Chương 2
“Tiểu Quý này, con gái thành phố chân yếu tay mềm, cưới về chỉ tội khổ thêm thôi, đừng đến lúc mất cả chì lẫn chài, chẳng được gì.”
Tôi chậm rãi đứng dậy từ sau đống củi, cười tủm tỉm vẫy tay: “Bác gái à, bác đang nói con đấy ạ?”
Bác Trương thấy một cô gái xinh đẹp như búp bê bất ngờ xuất hiện, mắt nhìn chằm chằm.
Bà ấy sống mấy chục năm rồi chưa thấy cô gái nào xinh đẹp như vậy, ai nhìn cũng không nỡ nói nặng lời.
Nhưng nghĩ đến “lập trường” của mình, bà vẫn cứng cổ: “Nhìn cô da trắng nõn nà, chắc chưa làm việc nhà bao giờ nhỉ?”
“Trần Viên nhà tôi vừa xinh xắn tính tình lại tốt, nấu ăn ngon, làm việc nhanh nhẹn, còn lớn lên cùng Tiểu Quý từ nhỏ, cô hơn được nó điểm nào thế?”
Quý Tu cụp mắt nhìn tôi, thấy tôi nhíu mày, biết là tôi sắp “bùng nổ” rồi.
Anh nhanh nhẹn leo xuống mái nhà, lạnh lùng phủi sạch quan hệ của chúng tôi.
“Bác Trương, đây là chủ cũ của cháu, cô ấy ở nhờ một thời gian rồi sẽ đi.”
Trần Viên nghe vậy suýt nhảy dựng lên, tay nắm chặt cánh tay Quý Tu.
Vẻ phấn khích và vui mừng trong mắt không giấu nổi: “Chị ấy không phải bạn gái anh sao, anh Quý?”
Thấy vậy, tôi lạnh mặt nói: “Bỏ tay ra, anh ấy là của tôi.”
Tôi không thích người của mình bị người khác dòm ngó.
Trần Viên rụt người lại, như thỏ con sợ hãi trốn sau lưng Quý Tu, chỉ đầy rụt rè ló đầu ra nhìn tôi.
Cô ta lắp bắp xin lỗi: “Dạ... xin... xin lỗi.”
Trông cô ta giống như sợ tôi thật.
Bác Trương xắn tay áo lên, trừng mắt nhìn tôi: “Này cô gái…”
Quý Tu bước lên một bước, khéo léo chắn trước mặt bác Trương.
Anh lạnh nhạt nhìn tôi: “Tôi không phải là của cô, quan hệ thuê mướn của chúng ta đã hết hạn rồi.”
“Vậy tôi gia hạn!”
“Bây giờ cô không có tiền.”
“Quý Tu!!!”
Được lắm, ba người hợp lại bắt nạt một mình tôi.
Tôi tức giận chạy ra ngoài.
Trên đường, gặp ai tôi cũng hỏi: “Ở đâu có bác sĩ? Tôi muốn khám bệnh!”
Theo chỉ dẫn của mọi người, tôi đi từ đầu làng đến cuối làng, dừng lại trước một căn nhà hai tầng mới xây.
Bác sĩ là một thanh niên nho nhã, ôn hòa.
Tôi đưa tay trái cho anh ấy bắt mạch.
“Bác sĩ, anh khám giúp tôi xem, tôi đau ngực quá.”
Vị bác sĩ đó nhìn tôi, ngẩn người ra một lúc rồi mỉm cười dịu dàng: “Cô là cô gái trên thành phố mà A Tu đưa về à?”
Tôi thắc mắc: “Hai người quen nhau sao?”
“Ừ, tối qua cậu ấy sốc tôi dậy bắt tôi lấy thuốc giảm đau cơ và thuốc kháng viêm.”
Vị bác sĩ cười bất đắc dĩ: “Sáng nay lại còn 'cuỗm' của nhà tôi kha khá đồ tốt nữa.”
“Ồ.”
Đấy là việc Quý Tu nên làm.
Tôi chẳng cảm động chút nào.
