📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Với Phó Yến An, tôi chỉ muốn báo đáp ân tình, hơn nữa, chúng tôi lớn lên cùng nhau, từ nhỏ người nhà tôi đã nói sau này tôi sẽ là vợ của anh ta.

Tôi cứ thuận theo tự nhiên nghĩ anh ta là một nửa của mình, sau này sẽ gả cho anh ta, làm vợ anh ta, đã lầm tưởng thói quen này thành tình yêu.

Tôi chưa từng tiếp xúc với người đàn ông nào khác, vừa tiếp xúc đã phát hiện, thì ra khi rung động, trái tim lại chẳng chịu nghe lời.

Bùi Tư Mộ khẽ động, tim tôi cũng đập thình thịch.

Những bình luận táo bạo khiến mặt tôi đỏ bừng:

[Nữ chính ơi, Thái tử gia có phản ứng rồi kìa, anh ấy cứ nhìn chằm chằm vào môi cô, anh ấy muốn hôn cô đấy.]

[Hay là cô cứ để anh ấy hôn một cái đi, cho anh ấy thử xem mềm không nào.]

Có một người có nickname là "Sh*t tới đầu vẫn còn muốn khuấy" bình luận:

[Đều là người lớn rồi, hôn hít gì, không gian đã tới nước này, cứ chiến thôi.]

[Chúng tôi đã thắt dây an toàn cả rồi, lái xe đi.]

Mặt tôi càng đỏ hơn.

Tôi cắn môi, khẽ nói: "Anh đứng gần em quá."

Ánh mắt Bùi Tư Mộ nhuốm đầy dục vọng, hơi thở cũng càng ngày càng nặng nề:

"Gần sao?"

Dường như anh đã mất kiểm soát, nghiêng đầu tiến lại gần tôi.

Bình luận lại hiện lên: [Hôn đi, hôn đi, đâu phải lần đầu hôn nhau đâu.]

Tôi giật mình.

Sao bình luận lại nói tôi và anh không phải lần đầu hôn nhau?

[Nữ chính à, hồi nhỏ cô rơi xuống nước, Thái tử gia đã làm hô hấp nhân tạo cho cô, hôn mười mấy cái rồi, nụ hôn đầu của cô đã trao cho Thái tử gia từ lâu rồi.]

[Đừng nói nữa, nhắc tới là tức, cái cốt truyện cùi bắp gì đâu, tác giả não tàn, cứ bắt nữ chính hiểu lầm người cứu mình là nam chính. Tên nam chính cũng thâm hiểm, lấy ngọc bội Thái tử gia để lại lúc cứu nữ chính rồi nói là của mình, để nữ chính hiểu lầm mà cũng không thèm giải thích.]

[Thôi, không nói nữa, đang cao trào đây, đừng nhắc tới tên tra nam đó nữa, xem Thái tử gia hôn vợ thôi.]

Vừa mới hoàn hồn từ đống bình luận, một nụ hôn nóng bỏng đã phủ xuống.

Lúc anh định cạy mở hàm răng tôi, tôi liếc xuống phía dưới của anh.

Lập tức đẩy anh ra, hoảng loạn chạy biến.

Còn dám nói anh ngây thơ, ngây thơ cái con khỉ!

10.

Sau ngày hôm đó, chúng tôi mấy ngày liền không nói chuyện với nhau.

Tôi cũng không thấy anh ở biệt thự.

Tôi nghĩ, cũng nên rời đi thôi.

Vừa định đi khỏi thì anh lại quay về.

Đằng sau còn có một đám vệ sĩ tay xách nách mang đủ thứ.

11.

Bùi Tư Mộ ngoắc ngoắc tay, ra lệnh cho vệ sĩ bày hết đồ ra trước mặt tôi.

Một hòm tiền mặt, một hòm trang sức hàng hiệu, vô số túi xách và quần áo đẹp đẽ bày la liệt trước mặt tôi đến nỗi gần như không còn chỗ đặt chân.

Tôi nhìn xuống chân Bùi Tư Mộ, anh đã tháo bột rồi, hình như mấy ngày nay đi lại khá nhiều, mắt cá chân dưới ống quần tây rõ ràng đã sưng đỏ hơn.

Tôi nhíu mày khó hiểu: "Ý anh là sao?"

Bùi Tư Mộ ngập ngừng một chút, ngượng ngùng lên tiếng:

"Cái đó... Hôm đó hôn em, anh thật sự không kiểm soát được bản thân, anh không cố ý."

