Hàng nghìn lượt chia sẻ, ai nấy đều tán thán cho tình yêu như thần thoại của họ.
Mặc dù cũng có lác đác vài bình luận nghi ngờ:
[Giờ công khai yêu đương chỉ cần một bên thông báo thôi à?]
[Giang Trĩ nói gì chưa?]
Trợ lý Vương bận tối mắt tối mũi.
Vừa phải sắp xếp đội ngũ truyền thông, vừa phải báo cáo tiến độ cho tôi.
Như thể anh ấy đang viết nhật ký công việc, điện thoại của tôi reo lên không ngừng, vốn dĩ tôi không muốn xem nhưng bị ép phải ăn dưa cả quá trình.
Mẹ Giang chỉ gọi đúng một cuộc: “Mẹ tin Giang Trĩ không biết chuyện này, nhưng ngay cả việc nhỏ thế này mà nó cũng xử lý không xong thì nó không xứng ở bên con nữa.”
Còn một tiếng năm mươi phút nữa Giang Trĩ mới về.
Lúc này có người tung ảnh thiệp cưới của tôi và Giang Trĩ lên mạng: [Mọi người chưa nhận được thông báo à? Cô dâu không phải tên Lục Vãn Lăng đâu.]
Cứ như thả cục than hồng vào nước đá, lập tức tạo nên cơn sóng dữ dội.
Từ khóa “Quý Sơ Nguyệt” xuất hiện trên hot search.
Ai cũng đang đoán mò tôi là ai.
Thậm chí độ xác thực của thiệp cưới cũng bị người ta đặt dấu chấm hỏi.
Huống Vy giơ ngón cái với tôi: “Cô bị linh hồn chuột lang Capybara nhập sao, tâm lý bình tĩnh thế cơ à? Tiểu tam tăng tốc rồi kìa.”
Cô ấy đẩy đẩy tôi: “Rốt cuộc là cô máu nhiều hay đang tính toán sẵn để cho Giang Trĩ thân bại danh liệt vậy hả?”
Thật ra đều không phải.
Tôi đã nghĩ thông suốt rồi.
Mẹ Giang đã sớm cho tôi đáp án chuẩn rồi.
Tôi thành khẩn đề nghị: “Cho tôi ít rượu với dĩa đậu phộng nhắm đi?”
10.
Rượu còn chưa kịp khui, tôi đã nhận được mấy cuộc gọi từ Lục Vãn Lăng.
Chỉ cần nghĩ tới cô ta là tôi đã ôm một bụng tức.
Nghĩ đến cô ta chẳng có lời nào hay ho để nói nên tôi không nhận máy.
Cô ta gọi tới bốn, năm lần, sau đó mới chịu bỏ cuộc.
Trên mạng bắt đầu xuất hiện hàng loạt bài viết có hình Lục Vãn Lăng và Giang Trĩ cùng xuất hiện.
Từ lúc ở bệnh viện, đến lúc ăn trưa tại công ty, rồi cả những tấm ảnh gần đây hai người họ ở bên nhau.
Hóa ra nửa tháng nay Giang Trĩ đều ở bên cô ta.
Ngay cả lúc Giang Trĩ tháo bột ở bệnh viện, người đứng cạnh hồi hộp chờ đợi cũng là cô ta.
Loạt ảnh bị rò rỉ không ngừng trên mạng, bức nào cũng giống như đang chứng minh “chuyện tình” ngọt ngào của họ.
Chuyện thiệp cưới là giả, gần như được xác nhận là chiêu trò tạo nhiệt.
Đồng thời còn xuất hiện một phiên bản khác…
Giang Trĩ cưới Quý Sơ Nguyệt chỉ là hôn nhân thương mại, bị hoàn cảnh ép buộc.
Lục Vãn Lăng mới là tiểu hoa đán trong sáng, là tình yêu đích thực, là bạch nguyệt quang không thể với tới.
Quan trọng nhất là Lục Vãn Lăng đã nhấn thích bài viết này.
Ngay lập tức độ nóng tăng lên đến đỉnh điểm chưa từng có.
Nhưng giữa rừng bình luận chúc phúc, bắt đầu xuất hiện những người phản bác:
“Giải trí Giang thị chẳng có một bài thanh minh nào?”
“Tổng giám đốc Giang để bạn gái đơn thân độc mã chống đỡ như thế này sao?”
Lúc đó còn nửa tiếng nữa là Giang Trĩ về đến.