Ánh mắt vị bác sĩ liếc về phía sau tôi, nụ cười trên môi càng đậm hơn.
“Cô gái à, mạch của cô bình thường, nếu thấy khó chịu ở ngực thì bớt nóng giận là sẽ khỏi thôi.”
Tôi đảo mắt theo, cố tình nói lớn:
“Cảm ơn bác sĩ nha.”
“Anh thật dịu dàng.”
“Bác sĩ tên gì thế? Bao nhiêu tuổi rồi? Đã kết hôn chưa? Anh thấy tôi thế nào?”
Vị bác sĩ ngạc nhiên vài giây rồi mỉm cười đáp: “Tôi là Cố Thanh Dã, 27 tuổi, nếu cô không chê chúng ta có thể…”
“Thanh Dã.”
Giọng nói trầm thấp của Quý Tu vang lên phía sau.
Tôi chớp mắt, đoán đúng rồi, anh đã đi theo.
Cố Thanh Dã tránh Quý Tu, nháy mắt với tôi.
Như thể đang hỏi tôi, anh ấy phối hợp tốt chứ?
Tôi lén giơ ngón tay cái lên với anh ấy.
Quý Tu vẻ mặt phức tạp bước lên.
“Thanh Dã, hai người không hợp đâu.”
Tôi kiêu ngạo nhướng mày.
Ghen rồi chứ?
Đàn ông đúng là đồ tồi, mất rồi mới biết trân trọng.
Sự đắc ý của tôi chẳng kéo dài được bao lâu, lại nghe thấy Quý Tu nói:
“Cô ấy không cùng thế giới với chúng ta, cậu sẽ bị tổn thương.”
Tôi: “...”
Nói cái gì vậy chứ?
Người không biết còn tưởng anh thầm mến Cố Thanh Dã đấy.
Tôi kéo Quý Tu ra ngoài chất vấn: “Anh là gay à?”
Chẳng trách một đại mỹ nữ nghiêng nước nghiêng thành, xinh đẹp tuyệt trần, giàu có lại hào phóng như tôi ở chung với anh ba năm mà anh vẫn không động lòng!
Lại còn có thể từ chối một cám dỗ lớn như cưới tôi về nhà!
Giờ thì mọi chuyện đã được sáng tỏ.
Quý Tu nhìn phản ứng của tôi.
Anh suy nghĩ một chút, không giải thích gì.
Chỉ nói: “Cô về Bắc Kinh đi, nơi này không hợp với cô đâu.”
Có lẽ là do tính kiêu ngạo, tôi nhất quyết không chịu bỏ cuộc.
“Tôi nhất định phải làm vợ anh, dù anh có cong tôi cũng phải bẻ cho anh thẳng!”
Nói xong, không khí ngưng đọng vài giây.
Một lát sau, việc cố tình gây sự của tôi nhận được một tiếng thở dài khe khẽ.
“Không cần bẻ, tôi không phải gay.”
Tôi: “...”
Cả một lòng nhiệt huyết và chí khí lớn lao đã vỡ tan như đánh vào bông vải.
Thật là bực bội.
4.
Trên đường về nhà cùng Quý Tu, chúng tôi đi một đoạn lại dừng một đoạn.
Anh hết giúp bác Triệu gánh nước, cuốc đất lại đi sửa đồ đạc hỏng cho bà Lý.
Những người lớn tuổi trong làng đều coi anh như con cháu trong nhà, vui vẻ dúi cho anh nào là bánh, nào là kẹo.
Thấy tôi lẽo đẽo theo sau Quý Tu, họ liền xúm vào khen: “Bạn gái Tiểu Quý xinh xắn quá nhỉ!”
Tôi được khen tới mức nở mày nở mặt, lâng lâng trong lòng.
Về đến nhà thì trời cũng đã tối.
Khói bếp lan tỏa khắp làng.
Quý Tu lấy một miếng thịt bò to tướng trong tủ lạnh ra, bắt đầu nấu cơm. Đúng là “miệng cứng lòng mềm”.
