📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

Chương 3

‹ Trước Sau ›
Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Nói xong, Mục Vân Dực xách túi để ở cửa lên.

Tôi muốn đi cùng anh, nhưng bị anh ngăn lại.

“Lần này, để anh đi trước.”

Chiều hôm đó, tôi nhận được tin nhắn của Mục Vân Dực.

Rất đơn giản, chỉ vỏn vẹn hai chữ: “Về rồi.”

Sau đó chúng tôi không còn liên lạc nữa.

Dường như một tháng Mục Vân Dực ở Thâm Quyến, chỉ là tưởng tượng của một mình tôi.

Giấc mộng tan biến, chẳng để lại chút dấu vết.

Nhưng tôi cũng chẳng có thời gian nghĩ ngợi nhiều.

Mục Vân Dực vừa đi không lâu, Tề Minh Dật đã nhanh chóng len lỏi vào cuộc sống của tôi với một tư thế mạnh mẽ.

Sau nụ hôn định mệnh hôm ấy, tình cảm của chúng tôi nóng lên nhanh chóng.

Ban ngày là mối quan hệ cấp trên cấp dưới nghiêm túc.

Đóng cửa lại, chúng tôi lại trở thành một cặp tình nhân mặn nồng.

Tề Minh Dật còn phù hợp làm bạn đời hơn tôi tưởng.

Anh ấy tự tay nấu những món ăn ngon.

Tối đến, tôi lười biếng nằm trên giường, anh sẽ dịu dàng tẩy trang cho tôi.

Tôi tận hưởng một người đàn ông ban ngày mạnh mẽ quyết đoán, ban đêm lại dịu dàng phục tùng mình.

Ngày tháng cứ êm đềm trôi qua.

Khiến tôi quên mất sự tồn tại của Mục Vân Dực.

Cho đến một ngày, Tề Minh Dật đột nhiên hỏi tôi:

"Em bảo nhà em nuôi một con chó mà? Sao anh không thấy?"

Tôi mới sực nhớ ra lời nói đùa xa xôi ấy.

Bèn đáp bừa: "Giống chó quý, nuôi không nổi nên gửi về quê rồi."

Tề Minh Dật nhìn tôi sâu xa, nhưng cũng không hỏi thêm gì nữa.

Hôm nay đi làm, một cô đồng nghiệp bỗng nhiên buôn chuyện với tôi:

"Cậu có thấy dạo này Tề tổng cứ tươi tỉnh khác lạ không? Cảm giác như có tiểu yêu tinh bên cạnh ấy!"

Chuyện tình cảm của tôi và Tề Minh Duật thuộc dạng yêu đương công sở.

Vì sợ ảnh hưởng nên tôi chưa từng nói với đồng nghiệp.

Nghe vậy, tôi ra vẻ nghiêm túc gật đầu:

"Nói thật với cậu nhé, tôi chính là tiểu yêu tinh đó."

Thế nhưng sau khi tôi nói xong, lại chẳng thấy cô ấy ngạc nhiên hỏi han gì cả.

Ngược lại, tôi còn nhận được một tiếng cười khẩy từ đồng nghiệp.

“Thôi đi cậu, tôi biết ả hồ ly tinh đó là ai rồi.”

Tôi: ?

“Đấy, vừa nói xong Tào Tháo đến.”

Nhìn theo hướng cô ấy chỉ, một bóng dáng yêu kiều thướt tha xuất hiện ở cửa.

Đồng nghiệp hạ giọng “Con gái chủ tịch tập đoàn Thừa Thái, tiểu thư cành vàng lá ngọc. Nghe nói trước kia là bạn gái cũ của sếp chúng ta, theo nguồn tin đáng tin cậy, gần đây hai người qua lại thường xuyên, rất có khả năng lửa cũ bùng cháy lại.”

Tôi chưa bao giờ hỏi về “tình sử” của Tề Minh Dật.

Đương nhiên, anh ta cũng chưa từng hỏi tôi.

Trong chuyện tình cảm, quan điểm của chúng tôi lại kỳ lạ trùng hợp.

