quan tâm lấy một câu, cứ như khúc gỗ ý.
Tôi nghi ngờ anh căn bản không phải ghen, mà là không thích tôi!
Thật tức chết đi được!
Quý Tu liếc nhìn Cố Thanh Dã.
Cố Thanh Dã tựa người vào tường, giọng nói dịu dàng: “Nhà tôi có rất nhiều phòng khách.”
Đây là ngầm đồng ý cho tôi ở lại.
Sắc mặt Quý Tu lập tức sa sầm.
Đang giằng co thì Trần Viên đột nhiên xông vào, vẻ mặt hoảng hốt, môi tái nhợt.
Cô ta nói năng lắp bắp, chẳng đầu chẳng đuôi.
Cố Thanh Dã nhỏ giọng giải thích bên cạnh, tôi mới miễn cưỡng hiểu được tình hình.
Ông bố nghiện cờ bạc, suốt ngày lang thang bên ngoài của Trần Viên đã về nhà lục tiền và đánh mẹ cô ta.
Ông ta lên cơn điên, chẳng khác nào liều mạng.
Dân làng không ai dám can ngăn, ngoại trừ Quý Tu có võ nghệ cao cường.
Trước khi rời đi cùng Trần Viên, Quý Tu dặn dò Cố Thanh Dã chăm sóc tôi, nói lát nữa sẽ quay lại.
Nhìn bóng lưng hai người chạy khuất dần, tôi bực bội lẩm bẩm: “Quay lại làm gì chứ, đừng có về lại nữa, đồ đáng ghét!”
Nào ngờ câu nói ấy lại linh nghiệm.
Cả đêm, Quý Tu không hề xuất hiện.
Mất ngủ đến tận sáng, nghe người trong làng bàn tán tôi mới biết, mẹ của Trần Viên bị thương rất nặng, Quý Tu đã đưa bà ấy đến bệnh viện ở thị trấn.
Ngày thứ hai...
Ngày thứ ba...
Quý Tu cứ như bốc hơi khỏi trần gian, không một tin tức.
Cố Thanh Dã cũng không gọi được cho anh ta.
Trần Viên quay lại lấy đồ cho Quý Tu, chỉ nói điện thoại anh ta bị mất, người thì đang ở bệnh viện chăm sóc mẹ cô ta.
Tôi cười nhạt: “Anh ấy là con rể nhà cô hay sao mà còn hiếu thuận hơn cả con ruột thế?”
Mặt Trần Viên đỏ bừng, lí nhí đáp trả: “Anh Quý đã nói, khi nào mẹ em khỏi bệnh, anh ấy sẽ cưới em!”
Tôi hoàn toàn không tin.
“Cô nói dối trắng trợn như vậy anh ấy có biết không?”
“Em... em không nói dối, hôm qua anh Quý đã hôn em rồi, lúc đó anh ấy nói đấy.”
Trần Viên nói chắc như đinh đóng cột, tôi cũng không khỏi dao động.
Tình cảm thanh mai trúc mã sao có thể so sánh với mối quan hệ thuê mướn ba năm ngắn ngủi của chúng tôi.
Tôi từ bỏ.
Để lại một lá thư cho Cố Thanh Dã, tôi lặng lẽ bắt xe rời khỏi ngôi làng này.
6.
Rời khỏi làng, tôi không về thẳng thủ đô mà dừng lại ở thành phố C vài ngày.
Có một người bạn học cũ đang làm ăn phát đạt ở đây, tôi nghĩ liên lạc với anh ta, biết đâu có thể giúp ích được cho gia đình.
Nhưng tôi nào biết người này đã không còn là chàng trai nho nhã, khiêm tốn năm xưa nữa.
Tin tôi đang ở một mình đã bị anh ta lan truyền ra ngoài.
Tên công tử bột khét tiếng ở kinh thành liền đáp máy bay đến tìm tôi ngay trong đêm.
Trước cửa phòng khách sạn, Đặng Lương với mái tóc bóng dầu, tay cầm một bó hoa tỏ tình một cách kệch cỡm.
“Hạ Dao, tôi có video của tên vệ sĩ kia với con nhỏ nhà quê đó, em có muốn xem không?”
“Em xem anh ta chơi bời thế nào thì sẽ biết tôi tốt ra sao.”
“Tôi chỉ vui chơi qua đường thôi, còn sự trong trắng sẽ chỉ dành cho em, Dao Dao à.”
Tôi rùng mình ghê tởm, lạnh lùng nói: “Gửi video đây.”
