‹ Trước Sau ›
Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Suốt một tuần sau đó, mỗi sáng thức dậy, việc đầu tiên tôi làm là nhắn cho Tạ Chi Hà một tin nhắn:

 

[Em rất thích anh.]

 

Anh ấy từ câu trả lời ban đầu là [Không tin], đến [...], rồi đến [Hà Duyệt, em thực sự biết cách thích một người sao?] chỉ trong vòng một tuần.

 

Tối hôm đó, khi tôi vừa nhắn tin cho Tạ Chi Hà rằng [Một mình chuyển nhà, không ai giúp đỡ thật thảm], cửa bỗng nhiên bị mở ra.

 

Triệu Điềm đã trở lại.

 

Trước đây, vì v𝔦 phạm đạo đức nghề nghiệp và hối lộ giảng viên, cô ta đã bị trường đuổi học, nên đã lâu tôi không gặp cô ta.

 

Lúc này, cô ta trang điểm đậm, khó có thể nhận ra những đường nét vốn có trên khuôn mặt, mái tóc xoăn sóng vàng óng ả, có vẻ như là để che giấu bản thân.

 

Tôi tinh ý nhận ra vết thương trên cổ của cô ta bị che đi bởi kem nền.

 

“Bị ai đánʜ à?”

 

Triệu Điềm vội vàng giơ tay che cổ, vẻ mặt rất không tự nhiên.

 

“Liên quan gì đến cậu?”

 

Tôi nhún vai thờ ơ, kéo vali chuẩn bị đi, nhưng bị Triệu Điềm ngăn lại.

 

“Cậu không muốn biết lý do vì sao tôi đột nhiên nhắm vào cậu sao?”

 

Tôi quay đầu lại, đáp.

 

“Chẳng phải vì cậu bỗng dưng nổi tiếng, rồi kiêu ngạo lên sao?”

 

Triệu Điềm nhìn tôi hồi lâu, cười cay đắng.

 

“Tất nhiên là không phải.”

 

Cậu ta hỏi, “Cậu còn nhớ Thẩm Tùng không?”

 

Tôi cau mày cố gắng hồi tưởng, cuối cùng cũng lục tung ký ức để nhớ ra con người này, “Hình như là lớp trưởng cấp 3 của tôi.”

 

Theo ấn tượng của tôi, Thẩm Tùng là một thiếu niên thanh tao như gió mát trăng trong, khí chất có phần giống Tạ Chi Hà.

 

Bỗng chốc, một đoạn ký ức hiện ra trong đầu tôi.

 

Vào một buổi chiều mùa hè oi bức, vì điều hòa hỏng nên lớp học vô cùng ngột ngạt nóng bức, tôi gối đầu lên sách vở lim dim ngủ, bỗng cảm thấy từng cơn gió mát lạnh thổi tới, mơ màng mở mắt ra, một thiếu niên với đôi mắt tĩnh lặng đang phe phẩy quạt cho tôi.

 

Sau kỳ thi đại học, Thẩm Tùng còn tỏ tình với tôi, nhưng tôi đã từ chối.

 

“Lên đại học, tôi từng hẹn hò với một chàng trai, tôi đã thực sự yêu anh ấy, anh ấy là mối tình đầu của tôi. Nhưng dù tôi cố gắng hết sức để lấy lòng anh ấy, anh ấy vẫn luôn lạnh nhạt. Sự dịu dàng duy nhất anh ấy dành cho tôi, là hôn lên nốt ruồi trên đầu mũi tôi.”

 

Triệu Điềm dừng lại, ánh mắt nhìn vào đầu mũi tôi.

 

Lúc này tôi đã hiểu ra tất cả.

 

“Ch*t tiệt, cái tên Thẩm Tùng ᴋhốn ᴋhiếp đó lại còn chơi trò thế thân nữa.”

 

“Sau đó chưa đầy ba tháng, anh ta đã đá tôi.”

 

Triệu Điềm cúi xuống.

