Phó Yến An cũng nhận ra sự khác thường của Bùi Tư Mộ đối với tôi, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm trọng, anh ta kéo tôi ra sau lưng mình như thể tuyên bố chủ quyền, rồi nắm tay tôi một cách thân mật.
Giọng điệu vốn cung kính với Bùi Tư Mộ cũng nhiễm vài phần lạnh lùng:
“Đường Đường là vị hôn thê của tôi, nếu có ai bắt nạt cô ấy, tôi sẽ bảo vệ, không cần Thái tử gia ra tay.”
Bùi Tư Mộ liếc nhìn bàn tay Phó Yến An đang nắm tay tôi, một luồng ghen tuông nồng đậm dâng lên khiến khóe mắt đỏ ửng, anh cố kìm nén cảm xúc, chắp tay ra sau lưng, nắm chặt thành quyền.
Rất nhanh, tâm trạng anh đã bình thường trở lại.
Anh không để ý đến Phó Yến An, ngập ngừng hỏi tôi:
“Cái đó… anh vừa rồi uống hơi nhiều.”
“Hình như em có hỏi anh điều gì đó phải không?”
Anh nhìn thẳng vào tôi, đôi mắt hẹp dài đẹp đẽ tràn đầy mong đợi.
5.
Bình luận đều sốt ruột muốn chết:
[Nữ chính, rốt cuộc cô ấy nghĩ thế nào? Cô ấy thật sự nhìn thấu tên tra nam rồi, hay là như anh ta nói, tùy tiện tìm một người đàn ông để chọc tức anh ta?]
[Cô ấy có biết Bùi Tư Mộ yêu mình cẩn thận biết bao không? Nếu cô không thích anh ấy, đừng cho anh hy vọng, vừa rồi lúc cô nâng mặt anh ấy, tim anh ấy như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực rồi.]
[Tôi cầu xin cô đấy nữ chính, đừng đùa giỡn tình cảm của anh ấy. Đừng thấy anh ấy có vẻ ăn chơi trác táng mà hiểu lầm, anh ấy rất ngây thơ. Cũng đừng thấy anh ấy đang cười, lúc Phó Yến An nắm tay cô, giống như có hàng ngàn mũi dao cứa vào tim anh vậy. Đừng hành hạ anh ấy nữa.]
Lúc này tôi mới nhận ra, Phó Yến An vẫn đang nắm tay mình, vội vàng rút ra.
Tôi nắm lấy vạt váy, tiến lên một bước, đến gần Bùi Tư Mộ hơn.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh:
“Đúng vậy, vừa rồi em đúng là có hỏi anh một câu.”
Yết hầu anh chuyển động, đôi mắt phượng hơi nheo lại, lộ vẻ căng thẳng:
“Câu gì?”
Tôi hỏi: “Bây giờ anh tỉnh rượu chưa? Là trạng thái tỉnh táo chứ?”
Anh nghiêm túc gật đầu:
“Tỉnh táo.”
Tôi đưa tay về phía anh:
“Vậy anh có thể đưa em bỏ trốn không? Em không muốn gả cho anh ta.”
Bình luận sôi sục:
[OTP của tôi sắp thành thật rồi sao?]
[Truy thê ngược luyến chuyển thành ngọt sủng rồi, Thái tử gia mau lên ngôi đi, ngọt chết chúng tôi mất.]
[Đúng vậy, Thái tử gia còn chờ gì nữa? Mau nắm tay vợ, mau đưa vợ đi, thay đổi kết cục bi thảm của vợ, anh cũng không cần phải chết theo nữa.]
Phó Yến An lạnh mặt:
“Lâm Dĩ Đường, đừng được voi đòi tiên, hôm nay em dám đi với anh ta, anh sẽ không tha thứ cho em.”
Tôi thầm nghĩ, ai cần anh ta tha thứ.
Mắt Bùi Tư Mộ bỗng sáng lên, anh tiến lên một bước.
