Chương 1
Mục Vân Dực đã ở nhà tôi nửa tháng, tôi vô tình thấy điện thoại của anh.
“Cô bạn thanh mai trúc mã của cậu vẫn chưa phát hiện ra cậu đang giả vờ à?”
“Mù nửa tháng cũng đủ rồi chứ nhỉ?”
“Không quay về nữa thì công ty thật sự sẽ sập đấy!”
Tiếng nước dừng lại.
Là Mục Vân Dực đã tắm xong.
Một lát sau, từ trong phòng tắm vọng ra giọng nói nũng nịu của anh.
“Ninh Ninh, một mình anh không đi ra được ~”
Tôi đánh dấu tin nhắn là chưa đọc rồi để lại chỗ cũ.
Sau đó mới thong thả bước tới.
Trong phòng tắm, Mục Vân Dực quấn khăn tắm trắng quanh eo, ngồi trên bồn cầu.
Anh cúi đầu, mếu máo nghịch ngón tay.
“Nghe” thấy tôi bước vào, anh tỏ vẻ khó chịu ra mặt.
“Sao em đến muộn thế!”
“Rõ ràng biết anh bị mù không có cảm giác an toàn mà còn chậm chạp.”
“Một mình anh ở cái nơi ẩm thấp tối tăm này, sợ lắm.”
Tôi cười khẩy “Được rồi, lão nô đây sẽ hầu hạ thiếu gia đi ngủ.”
Mục Vân Dực lúc này mới miễn cưỡng đứng dậy.
Đợi anh về phòng ngủ, tôi mới thay bộ đồ ngủ hình gấu bông kín đáo ra.
Rồi chọn từ trong tủ ra một chiếc váy hai dây dài gợi cảm.
Trang điểm đậm, tôi lại gõ cửa phòng Mục Vân Dực.
“Em ra ngoài một lát.”
“Muộn thế này còn đi đâu?”
“Đi chợ.”
Mục Vân Dực nhướng mày, lời mỉa mai đến bên miệng lại bị nuốt xuống.
“Muộn thế này mà đi chợ? Anh bị mù chứ có ngu đâu.”
“Ồ, hóa ra anh không ngu à…”
Tôi cố tình kéo dài giọng, rồi nhón chân lên.
Môi lướt qua tai anh, “Em đúng là không đi chợ thật.”
“Nhưng mà chỗ em sắp đến không hợp với tên mù nhỏ như anh đâu.”
“Ở nhà ngoan ngoãn chờ em về nhé.”
…
Mục Vân Dực là một cậu ấm chính hiệu.
Mẹ tôi làm giúp việc nhà họ Mục.
Hồi bé, tôi coi như lớn lên ở nhà họ.
Cậu ấm này từ nhỏ đã nóng tính, trẻ con lại còn quái gở.
Suốt ngày chỉ thích bắt nạt tôi.
Nhưng tôi cũng không phải dạng vừa.
Anh sai tôi bóp tay đấm chân, tôi liền tính phí từng lần một để moi tiền tiêu vặt của anh.
Anh lấy sâu róm dọa tôi, tôi liền mách với người lớn rằng anh bắt nạt bạn học.
Cứ thế, chúng tôi đấu đá nhau từ mẫu giáo đến tận cấp ba.
Mối quan hệ của chúng tôi bắt đầu thay đổi vào kỳ nghỉ hè năm lớp mười một.
Hôm đó, tối tan học, chúng tôi cùng nhau về nhà.
Anh đột nhiên hỏi tôi: “Hôn không?”
Tôi đáp: “Được chứ.”
Thế là chúng tôi thành một đôi.
Năm thi đại học, anh từ chối lời đề nghị du học của gia đình.
Chọn thi vào cùng trường đại học Bắc Kinh với tôi.
Tôi cứ tưởng là vì mình, nhưng lại vô tình nghe được anh nói chuyện với bạn bè.
“Lê Ánh Ninh á? Tôi mù mới để ý đến cô ấy!”