Đều là chỉ sống cho hiện tại, không bận tâm quá khứ.

Chờ đến khi người phụ nữ kia vào phòng làm việc của Tề Minh Dật, tôi mới hỏi: “Cậu lấy tin này ở đâu ra, có chắc chắn không?”

“Có, chắc, chứ! Cậu không biết tôi là ai à?”

“Cậu biết chuyện tập đoàn Thừa Thái thành lập chi nhánh ở thành phố Cảng chứ?”

Tôi gật đầu.

“Vậy thì rõ rồi còn gì, sếp Tề của chúng ta năm nay xin chuyển công tác đến thành phố Cảng, chẳng phải là vì muốn nối lại tình xưa với cô tiểu thư kia sao!”

Nghe xong, tôi hoàn toàn chết lặng.

“Cậu nói, Tề Minh Dật xin chuyển công tác?”

“Ơ, cậu không biết à?”

Đồng nghiệp ngạc nhiên “Cuối năm sẽ thông báo mà, bộ phận chúng ta sắp có sếp mới đấy.”

Tôi mím môi không đáp, nhìn về phía văn phòng của Tề Minh Dật.

Tề Minh Dật và người phụ nữ đứng đối diện nhau, không biết đang nói chuyện gì.

Không nhận ra vẻ mặt tôi kì lạ, cô đồng nghiệp hỏi:

“À đúng rồi, Ninh Ninh. Lần trước tớ bảo sẽ giới thiệu em họ cho cậu, nó thấy ảnh cậu rồi, muốn xin số liên lạc. Em trai cao mét tám lăm, đẹp trai, lại còn ở câu lạc bộ bóng rổ, cậu cho không?”

“Cho chứ, sao lại không cho.”

Đang nói thì cửa văn phòng Tề Minh Dật mở ra.

Một người phụ nữ bước ra trước.

Tề Minh Dật đi theo sau, lúc đi ngang qua tôi, anh ta nhìn tôi một cái thật sâu.

Tôi khiêu khích nhếch môi: “Em trai nhỏ đẹp trai, ai mà chẳng thích.”

Tề Minh Dật quay lại, gọi điện thoại bảo tôi vào văn phòng anh.

Vừa bước vào, tôi đã bị một bóng đen áp sát vào cánh cửa.

Chỗ này là điểm mù của văn phòng, không sợ bị đồng nghiệp bên ngoài nhìn thấy.

Nhưng tôi vẫn giật mình.

Yêu Tề Minh Dật lâu như vậy, đây là lần đầu tiên anh “thất thố” ở công ty.

“Em trai nhỏ đẹp trai?”

Giọng Tề Minh Dật khàn khàn: “Sao anh lại không biết em thích em trai nhỏ đẹp trai nhỉ?”

Tôi cười, tránh nụ hôn của anh: “Tề tổng có sở thích nghe lén nhân viên nói chuyện à?”

Anh chủ động giải thích: “Vừa rồi là bạn gái cũ của anh, chia tay cũng dứt khoát, không có chuyện gì lằng nhằng cả. Cô ấy đến đây vì công việc, chuyện đấu thầu dự án.”

Tôi “Ồ” lên một tiếng, tỏ vẻ không mấy quan tâm.

Ngược lại, Tề Minh Dật lại không hài lòng: “Vậy thôi à?”

“Chứ sao nữa?”

“Em không ghen?”

“Không phải anh nói chia tay dứt khoát rồi sao? Ghen làm gì?”

Thật lâu sau, Tề Minh Dật ôm tôi thở dài.

“Có đôi khi, anh thật sự không hiểu nổi em.”

“Giá mà có thể giữ em bên cạnh anh mãi mãi thì tốt biết mấy.”

8.

Thoáng cái đã một tháng trôi qua.

Suốt thời gian đó, Tề Minh Dật vẫn không hề hé răng nửa lời về việc mình sắp bị điều chuyển.

Tôi cũng cố nhịn, không hỏi gì.

