📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

Chương 4

‹ Trước Sau ›
Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Tôi thấy vô cùng áy náy.

Bao nhiêu năm bận rộn làm việc bên ngoài, thời gian ở bên mẹ lại quá ít ỏi.

Tôi nhìn quanh “Chỉ có mình mẹ thôi ạ? Hôm qua con đã gọi cho Mục Vân Dực mà.”

“Nó là do con gọi đến?”

Mẹ tôi ngạc nhiên, rồi lắc đầu.

“Vân Dực không nhìn thấy đường, hôm qua vội vàng đến đây, chân bị ngã tím bầm cả. Sáng nay mẹ đã bảo nó về rồi, ở đây cũng chẳng giúp được gì.”

“Mắt không nhìn thấy nữa?” Tôi kinh ngạc, “Không phải giả vờ sao ạ?”

“Giả vờ cái gì chứ!” Mẹ tôi tức giận, “Máu tụ chèn ép dây thần kinh, trước đó tình hình chưa nghiêm trọng đến vậy. Giờ diện tích máu tụ ngày càng lan rộng, mắt nó chỉ còn thấy được ánh sáng lờ mờ thôi.”

Tôi chớp mắt, không ngờ những gì Mục Vân Dực nói lại là sự thật…

“Không còn cách nào chữa trị sao?”

“Phải mổ sọ, nhưng thằng bé không chịu.”

“Vì sao?”

“Ca mổ có rủi ro. Bây giờ nó còn cảm nhận được ánh sáng, lỡ mổ xong lại chẳng thấy gì nữa thì sao.”

Nói rồi, bà thở dài, “Đứa trẻ ngoan ngoãn như vậy, sao lại gặp phải chuyện này chứ…”

Tôi ở lại bệnh viện chăm sóc mẹ một thời gian.

Suốt khoảng thời gian đó, Mục Vân Dực không xuất hiện.

Anh chỉ nhắn tin hỏi thăm tình hình của mẹ tôi.

Tôi: “Bác sĩ nói mẹ bị nhồi máu não, may mà cấp cứu kịp thời, về nhà chú ý chăm sóc là được.”

Tôi: “Cảm ơn anh.”

Mục Vân Dực: “Dì không sao là tốt rồi.”

Tôi muốn hỏi thăm tình hình của anh dạo này.

Ngón tay dừng lại trên màn hình điện thoại, cuối cùng vẫn không gửi tin nhắn đi.

Khoảng một tuần sau, tôi bay về Thẩm Quyến.

Ban đầu tôi định đón mẹ đến đây.

Nhưng bà đã sống ở miền Bắc cả đời, không quen khí hậu Thâm Quyến, nhất quyết không chịu đi.

Sau nhiều lần do dự, tôi đành nộp đơn xin nghỉ việc.

Ngày Tề Minh Dật bay sang Cảng Thành, tôi không đến tiễn.

Chỉ nhắn cho anh một tin: “Chúc anh tiền đồ như gấm.”

Tề Minh Dật: “Nghe chẳng chân thành gì cả.”

Tôi: “Đối với một người sếp bình thường thì vậy được rồi.”

Tề Minh Dật: “Nghe nói em cũng nghỉ việc rồi.”

Tôi: “Ừ.”

Tề Minh Dật: “Vậy là cứ thế mà bỏ lỡ nhau sao?”

Tôi: “Cũng không hẳn là bỏ lỡ, chia tay trong êm đẹp mà.”

Đợi mãi, Tề Minh Dật mới trả lời.

Tề Minh Dật: “Nếu anh không đi Cảng Thành, liệu chúng ta có thể đi đến cuối cùng không?”

Tôi thấy tin nhắn.

Không trả lời.

Cũng không biết phải trả lời thế nào.

Vì trên đời này, làm gì có chữ “nếu”.

Chuyện nghỉ việc về quê, tôi không kể với ai cả.

Ngay cả Mục Vân Dực cũng không biết.

Cũng không phải tôi cố tình giấu giếm.

