📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Giang Trĩ ngẩn người, gò má càng lúc càng đỏ thêm mấy phần, anh ấy quay đầu đi, vô thức liếm môi rồi khẽ nhắm mắt lại.

“Ha ha ha!”

Nhìn bộ dạng chờ được hôn của anh ấy, tôi không nhịn được mà lăn lộn trên thảm cười: “Anh chờ gì đấy?”

“Chờ em hôn anh hả?”

Giang Trĩ phản ứng trở lại, lập tức sắc mặt đen thui: “Quý Sơ Nguyệt, em trêu anh đấy à?”

“Lêu lêu lêu...”

Tôi lè lưỡi trêu anh ấy khiến anh ấy giận đến mức chống gậy đòi đánh chết tôi.

7.

Hai đứa vừa cãi vã vừa đùa giỡn suốt đường về nhà họ Giang.

Mẹ Giang cho mỗi đứa một cái cốc đầu mới khiến cả hai dừng lại.

“Hai đứa kết hôn rồi, có thể nào chính chắn chút không hả?”

“Nói đi, lần này lại oan ức chuyện gì nữa?”

Mẹ Giang vừa hỏi xong, mặt mũi của Giang Trĩ lại đỏ lên mấy phần. Anh ấy gãi đầu, lắp bắp nói: “Không... không có gì.”

Giọng của tôi cao vút: “Mẹ, anh ấy muốn hôn…”

Tôi chưa nói hết, mẹ Giang đã “vụt” một cái đứng bật dậy: “Con gọi mẹ là gì?”

Tôi hơi ngơ ngác, gọi lại một lần nữa thăm dò: “Mẹ?”

“Ừm!”

Mẹ Giang vui vẻ đáp lại một tiếng, sau đó kéo tay tôi lại, lôi hai thỏi vàng trong túi ra nhét vào tay tôi: “Con ngoan, đây là phí đổi cách xưng hô!”

Hai thỏi vàng nặng tới 1000 gram đè nặng trong tay tôi khiến đầu óc choáng váng.

“Vốn dĩ mẹ gọi hai đứa về là để bàn chuyện sắm [ngũ kim]* cho con, mắt mẹ già rồi nên sợ con không thích, thế là mẹ mua luôn vàng miếng, con thích kiểu nào thì tự ra tiệm vàng làm nhé!”

(*Ngũ kim: năm món nữ trang truyền thống trong lễ cưới: nhẫn, dây chuyền, bông tai, vòng tay, vòng chân.)

Nói rồi, mẹ Giang lại nhét thêm cho tôi hai thỏi nữa.

Giọng tôi run lên: “Mẹ, không được đâu!”

“Ừm!”

Mẹ Giang kích động đáp lại một tiếng, lại nhét thêm hai thỏi nữa.

Chẳng mấy chốc, túi của tôi không còn chỗ chứa: “Mẹ, đủ rồi! Đủ rồi ạ!”

“Ừm!”

Mẹ Giang lại đáp lời, lại nhét thêm hai thỏi.

Cái túi tote của mẹ Giang như túi thần kỳ của Doraemon, rút mãi không hết.

Tôi ôm không xuể, đành chất hết lên sofa: “Mẹ... ôi...”

Giang Trĩ vội bịt miệng tôi lại: “Đừng gọi nữa. Gọi thêm tí nữa là nhà mình sắp phá sản rồi!”

Tôi hất tay anh ấy ra, nắm chặt tay mẹ Giang, nước mắt lưng tròng: “Mẹ, mẹ muốn có cháu nội không?”

“Mẹ thích con trai hay con gái?”

“Một đứa hay ba đứa?”

“Con sinh, sinh cho đến khi nào mẹ hài lòng mới thôi!”

Mẹ Giang vui mừng khôn xiết, bà ấy siết chặt tay tôi, cười vui như tôi đã nói đúng điều bà ấy mong muốn: “Mẹ không kén chọn, chỉ cần là con của Giang Trĩ là được!”

Tôi nghiêm túc gật đầu.

Sau bữa tối, tôi tìm túi nilon gói hết vàng lại rồi kéo Giang Trĩ về nhà.

Vừa về đến nơi, tôi lập tức đẩy anh ấy ngã xuống giường.

Ba bước làm xong hai việc, cởi sạch áo trên người anh ấy.

Giữa cơn hỗn loạn, tôi còn tranh thủ sờ mạnh vào cơ bụng của anh ấy.

Giang Trĩ nắm lấy bàn tay đang đang định tháo thắt lưng anh ấy của tôi, giọng nói hơi run: “Em... làm gì vậy hả?”

Tôi dứt khoát nói: “Tạo người.”

Hành động của tôi bị anh ấy chặn lại.

Anh ấy quay đầu đi, yết hầu chuyển động: “Đợi...”

Thấy anh ấy không tình nguyện, tôi bĩu môi, nằm phịch xuống bên cạnh: “Không đồng ý thì thôi.”

“Không phải...”

Giang Trĩ vội vàng quay đầu lại: “Anh chỉ muốn hỏi, mấy người đàn ông trong điện thoại của em là bạn trai cũ của em thật à?”