“Tôi muốn gặp em, gặp một lần rồi tôi sẽ cho em xem, được không?”
Tôi bực bội mở cửa, đưa tay ra: “Đưa đây!”
“Dao Dao, em đẹp quá.”
Đặng Lương nheo mắt dựa vào tường, châm một điếu thuốc, đầu ngón tay kẹp một chiếc thẻ nhớ nhỏ.
Từng vòng khói thuốc quấn lấy.
Tôi nhíu mày.
“Có bệnh thì đi bác sĩ đi, tôi cho phép anh gọi tôi như vậy à? Không đưa thì cút đi, bị Quý Tu đánh vẫn chưa đủ sao?”
Sắc mặt Đặng Lương lập tức đen lại, sau đó cười nhạo: “Quý Tu? Anh ta ở đâu? À, anh ta đang ở trên giường của cô gái nhỏ thôn quê kia rồi.”
“Video, đưa đây!”
Tôi nghiến răng.
Bỗng nhiên đầu tôi choáng váng, chân tay bủn rủn.
Tôi cảm thấy không ổn, lùi lại một bước định đóng cửa.
Đặng Lương chen người vào, hít hà một cách mê mẩn.
“Dao Dao, em thơm quá.”
Cơ thể tôi nóng bừng lên.
Tôi cắn môi, cố gắng giữ tỉnh táo.
Người không còn chút sức lực, tầm nhìn dần mờ đi.
Bên tai là những lời lẽ tục tĩu của Đặng Lương và bóng hắn ta ngày càng đến gần.
Tôi nắm lấy cái móc áo bên cạnh, cố gắng khua tay muốn lùi lại, nhưng không thể làm được gì vì thần trí càng lúc càng mơ hồ.
Đột nhiên một tiếng hét thảm thiết vang lên, tôi rơi vào một vòng tay quen thuộc.
Tôi cố gắng mở mắt hỏi: “Quý Tu, là anh phải không?”
“Ừ.”
Nhận ra giọng nói và mùi hương của anh, tôi buông xuôi kháng cự, mềm nhũn dựa vào người anh, ngẩng đầu lên cắn vào cổ họng anh.
Cắn chẳng mạnh chút nào, giống như đang làm nũng hơn.
“Hu hu hu…”
“Ghét anh…”
Đặng Lương bị gãy một cánh tay, nhanh chóng bỏ chạy.
Quý Tu bế tôi ngồi lên giường, anh nửa quỳ dưới đất, kiểm tra vết thương trên tay tôi.
Vừa giãy giụa, ngón tay tôi bị xước một đường nhỏ, máu đang rỉ ra.
Quý Tu ngước nhìn khuôn mặt đỏ bừng của tôi, ánh mắt thoáng vẻ giằng xé.
Trước đây khi còn làm vệ sĩ, anh đã chạm trán với đám rác rưởi như Đặng Lương quá nhiều lần.
Thủ đoạn này vô cùng đê hèn, và chỉ có một cách giải quyết duy nhất.
Nghe tiếng tôi rên rỉ ngày càng đau đớn, sự giằng xé trong mắt Quý Tu dần tan biến.
Anh nâng ngón tay dính máu của tôi, hôn lên một cách thành kính.
Dù biết tôi có thể không còn suy nghĩ được gì nữa, anh vẫn hỏi ý kiến tôi.
“Được... chứ?”
“Anh sẽ chịu trách nhiệm.”
“Anh muốn chăm sóc em.”
Tôi đáp lại bằng cách áp sát vào anh.
Quý Tu cố gắng kiềm chế, giọng khàn đặc: “Em tỉnh dậy… liệu có trách anh không?”
Tôi gần như mất hết ý thức, níu lấy anh, lẩm bẩm đứt quãng: “Quý Tu, anh còn... có phải... đàn ông không…”
“Em có chút thích anh, đúng không?”
Quý Tu lại một lần nữa xác nhận.
Chỉ cần một chút thôi, anh sẽ cố gắng biến chút tình cảm ấy thành thật nhiều, thật nhiều.
Anh sẽ nỗ lực, kiếm thật nhiều tiền, hòa nhập vào thế giới mà anh luôn cho là mình không với tới, để bảo vệ cô công chúa nhỏ tỏa sáng của anh.
“Ừm…”
Tôi đáp lại.
Bàn tay chai sạn của anh đặt lên eo tôi, nhưng trước mắt tôi lại nhòe đi.
Dưới màn đêm, ánh sáng le lói.
Dưới bóng đêm, quang ảnh lay động.
7.
Chiều hôm sau.
“Chát!”