Anh rất cao, cả người tôi nằm trọn trong bóng hình anh.
Chúng tôi đứng rất gần, tôi chỉ cần ngẩng đầu lên là môi có thể chạm vào cằm anh.
Giây tiếp theo, Bùi Tư Mộ đột nhiên giữ lấy eo tôi, kéo tôi vào lòng, gọn gàng bế ngang tôi chạy ra ngoài.
“Lâm Dĩ Đường,” Giọng Bùi Tư Mộ có chút lười biếng, “Là em bảo anh đưa em bỏ trốn đấy, lát nữa hối hận khóc lóc thì anh không dỗ đâu.”
Anh chạy rất nhanh, như thể sợ tôi sẽ hối hận.
Trước mắt mọi người, Bùi Tư Mộ bế tôi bỏ trốn khỏi hôn lễ.
Mọi người đều kinh ngạc đến biến sắc.
Từ phía sau vang lên tiếng gầm gừ nghiến răng ken két của Phó Yến An cùng tiếng bước chân đuổi theo sát nút:
“Lâm Dĩ Đường!”
Tôi ôm cổ Bùi Tư Mộ nói: “Chạy nhanh lên, đừng để anh ta đuổi kịp.”
Bùi Tư Mộ nhếch môi: “Có anh ở đây, anh ta không dám ép buộc em.”
Bùi Tư Mộ bế tôi chạy đến gara.
Anh đặt tôi xuống, căng thẳng đến mức luống cuống tay chân móc chìa khóa xe từ trong túi quần âu. Anh quá khẩn trương, mò mẫm mãi mới lấy được chìa khóa.
Lúc đi ra mở cửa xe, anh bước đi loạng choạng.
Vẫn chưa hết bàng hoàng, anh cứ hỏi đi hỏi lại: “Em thật sự không hối hận?”
“Em yêu anh ta những mười năm cơ mà?”
Tôi kiên định đáp: “Không hối hận.”
“Bịch” một tiếng, Bùi Tư Mộ ngã sấp xuống đất.
Anh lập tức cười hề hề bò dậy, chân khập khiễng mở cửa xe, nói năng lắp bắp:
“Lên, lên xe đi.”
Tôi suýt bật cười.
Vị Thái tử gia nổi tiếng hung dữ, tính tình quái gở, ai gặp cũng phải né xa, hóa ra cũng không đáng sợ như lời đồn.
Trông còn… khá đáng yêu nữa.
Trong xe.
Anh lúng túng lấy điện thoại, đầu ngón tay run run vì hồi hộp.
Anh giải thích với tôi:
“Anh uống rượu rồi, không lái xe được. Anh gọi tài xế đến.”
Anh nói với tài xế qua điện thoại:
“Nhanh chóng cút đến đây!”
Dứt lời, anh lại quay sang giải thích với tôi:
“Anh không hung dữ đâu, em đừng hiểu lầm. Anh chỉ hơi sốt ruột thôi. Ý anh là, anh sẽ không hung dữ với em.”
Tôi mỉm cười gật đầu.
Bất chợt, anh nghiêng người, tiến sát lại gần tôi.
Tôi khẽ giật mình.
Vài giây nhìn thẳng vào mắt anh, tôi thấy gương mặt anh nóng bừng.
Rõ ràng là anh chủ động đến gần tôi, vậy mà tim anh lại đập thình thịch, càng lúc càng nhanh, như tiếng trống dồn dập bên tai, kèm theo đó là hơi thở gấp gáp.
Bình luận kích động:
[Chẳng lẽ Thái tử gia muốn hôn nữ chính rồi?]
Muốn hôn thật sao?
Tôi căng thẳng nín thở.
Kết quả giây tiếp theo, anh lúng túng dời mắt, nghiêng đầu giúp tôi kéo dây an toàn ra rồi cài vào.