Dạo này tôi bận xem nhà, chuyển nhà, nộp hồ sơ xin việc.

Chẳng còn thời gian đâu mà nghĩ đến chuyện khác.

Mãi đến khi mọi việc ổn thỏa thì cũng đã sang năm mới.

Hôm nay tôi đi dạo phố, tình cờ gặp Tô Nghiên Nguyệt.

Cô ấy còn dắt theo một cô bé, vừa thấy tôi đã lon ton chạy đến chào.

Tôi nhìn đứa bé giống cô ấy như đúc: “Đây là…”

“Con gái tôi, hai tuổi rồi. Con chào dì đi.”

Cô bé líu lo: “Chào dì ạ.”

Tôi sững người.

“Nhưng chẳng phải cô…”

Chẳng phải sau khi Mục Vân Dực gặp tai nạn, cô vừa mới đá anh sao!

Sao lại có một đứa bé lớn thế này?

“Giả đấy, tôi với Mục Vân Dực chưa từng yêu nhau.”

Tôi: ?

Tô Nghiên Nguyệt khẽ cười: “Nhưng tôi thật sự từng thích Mục Vân Dực, còn tỏ tình với anh ấy nữa, nhưng đã bị đại thiếu gia từ chối rồi.”

“Sau đó hình như anh ấy biết cô yêu đương, sợ mất mặt nên mới cố tình nói với bên ngoài là mình cũng có người yêu. Nhưng theo tôi được biết, hàng năm anh ấy đều đến trường nhìn cô đấy…”

Chuyện này, tôi chưa từng hay biết.

Đột nhiên nhớ đến có lần tôi và bạn bè ra khỏi trường, lúc qua đường nhìn thấy một bóng người quen thuộc, giống Mục Vân Dực y đúc.

Còn tưởng mình bị hoa mắt, không ngờ lại thật sự là anh ấy.

Vẻ mặt tôi dần trở nên nghi ngờ, Tô Nghiên Nguyệt nhìn tôi cũng lặng lẽ gật đầu.

Cả hai đồng thanh nói: “Bệnh hoạn!”

Rồi lại không nhịn được cười phá lên.

Tô Nghiên Nguyệt nói với tôi: “Chồng tôi với Mục Vân Dực là bạn… à không, là bạn chí cốt, trước đó có nhắn tin trêu anh ấy giả mù tìm thanh mai trúc mã, sau đó bị anh ấy tức giận chặn luôn.”

“Chỉ là không ngờ mắt anh ấy lại thật sự có vấn đề, vẫn luôn áy náy lắm. Nghe nói tình trạng của anh ấy không tốt, nếu cô có thời gian… thì đến thăm anh ấy đi, thấy cũng tội.”

Trở về nhà, tôi chợt nhớ đến lúc Mục Vân Dực rời đi.

Tôi hỏi anh ấy đến Thẩm Quyến làm gì.

Anh ấy nói là đến gặp tôi.

Vậy là, anh ấy đã chuẩn bị tinh thần cho việc thị lực ngày càng kém, cuối cùng có thể sẽ mù hẳn sao?

Muốn ghi nhớ khuôn mặt tôi trước khi mất đi ánh sáng?

Thật là… trẻ con.

Tôi thở dài, cuối cùng vẫn gọi cho anh ấy.

“Đi phẫu thuật đi.”

Rồi gãi gãi má.

“Em đi cùng anh.”

10.

Ca phẫu thuật của Mục Vân Dực được ấn định vào tháng ba mùa xuân.

Muôn vật sinh sôi.

Nhưng anh chàng này lại buộc phải cạo trọc đầu.

Đôi mắt anh bị băng kín mít.

Nhìn từ xa cứ như một quả trứng luộc buộc nơ.

Khác hẳn với vẻ chán nản mấy hôm trước, anh lại vắt vẻo hai chân, xoa xoa cái đầu tròn vo của mình, vênh váo nói với tôi: "Tiểu gia dù là trứng luộc thì cũng là quả trứng luộc đẹp trai nhất."

Ca phẫu thuật diễn ra rất thuận lợi.