"Anh chưa từng theo đuổi con gái, nghe bạn anh nói, con gái giận thì mua quà sẽ lập tức vui trở lại."

"Anh không biết em thích gì, những thứ này đều là anh tự tay chọn, anh nghĩ, chắc chắn sẽ có thứ em thích."

"Nếu em không thích những thứ này," anh lại kéo tay tôi đặt lên mặt mình "hay là em đánh anh cho hả giận đi."

Tôi lắc đầu.

Bùi Tư Mộ tưởng tôi giận nên không muốn để ý đến anh.

Anh sốt ruột nói: “Anh thật sự không biết dỗ con gái thế nào, em cho anh một cơ hội nữa, anh đảm bảo sẽ học được.”

Dòng bình luận hiện lên: [Thái tử gia kiêu ngạo quen rồi, toàn là con gái theo đuổi anh ấy, đây là lần đầu anh ấy làm "kẻ bám đuôi", nữ chính cứ cho anh ấy một cơ hội học hỏi đi.]

Kẻ bám đuôi?

Tôi bật cười.

Bùi Tư Mộ cong môi, khom lưng xuống trước mặt tôi:

“Không giận nữa à?”

Tôi vốn chẳng giận dỗi gì, chỉ là ngại nói ra thôi.

Bùi Tư Mộ bỗng nhiên căng cứng quai hàm, ánh mắt khó hiểu.

Anh cẩn thận hỏi:

“Em có thể chia tay anh ta, cho anh một cơ hội theo đuổi em được không?”

Im lặng một lát.

Tôi gật đầu.

“Anh hồi phục chân cho tốt, em về nhà xử lý chút chuyện, xong xuôi sẽ quay lại tìm anh.”

Bùi Tư Mộ ngẩn người, rồi vui mừng nhảy dựng lên, hôn chụt lên trán tôi:

“Vậy là em đồng ý cho anh theo đuổi rồi đúng không?”

Hôn rồi còn hỏi, xem ra anh cũng khá lắm.

Tôi ấn anh ngồi xuống sô pha:

“Anh không cần chân nữa hả? Nghe lời thì em đồng ý, không nghe lời thì thôi.”

Bùi Tư Mộ ngoan ngoãn ngồi xuống:

“Anh nghe lời, đảm bảo không đi đâu hết, ngoan ngoãn ở đây hồi phục chân.”

Bùi Tư Mộ lấy điện thoại của tôi, lưu số anh vào.

Lúc tôi rời đi, anh quay lại hét lớn:

“Anh đợi em về!”

“Có việc gì thì gọi cho anh!”

Lúc tôi về đến nhà, Phó Yến An đang đứng ở cửa với vẻ mặt lạnh như băng.

12.

“Em có biết mấy ngày nay anh tìm em phát điên lên rồi không?”

Anh ta nhìn tôi.

Giọng nói lạnh lẽo:

“Giận dỗi cũng phải có chừng mực, em bỏ trốn khỏi hôn lễ, khiến anh mất hết mặt mũi trước mặt bạn bè người thân.”

Tôi cười lạnh: “Là anh ngoại tình trước, anh còn mặt mũi nào mà chất vấn tôi?”

Phó Yến An kìm nén cơn giận, giọng nói dịu xuống:

“Thôi nào Đường Đường, anh thừa nhận là anh sai rồi, em biến mất mấy ngày này chắc cũng đã nguôi giận, chuyện em bỏ trốn anh sẽ không trách nữa.”

“Chúng ta làm lại hôn lễ, anh thề với em, anh thật sự đã cắt đứt với Giang Tâm Nguyệt rồi.”

“Làm lại?” Tôi lùi lại một bước “Phó Yến An, chúng ta không thể nào có cùng tương lai nữa.”

“Bây giờ tôi nói rõ cho anh biết, chúng ta, chấm dứt rồi.”

Phó Yến An là kẻ thiếu kiên nhẫn, anh ta thở dài, hiếm khi chịu khó dỗ dành tôi.

Anh ta lấy ra một chiếc hộp, bên trong là sợi dây chuyền tôi thích nhất:

“Đường Đường, chẳng phải em thích nhất sợi dây chuyền ‘Ngôi Sao Tình Ái’ này sao? Hôm qua anh đã mua được rồi, đặc biệt tặng em để xin lỗi.”

Anh ta lấy dây chuyền ra định đeo lên cổ tôi.

