📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Là tiểu hoa mới nổi hot nhất hiện nay, Lục Vãn Lăng.

4.

Tôi cũng khá quen thuộc với cô gái này.

Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn diễn xuất có diễn xuất.

Bộ phim nào có cô ta tham gia cũng nhận được phản hồi tốt.

Giang Trĩ dốc sức nâng đỡ ba năm, giờ danh tiếng của cô ta vang dội, đã là ứng viên sáng giá cho giải ảnh hậu sắp tới.

Tôi quen cô ta vì chính tôi là người giới thiệu cô gái này cho Giang Trĩ.

Lục Vãn Lăng chạy vội vào, đôi mắt bắt đầu ngân ngấn nước: “Anh Giang Trĩ, sao anh bị trật chân rồi? Có nặng lắm không?”

Giang Trĩ nhíu mày: “Không ở phim trường quay phim, chạy đến bệnh viện làm gì?”

Lục Vãn Lăng kiểm tra cái mắt cá chân được băng bó kỹ lưỡng của anh ấy rồi hỏi bác sĩ: “Có nghiêm trọng không ạ? Bao lâu thì khỏi? Ăn uống có phải kiêng ăn cay không ạ? Khi nào tháo bột được?”

Huống Vy thúc vào tay tôi, ánh mắt âm u khó hiểu.

Giang Trĩ cũng nhìn theo ánh mắt đó.

Bác sĩ đang viết đơn thuốc thì dừng tay, vểnh tai hỏi: “Tôi phải căn dặn ai đây?”

Tôi và Giang Trĩ đồng thanh: “Cô ấy!”

Tôi chỉ vào Lục Vãn Lăng, Giang Trĩ thì chỉ tôi.

Ngay lập tức Giang Trĩ làm ra bộ mặt khổ sở: “Bà xã, em không lo cho anh nữa à.”

Anh ấy loạng choạng đứng dậy, vừa vặn được Lục Vãn Lăng đỡ lấy tay: “Anh Giang Trĩ, để em đỡ anh.”

Huống Vy cười lạnh: “Hơ, thú vị thật đấy.”

Sắc mặt của Lục Vãn Lăng hơi thay đổi, nhưng rất nhanh điều chỉnh lại: “Anh Giang Trĩ cứ để em chăm sóc là được rồi.”

Cô ta cúi đầu, vẻ mặt có hơi u sầu.

Giang Trĩ rút tay lại, sau đó khoác vai tôi, nhích người qua đứng bên cạnh tôi: “Sắp tới giải Kim Tượng rồi, cô cứ tập trung chuẩn bị cho tốt.”

Lục Vãn Lăng ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt nhìn lướt qua tôi, đôi mắt của cô ta sáng rực: “Em nhất định sẽ cố gắng, giành lấy ảnh hậu!”

Cô ta giống như một chú thỏ trắng, nhảy chân sáo đi nộp tiền lấy thuốc.

Tôi thì nhàn nhã nhẹ nhàng.

Huống Vy kéo tôi qua một bên: “Người ta mới lên chức thì ra oai ba trận, còn cô mới nhậm chức Giang phu nhân được một ngày, đã bị đối thủ khiêu khích rồi...”

“Có gì phải lo, chỉ cần trả đủ tiền, bảo tôi chăm sóc tiểu tam ở cữ cũng được.”

Huống Vy giơ ngón cái: “Tầm nhìn quá lớn, chỉ có điều...”

Cô ấy đổi giọng: “Tôi thấy cách Giang Trĩ gọi bà xã nghe chân thành tha thiết lắm...”

Lần này đúng là người ngoài u mê, người trong sáng suốt.

Tôi và Giang Trĩ đấu đá với nhau bao nhiêu năm, nếu đến chút mùi vị trêu chọc này mà tôi còn không nhận ra, chẳng phải tôi sống uổng phí rồi sao?

Giang Trĩ là người sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để chọc tức tôi.

Đương nhiên, tôi cũng vậy.

“Nhưng mà...”

Huống Vy lại đổi giọng: “Từ khi nào thì cô bắt đầu trở thành người mê tiền thế?”

5.

Vì Giang Trĩ bị trật chân nên lễ cưới dự định tổ chức sau một tháng đành phải hoãn lại.

Hai bên gia đình đều gửi lời hỏi thăm và tỏ ra tiếc nuối.

Hỏi thăm là mong vết thương của Giang Trĩ mau khỏi.

Tiếc nuối là sợ thời gian kéo dài sẽ xảy ra biến cố.

Thế là, hai bên gia đình nhất trí để tôi toàn quyền chăm sóc Giang Trĩ.

Gọi cho mỹ miều là bồi dưỡng tình cảm.

Mẹ của tôi đích thân nấu canh móng giò, bắt tôi mang đến công ty của Giang Trĩ.

Kết quả là tôi còn chưa lên được thang máy.

Chúng tôi không cố tình giấu chuyện của tôi và Giang Trĩ, nhưng cũng không công khai ầm ĩ ra ngoài, lễ cưới chỉ báo cho người thân thiết trong nhà biết.

Khi lễ tân ngăn tôi lại, tôi cũng không cảm thấy bất ngờ.