Huống Vy bắt đầu phổ biến kiến thức sơ cứu trong trường hợp ngất xỉu vì cảm xúc quá mạnh, còn chỉ ra vài vị trí không gây nguy hiểm trên cơ thể rồi nói “bác sĩ tổng tài” đã sẵn sàng túc trực.
Ôi trời, đúng là đòi mạng mà.
Tôi ngáp một cái, đuổi cô ấy đi rồi bắt đầu rửa mặt.
Tắm rửa xong xuôi, tôi định xem thử bộ tiểu thuyết mới phát hành trên mạng về ba người chúng tôi thì Giang Trĩ về đến.
11.
“Bà xã à?”
Giang Trĩ mạnh mẽ bế tôi ngồi lên đùi anh ấy, ôm chặt tôi vào lòng, thử thăm dò gọi một tiếng.
Anh ấy dụi cái đầu đầy tóc mềm mại vào cổ tôi, vừa khéo che chắn tầm nhìn đọc tiểu thuyết của tôi.
Tôi bất đắc dĩ đành tắt điện thoại.
“Anh và Lục Vãn Lăng hoàn toàn trong sạch, sạch đến mức không thể nào sạch hơn được nữa.
“Những chuyện trên mạng đều do cô ta tự bày ra, quản lý không liên lạc được với cô ta nên mới để cô ta muốn nói gì thì nói trong suốt thời gian qua.”
“Ảnh và những thứ gọi là “có căn cứ để dựa theo” đó chỉ là thêu dệt vô căn cứ thôi, em đừng tin nhé.”
“Nửa tháng nay anh đi công tác thật mà, những lần xuất hiện cùng cô ta đều là vì xử lý sự cố tối hôm đó ở phim trường với ông chủ Gia Thành thôi, chuyện ở bệnh viện là cô ta tự ý theo anh đến đó đấy.”
“Trước đây đúng là anh từng muốn lợi dụng cô ta để chọc em ghen, nhưng thử hai lần rồi anh sợ em càng ghét anh hơn nên không dám làm như thế nữa.”
…
Tôi chỉ “ừm” một tiếng.
Giang Trĩ thất vọng nhìn tôi: “Ừm là xong rồi à? Không có phản ứng nào khác sao?”
Tôi vừa hé miệng định nói thì đã bị anh ấy hôn chặn lại.
Anh ấy khẽ mút nhẹ rồi thì thầm: “Nếu em định nói mấy lời làm anh đau lòng thì đừng nói nữa.”
Tôi kéo giãn khoảng cách, nhìn vào ánh mắt bất an của anh ấy, trong lòng mềm nhũn: “Giang Trĩ, anh thích em từ khi nào thế?”
“Lấy danh nghĩa bắt nạt em, phá tan bao nhiêu mối duyên tốt của em, còn không chịu khai thật à?”
Giang Trĩ hờ hững liếc nhìn tôi một cái: “Chắc là từ năm ngoái.”
“Thật không? Nhưng nhật ký của anh ghi là năm mười tám tuổi cơ mà.”
“Em đọc nhật ký của anh lúc nào vậy?”
Nhìn vẻ mặt như bị lật tung lông của Giang Trĩ, tôi không nhịn được sờ lên vành tai mềm của anh ấy, nhìn mặt và tai anh ấy đỏ lên từng chút.
Ngoài mặt thì vẫn làm ra vẻ thẹn quá hóa giận.
Tôi ghé sát vào tai anh ấy, đọc đúng nguyên văn trong nhật ký: “Ồ, cô ấy là ánh trăng nơi chân trời, chiếu rọi vào lòng tôi…”
Giang Trĩ vừa kinh hoàng vừa sụp đổ.
“Còn hai tháng nữa là đến lễ cưới, nếu anh xử lý tốt Lục Vãn Lăng thì đó là sính lễ của anh, xử lý không xong thì gặp nhau ở Cục dân chính đi.”
Giang Trĩ lập tức tỉnh táo hẳn, mặt mày rạng rỡ: “Anh không lên tiếng chính là để cho em toàn quyền xử lý đấy.”
“Nếu như em đã nói như vậy thì bà xã à, em hãy xem thành ý anh dành cho em nhé.”
Vừa nói, miệng và tay của anh ấy lại bắt đầu không thành thật: “Nửa tháng không gặp, nhớ em chết đi được.”
“Cho anh hôn một cái đi.”
Tôi nhảy ra khỏi vòng tay anh ấy: “Việc còn chưa xong mà đã đòi thưởng rồi à?”
Giang Trĩ sốt ruột như con khỉ, anh ấy kéo tôi lại: “Chỉ hôn một chút thôi mà!”