Dòng bình luận thất vọng than thở:
[Tôi lên cả tàu cao tốc rồi mà Thái tử gia anh ấy vẫn còn chơi trò tình yêu trong sáng này à?]
Tôi nói: "Thật ra ngồi ghế sau cũng không cần thắt dây an toàn."
"Cần." Anh nghiêm túc nói: "Em an toàn là trên hết."
"Kiếp này, anh nhất định sẽ bảo vệ em chu toàn."
Kiếp này?
Tôi đang hoang mang thì...
Dòng bình luận bùng nổ:
[Ôi trời? Thái tử gia chẳng lẽ đã trọng sinh rồi?]
7.
Anh có trọng sinh hay không, tôi cũng không quá ngạc nhiên.
Dù sao tôi cũng thấy được bình luận rồi, còn chuyện gì là không thể xảy ra nữa.
Chẳng mấy chốc, tài xế đã đến.
Xe vừa lăn bánh, Phó Yến An đã đuổi theo.
Anh ta giận dữ đập tay vào cửa kính xe:
"Lâm Dĩ Đường, hôm nay là hôn lễ của chúng ta, em thật sự muốn bỏ trốn để anh mất mặt sao?"
Bùi Tư Mộ thấy vẻ mặt lạnh lùng chán ghét của Phó Yến An, bèn hờ hững nói với tài xế:
"Cứ lái thẳng đi."
Tài xế đạp mạnh chân ga, Phó Yến An loạng choạng ngã xuống đất.
Rời khỏi địa điểm tổ chức hôn lễ, Bùi Tư Mộ thở phào nhẹ nhõm.
Ánh nắng ấm áp đầu đông chiếu lên khuôn mặt trắng trẻo tuấn tú của Bùi Tư Mộ, anh lấy bao thuốc từ trong túi quần ra, vừa định châm lửa thì thấy tôi, lại vội vàng ném bao thuốc vào thùng rác trong xe.
Anh giải thích với tôi:
“Anh biết em không thích mùi thuốc lá, sau này anh sẽ cai.”
Hình như anh rất thích giải thích với tôi.
Tôi hỏi: “Em có thể đến chỗ anh ở tạm mấy ngày được không?”
“Em trốn khỏi hôn lễ, bây giờ về nhà, bố mẹ em sẽ mắng chết mất. Hiện giờ em vẫn chưa muốn đối mặt với những chuyện phiền lòng này.”
Bùi Tư Mộ kích động thốt lên: “Đừng nói là mấy ngày, cả đời cũng được.”
“Anh nuôi em cả đời.”
Tôi hơi cúi đầu, mặt đỏ bừng.
Anh lại vội vàng giải thích: “Anh không có ý khinh bạc em đâu, chỉ là ví von thôi. Em đừng ghét anh nhé, anh không khéo ăn nói lắm.”
Anh cầm tay tôi đặt lên mặt: “Hay là em đánh anh mấy cái cho hả giận?”
Tôi thật sự không thấy gì cả, chỉ là hơi ngại ngùng thôi.
Sao anh ấy lại nghĩ tôi đang giận nhỉ?
Bình luận hiện lên: [Quả nhiên, trước mặt người mình thích sẽ vô cùng căng thẳng, sợ mắc lỗi.]
Ánh nắng chói chang hắt vào từ cửa sổ xe, mặt anh đỏ bừng.
Tôi buông tay anh ra: “Em không giận.”
Lúc này anh mới thở phào nhẹ nhõm, nở nụ cười.
Đến biệt thự của Bùi Tư Mộ, tôi sững sờ.
8.
Tôi biết nhà anh giàu.
Nhưng mà dàn người hầu xếp hàng dài và đồ đạc xa hoa thế này thì đúng là phô trương quá mức rồi!
Bùi Tư Mộ nói: “Biệt thự này anh thỉnh thoảng mới ở, bình thường thì đều ở chỗ khác. Em cứ yên tâm ở đây, ở cả đời cũng được.”