Lúc tôi đang lấy điện thoại ra thì tôi thấy Lục Vãn Lăng đi vào.

Cô ta đội mũ rộng vành và đeo kính râm, xách theo hộp cơm, nhìn thấy tôi thì cô ta hơi khựng lại rồi nhanh chóng đi thẳng đến thang máy.

Lễ tân phía sau thở dài một tiếng: “Lục Vãn Lăng lại tới rồi, chỉ cần tổng giám đốc Giang có mặt ở công ty là y như rằng sẽ gặp cô ta...”

Cô ấy nhìn tôi một cái rồi thở dài: “Không phải chị nói chị là phu nhân của tổng giám đốc sao? Sao Lục Vãn Lăng không biết chị thế? Cô ta là nhất tỷ của công ty đấy, tôi thấy chị cũng là một người muốn đến quyến rũ tổng giám đốc Giang thôi. Tháng này đã có hơn mười người như chị rồi.”

Cô ta len lén hỏi tôi: “Có phải là chị muốn tìm tổng giám đốc Giang làm kim chủ không...”

Tôi còn đang suy ngẫm về chữ “lại” kia thì trợ lý của Giang Trĩ đã vội vã chạy tới: “Phu nhân, xin lỗi đã để cô đợi lâu!”

Anh ấy nói rất to, khiến mọi người trong sảnh đều nhìn sang, chỉ trong khoảnh khắc mà mọi thứ im bặt, chỉ nghe thấy lễ tân phía sau hít một hơi lạnh thật sâu.

Trợ lý Vương đón lấy hộp giữ nhiệt trong tay tôi, vừa bảo vệ tôi bước vào thang máy vừa nói: “Cô không thường đến nên mọi người không nhận ra cô, tôi đã thông báo các phòng ban rồi, tổng giám đốc Giang vừa họp xong, điện thoại để chế độ im lặng nên không biết là cô đến. Lát nữa anh ấy nhìn thấy cô, nhất định sẽ rất vui.”

Xuống thang máy, rẽ hai lần, tôi đã nhìn thấy anh ấy và Lục Vãn Lăng ngồi đối diện nhau, cùng nhau ăn trưa, nói cười vui vẻ.

Quả nhiên là anh ấy rất vui.

Nhưng tôi thì không hề vui.

Cửa phòng không đóng, ánh mắt của chúng tôi chạm nhau.

Biểu cảm của trợ lý Vương thay đổi.

Tôi nhấc hộp giữ nhiệt lên rồi đi vào: “Hóa ra là em đến không đúng lúc, sớm biết cô ta tới, em đã không đến làm gì rồi.”

Giang Trĩ chống bàn, đang định lấy gậy: “Bà cô à, hôm nay không diễn Lỗ Trí Thâm lại muốn chuyển sang diễn vai Lâm Đại Ngọc à?”

Anh ấy nhìn hộp giữ nhiệt: “Mang đồ ngon tới sao không báo trước với anh?”

Lục Vãn Lăng không chen lời vào được, cô ta định đỡ lấy Giang Trĩ.

Giang Trĩ dựng gậy chống lên, vừa vặn né khỏi tay cô ta.

Hai tay cô ta khựng lại, đứng ngây người tại chỗ, mặt đỏ bừng vì ngượng.

Giang Trĩ đưa tay về phía hộp giữ nhiệt.

Tôi đi vòng qua Giang Trĩ, ngồi phịch xuống ghế của anh ấy: “Em thấy anh cũng đâu cần nữa, chẳng phải anh ăn no rồi à?”

“Ha ha… còn đói mà...”

Giang Trĩ mặt dày mở hộp giữ nhiệt: “Canh móng giò mẹ chúng ta nấu, thơm quá đi.”

Anh ấy múc một miếng cho vào miệng, giọng nói nhồm nhoàm không rõ: “Bà xã, cùng nhau ăn chút đi.”

Lục Vãn Lăng đi qua, đưa cho tôi một cái bát trống: “Đúng đó, chị ăn cùng chút đi. Em gọi vài món mà anh Giang Trĩ thích ăn, không biết chị có thích ăn không.”

“Chiều không có cảnh quay sao?” Giang Trĩ hỏi.

Lục Vãn Lăng khựng lại: “Chiều phải chụp ảnh tạo hình cho phim Dữ Quân Hành.”

“Vậy cô còn ở đây làm gì?”

Lục Vãn Lăng hơi do dự rồi quay người đi ra cửa.

Giang Trĩ lại nói thêm: “Mang rác đi, đóng cửa lại.”

Bóng lưng của cô gái nhỏ vô cùng buồn bã.

Tôi cảm thấy hơi áy náy: “Anh nghiêm khắc với con gái người ta thế à?”

Nhớ lại từ “lại” của cô lễ tân.

Tôi nói tiếp: “Hay là nói trước mặt tôi thì anh đối xử nghiêm khắc với mấy cô ấy?”

Ánh mắt của Giang Trĩ đảo một vòng, đuôi mày nhướng lên: “Ghen rồi hả?”