Bình luận sôi sục: [Nữ chính đừng tha thứ cho anh ta! Anh ta là tên bệnh hoạn, biến thái, sau khi cưới, anh ta vẫn sẽ qua lại với Giang Tâm Nguyệt. Đến khi cô thất vọng muốn rời đi, anh ta sẽ nhốt cô lại, kết cục của cô sẽ vô cùng bi thảm. Tránh xa anh ta và Giang Tâm Nguyệt ra!]

Tôi hất tay Phó Yến An đang định đeo dây chuyền cho mình:

“Bây giờ tôi không thích nữa.”

Anh ta nhíu mày: “Trước kia chẳng phải em rất thích sao?”

“Anh đã nói đó là trước kia rồi.” Tôi hít sâu một hơi “Phó Yến An, người năm đó người cứu tôi không phải là anh, đúng không?”

Phó Yến An sa sầm mặt: “Anh không hiểu em đang nói gì.”

Tôi giật phăng ngọc bội trên cổ anh ta:

“Thứ không thuộc về anh, anh đeo mười mấy năm, chẳng lẽ không thấy áy náy sao?”

Dòng bình luận tràn ngập nghi hoặc:

[Sao nữ chính biết người năm đó cứu cô ấy không phải Phó Yến An? Trời ơi, cốt truyện ngày càng hấp dẫn rồi.]

Trước kia tôi chưa từng nổi giận trước mặt Phó Yến An, luôn ngoan ngoãn đi theo sau gọi anh ta là “anh Yến An”. Dù có lúc giận dỗi cũng chẳng quá một ngày, càng không bao giờ để anh ta thấy sắc mặt lạnh nhạt của mình.

Anh ta thấy tôi đã biết sự thật, thái độ hoàn toàn thay đổi, mất lý trí nắm chặt tay tôi.

“Đường Đường, cho dù người năm đó cứu em không phải anh, nhưng tình cảm bao nhiêu năm của chúng ta chẳng lẽ không bằng người đó sao?”

“Người luôn ở bên cạnh em là anh.”

Ánh mắt anh ta lóe lên vẻ âm u, bệnh hoạn và cố chấp, lẩm bẩm gọi tên tôi:

“Đường Đường, tình cảm của anh dành cho em là thật lòng, anh sẽ đối xử tốt với em.”

“Đừng chạm vào tôi.” Tôi ra sức vùng vẫy khỏi sự kìm kẹp của anh ta, nhưng anh ta quá mạnh, tôi hoàn toàn không thoát ra được.

Thấy tôi kháng cự, không có chút ý định tha thứ, anh ta hung hăng túm lấy tay tôi, kéo về nhà:

“Hôn sự của chúng ta là do hai bên gia đình quyết định, em không muốn gả, cũng phải gả.”

Phó Yến An tịch thu điện thoại của tôi, nhốt tôi trong phòng:

“Em bình tĩnh lại đi, một tuần sau, hôn lễ của chúng ta sẽ tiếp tục.”

Tôi đập cửa gọi bố mẹ:

“Bố, mẹ, hai người cứ để anh ta nhốt con lại thế này sao?”

Bố mẹ tôi thất vọng quát:

“Con nên tự kiểm điểm lại bản thân đi, nhà chúng ta và nhà họ Phó là bạn bè bao nhiêu năm, con lại dám bỏ trốn ngay trong hôn lễ, bây giờ bố mẹ còn mặt mũi nào nhìn chú Phó nữa, thể diện của chúng ta mất hết rồi!”

“Yến An là một đứa trẻ tốt, nó không để tâm đến chuyện con bỏ trốn, vẫn đồng ý tổ chức lại hôn lễ, còn tặng con 30% cổ phần công ty của nó, con còn muốn gì nữa?”

“Con cứ bình tĩnh mấy ngày đi, chuyện hôn lễ Yến An sẽ sắp xếp lại, một tuần sau con cứ chuẩn bị làm cô dâu thôi.”

Tôi biết, bố mẹ sẽ không bao giờ thả tôi ra ngoài.

Tôi dựa lưng vào cửa, thất vọng ngồi sụp xuống đất.

13.

Màn hình tràn ngập bình luận phẫn nộ:

[Nữ chính vất vả lắm mới biết Thái tử gia thích mình, vất vả lắm mới biết người cứu mình năm đó không phải Phó Yến An, Thái tử gia còn đang ở nhà ngoan ngoãn chờ nữ chính quay về tìm anh ấy, chẳng lẽ đây chính là sợi dây liên kết giữa nam nữ chính, dù có chuyện gì xảy ra cũng nhất định phải bên nhau sao?]