“Xin người, tôi đến Bắc Kinh là vì Tô Nghiên Nguyệt, được chưa?!”
Tô Nghiên Nguyệt, hoa khôi lớp tôi.
Mỗi lần trường tổ chức sự kiện, cô ấy và Mục Vân Dực luôn là cặp đôi dẫn dắt chương trình ăn ý.
Đôi trai tài gái sắc nổi tiếng.
Tôi chẳng có phản ứng gì đặc biệt.
Chỉ là lặng lẽ đổi nguyện vọng đại học.
Chặn mọi liên lạc của Mục Vân Dực.
Đến Thẩm Quyến bảy năm trời, không hề liên lạc với anh.
Cho đến mấy ngày trước, mẹ tôi đột nhiên gọi điện.
Bà nói Mục Vân Dực bị tai nạn xe, mắt không nhìn thấy nữa.
“Nó muốn đến Thẩm Quyến giải khuây, hai đứa lớn lên cùng nhau, con giúp đỡ chăm sóc nó nhé.”
Nhà họ Mục từng có ơn với nhà tôi, về tình về lý, tôi không thể từ chối.
Đến sân bay, cậu ấm vênh váo tự đắc giờ ngày nào như chú cún con bị bỏ rơi, đứng bên đường, tay cầm gậy dò đường.
“Lâu rồi không gặp.”
Anh ngẩn người, rồi đáp: “Lâu rồi không gặp.”
Ngập ngừng một chút, anh cười khổ: “Có lẽ… anh cũng chẳng còn cơ hội ‘gặp’ em nữa.”
Khoảnh khắc ấy, tôi thấy lòng mình dâng lên một cảm xúc khó tả.
Tôi vỗ vai anh .
“Đi, chị đây dẫn cưng về nhà!”
3.
Sự thật chứng minh.
Xót thương đàn ông, phụ nữ sẽ chuốc lấy bất hạnh.
Gió lạnh thổi qua, tôi kéo chặt áo khoác.
Tình thương đột nhiên tan biến.
Nhà là của tôi.
Lò sưởi là của tôi.
Sao cuối cùng người ra ngoài lại là tôi?
Kẻ nên cút xéo là anh mới phải chứ!
Đang chuẩn bị hùng hổ quay về thì bỗng có người gọi tên.
“Lê Ánh Ninh?”
“Sếp Tề?”
Tề Minh Lam đã thay bộ vest chỉnh tề, mặc một bộ đồ thể thao màu be.
Tóc hơi ẩm, chắc là vừa chạy bộ tối xong.
“Em định ra ngoài à?”
Với bộ dạng này của tôi, nói là đi đổ rác chắc cũng chẳng ai tin.
Tôi gật đầu “Định đi uống rượu.”
“Một mình?”
“Ừ.”
Tề Minh Lam khẽ cười “Tôi cũng định đi uống rượu, đi cùng nhau nhé?”
Nghe vậy, tôi suýt bật cười.
Chạy bộ xong lại đi uống rượu, đúng là nghĩ hay thật.
Tôi không vạch trần lời nói dối của anh ta, vén tóc ra sau tai.
“Được thôi.”
Tề Minh Lam là quản lý mới của phòng tôi.
Du học sinh tốt nghiệp Đại học Stanford.
Ôn nhu, lịch thiệp, gia thế giàu có, đúng chuẩn một người đàn ông chất lượng cao.
Lúc anh ta mới nhậm chức, đã khiến bao nhiêu cô gái trong phòng mê mẩn.
Tôi đã quan sát anh ta một thời gian.
Đi làm lúc 8 giờ, tan làm đúng 7 giờ tối.
Sáng mua một cốc cà phê đen, tối đến phòng tập gym.
Cuộc sống rất điều độ.
Một cách rất tự nhiên, anh ta trở thành “mục tiêu chinh phục” của tôi.
Khi đó, tôi thường canh giờ đi làm và tan làm của anh ta để “tình cờ” gặp mặt.