 

“Sau khi trở thành streamer, tôi muốn mua thêm đồ hiệu để trang hoàng cho bản thân, nhưng lại bị ʟừa ký hợp đồng vay tiền trên mạng, sau đó gã đại gia đầu tiên hơn 50 tuổi sẵn sàng trả tiền cho tôi, nên tôi đã trở thành tìnʜ  ɴʜân của lão. Không ngờ vợ lão ta biết chuyện, ép tôi ký cam kết và trả lại toàn bộ tiền.”

 

“Sau đó nữa, tôi lại gặp một kẻ ʟừa đảo, hắn ta nói mình là Tạ Chi Hà.”

 

“Tất nhiên là không phải Tạ Chi Hà thật rồi, họ là một băng nhóm ʟừa đảo, những tin nhắn trò chuyện mà tôi cho cậu xem đều là nói chuyện với tên ʟừa đảo đó. Nhưng lúc đó tôi thật ɴgu ɴgốc, hoặc có lẽ là sự tuyệt vọng đã cho tôi dũng khí làm thêm những điều vô vọng khác, tôi thực sự tin tưởng hắn ta. Nếu có thể trở thành bạn gái của minh tinh Tạ Chi Hà, thì còn thiếu tiền sao?”

 

“Hai tháng trước, toàn bộ tiền tiết kiệm của tôi gần như bị ʟừa hết. Cũng vào ngày hôm đó, tôi nhìn thấy ảnh tốt nghiệp cấp 3 của cậu, hóa ra cậu chính là bạch nguyệt quang mà Thẩm Tùng luôn nhớ nhung.”

 

Tôi hơi bất lực.

 

“Tôi chưa bao giờ thích anh ta.”

 

Nhưng Triệu Điềm lại liếc tôi một cái.

 

“Vậy thì sao anh ta lại luôn nhớ nhung cậu? Đàn ông chẳng phải đều hèn mọn sao, thích những người mình không có được.”

 

Tôi siết chặt nắm tay, hỏi.

 

“Đến tận hai tháng trước cậu mới bị ʟừa, trước đó cậu đã giấu kín như bưng, tại sao tháng trước lại đột nhiên nói với tôi rằng cậu là bạn gái của Tạ Chi Hà?”

 

Nhưng Triệu Điềm lại im lặng.

 

Lâu sau, ánh mắt đùa cợt của cậu ta lướt qua khuôn mặt tôi.

 

“Tất nhiên là vì, tôi phát hiện ra cậu thích anh ta.”

 

Tôi bỗng chốc sững sờ.

 

“Tôi tìm thấy một cuốn nhật ký trong phòng cậu. Thời đại này mà còn có người viết nhật ký.”

 

Triệu Điềm khinh miệt.

 

 “Cậu viết trong nhật ký rằng, năm thứ hai đại học mẹ cậu bị bệnh nặng, cậu vừa phải chăm sóc bà vừa phải ôn thi nghiên cứu sinh, áp lực tâm lý rất lớn, suýt bị ᴛʀầm cảm, là bộ phim của Tạ Chi Hà đã khiến cậu vực dậy. Sau đó cậu bắt đầu quan tâm đến anh ta, cậu bao trọn rạp mỗi bộ phim của anh ta để ủng hộ, cậu xem đi xem lại từng bài phỏng vấn của anh ta.”

 

“Dần dần, cậu nhận ra rằng tình cảm của mình dành cho anh ta không chỉ đơn thuần là sự yêu thích của một người hâm mộ.”

 

“Hà Duyệt, cậu đã yêu một người xa vời, không thể nào chạm đến.”

 

“Cả quãng đời đại học cậu không hề yêu ai, sau khi học thạc sĩ cũng vậy. Cậu nhận ra rằng bản thân hoàn toàn không thể thích bất kỳ ai ngoài Tạ Chi Hà.”

 

Triệu Điềm nhìn thẳng vào tôi.

 

“Dù sao thì tôi cũng chẳng có gì, đương nhiên không thể để cậu sống tốt được. Cho nên tôi cố ý khoe với cậu rằng bạn trai tôi là Tạ Chi Hà, cố ý lợi dụng mối quan hệ của tôi để mua chuộc tung tích của Tạ Chi Hà. Còn cố tình đụng vào anh ấy và bị paparazzi chụp ảnh, cố ý nói đi nói lại với cậu rằng Tạ Chi Hà đối với tôi tốt như thế nào.”