[Nếu đúng là như vậy thì tôi tức chết mất.]

Tôi bị nhốt trong phòng sáu ngày.

Bố mẹ mang váy cưới vào dặn dò tôi ngày mai phải kết hôn:

“Bố mẹ đã thông báo lại cho họ hàng bạn bè rồi, lần này con còn dám trốn nữa thì đừng coi chúng ta là bố mẹ!”

Nói xong, hai người khóa trái cửa lại.

Thông báo lần nữa rồi sao?

Tim tôi thắt lại, Bùi Tư Mộ chắc cũng biết rồi?

Anh có hiểu lầm không? Có buồn không?

Tôi lo lắng đi qua đi lại.

Không thể cứ ngồi chờ chết thế này được.

Tôi nhìn về phía cửa sổ.

Phòng tôi ở tầng ba, nhảy xuống chắc cũng không có vấn đề gì lắm.

Tôi lấy quần áo buộc thành dây, men theo cửa sổ trèo ra ngoài.

Vừa chạm đất, ngẩng đầu lên đã thấy Phó Yến Ăn đứng sừng sững trước mặt, nhìn xuống tôi.

Anh ta lấy điện thoại của tôi ra, lạnh lùng mở thông báo 99 cuộc gọi nhỡ của Bùi Tư Mộ:

“Vị hôn thê yêu dấu của anh, em vội vàng đi gặp anh ta lắm hả?”

14.

Tôi đứng dậy giật lấy điện thoại.

Phó Yến Ăn rất cao, anh ta giơ tay lên, tôi với mãi vẫn không tới.

Tôi vội nói: “Trả điện thoại cho tôi.”

Anh ta cười lạnh: “Vô ích thôi.”

“Anh nhắn tin cho Bùi Tư Mộ rồi, nói ngày mai chúng ta cưới, em đoán xem anh ta nói gì?”

“Anh ta chúc phúc cho chúng ta.”

“Không thể nào! Anh bịa chuyện đúng không? Nếu không anh ấy sẽ không chúc phúc cho tôi đâu.”

Phó Yến An nhướng mày: “Anh nói với Bùi Tư Mộ, em ngủ gục trong lòng anh vì mệt.”

Tôi giáng cho anh ta một cái tát mạnh vào mặt:

“Đồ vô sỉ!”

Phó Yến An bất ngờ bóp cằm tôi:

“Lâm Dĩ Đường, em và anh ta không thể nào đến được với nhau. Gia thế của Bùi Tư Mộ sẽ không cho phép anh ta cưới một người phụ nữ có gia cảnh bình thường.”

“Em chê anh bẩn, vậy em có biết loại người như anh ta chơi bời còn hơn cả anh không?”

Tôi lắc đầu: “Bùi Tư Mộ không phải loại người đó.”

Phó Yến An khẽ cười khẩy một tiếng, cưỡng ép kéo tôi lên xe.

Tôi hỏi: “Anh muốn làm gì? Anh muốn đưa tôi đi đâu?”

Phó Yến An đạp ga: “Đưa em đi xem bộ mặt thật của Bùi Tư Mộ.”

Phó Yến An lái xe đến một câu lạc bộ (club) cao cấp.

Câu lạc bộ này hoạt động theo chế độ hội viên, nghe nói bên trong rất hỗn loạn.

Phó Yến An lấy thẻ hội viên đưa cho nhân viên tiếp tân, sau đó nắm tay tôi đi lên một phòng bao trên lầu.

Qua lớp kính trong suốt phía trên phòng bao, tôi thấy một người đàn ông quen thuộc đang ngồi trên ghế sofa bằng da.

Người đàn ông mặc áo khoác da đen, đôi chân dài vắt vẻo trên bàn, dưới ánh đèn lập lòe, bàn tay thon dài trắng nõn cầm ly rượu tu ừng ực.

Trong phòng bao còn có vài người anh em của Bùi Tư Mộ.

Bên cạnh Bùi Tư Mộ là cô gái ăn mặc khêu gợi, dáng người nóng bỏng.

Một người anh em của anh nói:

“Bùi ca, tâm trạng không tốt thì uống xong dẫn mấy em lên xả xui chút đi.”

Bùi Tư Mộ bực bội xé vỏ bao thuốc lá, lấy một điếu châm lửa, giữa làn khói, anh nhướng mày:

“Cút!”