Rồi “vô tình” gọi cùng loại cà phê với Tề Minh Lam ở quán cà phê.
Thậm chí còn cất công làm thẻ hội viên ở phòng gym anh ta hay đến.
Nhưng mới đi được hai lần thì kế hoạch đã bị Mục Vân Dực phá hỏng.
Dạo này bận hầu hạ cậu cả, tôi sớm đã quẳng anh ta ra sau đầu.
Nhưng rõ ràng là…
Đôi khi theo đuổi đàn ông, "chiến thuật lạnh lùng" lại hiệu quả hơn.
Tề Minh Dật vậy mà đã chủ động cắn câu.
Hôm nay đi uống rượu, Tề Minh Dật cũng không lái xe.
Lúc chờ xe, anh ta quay sang tôi, hỏi: "Em lạnh không?"
Tôi giả vờ xoa xoa cánh tay: "Cũng không sao"
Anh ta khẽ cười, cởi áo khoác ra đưa cho tôi: "Em có phiền không?"
"Đương nhiên là không."
Ánh mắt chạm nhau, tín hiệu của người trưởng thành đôi khi chẳng cần nói rõ.
Khoác áo Tề Minh Dật đặt lên người, tôi vừa định nói gì đó thì…
Điện thoại bắt đầu rung.
Mục Vân Dực: "Khi nào em về?"
Mục Vân Dực: "Em không có ở đây, anh vừa ngã rồi."
Mục Vân Dực: "Thèm đậu phụ thối, em về tiện đường mua cho anh nhé?"
Đọc đến tin nhắn cuối cùng, tôi thật sự không nhịn được cười.
Làm gì có ai giả mù mà diễn dở tệ như vậy chứ.
Đứa mù nào suốt ngày ôm điện thoại thế kia!
"Em đang xem gì mà cười vui vẻ thế?"
"Xem chó."
Tề Minh Dật lùi về khoảng cách an toàn: "Chó nhà em nuôi à?"
"Cũng coi như vậy, mới nuôi thôi."
Tên chó đực giả mù.
Còn hơn cả chó.
Cất điện thoại vào túi, không tiếp tục chủ đề này nữa.
Tối đó, Tề Minh Dật đưa tôi về nhà.
"Dạo này không thấy em đến phòng gym nhỉ?"
"Dạo này nhà em có chút việc"
“Tối mai chạy bộ nhé?”
Sự nhiệt tình của Tề Minh Dật khiến tôi không khỏi bất ngờ, nhưng cũng rất vui vẻ.
“Được chứ, em là người mới bắt đầu, phiền Tề tổng dẫn dắt nhé.”
Tề Minh Dật khẽ cong môi “Mai tôi đến đón em.”
Về đến nhà, Mục Vân Dực đang ngồi một mình trên sofa phòng khách.
Tôi giật nảy mình, “Tối om thế này, ngồi đây làm gì?”
Giọng Mục Vân Dực đều đều.
“Ngày hay đêm, với anh có khác gì nhau đâu?
Đều là bóng tối vô tận cả thôi.”
Diễn đến nghiện rồi.
Đột nhiên anh ấy áp sát lại gần, khịt mũi.
“Em uống rượu à?”
“Ừm hửm.”
“Trên người còn có mùi đàn ông.”
Tôi cúi xuống, lúc này mới nhận ra mình vẫn đang mặc áo khoác của Tề Minh Dật.
Tôi không vạch trần lời nói dối vụng về của Mục Vân Dực.
Vỗ nhẹ lên đầu anh ấy, “Giỏi thật.”
“Là ai?”
“Liên quan gì đến anh?”
Mục Vân Dực khựng lại.
Nhìn tôi, ánh mắt “vô hồn”.
“Em… không cần anh nữa sao?”
Câu hỏi này khiến tôi không kịp trở tay.
Chưa kịp trả lời, Mục Vân Dực đã nói tiếp.
“Bảy năm trước, em bỏ đi không một lời từ biệt.”
