Chương 3
“Gần đây bộ phim điện ảnh gây quỹ từ thiện do Tạ Chi Hà đóng chính sẽ đến trường tuyên truyền, chúng tôi dự định giới thiệu Triệu Điềm làm đại sứ cho buổi từ thiện.”
“Cô ấy cần cơ hội này hơn em. Em hãy chịu thiệt một chút, cũng coi như cống hiến cho nhà trường.”
Triệu Điềm đứng bên cạnh cười nói,
“Hà Duyệt, gần đây dư luận đang tranh cãi về cậu, cũng không phải cậu không rõ, cậu tự thấy mình còn tư cách tiếp tục làm dự án này ư?”
Về nhà, tôi phát hiện điện thoại đã bị tràn ngập tin nhắn của kẻ ʟừa đảo .
[Em đã xem Weibo chưa?]
[Anh đã nói sẽ công khai mối quan hệ của chúng ta mà.]
[Em là người bình thường, anh sợ mọi người làm phiền em nên mới không nói tên em.]
[Duyệt Duyệt, em giậɴ rồi à? (sticker khuôn mặt tủi thân)]
[Đừng giậɴ nữa baby, đều do anh thiếu suy nghĩ, anh sẽ công khai lại một lần nữa, và tag tên của em nhé.]
Việc Tạ Chi Hà bất ngờ công khai vô tình tạo cơ hội cho kẻ ʟừa đảo, hắn ta lập t ứ c đến khoe chiến công với tôi.
Cả ngày nay tôi đã tích tụ rất nhiều sự tứᴄ giậɴ, giờ đây như tìm được chỗ trút ra.
[Anh thật phiền phức.]
Không khí phút chốc chìm trong im lặng.
Rõ ràng mọi chuyện đều do hắn ta mà ra, rõ ràng hắn ta chỉ là kẻ ʟừa đảo.
Nhưng nhìn thấy vẻ im lặng và bối rối của hắn, cảm giác hối lỗi vẫn như khói từ lựu đạn, bao trùm lấy tôi từ mọi phía.
Tôi ấn ấn huyệt thái dương, nhắn tin,
[Xin l ỗ i.]
[Hôm nay có nhiều chuyện xảy ra, tâm trạng em không tốt. Em đi ngủ trước đây.]
Kẻ ʟừa đảo trả lời ngay.
[Được thôi, vậy em ngủ sớm đi nhé, ngủ ngon.]
Nhưng trên màn hình lại hiển thị đối phương đang nhập tin.
Tôi định tắt màn hình, bên kia cuối cùng cũng nhắn tin.
[Ngày mai chúng ta gặp nhau nhé!]
Nói thật, tôi tưởng rằng hắn ta sẽ luôn thoái thác không muốn gặp mặt.
Rồi tìm cơ hội nói mình mắc bệnh hiểm nghèo, hoặc đột ngột gặp biến cố, vay tiền tôi, bảo tôi bán nhà.
Nhưng hắn ta không làm vậy.
Chẳng lẽ... hắn ta thực sự động lòng với tôi?
Hay có lẽ, hắn ta thực sự là Tạ Chi Hà?
Cảm xúc kỳ lạ và phức tạp dâng trào trong lồng ngực, tôi cầm điện thoại gõ đi gõ lại.
[Anh có thực sự là Tạ Chi Hà không?] rồi lại xóa đi từng chữ một.
Cuối cùng chỉ nhắn lại một tin, [Được.]
Ngay cả khi anh ta thật sự thích tôi, anh cũng không cần thay đổi danh tính của mình như một kẻ dối trá.
Còn nếu anh ta thật sự là Tạ Chi Hà, vậy anh ta không chỉ là một kẻ nói láo, mà còn là một tên cặn bã hai chân đạp hai thuyền.
Một đoạn voice nhanh chóng được gửi đến từ đầu bên kia.
Giọng nói trầm trầm, xen vào một nụ cười vui vẻ.
[Ngày mai gặp lại.]
Tôi gần như mất ngủ suốt đêm.
Ngày hôm sau, theo kế hoạch ban đầu, tôi đã thuê một người đàn ông cơ bắp lực lưỡng với giá 200 tệ để đi đến điểm hẹn.
“Chỉ cần nói rằng người nói chuyện với anh ấy những ngày qua luôn là cậu.”
Sau đó, tôi gọi cảnh sát và chặn tất cả các thông tin liên lạc của Tạ Chi Hà.
Vào thời điểm đó, có tin gửi đến từ công ty cho thuê nhà, vấn đề hợp đồng cuối cùng đã được giải quyết và tôi có thể chuyển đi.
Trong khi dọn dẹp đồ đạc, ai đó đã gửi cho tôi một email nặc danh về Triệu Điềm.
Sau khi tôi đọc xong, tôi chỉ cảm thấy trời đất đã tái sinh, trước khi chuyển đi nhất định phải tặng cô ta một món quà lớn.