Một tuần sau, Mục Vân Dực đã bắt đầu cảm nhận được ánh sáng.

Thêm một tuần nữa trôi qua.

Băng gạc được gỡ bỏ, anh được nhìn thấy "ánh sáng" sau một khoảng thời gian dài.

Ngày gặp lại tôi, chàng trai cao mét tám mấy ấy lại đỏ hoe cả mắt.

"Anh cứ tưởng mình sẽ không bao giờ được gặp lại em nữa."

Nói rồi anh tiến lại gần tôi, "Lê Ánh Ninh, em già đi nhiều đấy, đuôi mắt đã có nếp nhăn rồi, chẳng lẽ là vì lo lắng cho anh à?"

Tôi: ...

Mục Vân Dực hồi phục, lại trở về làm cái loa phường lắm mồm.

Cả ngày anh cứ hỏi tôi:

“Lần này em thật sự về đây định cư rồi?”

“Có phải tên họ Tề khốn nạn kia đã làm gì có lỗi với em không?”

“Nhìn cái bản mặt đẹp trai của anh ta là anh biết ngay không phải loại tốt lành gì.”

Rồi lại hỏi:

"Khoan đã, hay là lần này em về vì thương hại anh?”

"À, đúng là anh cũng hơi thảm thật.”

"Nhà cửa mua xong xuôi hết rồi, chuẩn bị đi Thẩm Quyến thì bị một gã lái xe say rượu đâm cho mù mắt. Em cứ tiếp tục thương hại anh đi, nếu có thể lấy thân báo đáp thì càng tốt."

Anh ấy nghĩ tốt ghê!

Còn lấy thân báo đáp nữa chứ.

Tôi đang định phản pháo lại thì bỗng dưng tai hơi giật giật, "Anh vừa nói anh vốn định làm gì cơ?"

Sau đó tôi mới biết được.

Mục Vân Dực đã mua nhà ở Thẩm Quyến, hơn nữa là đã mua từ ba năm trước rồi.

“Vốn dĩ định tốt nghiệp xong sẽ qua đó, nhưng lúc ấy em vẫn chưa chia tay người kia.”

“Thêm vào đó, bố anh sức khỏe không tốt lắm, anh phải tiếp quản công ty một thời gian nên mới trì hoãn.”

Tôi không thể hiểu nổi, “Anh chắc chắn em sẽ chia tay à?”

“Anh không nghĩ nhiều như vậy.” Mục Vân Dực gãi đầu, “Hơn nữa, dù em không chia tay thì sau này có người quen ở đó làm chỗ dựa cho em cũng tốt.”

“Vậy anh có nghĩ tới, có lẽ anh ở đó lại là gánh nặng cho em không?”

Mục Vân Dực nhìn vẻ mặt của tôi với chút tổn thương, sau đó mới nói: “Vậy căn nhà đó tặng em làm của hồi môn, bạn thân của anh đi lấy chồng sao có thể xuề xòa được.”

Tôi há miệng, cuối cùng thốt ra một câu: “Đồ ngốc”.

Lại qua một thời gian, tôi nhận được tin nhắn của Tề Minh Dật.

Tề Minh Dật: “Ngày mai bay ra Bắc Kinh họp, gặp mặt nhau chút nhé?”

So với trước đây, Tề Minh Dật không thay đổi nhiều.

Vẫn là dáng vẻ nho nhã, lịch thiệp như vậy.

Ở quán cà phê, anh ta vẫn gọi một ly cà phê đen như thường lệ.

Khi anh ta gọi đồ uống cho tôi, tôi lại nói “Latte, cảm ơn.”

Anh ta hơi ngạc nhiên, “Đổi khẩu vị rồi à?”

“Tôi chưa bao giờ thích cà phê đen mà!”

Tề Minh Dật nhận ra điều gì đó, cười lắc đầu.

“Xem ra, tôi vẫn chưa đủ hiểu em.”

Anh ta nhìn tôi, "Năm sau có một dự án ở Bắc Thành, em khuyên anh nên đi không?"