12.
Cơn sốt trên mạng vẫn chưa hạ nhiệt, vài ngày sau cư dân mạng bắt đầu thắc mắc tại sao Giang Trĩ không công khai chính thức ở bên cạnh Lục Vãn Lăng.
Lục Vãn Lăng cứ như đang diễn độc thoại một mình.
Lần nữa gặp lại cô ta là vào ngày trao giải Kim Tượng.
Tôi đến công ty đón Giang Trĩ.
Lục Vãn Lăng bị chặn ở quầy lễ tân, không được vào.
Thấy tôi bước vào, cô ta không còn vẻ kiêu ngạo như trước, lo lắng kéo tay áo của tôi: “Chị ơi, chị có thể cho tôi gặp anh Giang một lát được không?”
Tôi rất thất vọng về cô ta.
Một con bài tốt như thế mà cô ta chơi đến nát bét.
Thấy tôi không có phản ứng gì, cô ta bắt đầu khóc thút thít.
Tôi rút một tờ khăn giấy đưa cho cô ta: “Lau nước mắt đi, lễ trao giải sắp bắt đầu rồi.”
Tôi là khách mời đặc biệt, ngồi cùng Giang Trĩ ở hàng ghế đầu dưới sân khấu, chờ công bố giải Nữ chính xuất sắc nhất.
Mọi thứ diễn ra suôn sẻ, cho đến khi ban tổ chức công bố:
“Tối hôm qua, kết quả Nữ chính xuất sắc nhất đã được thay đổi. Diễn viên vốn được giải đã bị tước quyền nhận giải, ban tổ chức nhất trí cho rằng, diễn xuất chỉ là một phần tiêu chí, còn đạo đức và phẩm chất mới là nền tảng cơ bản. Nữ chính xuất sắc nhất nên là hình mẫu cho xã hội, dẫn dắt sự phát triển của ngành giải trí, cho nên cô Lục Vãn Lăng bị loại khỏi tư cách nằm trong danh sách đề cử.”
Cả hội trường xôn xao.
Bị chỉ đích danh phê bình ngay trên sân khấu danh giá nhất của giới nghệ thuật, sự nghiệp của Lục Vãn Lăng coi như chấm dứt từ đây.
Cùng lúc đó, giải trí Giang thị liên tiếp đưa ra ba tuyên bố:
[Người từng phát hiện ra Lục Vãn Lăng và giới thiệu cô ta vào Giang thị là Quý Sơ Nguyệt.]
[Giang Trĩ và Lục Vãn Lăng chỉ là mối quan hệ cấp trên cấp dưới, hoàn toàn không giống những gì cô ta và cư dân mạng đồn đại. Công ty sẽ khởi kiện một số người tung tin sai sự thật, từ hôm nay trở đi công ty sẽ chấm dứt hợp đồng với Lục Vãn Lăng.]
Tuyên bố thứ ba là một bức ảnh chụp lễ kết hôn của tôi và Giang Trĩ, kèm dòng chú thích của của quản trị viên:
[Đừng hỏi Quý Sơ Nguyệt là ai nữa, chính là bà chủ của chúng tôi đấy!]
Trong ảnh là tôi và Giang Trĩ trong lễ phục kết hôn, tay cầm giấy chứng nhận kết hôn.
Dân mạng thi nhau bình luận:
[Lục Vãn Lăng làm gì thế hả? Chiêu trò khó hiểu thật!]
[Nhập vai quá sâu rồi hả? Hoang tưởng rồi chăng?]
[Chiêu liều chết không lui của Lục Vãn Lăng cũng hay đấy, cô ta định dùng chiêu này để ép chính thất rút lui sao?]
[Chưa thấy ai đi đăng ký kết hôn mà mặc lễ phục! Chắc chắn là tình yêu đích thực mới xem trọng như thế!]
[Tổng giám đốc Giang ủ mưu lâu như vậy, cuối cùng bùng nổ rồi!]
Cùng lúc đó, đoàn làm phim Dữ Quân Hành cũng tuyên bố cắt hợp đồng với Lục Vãn Lăng.
Tác phẩm “Dữ Quân Hành” là tôi viết suốt ba năm, chuyển thể thành kịch bản mất thêm hai năm, có hàng chục nghìn người hâm mộ. Ban đầu tôi đã nhắm Lục Vãn Lăng vào vai nữ chính, cho dù cô ta không đoạt giải nữ chính xuất sắc nhất, chỉ cần dựa vào bộ phim này thì địa vị trong giới cũng sẽ nâng lên một bậc.