Tôi siết chặt lòng bàn tay.

Phó Yến An cười khẩy:

“Thấy rõ chưa? Cái đám con cháu thế gia này, bọn họ chơi bời trác táng hơn ai hết. Em thực sự nghĩ anh ta là người tốt sao?”

Mắt tôi cay xè, khẽ hít mũi.

Lúc xoay người rời đi, Bùi Tư Mộ liếc thấy tôi, anh lập tức ném điếu thuốc xuống đất rồi chạy vọt ra.

Không quên dặn dò đám đàn em: "Giữ tên họ Phó đó lại."

Bùi Tư Mộ đuổi theo tôi.

Gió đêm lành lạnh, lá cây hai bên đường xào xạc rơi xuống, gió thổi tung làn váy, tôi bực bội đi về phía trước.

"Lâm Dĩ Đường!" Bùi Tư Mộ gọi với theo sau lưng.

"Em còn giận à?"

Anh chạy chậm lại gần, thấy khóe mắt tôi ửng đỏ, anh hít một hơi thật sâu, xoa đầu tôi, giọng điệu bất lực:

"Em giận à?"

"Em lừa anh bảo anh chờ em, vậy mà thứ anh đợi được lại là tin nhắn báo em kết hôn."

Anh đâu biết tôi phải trải qua những gì chứ.

Tôi vừa định chất vấn anh về chuyện những người phụ nữ kia thì màn hình bình luận bỗng hiện lên ào ào:

[Nữ chính, đừng hiểu lầm, mấy cô kia là do anh em của Bùi Tư Mộ sắp xếp, anh ấy biết ngày mai cô kết hôn nên đang uống rượu giải sầu, còn chưa chạm một ngón tay vào mấy cô đó đâu, trong lòng anh ấy chỉ có cô thôi.]

[Anh ấy vẫn còn trong trắng.]

[Cũng rất sạch sẽ, không bẩn đâu.]

[Lúc cô chưa tới, anh ấy còn đang nghĩ ngày mai sẽ đi cướp hôn đấy.]

Tôi vốn đang rất tức giận, thấy những bình luận trên, lại nguôi ngoai hết.

Bùi Tư Mộ cởi áo khoác choàng lên người tôi, tự mình giải thích:

"Anh và những người phụ nữ đó không có quan hệ gì cả, anh chỉ ra ngoài uống rượu giải sầu thôi."

Nếu không có bình luận, có lẽ tôi đã thật sự hiểu lầm Bùi Tư Mộ rồi.

Anh nói: "Anh rất tức giận."

Rồi anh lại ôm chặt lấy tôi.

“Anh giận thì còn đuổi theo ôm em làm gì?”

Anh vùi đầu vào hõm cổ tôi:

“Anh sợ em hiểu lầm, sợ giống kiếp trước, vì tính nhu nhược này mà bỏ lỡ em.”

Anh đã hai lần nhắc đến kiếp trước.

Chẳng lẽ, anh thật sự đã trọng sinh sao?

16.

Tôi giải thích với anh.

Không phải tôi cố ý không tìm anh, mà là bị người nhà nhốt lại.

Cũng hỏi luôn điều mình đang canh cánh trong lòng:

“Phó Yến An nói nhà anh không thể nào cho phép em bước chân vào cửa, là thật sao?”

Bùi Tư Mộ như muốn khóc mà không khóc được, anh trực tiếp đưa tôi về nhà chính, nói với bố anh rằng tôi là bạn gái anh.

Tôi cứ nghĩ sẽ giống như trên phim, bố anh sẽ rất hung dữ và không đồng ý.

Kết quả, ông lại vô cùng ôn hòa và vui vẻ.

Ông gọi riêng tôi ra một chỗ, nhỏ nhẹ nói với tôi:

“Con là cô gái đầu tiên mà thằng bé này đưa về nhà. Bố mong hai con sẽ nên duyên vợ chồng, nếu nó dám đối xử không tốt với con, bố sẽ là chỗ dựa cho con.”

“Gia thế không quan trọng, con đừng đặt bất kỳ gánh nặng tâm lý nào.”

Bố Bùi nói, ông dành cho Bùi Tư Mộ một tình yêu thương rất điển hình của người cha.

Ông rất yêu thương Bùi Tư Mộ, nhưng không giỏi thể hiện.