Quý Tu không hề nhúc nhích, cứ thế hứng trọn cái tát của tôi.
Bộ móng tay dài nhọn của tôi sượt qua mặt anh, cứa rách chút da bên tai, để lại một vệt xước đỏ au.
“Quý Tu, anh dám?!” Tôi vừa xấu hổ vừa tức giận, uất ức.
Những dấu hôn trên người anh phơi bày sự cuồng nhiệt của tôi đêm qua, trong khi trên người tôi lại chẳng có vết tích gì.
Điều này khiến tôi cảm thấy như mình đang vừa ăn cướp vừa la làng.
“Anh là đồ tra nam! Dám để bổn tiểu thư làm tiểu tam!”
Tôi sắp phát điên rồi.
Quý Tu chỉnh lại quần áo, ngẩng lên nhìn tôi nói: “Anh cũng là lần đầu tiên.”
Lần đầu tiên thích một người.
Lần đầu tiên làm chuyện thân mật với người mình thích.
“Hạ Dao.”
“Anh cũng thích em.”
“Em có thể cho anh một cơ hội nữa không?"
Tôi ngẩng cao đầu, cười khẩy: “Cũng? Anh nói rõ ràng xem nào, bổn tiểu thư đây không thích anh.”
“Được rồi, là anh thích em. Em có thể thử thích anh không?”
Quý Tu chưa bao giờ là người do dự, nhưng trong chuyện tình cảm với tôi, anh luôn kìm nén, lùi bước, giữ khoảng cách.
Đến nước này, anh không thể trốn tránh tình cảm của mình được nữa.
Quý Tu giải thích lý do anh mất liên lạc mấy ngày qua.
Hôm đó mẹ Trần Viên bị thương nặng, anh đã đưa bà ấy đến bệnh viện ở thị trấn.
Khi ở bệnh viện, chứng đau đầu cũ của anh tái phát, anh nghe lời bác sĩ đi kiểm tra.
Kết quả không mấy khả quan, là u não.
Anh giấu tất cả mọi người, thậm chí đã nghĩ đến nơi an táng, nhưng lại không biết làm sao để đưa tôi về thành phố trong khi tôi không hay biết gì.
Sau đó mới phát hiện, là chẩn đoán nhầm.
“Vậy nên anh đi hôn thanh mai gì đó của anh, còn nói muốn cưới cô ta, để cô ta đến đây khoe khoang với em hả?”
Tôi tức giận đá anh từ trong chăn, kết quả đau đến mức nghiến răng nghiến lợi.
Quý Tu vừa theo bản năng xoa bóp giúp tôi, vừa giải thích: “Anh không hề biết chuyện đó.”
Tôi liếc xéo anh:
“Toàn lời ngon tiếng ngọt, anh căn bản không thích em. Em và Cố Thanh Dã ở bên nhau anh cũng chẳng ghen.”
Quý Tu thở dài bất lực: “Vì anh biết đó không phải là thật.”
Ban đầu anh cũng lo lắng Cố Thanh Dã sẽ phải lòng cô gái rực rỡ như tôi.
Nhưng lần đó, anh làm sao không nhận ra Cố Thanh Dã cũng nhìn thấu sự nhút nhát của anh, cố tình đẩy anh tiến thêm một bước.
Nhưng anh không dám.
Anh luôn cảm thấy mình không xứng với tôi.
Dù gia đình tôi gặp chuyện, dù tôi không còn là tiểu thư nhà giàu nữa, anh cũng không dám mơ tưởng.
Biết được tâm tư của anh, tôi ngạo nghễ hất cằm: “Biết không xứng là tốt.”
Quý Tu khẽ cười: “Ừ, anh vẫn luôn biết.”
Tôi nói tiếp: “Bổn tiểu thư cho phép anh xứng với em, biết chưa!”
“Vâng, đại tiểu thư.” Giống như vô số lần đáp lại mệnh lệnh của tôi trong ba năm qua.
Quý Tu cúi đầu, nhưng không còn đứng thẳng nữa, mà là cúi xuống ôm tôi, vuốt ve gáy tôi.
“Mấy ngày nay em vất vả rồi, sau này anh sẽ không rời xa em nữa.”
Tôi nép vào lòng anh, tìm một tư thế thoải mái.
“Không được lừa em, em rất yếu đuối đấy.”
“Được, đại tiểu thư của anh.”
8.
Xử lý xong mọi việc, chúng tôi lên đường về quê.
Nhưng lần này, là về để tạm biệt.
Người trong làng vẫn nhiệt tình như cũ.