“Nhưng anh nhớ hình như mình chưa từng đồng ý chia tay.”
“Ninh Ninh, em… còn là bạn gái của anh không?”
Bạn gái?
Hai từ nóng rực.
Lăn trên đầu lưỡi tôi một vòng rồi bị nuốt xuống.
Tôi khẽ cười, “Ý anh là… muốn theo đuổi em sao?”
“Được không? Tiếp tục ở bên anh.”
“Đương nhiên là được.”
Tôi ghé sát vào anh, hơi thở nóng ấm phả vào tai Mục Vân Dực.
“Nhưng mà… phải xem biểu hiện của anh.”
Cổ họng Mục Vân Dực khẽ động, “Biểu hiện gì?”
“Em thích người ngoan ngoãn.”
Thật ra trước kia, tôi đã từng thật lòng thật dạ yêu Mục Vân Dực.
Thời thanh xuân chớm nở, anh là mộng tưởng duy nhất của tôi.
Chúng tôi nắm tay nhau giữa dòng người, trao nhau nụ hôn trong tĩnh lặng.
Năm đó khi yêu nhau, tôi đã nuông chiều anh vô hạn.
Thanh mai trúc mã, ngây thơ vô lo, tôi từng nghĩ chúng tôi sẽ đi đến cuối cùng.
Cho đến kỳ nghỉ hè năm ấy, anh nói với bạn bè rằng:
“Mình điên rồi mới động lòng với con gái bảo mẫu!”
“Cô ta ngoài cái mặt ra thì có giống con gái đâu.”
“Cậu xem Tô Nghiên Nguyệt ngoan biết bao nhiêu, nếu không sợ ảnh hưởng đến kỳ thi đại học của cô ấy thì mình đã chọn cô ấy rồi.”
Trớ trêu thay, sau khi Mục Vân Dực gặp tai nạn xe cộ, “cô gái ngoan” kia lập tức đá anh không thương tiếc.
Tối đó, tôi ngủ không yên.
Những giấc mơ cứ đến rồi đi.
Tôi mơ thấy ngày hội thể thao năm tiểu học.
Tôi bị tụt huyết áp ngất lịm, Mục Vân Dực vội vàng chạy đến cõng tôi.
Cậu bé gầy yếu nhưng lại cố chấp không chịu buông tôi xuống.
Cuối cùng, cậu kiệt sức ngã xuống trước cổng bệnh viện, tôi vẫn nằm gọn trong vòng tay cậu.
Dưới ánh mặt trời chói chang, chúng tôi nhìn nhau, cười ngây ngô như hai đứa ngốc.
Sau đó, tôi bị nam sinh lớp trên bắt nạt.
Anh tìm người đánh nhau, kết quả lại bị đối phương đánh cho mặt mũi bầm dập.
Đau đến nhe răng trợn mắt, anh còn ngẩng cổ lên khoác lác với tôi: “Người kia còn thảm hơn tôi nhiều!”
Năm lớp mười hai, tôi ở nhà họ Mục, cậu cả đích thân dạy kèm Toán cho tôi.
Tôi học mãi không hiểu, anh ấy nói đầu óc tôi như khúc gỗ phủ xi măng.
Tôi giận dỗi anh, chàng trai dịu dàng đặt những nụ hôn vụn vặt từ trán xuống chóp mũi tôi.
Mỗi một nụ hôn, đều là một lời xin lỗi khe khẽ.
Ngủ một giấc, tôi bắt đầu rơi lệ.
Cuối cùng, tôi khóc đến khi tỉnh dậy.
Có lẽ đến bây giờ vẫn không hiểu nổi.
Rõ ràng hai người từng thân thiết như vậy, tại sao lại trở nên thế này.
Sáng sớm thức dậy, đầu tôi nặng trĩu.
Tâm trạng uể oải kéo dài đến tận lúc đi làm.
Trong thang máy, Tề Minh Dật mặc vest chỉnh tề.
Đeo kính gọng vàng, trông thật nho nhã và cấm dục.