Hai ngày nữa trôi qua, trong khi tôi làm thí nghiệm, ai đó đang ngồi lê đôi mách.
“Hôm nay Tạ Chi Hà đến trường quảng bá phim mới, nghe nói là bộ phim điện ảnh này nhằm gây quỹ từ thiện. Nhà trường rất xem trọng, buổi quảng bá sẽ diễn ra tại hội trường, lát nữa chúng ta qua xem anh ấy đi.”
Tôi nghĩ cơ hội đã đến.
Khi tôi đến, hội trường lớn đã chật kín người.
Chỉ riêng nhân viên bảo vệ duy trì trật tự ở cửa hội trường đã có hàng trăm người.
Vừa bước vào, tôi đã nhìn thấy Tạ Chi Hà đang trả lời phỏng vấn trên sân khấu.
Hôm nay anh ấy mặc một bộ vest, vóc dáng cao lớn và cân đối, hoàn hảo trong bộ trang phục ấy.
Khí chất lạnh lùng như suối nguồn, giọng điệu thờ ơ lạnh nhạt, ánh sáng ban ngày của hội trường lướt qua khuôn mặt anh, càng khiến anh ta trở thành người không thể chạm tới.
Vì có quá nhiều người, tôi vô tình bị đám đông xô đẩy. Sư tỷ lớn tiếng gọi, “Hà Duyệt!”
Lúc này, tôi vẫn chưa dời mắt khỏi Tạ Chi Hà, anh bỗng dưng quay lại nhìn, ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
Trong khoảnh khắc đó, trong mắt anh dường như có một thứ gì đó sâu thẳm, phức tạp và khó có thể kiểm soát.
Có vẻ như còn có một chút... oan ức?
Nhưng chỉ trong chốc lát, đã có phóng viên phỏng vấn, anh ta lạnh lùng rời mắt, như thể đó chỉ là ảo giác của tôi.
Cuối cùng cũng đến phần kết.
Đạo diễn và nhà trường cùng nhau thông báo sẽ tìm kiếm một đại sứ tuyên truyền công ích có hình ảnh phù hợp tại trường của chúng tôi.
Rõ ràng đã định sẵn cho Triệu Điềm, đảo diễn lại cười nói, “Có bạn nào trong các bạn có mặt muốn đăng ký tự nguyện không?”
Dưới sự chú ý của mọi người, Triệu Điềm đứng dậy, e dè nhưng không mất vẻ tự cao, “Em nghĩ rằng hình ảnh của mình rất phù hợp.”
Đạo diễn gật đầu hài lòng, “Có bạn nào khác không?”
Có vẻ như có ai đó đã cố ý, một lực đẩy đột ngột từ phía sau truyền đến, tôi ở góc khuất bị đẩy mạnh ra ngoài.
Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía tôi, bao gồm cả ánh nhìn lạnh lùng đó.
“Hà Duyệt?”
“Ôi, danh tiếng của cô ta thối nát như vậy rồi mà còn dám tranh vị trí đại sứ công ích với Triệu Điềm? Trong lòng có thể có chút lý trí nào không?”
Đạo diễn dường như cũng không ngờ rằng sẽ có người đứng ra, dứt khoát ném khó khăn này cho Tạ Chi Hà.
“Hình ảnh của hai bạn này đều rất tốt. Tôi rất khó chọn. Vậy này, Chi Hà, vì anh là nam chính của phim, nên anh hãy chọn cho chúng tôi nhé.”
Tạ Chi Hà hờ hững gật đầu, rồi bước về phía chúng tôi.
Vô số đèn flash ùa đến, ánh sáng chói đến mức tôi gần như không mở nổi mắt.
“Không cần đoán, Tạ Chi Hà chắc chắn sẽ chọn Triệu Điềm, đó là bạn gái của anh ấy!”
“Ủa? Tôi đã lỡ tin gì à? Tạ Chi Hà chỉ công khai mình đang yêu, chứ không nói đối tượng là ai.”
“Chị em mau lên diễn đàn, Triệu Điềm đã thừa nhận, mấy ngày nay đều đồn ầm ĩ.”
“Đúng vậy, đều bị bóc trần! Lần trước paparazzi không phải đã chụp được cảnh Tạ Chi Hà gặp gỡ một cô gái bí ẩn vào ban đêm sao? Người đó chính là Triệu Điềm!”
Dưới những ánh mắt tò mò, phấn khích và mong chờ của mọi người, Tạ Chi Hà từng bước tiến đến trước mặt Triệu Điềm.
Triệu Điềm bỗng nhiên thở phào nhẹ nhõm, vẻ bối rối trên khuôn mặt tan biến, khinh miệt và đắc ý liếc nhìn tôi một cái.
6.
Không ngờ, Tạ Chi Hà lại nói với Triệu Điềm, “Cô không thích hợp.”
“Chúng tôi không cần một đại sứ công ích cố tình dẫn dắt dư luận, tung tin đồn về các sinh viên khác và sử dụng các biện pháp bất chính để lấy đi vị trí của người khác trong dự án.”