 

“Đêm đó cậu đã khóc rất lâu phải không? Tôi đã dựa vào cửa phòng cậu và nghe lén suốt mấy tiếng đồng hồ.”

 

“Chỉ có điều, tôi không hề mong đợi...”

 

Ánh mắt Triệu Điềm đột nhiên trở nên ảm đạm.

 

“Cậu thật sự yêu anh ta sao?”

 

“Cậu có thể dễ dàng buông Tạ Chi Hà xuống như vậy khiến tôi có cảm giác như tất cả những gì tôi đã làm trước đây đều vô nghĩa.”

 

“Đó là lý do tại sao tôi cố tình tung tin đồn rằng cậu là t i ể u t a m, sau đó tôi đã tìm đến người đầu tiên trong danh sách, dùng tiền anh ta đưa cho tôi để hối lộ lãnh đạo và ᴄướp đi dự án mà cậu đã làm việc chăm chỉ trong một năm.”

 

Tôi ngắt lời.

 

“Vết thương trên người cậu hôm nay là do vợ ông ta đánʜ sao?”

 

Triệu Điềm dừng lại, không thừa nhận hay phủ nhận.

 

“Nhưng tôi lại chưa bao giờ nghĩ rằng người yêu của cậu lại là Tạ Chi Hà.”

 

“Hạ Duyệt, tại sao lúc nào cậu cũng may mắn như vậy?”

 

“Thẩm Tùng thích cậu, Tạ Chi Hà cũng thích cậu.”

 

Triệu Điềm ngʜeɴ ngào, trong đôi mắt đỏ hoe kia có gʜeɴ tị, có không cam lòng, nhưng cũng đầy vẻ mệt mỏi.

 

“Và tôi, giống như một con bọ trong cái mương hôi hám, không ai thích tôi, dường như mọi thứ tôi làm đều sai trái.”

 

“Nhưng Triệu Điềm, tôi chưa bao giờ làm gì có lỗi với cậu.”

 

Tôi bình tĩnh nhìn cậu ấy.

 

“Cậu thích ca hát, thích phát sóng trực tiếp, cũng từ từ trở nên nổi tiếng, có rất nhiều người hâm mộ, cậu nói ban đầu cậu sắm sửa cho bản thân là vì người hâm mộ. Nhưng việc cậu mặc quần áo bình thường để hát và mặc đồ hiệu để hát có thực sự tạo ra khác biệt lớn cho người hâm mộ không? Cậu chỉ đang thỏa mãn sự phù phiếm của riêng mình, không có gì hơn. Cậu đầu hàng với ham muốn của mình và để cho nó tự do phát triển, cuối cùng làm chính bản thân bị nghiệp của mình quật lại, nhưng cậu lại đổ lỗi cho số phận không công bằng.”

 

“Con đường mình đi là do chính bản thân lựa chọn, và mỗi người cần chịu trách nhiệm cho sự lựa chọn của chính mình.”

 

Triệu Điềm cúi đầu, vai hơi ʀun ʀẩy.

 

Tôi ngừng nhìn cậu ấy và đẩy cửa bước ra.

 

Sau đó, tôi nhìn thấy Tạ Chi Hà đứng ở cửa, không biết anh đã nghe được bao lâu.

 

9.

 

Tôi ngơ ngác đi theo Tạ Chi Hà lên xe, cũng im lặng suốt chặng đường, rồi lại ngơ ngác đi tới nhà Tạ Chi Hà.

 

Sao hả?

 

Nhà của Tạ Chi Hà!

 

Tôi chỉ kịp phản ứng khi Tạ Chi Hà đóng cửa lại, tháo đồng hồ đeo tay ra và nâng cầm tôi lên điêɴ ᴄuồng hôn.

 

“Tại sao lúc nãy anh lại đột nhiên xuất hiện trước cửa nhà em?”

 

Tạ Chi Hà ôm eo tôi, vuốt mái tóc hơi lộn xộn của tôi, sau đó trả lời.

 

“Anh tình cờ đang ở gần đây, sau đó nhận được tin em chuyển nhà một mình.”

