Chương 4
Nghi ngờ, suy đoán và thậm chí cả những ánh mắt khinh bỉ nhìn chằm chằm vào.
Có người không nhịn được, “Hà Duyệt, cậu mau trả lời đi.”
Nhưng trước khi tôi kịp mở miệng, một giọng nói lạnh lùng vang lên trong hội trường.
“Đó là tôi tặng.”
Toàn trường lập tức yên lặng, chốc lát sau nổ ra tiếng ồn lớn hơn.
Tất cả mọi người nhìn về phía Tạ Chi Hà.
Tôi sững sờ, như vừa bị một cú giáng xuống.
Triệu Điềm càng mở to mắt, vẻ mặt khó tin.
“Làm sao có thể… làm sao có thể là bạn trai của cô ta?”
Nhưng Tạ Chi Hà không tiếp tục nói về đề tài này, cũng không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của mọi người, càng không nhìn tôi một cái, nói mình có chuyện muốn đi trước.
Hiệu trưởng vội vàng nói:
“Vì Triệu Điềm không đáp ứng yêu cầu, nên Hà Duyệt sẽ làm đại sứ công ích của chúng tôi. Đó là tất cả về sự kiện ngày hôm nay, tôi hy vọng mọi người sẽ tiếp tục theo dõi bộ phim của chúng tôi trong tương lai.”
Tôi nhìn tấm lưng của Tạ Chi Hà được bên an ninh hộ tống rời đi, ánh nhìn của tôi đầy ngơ ngác.
Anh ấy đang tứᴄ giậɴ à?
Không biết là cảm xúc gì, ngực căng phồng, có chút ngột ngạt.
Rồi tôi thấy Tạ Chi Hà dừng lại khi đến cửa, quay lại nhìn tôi một cách bình tĩnh.
“Đến đây.”
7.
Các xu hướng tìm kiếm nổi bật lại bùng nổ.
#Tạ Chi Hà công khai thân phận bạn gái
#Hà Duyệt
#Tạ Chi Hà độc đoán đưa bạn gái rời đi
Có những người khác theo bài viết chính thức của tôi trên Weibo và tìm ra tài khoản phụ có tên Việt Quá Nhất Chỉ Hà.
‘Vượt qua một con sông, giúp tôi với, ngọt ngào quá!’
‘Tạ Chi Hà im lặng nửa năm liền đăng một dòng tweet, chính là cùng Hà Duyệt chính thức tuyên truyền trên Twitter, ai viết tôi sẽ không nói đâu.’
Tôi đang ngồi trên xe của Tạ Chi Hà, điện thoại di động đang không ngừng đổ chuông làm tim tôi đập liên hồi.
“Ái chà, cậu giấu kỹ nhỉ. Nói đi, chuyện với diễn viên ấy đến đâu rồi? Có hôn không? Vẫn là...”
Tôi vô tình bật loa ngoài, giọng nói trêu đùa của cô bạn thuở nhỏ - Trần Đình vang lên từ loa.
Cảm thấy trong xe có một ánh nhìn như có như không rơi vào tôi.
Tôi vội vã ấn nhỏ loa xuống, sau đó liếc nhanh về phía Tạ Chi Hà.
Lúc này đầu anh ấy hơi nghiêng ra ngoài cửa sổ, giống như đang yên lặng ngắm cảnh.
Tôi bĩu môi.
Đúng là đàn ông, giả vờ như thế để làm gì, rõ ràng là nhìn trộm tôi.
Lúc này Trần Đình gửi tin nhắn thoại cho tôi.
[Nhưng tớ muốn nhắc nhở cậu một chuyện, Tạ Chi Hà có thể thích nam nhân, khẩu vị còn đặc biệt nặng nề.]
Tôi: [???]