Khẩu khí của anh ấy vô cùng chắc nịch: “Thấy anh được nhiều người thích như thế nên em ghen rồi!”

Tôi vỗ nhẹ lên gương mặt đáng ghét của anh ấy rồi lấy điện thoại ra: “Em chỉ thấy chiêu trò hải vương(*) của anh rất lợi hại, muốn học vài chiêu thôi.”

(*) ý chỉ đàn ông lăng nhăng, bắt cá nhiều tay

Tôi mở album ảnh: “Anh xem này, mấy người bạn trai của em, làm sao để cân bằng đây, để họ hòa thuận với nhau mà không làm ầm đòi chia tay đây?”

6.

Đúng lúc này mẹ Giang gọi điện thoại đến, vừa hay chặn lại cơn bùng nổ trong giọng nói của anh ấy.

Bà ấy nói trong điện thoại: “Nguyệt Nguyệt à, tối nay hai đứa có rảnh về nhà ăn cơm không? Mẹ hầm canh sườn đậu xanh rồi đấy.”

Món ăn mà tôi thích nhất.

Mà món yêu thích nhất của Giang Trĩ là canh móng giò do mẹ tôi nấu.

Thời gian ôn thi đại học, áp lực rất lớn, mỗi ngày hai bên phụ huynh đều hầm hai món này.

Mẹ Giang mang canh qua cho tôi, mẹ của tôi mang canh sang cho Giang Trĩ.

Mỗi lần uống canh, Giang Trĩ lại lảm nhảm bên cạnh tôi: “Đợi khi nào anh có bạn gái thì em sẽ không được uống canh này nữa đâu.”

“Mẹ tôi nói, canh này chỉ hầm cho bạn gái của anh thôi.”

“Trừ khi em gả cho anh, nếu không thì...”

Tôi bĩu môi: “Mơ đẹp quá nhỉ.”

Giang Trĩ nghẹn lời, mặt đỏ lên: “Ai thèm lấy em chứ.”

Bây giờ, bất kể là mơ đẹp hay không, thèm hay không thèm thì tôi thực sự đã gả cho anh ấy rồi.

Tôi liếc nhìn Giang Trĩ một cái.

Anh ấy cười mỉm, không còn vẻ nghiêm túc trong công việc nữa, ngoan ngoãn nghe lời mẹ Giang, liên tục gật đầu: “Được ạ, chúng con sẽ về sớm.”

Cúp máy xong, anh ấy khẽ chạm vào mũi tôi, giọng nói cưng chiều: “Vợ xấu, tối nay đưa em về gặp ba mẹ chồng.”

Tôi bị sự thân mật bất ngờ này làm cho giật mình, tôi ngồi ngây ra không kịp phản ứng.

Không khí như ngừng lại.

Một luồng hơi nóng dâng lên, đến cả hơi thở cũng trở nên khó nhọc.

Giang Trĩ cúi người xuống, đầu hạ thấp.

Giọng nói của anh ấy tràn đầy tự tin, nhưng ánh mắt lại rơi xuống nơi vành tai của tôi, gò má từng chút một ửng hồng: “Sao không nói gì đi, bị anh mê hoặc rồi à?”

Có lẽ là vì anh ấy áp sát quá gần, đầu tôi như bị một con ruồi vo ve quấy rầy, cứ “vo ve vo ve” mãi không dứt.

Khác với trước kia, dù tôi có cấu mông anh ấy thì cũng không cảm thấy ái muội, nhưng bây giờ chỉ cần chạm nhẹ mũi thôi là toàn thân đã thấy ngượng ngùng.

Ánh mắt của anh ấy hạ dần, càng lúc càng trở nên âm u không rõ.

Từng hơi thở nóng rực phả lên môi tôi.

Không thích hợp!

Anh ấy muốn hôn tôi!

Ngay lúc chuông báo động trong đầu tôi vang lên, gương mặt điển trai kia bất chợt nghiêng tới, theo sau là một tiếng hét, Giang Trĩ ngã nhào đầu vào đùi tôi.

“Cạch!”

Là tiếng gậy chống rơi xuống đất.

Giang Trĩ run rẩy bám lấy tay vịn của ghế, một chân quỳ xuống đất, cố gắng nhấc chân bị bong gân lên.

Trợ lý Lưu đột ngột mở cửa ra rồi lập tức lấy tay che mắt hai mắt như chuông đồng lại: “Làm... làm phiền rồi!”

“Đỡ... tôi.”

Giang Trĩ nghiến răng cố nặn ra từng chữ.

Sau khi đỡ anh ấy dậy, mặt anh ấy đã đỏ như gấc.

Tôi hào hứng quan sát hồi lâu rồi tặc lưỡi hỏi:“Vừa rồi anh định hôn tôi đúng không?”

Ánh mắt của Giang Trĩ trốn tránh nhưng vịt chết vẫn còn cứng miệng: “Vớ vẫn! Tiểu gia mới không thèm hôn em!”

Tôi cười “ha ha” rồi ngắm chuẩn môi anh ấy nhào tới, tôi đè anh ấy xuống sofa, một tay giữ lấy cằm của anh ấy.

“Em... em làm gì thế?”

“Hôn anh đấy.”