Bầu không khí trở nên im lặng, mọi người nhìn nhau.
Khuôn mặt của Triệu Điềm lập tức trắng bệch.
“Ý anh là gì?”
“Họ không phải là một cặp sao?”
Tạ Chi Hà lạnh lùng quét qua khán giả, ánh mắt dừng lại trước mặt tôi một lúc, rồi nhìn đi chỗ khác.
“Tôi không hề liên quan gì đến cô Triệu Điềm này.”
Tôi nhìn chằm chằm vào anh ấy.
Đầu óc hỗn loạn, tim suýt nữa thì nhảy ra ngoài.
Có thể nào, "kẻ ʟừa đảo" thật sự là Tạ Chi Hà, Tạ Chi Hà chính là "kẻ ʟừa đảo" đã nói chuyện với tôi cả tháng trời...
“Có chuyện gì đã xảy ra với việc tung tin đồn và tranh giành suất của dự án?”
“Có thể giải thích một chút được không?”
“Để tôi giải thích.”
Tôi trấn tĩnh lại và lấy ra một bản in của email ẩn danh từ túi của tôi.
Đây là một bản cam kết được viết cho một người vợ chính thức của ai đó.
Nội dung viết rằng, trong tương lai sẽ tránh xa XXX, hứa sẽ không tiếp tục phá hủy gia đình của cô, và tất cả những món quà tặng, đồ trang sức sẽ trả lại cho người vợ của XXX.
Nếu không, cô ấy chấp nhận bị công khai sự thật, bị hủy hoại danh tiếng của mình.
Ký tên, Triệu Điềm.
Mặc dù đó là một email ẩn danh, nhưng tôi cũng có thể đoán đây là những gì mà người vợ đó đã gửi cho tôi.
Mấy ngày nay diễn đàn nghiêng về một bên ủng hộ Triệu Điềm, người vợ này làm sao có thể để cho cô ta dễ dàng có tất cả như vậy, chẳng qua là xem thấy “bữa tiệc” giữa tôi với Triệu Điềm đang sôi nổi nên muốn mượn tay tôi vạch trần cô ta.
“Tôi đã tìm kiếm trên hoạt động của diễn đàn trường để kiểm tra, theo vị trí IP, người đăng bài nặc danh đó chính là Triệu Điềm. Cô ấy tung tin đồn về tôi trên diễn đàn, kỳ thực chính mình mới là tiểu taм phá hoại tình cảm của người khác. Cô ấy lại tiếp tục dẫn dắt dư luận, tặng quà cho lãnh đạo trường và cuối cùng ᴄướp đi dự án gần như đã hoàn thành mà tôi đã phụ trách trong hơn một năm.”
Cả hội trường xôn xao.
“Thực sự là tiểu taм, tung tin sai lệch và hối lộ, đồ độc ác sao không đi ch*t đi?”
“Tôi đã follow tài khoản của cô ấy trước đây, và bây giờ tôi sẽ chặn nó!"
“Tôi không chỉ unfollow, mà còn đánh giá tiêu cực dưới các sản phẩm mà cô ấy đã hợp tác bán, để các thương hiệu không bao giờ dám sử dụng hình ảnh của cô ấy nữa!”
Triệu Điềm mắt đỏ hoe, hoảng loạn muốn đến chỗ tôi để ᴄướp, nhưng đã bị chặn lại bởi Tạ Chi Hà đã ra hiệu cho phía bảo an.
“Đây là giả! Là giả. Tất cả chỉ vì cậu gʜeɴ tị với tôi, nên cậu đã làm giả một cam kết để gài bẫy tôi!”
Giọng tôi bình tĩnh.
“Đây là bản giấy trắng mực đen, có dấu tay và một bản sao chứng minh thư của cậu trên đó, chúng ta có thể cùng nhau đi đến chuyên gia để xác định xem tôi có làm giả nó hay không.”
Triệu Điềm mặt trắng bệch, phẫn nộ nhìn chằm chằm tôi.
“Hà Duyệt, cho dù tôi là tiểu taм, còn cô, cô đã làm được cái gì tốt?”
“Bình thường tôi nhìn cô mua sắm, túi xách hàng hiệu cũng không nỡ chọn. Nhưng dạo này đơn chuyển phát nhanh tới rầm rộ, toàn là hàng đến từ thương hiệu lớn. Không phải của đàn ông tặng sao?”
“Nếu đó là một mối quan hệ bình thường vậy khi hỏi ai là bạn trai của cô, tại sao lại không thể nói ra?”
“Hà Duyệt, cô đừng tưởng kéo tôi xuống nước là cô có thể tự mình rửa sạch, ngày mà cô vẫn không nói được người đàn ông tặng quà cho cô là ai, thì ngày đó cô không thoát khỏi cái danh hiệu tiểu taм!”
Tôi nhìn thấy xung quanh mọi người đang thì thầm.