Trần Đình: [Tớ có một người anh họ là tay săn ảnh, mấy hôm trước anh ấy chụp được ảnh Tạ Chi Hà hẹn hò với một người đàn ông cơ bắp, tại một nhà hàng có nến, đồ ăn và rượu. Chỗ đó rất đắt, Tạ Chi Hà ăn mặc như sắp đi nhận giải thưởng vậy, người đàn ông cơ bắp đó còn muốn tiến lên để hôn Tạ Chi Hà.]
Tôi gần như trợn tròn mắt: [????]
Trần Đình: [Nhưng đã bị cảnh sát tới ngăn lại.]
Thở phào nhẹ nhõm, tôi liếc nhìn Tạ Chi Hà trong cơn sốc, tay gõ: [Thật ra đây chỉ là hiểu lầm.]
Sau đó cùng Trần Đình giải thích nguyên nhân sự việc đại khái một lần nữa.
[Vậy mới nói, người ta một lòng yêu cậu, còn cậu chỉ coi người ta là ʟừa đảo rồi đùa giỡn? Sau đó còn trả 200 tệ để nhờ một anh chàng cơ bắp đến cuộc hẹn, còn nghĩ bản thân suýt nữa thì bị lợi dụng?]
[Không phải, tớ nói chứ, A Duyệt, nếu tớ là Tạ Chi Hà, bây giờ đã hoàn toàn chia tay với cậu rồi.]
Trần Đình gửi một nhãn dán bất đắc dĩ trong tin nhắn.
[Sau đó, chúng tớ đã điều tra và phát hiện rằng người đàn ông đó trùng hợp lại là một fan hâm mộ của Tạ Chi Hà, là một fan cuồng. May mắn thay, là cậu đã gọi cảnh sát trước.]
Tôi quá nhiều ᴛội nên không dám ngẩng đầu lên.
[Sau khi cho tớ xem rất nhiều lịch sử trò chuyện vào thời điểm đó, Triệu Điềm đã thề rằng mình là bạn gái của Tạ Chi Hà.]
[Cậu cũng biết đó, trước đây mẹ tớ đã giới thiệu tớ với một ai đó trong buổi hẹn hò xem mắt, anh ta tự xưng là Tần Thủy Hoàng, nói rằng mình đã thức tỉnh trong cơ thể này và xin tôi cho anh ta vay một triệu để chế tạo cỗ máy thời gian. Anh ta nói là muốn quay lại để thống nhất lục quốc.]
Trần Đình thả “hahaha” đầy màn hình.
Tôi vẫn muốn tiếp tục soạn tin nhắn, nhưng đột nhiên chiếc xe lắc lư dữ dội, tôi không ngồi vững được nên ngã sang một bên, rõ ràng nghe thấy một tiếng rên rỉ.
Tôi từ từ di chuyển tầm nhìn của mình vào đôi mắt đen đó.
Toàn thân tôi cứng đờ, không khỏi siết chặt tay lại, nhưng vừa kéo một cái, tôi đã nghe thấy tiếng cúc bị giật ra, rồi chiếc cúc lăn ra sàn xe.
Tôi:
“...”
Tạ Chi Hà khẽ nhíu mày, như muốn nói gì đó.
Xe lại lắc lư, tôi lại đâm sầm vào ngực anh.
Tôi ngửi thấy một mùi hương sảng khoái và ngọt ngào, giống như sương giá và tuyết tan một nửa vào mùa đông, hay như dòng suối lạnh chảy trên núi vào mùa hè.
Điện thoại vẫn tiếp tục đổ chuông vào lúc tôi đang bối rối trong vòng tay của Tạ Chi Hà.
Một bàn tay mảnh khảnh đột nhiên đặt lên vai tôi.
Sau đó, Tạ Chi Hà đẩy tôi ra khỏi vòng tay anh.
“Em không sao chứ?”, giọng nói đầy lạnh nhạt xa cách.
Tôi nhìn anh ta đang làm bộ muốn vạch ra ranh giới với tôi, tôi cũng hiểu rằng anh ta vẫn còn tứᴄ giậɴ, lập t ứ c giải thích sự việc một lần nữa, thái độ nhận lỗi cũng rất rõ ràng.