Tôi nhìn bóng lưng bận rộn của anh, ung dung nằm dài trên ghế, nhâm nhi ly rượu vang, khóe môi khẽ cong lên đầy thích thú.
Trần Viên đến, thấy cảnh tượng ấm áp, ngọt ngào như tranh vẽ.
Ánh mắt cô ta tối sầm lại, gật đầu chào tôi một cách lịch sự rồi chạy vụt đến trước mặt Quý Tu, đưa ra túi chườm nóng cùng một lọ nhỏ tỏa ra mùi thuốc nồng nặc.
“Anh Quý Tu, trời trở lạnh rồi, vết thương cũ ở đầu gối anh lại tái phát phải không? Anh nhớ bôi thuốc này nhé, đừng lười như hồi bé, đau lại khóc nhè đấy.”
Cô ta dặn dò tỉ mỉ.
Tôi ngạc nhiên nhìn Quý Tu.
Với thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, khuôn mặt lạnh lùng như tảng băng này…
Hồi bé anh cũng khóc nhè sao?
Quý Tu bỗng nhìn tôi với vẻ mặt kỳ lạ, rồi nhanh chóng quay đi.
Anh dùng đĩa đựng miếng bít tết vừa áp chảo xong đưa cho Trần Viên, bảo cô ấy mang về ăn cùng mẹ.
Tôi nhíu mày bực bội: “Quý Tu, đó là của tôi.”
Trần Viên sợ hãi lùi lại hai bước, suýt thì ngã vào lòng Quý Tu.
Cô ta mở to đôi mắt ngấn lệ nói: “Chị ơi, em xin lỗi, em… em không lấy đâu, chị đừng giận.”
Quý Tu lùi sang bên cạnh hai bước, tránh cho Trần Viên lại gần.
Anh nhìn tôi, chậm rãi nói: “Còn nhiều mà, cô ăn không hết đâu.”
Cơn giận ban ngày vẫn chưa tan.
Lại còn bắt nạt tôi như thế này nữa.
Tôi đứng phắt dậy, chỉ tay vào hai người đang diễn trò.
“Đừng có nhận vơ, bố mẹ tôi vẫn sống khỏe mạnh, làm gì có con gái riêng nào chứ.”
“Cô đừng giả vờ nữa được không? Tôi ghét nhất là cái mùi trà xanh này.”
“Mùi thuốc cũng ghét!”
“Quý Tu, tôi ra lệnh cho anh, vứt cả trà xanh lẫn thuốc đi!”
Trần Viên đỏ hoe mắt, uất ức chạy ra ngoài.
Quý Tu nhíu mày định bước theo.
Sắc mặt tôi lạnh xuống.
“Cầm theo thuốc của anh mà đuổi theo cô ta đi, đừng có về nữa.”
Quý Tu vậy mà thật sự quay lại cầm lọ thuốc đuổi theo.
Căn nhà bỗng chốc trở nên trống trải, lạnh lẽo.
Nốc cạn ly rượu.
Tôi không nghĩ mình sai.
Tôi ghét cô ta, càng không muốn có ai tranh giành sự quan tâm của Quý Tu.
Trong cơn mê man, một tiếng sấm vang lên, mưa như trút nước xối xả xuống mặt đất.
Tôi bước ra giữa sân, mặc cho mưa dội xuống người.
Dầm mưa hình như thật sự khiến người ta thấy vui vẻ.
Một tia chớp xẹt qua, trên đầu tôi không còn mưa nữa.
Tôi ngẩng đầu lên trong cơn mơ màng, mặt đỏ bừng.
“Hửm? Mưa đâu rồi?”
“Oa, cái ô năm ngón tay to quá~”
Tôi đưa tay sờ, nóng nóng, vừa mềm vừa cứng, không rõ là thứ gì.
Quý Tu một tay che trên đầu tôi, lặng lẽ nhìn tôi một lúc lâu.
“Vào nhà đi, cô say rồi.”
“Tôi không say!”