Hóa ra anh ấy đang bối rối vì chuyện này.

“Ha ha.”

Tôi nói: “Lúc trước chọn nam chính cho phim Dữ Quân Hành thôi.”

Giang Trĩ “ồ” một tiếng, dường như anh ấy hơi mừng thầm.

Tôi vô thức liếc nhìn sang, đúng lúc bắt gặp khóe môi của anh ấy chưa kịp thu lại nụ cười.

Anh ấy cố nhịn cười, ho khan một tiếng: “Em... em không tiếp tục nữa à?”

Tôi thu người lại: “Gì cơ?”

Giang Trĩ nhấc cái chân bị bong gân lên, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Trẹo chân rồi, không tiện lắm. Nên... nên... vất vả... cho em rồi.”

Anh ấy thử thăm dò chọc nhẹ vào eo tôi, gãi đúng chỗ nhột.

Tôi nhịn không được nên bật cười.

Ngay lập tức bàn tay của anh ấy to gan hơn, anh ấy vòng lấy eo tôi, dẫn tôi ngồi lên người anh ấy.

Giang Trĩ khó khăn lắm mới bật ra một câu: “Như thế này...”

Sau đó ngay lập tức anh ấy ôm lấy đầu tôi, thô bạo hôn lên môi tôi.

Có luồng gió lạnh thổi vào eo, giống như có con cá quẫy mạnh bên trong, không ngừng làm mưa làm gió.

Giữa lúc hơi thở hổn hển, chuông điện thoại của Giang Trĩ liên tục reo lên.

Khi chuông reo lên đến lần thứ ba, tôi không chịu nổi nữa nên ra hiệu cho anh ấy nghe máy trước.

Giang Trĩ hít một hơi thật sâu, sau đó mới rút một tay về cầm lấy điện thoại, điện thoại vừa kết nối là anh ấy đã gào lên: “Tốt nhất là có chuyện lớn liên quan đến mạng người, không thì tôi giết chết cậu!”

Đầu dây bên kia im lặng ba giây.

Sau đó là giọng nói yếu ớt đáng thương của trợ lý Lưu vọng ra: “Giám đốc Giang, cô Lục bị ngã từ dây treo xuống rồi ạ.”

“Gọi bác sĩ đi! Gọi tôi làm gì?”

“Có nghi ngờ là có người động tay động chân.”

Giang Trĩ nghiến răng ken két: “Thì báo cảnh sát đi!”

“Đối phương là nghệ sĩ của Gia Thành, ông chủ của Gia Thành đang đến hiện trường rồi, anh thấy có nên đến gặp mặt chút không?”

Giang Trĩ thu tay còn lại về, bất lực xoa trán, rít một chữ từ kẽ răng: “Được.”

8.

Tôi rất biết điều, nghiêng người bước xuống khỏi người anh ấy.

Tôi nằm sang một bên, điều chỉnh lại hơi thở.

Giang Trĩ thở dài một tiếng, anh ấy kéo theo cái chân bị thương, cúi xuống hôn lên má tôi: “Anh còn đang hợp tác với ông chủ của Gia Thành, không đi không được, anh đi nhanh rồi sẽ về ngay.”

Ra đến cửa, anh ấy lại quay đầu, ánh mắt đầy u oán: “Em sẽ đợi anh chứ? Chờ anh về rồi chúng ta tiếp tục.”

Tôi trợn mắt một cái.

Giang Trĩ bám lấy cánh cửa, đợi được câu trả lời vừa lòng thì mới hấp tấp rời đi.

Kết quả, tôi đợi một lần đợi tận nửa tháng.

Lúc đó, tôi đang bị Huống Vy kéo đi thử váy cưới.

Tôi đã thử mấy bộ rồi, cô ấy toàn khen đẹp cho có lệ, ngược lại cô ấy lại kén chọn đủ điều với váy phù dâu của cô ấy.

Khi tôi đang loay hoay không kéo được dây khóa sau lưng, định nhờ quản lý cửa hàng đến giúp thì tiếng phỏng vấn của Lục Vãn Lăng vang lên từ chiếc TV trong cửa hàng.

Tôi để hở lưng đứng nghe đoạn phỏng vấn đầy tự tin xen lẫn thẹn thùng của cô ta:

“... Suốt chặng đường này, tôi muốn cảm ơn một người rất đặc biệt. Anh ấy kéo tôi ra khỏi bùn lầy, dẫn tôi bước lên sân khấu dưới ánh đèn rực rỡ, giúp tôi thực hiện từng giấc mơ của mình. Anh ấy vừa là thầy, vừa là bạn, vừa là thiên sứ, cũng là... người tôi yêu. Quá khứ tôi không thể tham dự, nhưng tương lai thì tôi muốn cùng anh ấy sánh bước…”

Cô ta mỉm cười đầy thâm ý, rồi gọi ra…

Tên của chồng tôi.

“Anh ấy chính là anh Giang Trĩ tuyệt vời nhất thế gian này.”

Tôi chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng.