Chỉ là quá đáng tiếc.
Sau khi công bố Nữ chính xuất sắc nhất xong, ban tổ chức lại đưa ra một tin chấn động khác. Vai nữ chính trong “Dữ Quân Hành” sẽ do nữ chính xuất sắc nhất năm nay đảm nhiệm, và hợp đồng sẽ do biên kịch là tôi trực tiếp trao cho nữ chính.
Dưới ánh đèn sân khấu, Giang Trĩ vén váy dạ hội cho tôi, hộ tống tôi lên sân khấu, còn thì thầm bên tai tôi: “Đừng căng thẳng.”
Anh ấy nhận micro: “Trước giờ vợ của luôn viết tiểu thuyết và chuyển thể kịch bản sau phía hậu trường, lần đầu tiên bước ra trước công chúng, nếu như cô ấy hồi hộp quá mà lỡ nói gì sai thì mong mọi người thông cảm bỏ qua cho.”
Tôi ngượng ngùng chọc nhẹ phần eo mềm của anh ấy.
Khoảnh khắc này cũng được truyền thông cắt ra, đêm đó cũng leo lên top tìm kiếm.
Tôi và Giang Trĩ, lễ trao giải Kim Tượng chiếm trọn độ hot.
Còn câu chuyện của Lục Vãn Lăng đến đây đã khép lại, dù có người tiếc nuối cho cô ta nhưng rồi cũng sẽ nhanh chóng bị thời gian cuốn trôi, sau này sẽ chẳng ai còn quan tâm đến cô ta nữa.
13.
Hôn lễ của tôi và Giang Trĩ diễn ra đúng như kế hoạch.
Khác ở chỗ vào phút chót phải mời thêm rất nhiều người và giới truyền thông.
Cho đến khi hôn lễ kết thúc, Giang Trĩ vẫn vô cùng xúc động, cuối cùng anh ấy cũng được vào biên chế chính thức rồi.
Trước khi bóc quà cưới, anh ấy còn cẩn thận vén chăn, quét sạch hết táo đỏ và đậu phộng trên giường đi rồi mới yên tâm.
Ngay khoảnh khắc chuẩn bị chốt đơn, đột nhiên anh ấy nhớ ra chuyện gì đó: “Bà xã à, em bắt đầu thích anh từ lúc nào?”
Phiên ngoại: Giang Trĩ
Tôi sắp bước sang tuổi ba mươi, vậy mà mẹ tôi chẳng lo lắng gì chuyện cưới xin của tôi cả.
Ngày nào bà ấy cũng đi chơi mạt chược, cũng đi nhảy quảng trường.
Nhưng nhà cô nhóc háu ăn kế bên thì sắp sốt ruột muốn chết rồi, một ngày đổi một đối tượng xem mắt. Cứ như vậy, tôi sợ mình không còn kịp ăn đồ nóng nữa mất.
Nhưng tôi với cô ấy đã đối đầu suốt hơn hai mươi năm, giờ mà tôi nói tôi thích cô ấy từ năm mười tám tuổi, chắc cô ấy sẽ nghĩ tôi điên rồi.
Tôi bắt đầu tẩy não mẹ mình: “Mẹ có muốn có con dâu không?”
“Mẹ có muốn bế cháu nội không?”
Bà ấy liếc tôi một cái: “Liên quan quái gì tới mẹ?”
“Con có thích đàn ông cũng được.”
Tuyệt vọng.
Sau đó tôi dọa không làm con trai của bà ấy nữa, cuối cùng bà ấy cũng nhượng bộ: “Được rồi, mẹ đi dạm hỏi giúp con là được chứ gì.”
Phiên ngoại: Quý Sơ Nguyệt
Hôm xảy ra chuyện của Lục Vãn Lăng, thực ra mẹ Giang còn làm một chuyện nữa, đó là đưa tôi một quyển nhật ký của Giang Trĩ.
Trong đó ghi lại mọi suy nghĩ nhỏ nhặt của anh ấy dành cho tôi.
Tóm lại là đánh là thương, mắng là yêu.
Hóa ra nhiều năm qua, anh ấy thật lòng nghĩ về tôi như thế.
Còn tôi bắt đầu thích anh ấy từ khi nào nhỉ?
Có lẽ cũng là năm mười tám tuổi.
Khi anh ấy đứng giữa sân bóng rổ, ném vào một quả ba điểm rồi huýt sáo với tôi.
Thiếu niên rạng rỡ như ánh mặt trời ban mai.