Ý anh là...
Những căn biệt thự sang trọng như thế này anh còn nhiều lắm?
Bùi Tư Mộ sắp xếp phòng cho tôi xong, lúc đi ra hơi khập khiễng, tôi thấy mắt cá chân anh sưng lên rồi.
Tôi gọi anh lại: “Chân anh sưng vù lên rồi, sao không nghỉ ngơi mà còn định đi đâu?”
Anh cười cười: “Anh ở đây sợ em không thoải mái, nên đi chỗ khác.”
Tôi nắm tay anh: “Không sao đâu, ở lại đi.”
Bình luận chỉ tiếc rèn sắt không thành thép:
[Thái tử gia à, anh có thể bớt ngây thơ được không? Vợ đến tận cửa rồi mà còn định đi!]
[Anh có được không vậy? Không được thì để tôi!]
Yết hầu Bùi Tư Mộ chuyển động, anh cố kìm nén niềm vui, giả vờ bình tĩnh nói:
“Được rồi, vậy anh ở lại.”
Bình luận lại nổ ra: [Thái tử gia, trong lòng anh sướng muốn chết rồi phải không?]
Tôi bảo dì giúp việc gọi bác sĩ đến.
Bùi Tư Mộ bị bong gân chân phải, phải bó bột.
Vừa bó bột xong, anh lại đứng dậy.
Tôi: “Sao anh không nghỉ ngơi mà lại định làm gì nữa?”
Bùi Tư Mộ cởi áo vest ném lên giường:
“Người toàn mùi rượu, ngủ không được. Anh đi tắm.”
Tôi đỡ lấy cánh tay anh: “Em dìu anh vào phòng tắm.”
Mặt Bùi Tư Mộ bỗng đỏ bừng: “Không cần.”
Chân anh đi đứng không tiện, phải vịn tường mà đi.
“Đừng cứng đầu nữa.”
“Chẳng lẽ em ăn thịt anh được sao?”
Bị nghẹn họng, Bùi Tư Mộ mím môi, lẩm bẩm:
“Anh sợ anh không kiềm chế được mà ăn thịt em.”
“Anh nói gì?”
Anh khẽ đưa lưỡi chạm má, lúng túng:
“Không, không có gì.”
Tôi dìu anh vào phòng tắm, lúc xoay người ra ngoài thì cánh tay vô tình chạm vào vòi sen.
Nước bất ngờ xối xuống.
Bùi Tư Mộ theo bản năng ôm tôi vào lòng, chắn nước cho tôi.
Mùi hương gỗ thoang thoảng trên người anh lập tức tràn ngập tâm trí.
Dòng nước ào ào tuôn xuống, cả hai chúng tôi đều ướt sũng.
Tôi mặc váy cưới quây ngực, phần ngực bị ướt nhẹp, còn anh, chiếc áo sơ mi trắng cũng ướt đẫm, để lộ lồng ngực săn chắc, vạt áo dính chặt vào cơ bụng rắn rỏi.
Thân hình anh thật sự rất đẹp, cao ráo, cân đối, cởi đồ ra mới thấy rõ cơ bắp cuồn cuộn.
Đường nét cơ bắp thật hoàn mỹ, chắc hẳn anh đã tập luyện rất lâu.
Người tôi cứng đờ, mặt nóng bừng.
Hơi thở ấm áp của Bùi Tư Mộ phả vào mặt, hòa lẫn với những giọt nước.
Tôi ngước hàng mi ướt đẫm nhìn anh.
Hơi nước nóng mông lung lan tỏa khắp phòng tắm.
Bùi Tư Mộ thở dốc, vành tai đỏ ửng.
Một cảm giác rung động khó tả khiến tim tôi đập nhanh.
Lạ thật, tôi chưa từng có cảm giác tim đập nhanh thế này với Phó Yến An.