 

Tôi nhạy bén nhận ra điểm mấu chốt trong lời nói của anh, cảm thấy điều đó không hề đa nghi chút nào.

 

“Sao anh lại ở gần đây? Là vì anh cũng nhớ em và muốn đến bên em phải không?”

 

Không ngờ Tạ Chi Hà lại hào phóng thừa nhận.

 

“Em yêu, anh nhớ em lắm.”

 

Tôi hít một hơi thật sâu và nhìn Tạ Chi Hà, trong đôi mắt đen sâu thẳm dâng lên ánh nhìn nóng bỏng.

 

“Anh đã nghe hết rồi.”

 

Lòng bàn tay ấm áp của Tạ Chi Hà ôm lấy khuôn mặt tôi và xoa xoa.

 

“Tại sao không nói cho anh biết sớm hơn?”

 

Tôi không phục.

 

“Em nói với anh mỗi ngày mà”

 

Tạ Chi Hà im lặng hai giây, nhìn xuống môi tôi, nghiêm túc nói,

 

“Lẽ ra anh không nên nghi ngờ em.”

 

Tôi hơi xấu hổ khi anh ấy thành thật như vậy.

 

“Không phải em chưa từng nghĩ đến việc nói rõ với anh, lúc đó em mới biết anh không phải là kẻ ʟừa đảo, anh lại còn mang bộ dạng tứᴄ giậɴ với em, em sợ đến ch*t khiếp, làm sao còn nhớ nói chuyện này. Sau này khi em muốn nói, lại không biết nói như thế nào.”

 

“Tại sao em không chịu hỏi?”, anh ấy hỏi tôi.

 

Tôi tránh ánh nhìn của anh ấy và tự cảm thấy mình thật ɴgốc ɴghếch.

 

“Đó là một cảm xúc rất khó tả. Em đã âm thầm thích anh trong bốn năm, nhưng anh mới chỉ thích em được nửa năm thôi.”

 

"Em nghĩ rằng chỉ vì em yêu anh quá nhiều, nên mới chấp nhận yêu anh thêm một tháng nữa, mặc dù em cho rằng anh là một tên ʟừa đảo.”

 

Anh ấy nâng khuôn mặt của tôi, để tôi có thể nhìn thẳng anh ấy, khóe môi khẽ cong lên.

 

“Ai nói anh chỉ thích em có nửa năm nay.”

 

Tôi nhìn anh một cách bối rối và ʜoang мang, nghĩ về điều gì đó, trái tim tôi đập thình thịch.

 

“Lúc đó em mới mười tuổi!”

 

Anh không thay đổi sắc mặt.

 

“Nhưng hồi đó khi em còn nhỏ hơn anh, em cũng đã nói rằng mình sẽ trở thành vợ của anh sau khi lớn lên.”

 

“Có á?”

 

Tôi không thừa nhận điều đó.

 

“Em chẳng nhớ bất cứ điều gì lúc em mười tuổi ấy.”

 

Đôi mắt dài và hẹp của Tạ Chi Hà khép hờ lại.

 

“Thật sao?”

 

Tôi sờ mũi, rốt cuộc vẫn làm trái lương tâm nói ra câu:

 

 “Là “thật” đó.”

 

Làm thế nào tôi có thể chỉ gửi [Em thích anh] với Tạ Chi Hà trong tuần này.

 

Tôi đã tìm đến mẹ tôi để xin Wechat của dì Trần và biết được rất nhiều về thời thơ ấu của tôi và Tạ Chi Hà.

 

Lúc đó bố tôi vừa mới qua đờ𝔦, toàn bộ mớ hỗn độn của gia đình, công ty đều giao cho mẹ tôi.

 

Mẹ tôi không có cách nào để chăm sóc tôi, thường bỏ tôi ở nhà hàng xóm, đó là nhà của Tạ Chi Hà.

 

Có một lần, tận ba tháng liền không đến đón tôi.

 

Có thể nói, tôi đã lớn lên cùng với Tạ Chi Hà.