Tôi lớn tiếng phản bác, loạng choạng bước ra khỏi “ô năm ngón”.
Tiếp tục để mặc cho những giọt mưa lạnh buốt dội xuống người.
“Ô năm ngón” di chuyển theo tôi, giọng Quý Tu nghiêm nghị hơn: “Vào nhà, cô mà ốm là tôi không quan tâm đâu.”
“Không quan tâm thì thôi.”
“Dù sao anh cũng ghét tôi mà.”
“Tôi biết mà… mọi người đều ghét tôi…”
Nước mắt hòa lẫn với nước mưa, tôi hít hít mũi.
Khóc đến đỏ cả chóp mũi: “Có phải sau này tôi không thể làm đại tiểu thư nữa không?”
“Tôi không phải đại tiểu thư, bọn họ đều muốn bắt nạt tôi.”
“Anh cũng không bảo vệ tôi, còn giúp người khác mắng tôi.”
“Bắt tôi ngủ trên giường cứng, đắp chăn cứng…”
Quý Tu ngẩn người, dịu giọng nói:
“Không ghét cô, tôi đã đổi chăn lụa cho cô rồi, vào nhà trước đi.”
Cô mà ốm lại mè nheo không muốn tiêm, không muốn uống thuốc cho xem.
Nửa câu sau Quý Tu không nói ra.
Anh đỡ lấy tôi, định đưa tôi vào nhà.
“Đừng chạm vào tôi! Anh bẩn chết đi được!”
Tôi đẩy mạnh anh ra, chân trượt ngã ngửa, đầu óc càng thêm mụ mị.
Ký ức lờ mờ dừng lại ở cảm giác đau nhói ở mông, như bị ai đánh một cái, rồi sau đó tôi không còn nhớ gì nữa.
Quần áo là ai thay?
Đã tắm chưa?
Tỉnh dậy, tôi xoa đầu cho đỡ đau, lại sờ soạng cái mông vẫn còn hơi nhức, nhíu mày hỏi: “Tối qua tôi ngã à? Mông hơi đau.”
Quý Tu không ngẩng đầu lên, im lặng nấu cơm trưa.
Tuy đang là giữa trưa nhưng hôm nay trời bỗng trở lạnh.
Tôi vào nhà mặc áo khoác lông Quý Tu đã chuẩn bị sẵn cho mình, rồi quay lại bếp, chọc chọc vào tay anh.
“Anh sao vậy?”
Hôm nay Quý Tu trông rất lạ.
Một cảm giác mâu thuẫn kỳ lạ.
Giống như một tảng băng lạnh giá pha lẫn chút sắc hồng nhạt.
Anh có vẻ đang giận, nhưng lại có chút… ngại ngùng? Sượng? Hay là xấu hổ?
Tôi không hiểu: “Tối qua tôi cởi đồ anh à? Hay là cưỡng hôn anh thế?”
Quý Tu mím chặt môi, không thèm để ý đến tôi.
Bất kể vật gì trong sân, kể cả vũng nước mưa chưa khô trên nền đất cũng đều biết, tối qua khi thấy tôi suýt ngã vào lưỡi rìu sắc bén ở trên khúc gỗ, tim anh như ngừng đập.
Anh đã cứu tôi, vừa sợ vừa giận, không nhịn được mà đánh tôi một cái để cảnh cáo.
Giờ nghe tôi hỏi, anh vừa tức giận vừa xấu hổ không chịu được.
Tôi hoàn toàn không biết anh đang nghĩ gì, chỉ thấy anh không muốn nói chuyện với mình.
Tôi vốn là kiểu người ngủ một giấc là hết giận.
Bình tĩnh lại, ngẫm nghĩ về chuyện hôm qua.
Chẳng lẽ vì trời mưa, hôm nay lại lạnh nên đầu gối anh đau? Vì thế tâm trạng mới không tốt?
“Thuốc của anh đâu?” Tôi hỏi.
Quý Tu bày cơm lên bàn, lấy bát đũa cho tôi.
“Ăn cơm đi, tôi đưa cho anh Lý rồi.”