Huống Vy phản ứng cực nhanh, cô ấy lập tức tắt TV, còn tiện tay bấm huyệt nhân trung của tôi:“Hít sâu nào, đừng tức giận. Cô ta tự phát biểu thôi, chưa chắc đã đại diện cho ý của Giang Trĩ.”

Giang Trĩ là ai chứ? Là tổng tài của giới giải trí.

Lục Vãn Lăng là ai? Là ngôi sao đại chúng.

Không có sự đồng thuận ngầm của Giang Trĩ, Lục Vãn Lăng dám công khai nói ra lời tỏ tình như thế à?

Không có sự che chở của Giang Trĩ, cô ta dám vào bệnh viện, dám ăn trưa cùng anh ấy ở công ty sao?

Lời Huống Vy nói rõ ràng chỉ là tự lừa mình dối người mà thôi.

Tôi liếc nhìn qua, cô ấy lập tức quay mặt sang hướng khác.

Tôi cởi phăng váy cưới ra.

“Cô đi đâu hả?”

Huống Vy hỏi: “Cô muốn đi chăm sóc người ở cữ à? Này! Tôi nói này, cô không thiếu tiền mà? Hửm? Từ khi nào cô bắt đầu mê tiền thế hả?”

Rồi cô ấy đổi giọng: “Thôi được rồi, giờ chúng ta đi tìm anh ta. Mang dao theo, cô phụ trách đâm, tôi phụ trách cấp cứu, tìm thêm bạn làm luật sư nữa, tranh thủ giảm án vài năm, thế nào hả?”

Tôi tức đến bật cười.

Huống Vy lại chậm rãi nói: “Thật ra, cô thích Giang Trĩ đúng không? Quý Sơ Nguyệt cô, cả người toàn là gai, nếu cô không muốn thì ai ép được cô đi đăng ký kết hôn, ai ép được cô đi thử váy cưới hả?”

Tôi há miệng muốn phản bác nhưng không thốt ra lời.

Huống Vy cố gắng vớt vát tình cảm giữa tôi và Giang Trĩ: “Tôi thấy Giang Trĩ vẫn còn thích cô đấy. Bao nhiêu năm qua, hai người không ai yêu đương gì, vòng vòng vèo vèo cuối cùng lại đi đăng ký kết hôn.”

Đối đầu với Giang Trĩ từng ấy năm như vậy, lúc đầu ai cũng nghĩ hai đứa chúng tôi có gì đó, nhưng sau nhiều lần đấu đá kịch liệt như nước với lửa thì dần dà mọi người không còn nghĩ như vậy nữa.

Tôi cười: “Nếu anh ấy thật sự thích tôi, tôi thề cả đời này không đụng vào đàn ông nữa.”

“Hả? Gì cơ?”

Đột nhiên giọng của Giang Trĩ vang lên.

“Quý Sơ Nguyệt, em vừa nói gì cơ? Cái gì mà không đụng đến đàn ông?”

Huống Vy giơ điện thoại: “Giang Trĩ bảo cô không nghe máy nên gọi cho tôi. Muốn nghe xem anh ấy nói gì không?”

Giang Trĩ gào lớn trong điện thoại: “Quý Sơ Nguyệt, đừng tin mấy lời linh tinh trên mạng... Còn hai tiếng ba mươi sáu phút nữa là anh về đến, anh sẽ giải thích trực tiếp cho em nghe...”

9.

Còn hai tiếng nữa Giang Trĩ mới về đến nhưng mạng xã hội đã bùng nổ.

Hết cái tên này lại đến cái khác lên hot search.

#Lục Văn Lăng tỏ tình trực tiếp#

#Anh Giang Trĩ tốt nhất thế giới#

#Chuyện cổ tích giữa Lục Vãn Lăng và Giang Trĩ#

Gỡ bài này thì bài khác hiện lên.

Dù trợ lý Vương xử lý nhanh đến đâu cũng không kịp với tốc độ lan truyền của dư luận.

Tổng tài và nữ minh tinh, câu chuyện như bước ra từ tiểu thuyết ngôn tình.

Một người là cô bé Lọ Lem ngây thơ bước ra từ núi rừng, một người là tổng giám đốc đầy quyền lực.

Anh ấy đã phát hiện ra một cô gái Lọ Lem từ những vai quần chúng, hết lòng nâng đỡ cô ta từng bước, để rồi cô ta trưởng thành và trở thành một diễn viên nổi tiếng lẫy lừng.

Kịch bản như vậy, vốn dĩ bản thân nó đã mang sẵn độ hot.

Lục Vãn Lăng liên tiếp đăng ba bài lên weibo.

Bài đầu là về năm cô ta mười tám tuổi, đang làm quần chúng trong đoàn phim thì được Giang Trĩ phát hiện ra, từ đó cô ta có chỗ dựa trong giới giải trí đầy rẫy thị phi này.

Bài thứ hai là những khoảnh khắc ở bên Giang Trĩ, nào là đến phim trường thăm, hướng dẫn diễn xuất, và cả những tấm hình riêng tư.

Bài thứ ba là những bộ phim gần đây cô ta đóng và đề cử cho giải Kim Tượng, kèm theo chú thích: [Lần này, có lẽ em có thể đường đường chính chính đứng bên cạnh anh rồi.]