📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

‹ Trước Sau ›
Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Ngày cưới của tôi, ngay khi Thái tử gia Kinh Hải - Bùi Tư Mộ bước vào, anh đã thu hút mọi ánh nhìn.

Người đàn ông mặc âu phục giày da, tay thon dài lười biếng nâng ly rượu. Đối mặt với những lời nịnh hót, tâng bốc của mọi người, anh vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, chẳng để ai vào mắt, toát lên vẻ bất cần đời của một thiếu gia ăn chơi.

Thật lòng mà nói, tôi rất bất ngờ khi Bùi Tư Mộ đến dự đám cưới của mình.

Anh là Thái tử gia của Bùi gia - gia tộc giàu nhất Kinh Hải, nổi tiếng ăn chơi trác táng, tính tình thất thường. Có địa vị cao quý, lại sở hữu ngoại hình xuất chúng.

Giới xã giao của anh là nơi mà những gia đình kinh doanh nhỏ như chúng tôi không thể với tới.

Biết bao nhiêu tiểu thư khuê các, bao nhiêu nghệ sĩ mới nổi đều muốn tiếp cận anh nhưng chẳng có cơ hội, không ngờ hôm nay lại gặp được anh ở đám cưới của tôi.

Trong chốc lát, đủ loại người nịnh hót vây quanh anh ríu rít không ngừng.

Anh lạnh lùng liếc nhìn đám người, giọng nói lười nhác nhưng đầy uy hiếp:

“Cút!”

Bọn họ không dám đắc tội Bùi Tư Mộ, thức thời tản ra.

Anh tìm một góc yên tĩnh, lười biếng dựa vào lưng ghế, chân dài thong thả bắt chéo, thờ ơ xoay xoay chiếc bật lửa trong tay, đôi mắt phượng hẹp dài hơi xếch lại thỉnh thoảng lại liếc về phía tôi.

Ánh mắt anh nhìn tôi rất kỳ lạ, dường như chất chứa một loại cảm xúc khó tả.

Tôi ngẩn người.

Chúng tôi chỉ từng gặp mặt vài lần, nhưng chưa bao giờ nói chuyện.

Thế nhưng ánh mắt anh nhìn tôi, lại giống như rất quen thuộc.

Đang hoang mang, tôi bỗng thấy một loạt bình luận hiện lên:

[Nam phụ đáng thương của tôi, từ nhỏ đã thích nữ chính, luôn âm thầm đứng phía sau, giờ còn phải nén đau lòng đến dự đám cưới của người trong mộng, chắc anh ấy tổn thương lắm.]

Bình luận còn nói tôi là nữ chính bị tra nam ngược thân ngược tâm trong một câu chuyện truy thê hỏa táng.

Kết cục cuối cùng là bị tiểu tam của tra nam thuê người hãm hại, chết thảm trong một con hẻm nhỏ.

Cuối cùng, Bùi Tư Mộ báo thù cho tôi, rồi tự tử trước mộ tôi.

Tên tra nam mà bình luận nhắc đến chính là người tôi sắp kết hôn, Phó Yến An.

Tôi không tin.

Tôi và Yến An là thanh mai trúc mã, hồi nhỏ tôi bị rơi xuống nước, Yến An đã bất chấp nguy hiểm cứu tôi, sao anh có thể là tra nam được?

Vậy mà bình luận lại tiếp tục hiện lên:

[Nữ chính vẫn còn ngây ngốc đứng trên sân khấu chờ Phó Yến An, tên tra nam đó bây giờ đang ở hậu trường làm chuyện mờ ám với tiểu tam của anh ta.]

[Thật muốn gửi tặng nữ chính một bài hát: Tình yêu là ánh sáng, xanh ngắt đến phát hoảng.]

Tim tôi thắt lại.

Tôi vội vàng chạy ra hậu trường.

Qua khe cửa phòng thay đồ, tôi thấy Phó Yến An đang ghì chặt cô em gái nuôi mà anh ta vẫn thường nhắc đến trên bàn trang điểm.

Cô ta vòng tay qua cổ anh ta, nũng nịu hỏi:

“Em mặc váy cưới đẹp hơn, hay Lâm Dĩ Đường mặc váy cưới đẹp hơn?”

Phó Yến An ánh mắt u ám, xoay người cô ta lại, hai tay siết chặt eo cô ta:

“Đừng hỏi mấy câu vớ vẩn như thế, cô không có tư cách so sánh với cô ấy.”

“Không có tư cách so sánh với cô ấy, vậy sao anh thà chạm vào em còn hơn chạm vào cô ấy… A…”

Tiếng cô ta vỡ vụn.

Phó Yến An không dừng lại, mặt lạnh tanh trút giận:

“Vì cô ấy trong sạch, tôi không nỡ chạm vào.”

Vị hôn phu của tôi, người đàn ông tôi yêu suốt mười năm, lại ngoại tình ngay trong chính ngày cưới của chúng tôi.

Cả người tôi lạnh toát, đau đến mức thở không ra hơi.