 

Tạ Chi Hà đối xử với tôi rất tốt, dạy tôi bài tập về nhà, dạy tôi chơi piano, mỗi lần đều ở cửa lớp chờ tôi tan học, không để người khác bắᴛ ɴạᴛ tôi.

 

Tôi còn nói với dì Trần.

 

“Anh Chi Hà tốt quá đi ạ, sau này con làm con dâu của dì nhé?”

 

Lúc đó Tạ Chi Hà đang đứng bên cạnh, vẻ mặt nhàn nhạt như không quan tâm, nhưng tai anh lại đỏ bừng.

 

Không ngờ khi nghe tôi nói xong, Tạ Chi Hà lại mỉm cười, “Thật ra trước đây anh cũng không tốt với em lắm, khá lạnh nhạt.”

 

Tôi: “???”

 

Chẳng lẽ dì Trần nhớ nhầm?

 

“Vì lúc đó mẹ anh rất thương em, đối xử với em còn tốt hơn cả con ruột là anh.”

 

Tôi ậm ừ một tiếng.

 

“Cho đến ngày sinh nhật anh, mẹ anh dẫn chúng ta đi công viên giải trí, vì đông người nên em vô tình bị lạc. Khi các nhân viên bảo vệ đưa anh và mẹ tới tìm em, khi đó em đang giúp ông chủ quầy hàng bán vòng nhặt những chiếc vòng dây.”

 

“Nhặt vòng dây?”

 

Tạ Chi Hà gật đầu.

 

“Em nhìn trúng một chiếc cốc trà rất đẹp, vì đã cố gắng mãi vẫn không trúng, hết tiền rồi mà vẫn không chịu đi. Ông chủ không còn cách nào, đành bảo em nhặt những vòng dây mà khách hàng ném đi xa, nhặt đến khi ông tan tầm thì sẽ tặng em chiếc cốc đó.”

 

“Sau đó mẹ và anh đến, em vẫn không chịu đi.”

 

“Lúc đó mẹ anh là lần đầu tiên quát em, nói em không hiểu chuyện, còn nói sẽ bỏ tiền mua nó.”

 

“Nhưng em lại ngoan cố, muốn tự mình làm.”

 

“Trên đường về, em nắm chặt chiếc cốc trà trong tay, dựa vào vai anh, lơ mơ nói, em biết anh không thích em, không chỉ vì em chia sẻ tình yêu của mẹ với anh, mà còn vì con mèo hoang em mang về đã làm vỡ một chiếc cốc, đó là chiếc cốc mà bà ngoại anh thích nhất khi còn sống.”

 

“Lúc đó em muốn bồi thường cho anh, nhưng anh rất tứᴄ giậɴ, nói rằng mọi thứ của em đều là từ bố mẹ thôi, hôm nay em nhìn thấy một chiếc cốc giống hệt như vậy, là em tự mua.”

 

“Sau đó em nắm lấy tay anh, đặt chiếc cốc vào lòng bàn tay anh, nhẹ nhàng hỏi, sau này anh có thể không gʜét em nữa không?”

 

Ký ức xa xôi dưới sự kể lại của Tạ Chi Hà như xuyên qua thời gian hiện ra trước mắt tôi, đoạn ký ức mơ hồ, rời rạc dần dần được ghép lại, và trở nên rõ ràng.

 

Thiếu niên lạnh lùng và yên tĩnh lúc bấy giờ, lần đầu tiên dùng ánh mắt dịu dàng nhìn tôi, xoa đầu tôi và nói, “Được rồi, sau này không ghét em nữa.”

 

“Nhớ ra rồi à?”

 

Tôi gật đầu, ký ức và hiện thực đan xen, cảm xúc dâng lên trong tim, không hiểu sao nước mắt lại bất chợt tuôn rơi.

 

“Vậy chuyện nửa năm trước anh nói đã gặp em là sao?”

 

Tạ Chi Hà xoa xoa khóe mắt đỏ hoe của tôi, đầu ngón tay nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt tôi.

 

“Lúc đó anh bị paparazzi theo dõi, nhìn thấy em đang thử một đôi giày cao gót trong cửa hàng, nhưng có vẻ em và bạn đang cãi nhau, bạn em quay người bỏ đi, em vội vàng ném đôi giày cao gót xuống đất và đuổi theo.”