“Em xin lỗi, nhưng em thực sự cũng biết mình đã sai.”
Tạ Chi Hà lặng lẽ nhìn tôi, đột nhiên mỉm cười.
“Em sai ở đâu?”
“Em không nên đối xử với anh như một kẻ ʟừa đảo.”
"Còn gì nữa?"
Giọng tôi ngʜeɴ ngào, “Lẽ ra em không nên trả tiền thuê người khác đến gặp anh, ngày hôm đó anh hẳn đã rất mong chờ.”
“Còn gì nữa không?”
“Và... và...”
Tạ Chi Hà chỉ nặng nề nhìn tôi, lúc đó tôi mới phát hiện, nụ cười của anh ấy không chạm đến đáy mắt.
“Hà Duyệt, em thận trọng là đúng, hay cẩn thận với những kẻ ʟừa đảo cũng đúng, thuê người đến cuộc hẹn và báo cảnh sát cũng không làm sai. Nếu tôi thực sự là một tên ʟừa đảo, chuyện này thậm chí còn có thể được sử dụng như một trường hợp tích cực mà đưa lên nền tảng chống ʟừa đảo để tuyên truyền.”
“Điều duy nhất em làm sai là kể cả khi biết đối phương là kẻ ʟừa đảo, em cũng không nên ʟừa gạt lại lòng tin của đối phương, nói chuyện với đối phương về những chủ đề nhạy cảm. Càng không nên làm “những việc không nên làm” trước mặt người khác khi đang nói chuyện điện thoại với họ.”
Tôi lập tức nghĩ đến lần chạy bộ vừa chạy vừa thở dốc, Tạ Chi Hà lầm tưởng tôi đang...
Vì vậy, những lời đầu tiên thốt lên mà không suy nghĩ của tôi là:
“Anh đang ăn giấm của mình à?”
Đôi mắt của Tạ Chi Hà hơi đờ đẫn, rồi im lặng.
Anh né tránh ánh mắt tôi, giọng nói có phần cứng nhắc.
“Đây không phải là chuyện gʜeɴ hay không gʜeɴ.”
Lạ lùng thay, tôi như tìm được chìa khóa giải quyết vấn đề.
“Anh chính là đang gʜeɴ.”
“Tạ Chi Hà, anh đang tự gʜeɴ với bản thân mình!”
Nhìn thấy nét đỏ ửng nơi vành tai đang không thể che giấu của anh, tôi vừa ngạc nhiên vừa tỉnh ra.
Tạ Chi Hà không trách tôi đã ʟừa anh như một kẻ ʟừa đảo trong suốt một tháng qua, cũng không trách tôi đã không đến buổi hẹn hò mà anh đã chuẩn bị kỹ lưỡng.
Anh ta tứᴄ giậɴ vì khi đối diện với kẻ ʟừa đảo, tôi không bảo vệ bản thân mình.
Vì vậy, tôi đã rất chân thành giải thích.
“Tạ Chi Hà, anh hãy tin em, hôm đó em thực sự đang chạy bộ, và em cũng thực sự nghĩ rằng mình đã cúp máy.”
Tạ Chi Hà quay đầu lại, trong mắt anh lấp lánh hai chữ “Không tin.”
“Em thề, nếu em ʟừa anh, em sẽ...”
“Đủ rồi. Không cần thề. Anh tin em.”
Tạ Chi Hà ngắt lời tôi, ánh mắt anh sâu thẳm, cảm xúc dâng trào, cuối cùng lắng đọng lại thành sự buồn bã.
“Hà Duyệt, em thực sự không hiểu vấn đề giữa chúng ta là gì sao?”
Lòng tôi bỗng dâng lên một nỗi sợ hãi vô cớ, theo bản năng muốn nắm lấy tay anh ấy, nhưng anh lại né tránh.