Tôi cố nén cơn giận, đẩy cửa bước vào: “Hai người đang làm gì vậy?”

Phó Yến An vội vàng chỉnh lại quần áo, nắm lấy tay tôi giải thích:

“Dĩ Đường, em đừng hiểu lầm, cô ta chỉ là em gái của anh thôi.”

Đàn bình luận cười mỉa:

[Nữ chính ơi đừng tin thằng tra nam xạo chó đó! Ai đời lại đi khen em gái mình mặc màu tím quyến rũ chứ! Bọn họ gian díu với nhau lâu rồi, ngay cả trong nhà mới của hai người cũng từng làm chuyện đó rồi đấy.]

[Haiz, tiếc thật, theo cốt truyện thì nữ chính vẫn sẽ ngây thơ tha thứ cho tra nam, không thoát khỏi kết cục bi thảm.]

[Chỉ vì tra nam từng cứu cô ấy một mạng, cô ấy nào biết người cứu mình năm đó là nam phụ Bùi Tư Mộ.]

Cái gì?

Mặt tôi tái mét, suýt nữa ngã quỵ xuống.

Người bất chấp tính mạng cứu tôi hồi nhỏ là Bùi Tư Mộ ư?

Vậy ra, bao nhiêu năm qua tôi đã yêu nhầm người?

Dòng bình luận hiện lên: [Nữ chính lại sắp tha thứ cho tra nam rồi, đoạn này tôi không xem nữa, dễ bị ung thư vú đấy.]

Tôi ghét bỏ hất tay Phó Yến An ra:

"Đừng chạm vào tôi, thật ghê tởm."

Bình luận bùng nổ gấp đôi: [Chuyện gì thế này? Theo mạch truyện thì nữ chính không phải nói câu này, sao cốt truyện lại thay đổi rồi?]

[Cốt truyện sụp đổ mới hay, cho nữ chính đến với nam phụ đi, tôi mê cặp đôi Thái tử gia ăn chơi với tiểu thư ngoan hiền này lắm rồi.]

[Nhưng mà mọi người ơi, nữ chính muốn thoát khỏi tra nam cũng không dễ đâu, Phó Yến An tuy tra nhưng đúng là yêu nữ chính, yêu đến mức phát điên, sau này còn nhốt nữ chính dưới hầm nữa kìa.]

"Đủ rồi." Sắc mặt Phó Yến An trở nên u ám, "Anh đã nói cô ta là em gái anh rồi, em còn muốn thế nào nữa?"

Cô em gái nuôi của Phó Yến An õng ẹo kéo váy, nói:

"Chị à, đàn ông phạm sai lầm là chuyện thường, ai bảo chị cứng nhắc quá, đến dỗ dành đàn ông cũng không biết, tôi đang giúp chị giải khuây cho anh ấy đấy, chị còn phải cảm ơn tôi mới đúng."

Phó Yến An mặt mày sa sầm, tát cô ta một cái:

"Câm miệng!"

Phó Yến An biết mình đuối lý, anh ta cố chấp giữ chặt vai tôi, dỗ dành:

"Thôi nào, Đường Đường, là anh sai rồi, anh là đồ khốn nạn, từ hôm nay anh sẽ chấm dứt với cô ta, chúng ta bắt đầu lễ cưới thôi, khách khứa đang đợi ở ngoài đấy."

Nhìn rõ bộ mặt thật của Phó Yến An, lại biết được người năm xưa cứu mình không phải anh ta, tôi như trút được gánh nặng.

Tôi tháo chiếc nhẫn, ném vào người anh ta: “Cuộc hôn nhân này, tôi hủy bỏ.”

Phó Yến An cười:

“Lâm Dĩ Đường, em giận dỗi cũng phải có chừng mực chứ, em yêu anh mười năm, bây giờ lại không muốn kết hôn, em nỡ sao?”

Dòng bình luận cũng hiện lên: [Đúng vậy, nữ chính yêu nam chính mười năm, tình cảm giữa họ sâu đậm lắm, nữ chính không thể nào bỏ kết hôn với nam chính được đâu, chắc chắn chỉ là đang giận dỗi thôi.]

Tôi đẩy Phó Yến An ra, nhấc tà váy cưới trắng tinh chạy về phía sảnh tiệc.

Phó Yến An bám sát theo sau.

Tôi chạy đến trước mặt Bùi Tư Mộ rồi dừng lại.

Anh dường như đang mua say, uống đến mức khóe mắt ửng đỏ.

Tôi hỏi: “Anh thích em đúng không?”

Bùi Tư Mộ giật mình phun ra một ngụm rượu.

Anh ngước mắt lên, nhìn tôi mỉm cười đầy thâm tình:

“Hình như anh say đến mức sinh ra ảo giác rồi, sao em lại xuất hiện trước mặt anh nữa chứ.”

Tôi nâng mặt anh lên, nghiêm túc hỏi:

“Không phải ảo giác, anh có thích em không?”