Ánh mắt người đàn ông dịu dàng, nhưng giọng nói lại đầy ẩn ý thăm dò.

Không đúng lúc lắm, nhưng tôi bỗng nhớ đến Mục Vân Dực.

Tên ngốc mua nhà ở Thẩm Quyến bất chấp hậu quả.

Bỗng dưng tôi thấy chán ghét trò thử thách, đẩy đưa của người trưởng thành.

Tôi cười, "Thôi bỏ đi, quan hệ của anh ở Cảnh Thành tốt như vậy, đừng lãng phí."

Bước ra khỏi quán cà phê, tâm trạng nhẹ nhõm lạ thường.

Điện thoại bỗng reo hai tiếng.

Là Mục Vân Dực.

"Em đang ở đâu?"

"Em đang uống cà phê với bạn."

"Bạn trai hay bạn gái?"

"Em nhớ anh vẫn chưa chuyển sang chính thức mà, lo chuyện bao đồng gì chứ..."

Lời còn chưa dứt, có người từ phía sau lao đến ôm chầm lấy tôi.

Hơi thở gấp gáp.

Tim tôi như ngừng đập.

Đây là lần đầu tiên tôi nhận ra.

Cái tên nhóc ngày xưa còn thấp hơn tôi.

Giờ đã cao hơn tôi cả nửa cái đầu.

Tôi còn chưa kịp lên tiếng, Mục Vân Dực đã hôn lên môi tôi.

Một nụ hôn cuồng nhiệt, bất chấp tất cả.

Giọng anh run rẩy.

"Ninh Ninh, anh xin lỗi vì những lời anh đã nói lúc tốt nghiệp cấp ba.”

"Mấy năm nay, anh luôn hối hận, không dám đối diện với em.”

"Khoảng thời gian anh không nhìn thấy được, ngày nào anh cũng nhớ em đến phát điên.”

"Anh rất hối hận, đã có biết bao nhiêu cơ hội để nhận lỗi, nhưng anh đều bỏ lỡ."

“Cho nên anh cầu xin em, được không, có được không…”

Câu tiếp theo còn chưa nói xong, cuối cùng nghẹn ngào thốt ra: “Tạm thời đừng đi theo anh ta được không?”

“Đi theo ai?”

“Bạn trai cũ của em.”

Tôi khó hiểu, “Em đi đâu với anh ta chứ?”

Mục Vân Dực chớp chớp mắt, hình như nhận ra điều gì đó không đúng.

Chậm rãi buông tôi ra, đôi mắt ửng đỏ mang theo vẻ hoang mang.

“Hôm nay em không phải đã gặp Tề Minh Dật sao?”

“Ừm.”

“Anh ta nói anh ta đến đón em về…”

Tôi: ?

Một giây sau, điện thoại rung lên.

Tề Minh Dật: “Trả thù xong rồi.”

Tôi:…

Cất điện thoại lại, tôi nhìn Mục Vân Dực đang nghiến răng ken két.

Từ 6 tuổi đến 28 tuổi.

Chúng tôi đã cùng nhau trải qua 22 năm cuộc đời.

Tôi nghĩ, nếu tương lai tiếp tục gắn bó với anh ấy.

Dường như, cũng không phải là không thể.

“Mục Vân Dực, trước đây chẳng phải anh nói chỉ có mù mới thích em sao?”

“Đúng vậy, cho nên anh thật sự mù rồi.”

Nghe vậy, tôi không nhịn được bật cười.

“Em đồng ý rồi.”

Mục Vân Dực ngây người “Hả?”

“Chúng ta quay lại đi!”

Tôi nắm lấy cổ áo sơ mi của Mục Vân Dực, kéo anh lại gần.

Khẽ lướt môi qua vành tai người đàn ông.

“Chúc mừng anh, bước vào giai đoạn thực tập của bạn trai.”

“Tiếp theo, hãy thể hiện cho tốt.”

Hy vọng lần này.

Chúng ta sẽ không bao giờ chia xa nữa.

(Hoàn toàn văn)