 

“Sau đó hai người ra khỏi cửa hàng, bỗng nhiên nhìn nhau và mỉm cười, bạn em rất hối lỗi, nói đã hứa sẽ tặng em đôi giày cao gót, nhưng vì quá đắt nên phải nhờ em diễn kịch, em tỏ ra không quan tâm, sau đó chỉ vào chiếc cốc trà trên quầy hàng nhỏ và nói, vậy thì tặng em chiếc cốc này đi.”

 

Tôi cảm thấy rất kỳ diệu.

 

“Anh chỉ vì một chiếc cốc trà mà nhận ra em sao?”

 

Tạ Chi Hà cười.

 

“Tất nhiên không phải, anh có ảnh của em, tuy em đã lớn nhưng so với lúc nhỏ, không thay đổi gì cả.”

 

Tôi cười gượng gạo, đột nhiên nhớ đến người bạn mà Tạ Chi Hà đã nhắc đến, vội vàng nhắn tin cho Trần Đình.

 

[Đã đến nơi an toàn, không cần lo lắng.]

 

Trần Đình: [Tớ đang ở nhà mới của cậu để dọn dẹp vệ sinh cho cậu đây này? Cậu đến đâu cơ?]

 

Tôi cúi đầu đầy áy náy.

 

[Nhà bạn trai.]

 

Trần Đình ngay lập tức lại nhắn thêm một tin.

 

[Nhớ sử dụng biện pháp an toàn.]

 

Sau đó, bất kể tôi nhắn tin gì đi nữa, cậu ấy cũng không trả lời.

 

Tôi ngây người nhìn dòng chữ trên màn hình, tim đập thình thịch, thậm chí còn thở gấp.

 

“Nghĩ gì thế?”, Tạ Chi Hà hỏi.

 

Tôi lại nói chuyện mà không suy nghĩ.

 

“Nghĩ nhà anh có cái đó không.”

 

Nhận ra những gì mình vừa nói, tôi đỏ mặt và lấp bấp, “Em... em không phải...”

 

Nhưng lại nghe thấy Tạ Chi Hà nói, “Có.”

 

Tôi ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm và nóng bỏng của anh, vô thức lùi lại một bước.

 

Vừa di chuyển thì đã bị anh bắt lấy, tôi chỉ kịp phát ra một tiếng ʀên ngắn ngủi vì bị nụ hôn của ai kia đè nén trong cổ họng, Tạ Chi Hà ôm lấy eo tôi và ấn xuống giường.

 

Anh ngậm lấy môi tôi, nhẹ nhàng mút mát, hôn đến nỗi đầu óc tôi choáng váng.

 

Tôi bám lên cổ anh, đầu hơi ngước lên đáp lại.

 

Khi tách nhau ra, tôi thở dốc, anh vuốt ve lưng tôi giúp tôi lấy lại hơi thở.

 

Khi tôi bình thường lại một chút, anh ôm tôi xoay người theo một hướng khác.

 

Cuối cùng, anh kìm nén một chút hỏi tôi.

 

“Bảo bối, đã sẵn sàng chưa?”

 

Mặt tôi đỏ bừng, mắt lấp lánh, khẽ hỏi anh.

 

“Còn nhớ anh đã nói gì với em trước đây, sau khi gặp nhau sẽ để em làm gì không?"

 

Tạ Chi Hà cười, môi dán vào tai tôi, từng chữ một lặp lại.

 

“Khi đó, em muốn đo vòng eo, đi thang máy, em muốn làm gì với anh, đều có thể.”

 

...

 

Đêm khuya, tôi dùng tay che chắn để anh không đụng vào nữa.

 

Nhưng Tạ Chi Hà lại dỗ dành, “Bảo bối, còn vài người nữa chưa lên thang máy, không được lười biếng.”

 

Tôi ậm ừ, lơ mơ, “Không muốn nữa...”

 

Tạ Chi Hà hôn lên tai tôi, không đáp ứng yêu cầu của tôi.

 

Đêm nay, còn dài lắm đây…

 

[Hoàn toàn văn].