"Hà Duyệt, em hoàn toàn không nhớ đến anh."
Ngay khi anh ấy nói ra câu đó, tôi đã lao tới và ngậm lấy môi anh.
Hôn được vài giây, Tạ Chi Hà đột ngột ngoảnh đầu đi.
“Khi anh tràn đầy tình yêu thương, khi anh thực sự chân thành thích em, trong mắt em, anh chỉ là một kẻ ʟừa đảo.”
Tôi tiến đến và hôn anh thêm lần nữa.
Tạ Chi Hà bị tôi đẩy vào ghế sau, tôi ôm lấy đầu anh, lòng bàn tay di chuyển lên trên, năm ngón tay dần khép lại, dùng lực siết lấy tóc anh, khiến anh hơi đaᴜ, buộc anh phải ngẩng cằm lên để đáp lại nụ hôn này.
Lưỡi tôi tê dại, nhưng vẫn cuồng nhiệt hôn anh, tiếng thở hổn hển nóng hổi lan tỏa khắp không gian chật hẹp.
Rồi một giọt nước mắt rơi xuống bờ môi đang quấn quýt của chúng tôi.
Tôi cứng người, nhìn thấy Tạ Chi Hà với đôi mắt đỏ hoe, nhẹ nhàng nói.
“Hà Duyệt, em chưa bao giờ thích anh.”
8.
Tạ Chi Hà đưa tôi về nhà, sau đó rời đi mà không nói thêm lời nào.
Tôi ngẩn người ngồi trên sofa, tim đập loạn nhịp, cổ họng nghẹɴ ngào.
Trần Đình nhắn tin hỏi tôi rằng tôi cảm thấy thế nào.
Tôi lau nước mắt.
[Không biết nữa.]
Trần Đình: [Vậy để tớ hỏi kiểu khác, anh ấy có nói sẽ không muốn gặp lại cậu nữa không?]
Mắt tôi sáng lên.
[Hình như không.]
Trần Đình nhẹ nhàng khuyên nhủ.
[Vậy anh ấy có xóa hoặc chặn tin nhắn của cậu không?]
Tôi im lặng một lúc, lén lút đưa Tạ Chi Hà ra khỏi danh sách đen rồi trả lời.
[Cũng không.]
[Vậy thì ổn rồi. Anh ấy hoàn toàn không muốn chia tay cậu, dỗ dành đàn ông không khó, đặc biệt là dỗ dành một người đàn ông yêu cậu say đắm càng dễ dàng hơn.]
Tôi lập tức gửi cho Trần Đình một phong bì đỏ 200 tệ.
[Cậu phải cho anh ấy thấy tấm lòng chân thành của cậu.]
Tôi như đang giải một bài toán hóc búa, háo hức nhắn tin.
[Chỉ cần chân thành là được sao?]
[Tất nhiên rồi. Điều Tạ Chi Hà sợ là cậu chưa bao giờ thích anh ấy, vậy cậu hãy thành thật nói với anh ấy, bằng mọi cách để anh ấy biết rằng cậu rất thích anh ấy.]
Tôi bừng tỉnh, ngay lập tức nhắn cho Tạ Chi Hà.
[Em rất thích anh.]
Tạ Chi Hà gần như trả lời ngay: [?]
Sau đó anh ấy lại nhắn thêm: [Không tin.]
Cảm giác bất lực chưa từng có ập đến, tôi chụp ảnh màn hình tin nhắn gửi cho Trần Đình.
[Làm sao bây giờ? Anh ấy không tin.]
Trần Đình: [.....]
Sau đó, bất kể tôi nhắn tin gì cho Trần Đình, cậu ấy cũng không trả lời, khiến tôi không thể không nghi ngờ rằng liệu cô ấy có thực sự chỉ muốn ʟừa 200 tệ của tôi hay không.
Ch*t tiệt, vẫn phải tự mình giải quyết thôi!