Ông còn nói, từ khi Bùi Tư Mộ bảy tuổi, mẹ qua đời, anh vẫn luôn hiểu lầm là ông ép mẹ anh đến đường cùng, trong lòng anh luôn oán hận ông.

Sự thật là bố Bùi và mẹ Bùi kết hôn do mai mối, mẹ Bùi không yêu ông, sau khi kết hôn bị trầm cảm rồi tự sát.

Vì vậy, bố của Bùi Tư Mộ rất mong anh tìm được tình yêu đích thực, kết hôn vì yêu, chứ không phải là lợi ích. Ông ấy sẽ không can thiệp vào hôn nhân của anh, bảo tôi cứ yên tâm.

Cùng lúc đó, tôi như bừng tỉnh, trong đầu chợt hiện lên một đoạn ký ức.

17.

Là một đoạn ký ức tôi đã quên mất từ năm bảy tuổi.

Năm bảy tuổi, tại nhà ga bỏ hoang.

Tôi đã gặp Bùi Tư Mộ ở đó, khi ấy anh còn nhỏ.

Hôm đó mẹ anh mất, anh ngồi co ro trên ghế thầm khóc.

Tôi tình cờ đi ngang qua, anh vừa khóc vừa nói: “Sau này sẽ không ai yêu con nữa.”

Tôi ngồi xổm trước mặt anh, dùng bàn tay ấm áp lau đi nước mắt trên khuôn mặt lạnh ngắt của anh.

“Vậy thì sau này em sẽ yêu anh.”

Không ngờ rằng, chỉ vì một câu nói này, từ đó về sau, phía sau tôi luôn có một cái đuôi nhỏ trung thành.

Năm chín tuổi tôi bị rơi xuống nước, cái đuôi nhỏ ấy đã bất chấp tính mạng sẽ rơi vào nguy hiểm mà cứu tôi.

Trong đầu tôi còn một đoạn ký ức nữa, nó dẫn tôi đến phòng của Bùi Tư Mộ.

Tôi nhìn thấy cuốn nhật ký của anh trong chiếc hộp sắt trong phòng.

Đó là nhật ký của anh ở kiếp trước.

18.

Kiếp trước, anh nghĩ tôi yêu Phó Yến An nên không dám làm phiền tôi.

Trong nhật ký tràn ngập tên tôi, là những bí mật anh không thể thổ lộ.

Trang đầu tiên:

[Anh thường xuyên nhìn em từ xa, chỉ một cái nhíu mày, một nụ cười vô tình của em cũng đủ để khiến trái tim anh rung động.]

Trang cuối cùng:

[Lâm Dĩ Đường, anh đến bên em đây.]

Đó là dòng chữ cuối cùng anh ấy viết trước khi tự tử trước mộ tôi.

Tôi lau nước mắt, nghẹn ngào nức nở.

Kiếp trước, tình yêu thầm lặng của anh chẳng ai hay biết, nhưng lại mãnh liệt vô cùng.

May mà kiếp này, nhờ bình luận mà tôi biết được tình yêu sâu đậm của anh.

Khi Bùi Tư Mộ bước vào phòng, tôi nhào đến ôm chầm lấy anh.

“Anh nguyện ý cưới em chứ?”

Mắt anh thoáng chốc đỏ hoe: “Anh cầu còn không được đấy.”

Ngày hôm sau, tôi xử lý chuyện của Phó Yến An.

Ngày thứ ba, tôi và Bùi Tư Mộ đến Cục Dân Chính.

Chúng tôi đã thay đổi số phận bi thảm của nhau.

Lúc chụp ảnh, tôi hỏi Bùi Tư Mộ:

“Nếu ngày hôm đó, em không bảo anh đưa em bỏ trốn, anh có trơ mắt nhìn em kết hôn với người khác không?”

Bùi Tư Mộ cong môi, giọng điệu ranh mãnh:

“Em đoán xem hôm đó tại sao anh cứ mãi uống rượu?”

“Ông đây chuẩn bị cướp dâu đấy!”

Tôi bật cười.

Sau khi đăng ký kết hôn, chúng tôi lái xe đến ga tàu bỏ hoang nơi lần đầu gặp nhau.

Ngồi tựa vào ghế, tôi kể cho anh nghe chuyện của bố mẹ anh.

Bùi Tư Mộ đã buông bỏ được mọi khúc mắc.

Gió nổi lên.

Chúng tôi trao nhau nụ hôn nồng cháy giữa cơn gió.

(Hoàn toàn văn)