Dòng bình luận điên cuồng trôi:

[Trời ơi, nữ chính biết Thái tử gia thích cô ấy rồi kìa! Thái tử gia, anh làm ơn mạnh mẽ lên chút đi, chẳng phải anh nằm mơ cũng muốn nắm tay vợ sao? Mau đưa cô ấy bỏ trốn đi chứ!]

Cả hai nhìn nhau.

Đôi mắt đen láy sâu thẳm của Bùi Tư Mộ khẽ run.

Anh nheo mắt nhìn tôi chăm chú, như muốn xác định người trước mặt có phải là ảo giác hay không.

Cùng lúc đó, ánh mắt của tất cả mọi người trong sảnh tiệc đều đổ dồn về phía tôi.

“Lâm Dĩ Đường điên rồi sao? Bùi Tư Mộ nổi tiếng là tính tình khó chiều, Thái tử gia ác ma, ghét nhất là phụ nữ chạm vào người, hôm nay Lâm gia tiêu đời rồi.”

“Câm miệng!” Bùi Tư Mộ quát lớn.

Trong phút chốc, hội trường trở nên im phăng phắc.

Cả hội trường không ai dám ho he, chỉ chờ xem Bùi Tư Mộ sẽ dạy dỗ tôi thế nào.

Bùi Tư Mộ quay đầu, ánh mắt dừng trên người tôi, anh như đang tự nói với chính mình:

“Không phải ảo giác sao?”

Anh đưa ngón tay thon dài ra, cẩn thận muốn chạm vào bàn tay đang ôm mặt anh của tôi. Vừa định chạm vào thì Phó Yến An đã kéo tôi về phía anh ta.

Tay Bùi Tư Mộ cứng đờ giữa không trung, trong mắt thoáng hiện vẻ thất vọng.

Phó Yến An áy náy nói:

“Tôi và Dĩ Đường đang giận dỗi, cô ấy bực tức nên mới cố ý tìm một người đàn ông để chọc tức tôi. Cô ấy không cố ý mạo phạm ngài, cũng không quen biết ngài. Nếu có gì đắc tội Thái tử gia, Phó gia tôi xin chịu mọi trách nhiệm.”

Nghe hai chữ “giận dỗi”, Bùi Tư Mộ bỗng tỉnh rượu hơn phân nửa.

Anh trở lại vẻ bất cần đời, nhướng mắt lạnh lùng nhìn Phó Yến An:

“Phó gia nhà anh tính là cái thá gì?”

“Mặt anh to lắm à?”

Mọi người đều nghĩ Bùi Tư Mộ sắp nổi giận.

Bầu không khí trong yến hội đường lại trở nên lạnh lẽo.

Giang Tâm Nguyệt, em gái nuôi của Phó Yến An, sợ tôi liên lụy đến Phó gia, vội vàng nhảy ra chỉ vào tôi:

“Thái tử gia, đều là Lâm Dĩ Đường không biết điều đã đắc tội ngài, không liên quan gì đến Phó gia chúng tôi. Tôi sẽ thay ngài dạy dỗ chị ta.”

“Lâm Dĩ Đường, tính chị nhạt nhẽo, cứng nhắc thì thôi đi, lại còn hại anh Phó của tôi phải chịu liên lụy theo. Hôm nay không dạy dỗ chị một trận, sau này còn không biết chị sẽ gây ra họa gì nữa.”

Giang Tâm Nguyệt hung hăng giơ tay tát về phía tôi.

4.

Tuy tôi tính tình mềm yếu, nhưng cũng không phải kiểu người để mặc người ta bắt nạt.

Tôi vừa định phản kháng.

“Chát!” Hai tiếng tát giòn giã vang lên trong đại sảnh.

Giang Tâm Nguyệt bị đánh cho đầu lệch sang một bên.

Giang Tâm Nguyệt bị tát tổng cộng hai cái.

Bên trái là do Phó Yến An tát.

Bên phải là do Bùi Tư Mộ tát.

Bùi Tư Mộ rút khăn tay lau những ngón tay thon dài đẹp đẽ, vẻ hung dữ của một thiếu gia ăn chơi hiện rõ trên lông mày:

“Tôi không đánh phụ nữ, cô là ngoại lệ.”

Cả căn phòng đều há hốc mồm kinh ngạc.

Phó Yến An ra mặt vì tôi là bởi tôi là vị hôn thê của anh ta, điều khiến họ ngạc nhiên là Bùi Tư Mộ.

Tôi đắc tội với vị Thái tử gia được mệnh danh là ác ma, anh không những không tức giận mà còn giúp tôi đánh Giang Tâm Nguyệt.

Ai cũng biết, Bùi Tư Mộ tuy ngang tàng phóng túng, nhưng chưa bao giờ đánh phụ nữ.

Bình luận: [Con giáp thứ 13 này chọc vào người trong lòng Thái tử gia làm gì? Bị đánh cho chừa chưa? Đó là bạch nguyệt quang mà Thái tử gia nâng niu trong lòng bàn tay, vì cô ấy mà có thể vứt bỏ cả tính mạng, huống hồ là phá lệ đánh phụ nữ!]