Ai cũng khen tôi xinh đẹp, khen chúng tôi xứng đôi vừa lứa.
Ngay cả bác gái Trương trước đây hay có ý kiến với tôi cũng thay đổi thái độ.
Ai cũng nhìn ra Quý Tu, chàng trai ít nói này vô cùng chiều chuộng tôi, giữ tôi ở lại, chắc chắn là có ý với tôi.
Huống chi hôm đó tôi lên núi hái thuốc, Quý Tu nghe Trần Viên kể lại, lần đầu tiên mọi người thấy sắc mặt anh đen hơn cả đít nồi.
Anh chạy một mạch lên núi tìm tôi, lo lắng đến phát hoảng.
Tôi không biết mọi người nghĩ gì, chỉ nhớ đến lời giải thích của Quý Tu trước đó, bèn cố ý chọc tức anh:
“Chúng tôi không phải một đôi, tôi là chủ cũ đến ở nhờ nhà anh ấy mà thôi.”
Mọi người cười xòa: “Được rồi, được rồi.”
Trên đường đi, Quý Tu cứ liếc nhìn tôi.
Bộ dạng vừa ấm ức vừa không dám nói gì khiến tôi buồn cười.
Người cuối cùng chúng tôi chào tạm biệt là Cố Thanh Dã.
Anh ấy luôn mang nụ cười ôn hòa, nhưng lại giống một con cáo ranh mãnh.
“Chúc mừng hai người, cuối cùng cũng thành đôi rồi.”
“Lần sau về tôi sẽ mang đồ ngon cho anh, ông tơ Nguyệt Lão.”
Nụ cười của tôi càng ngọt ngào bao nhiêu thì Quý Tu càng khó chịu bấy nhiêu.
Chẳng ai dạy anh rằng, khi yêu đương thì không thể nào kiểm soát được cảm xúc của mình cả.
“Đi thôi.” Anh giục.
Trước khi rời làng, tôi và Quý Tu đến thăm mộ bố mẹ anh, thắp ba nén hương.
Bình thường anh ít nói, nhưng lúc này lại nói rất nhiều.
Anh kể về tôi, khen ngợi tôi không ngớt.
Không ngờ trong lòng anh, tôi lại xuất sắc đến vậy.
Đã được khen lên tận mây xanh, tôi cũng phải bày tỏ chút gì đó.
Thế là tôi lấy chiếc nhẫn gia truyền đã chuẩn bị sẵn trong túi ra.
“Quý Tu, anh có đồng ý chăm heo để nuôi em không?”
“Anh đồng ý nuôi em, nhưng... tạm thời không cho heo ăn.”
Quý Tu vừa bất ngờ vừa rối rắm nói: “Cho heo ăn thì không nuôi nổi em.”
“Em khó nuôi đến vậy sao?”
“Ừm, anh muốn em sống tốt hơn trước kia.”
Tôi không nỡ phá vỡ ảo tưởng của anh: “Vậy anh cố gắng nhé.”
Điện thoại bỗng nhiên reo lên.
Mẹ gọi đến báo tin có một khách hàng bí ẩn đã đầu tư một khoản tiền lớn vào tập đoàn Hạ thị, công ty đã thoát khỏi nguy cơ phá sản, bảo tôi đưa con rể Quý về nhà.
Tôi nghi hoặc nhìn Quý Tu: “?”
Anh nghiêm túc nói: “Xem ra anh có thể mang đến vận may cho vợ mình nhỉ.”
“Là anh sao?” Tôi đoán.
“Anh lấy đâu ra tiền thế? Anh đi bán thân à?”
“Không đúng, bán anh cũng không đủ tiền.”
Quý Tu khẽ ho một tiếng, hơi lúng túng quay mặt đi.
“Hôn anh một cái anh sẽ nói.”
“Chụt!”
Mua một tặng một, tôi hôn anh hai cái. Sau đó chớp mắt làm nũng: “Nói được chưa, bạn trai?”
Quý Tu chợt nhớ ra đây là trước mộ bố mẹ, mặt anh đỏ bừng, kéo tôi nhanh chóng rời khỏi đó.
Tôi ngoái đầu lại, nói vọng ra xa: “Bố, mẹ, lần sau con lại đến thăm hai người.”
Quý Tu khựng lại một chút, nắm tay tôi càng chặt hơn.
Dưới ánh hoàng hôn, hai bóng người, một dài một ngắn, sóng vai bước vào ráng chiều rực rỡ.
Mà tương lai của chúng tôi, cũng rực rỡ như thế.
(Hoàn toàn văn)