Cuối năm, sắp đến kỳ công bố danh sách điều chuyển cán bộ lãnh đạo mà đồng nghiệp đã nói.

Tề Minh Dật cuối cùng cũng phải kể với tôi.

“Sau Tết, anh sẽ được điều chuyển công tác đến Cảng Thành.”

“Vậy bây giờ anh nói với em là muốn chia tay à?”

Tề Minh Dật cứng họng.

“Đương nhiên là không.”

Anh ngập ngừng một lát, “Anh đã xin công ty cho phép tự thành lập nhóm, một thời gian nữa sẽ đưa em đi cùng.”

Nghe đến đây, tôi không nhịn được bật cười.

“Tề tổng, anh có phải quá tự tin rồi không?”

“Em đồng ý đi Cảng Thành với anh khi nào?”

“Ninh Ninh, em đừng giận dỗi nữa. Kéo dài đến tận bây giờ mới nói đúng là lỗi của anh, nhưng nói cho công bằng thì việc chuyển đến Cảng Thành anh đã xin từ trước khi quen em rồi. Nếu biết sau này sẽ quen em, anh đã không nộp đơn xin điều chuyển.”

“Nếu em nhớ không nhầm, chúng ta đã ở bên nhau bảy tháng.”

“Ban đầu anh không chắc có thành công hay không, sau đó lại không biết mở lời thế nào.”

“Không chắc có thành công… hay là anh thấy không cần thiết phải nói với em?”

Đàn ông đàn bà, tình duyên như sương sớm.

Nhưng Tề Minh Dật lại không đủ tự do, phóng khoáng.

Anh ta đã sa vào lưới tình.

Tôi nói “Chúng ta chia tay đi.”

“Ở xa một thời gian rồi tính tiếp không được sao?”

“Nhưng em muốn chia tay.”

Nói xong, Tề Minh Dật im lặng.

Anh ta hỏi tôi: “Ninh Ninh, em thật sự… đã từng thích anh sao?”

“Chứ không thì sao? Anh nghĩ em thích ai cũng được à?”

“Thật ra, anh ta đã tìm anh.”

“Ai?”

Ánh mắt Tề Minh Duật trở nên phức tạp.

“Con… chó nhà em?”

Mãi một lúc sau mới hiểu Tề Minh Dật đang nói đến ai, tôi nhíu mày.

“Mục Vân Dực? Anh ấy tìm anh làm gì?”

“Anh cũng không biết.”

Tề Minh Dật day day thái dương: “Hơi khó hiểu, ban đầu anh ta nói anh không được chỗ này chỗ kia, không bằng anh ta. Sau đó lại nói em nhìn người kém, cuối cùng bảo anh phải chăm sóc em cho tốt, nếu không sẽ cắn chết anh.”

“Vậy… anh không chia tay là vì sợ bị anh ấy cắn à?”

“Không, anh chỉ là đột nhiên thấy tò mò.”

“Người như thế nào mới có thể khiến em cam tâm tình nguyện trao trọn con tim.”

Trao trọn con tim?

Tôi nhìn Tề Minh Dật với vẻ nghiêm túc chưa từng có.

“Tuyệt đối trung thành, toàn tâm toàn ý, đó là định nghĩa về sự chân thành trong tình yêu của em.”

“Nhưng nếu chân thành là phải từ bỏ bản thân, cam chịu, thì em sẽ không bao giờ làm như vậy.”

“Tề Minh Dật, em đã từng thích anh, nhưng có lẽ chúng ta chỉ có thể dừng lại ở đây thôi.”

Tôi mỉm cười, thoải mái vẫy tay chào anh ta.

“Chúc anh tương lai tươi sáng, Tề tổng.”

Kể từ khi bước vào cuối năm, tim tôi cứ đập thình thịch.

Luôn có cảm giác điều gì đó sắp xảy ra.

Vài ngày sau, lệnh điều chuyển công tác của Tề Minh Dật được ban hành.

Phòng ban tổ chức tiệc chia tay anh ta.

Bữa tối, anh ta uống khá nhiều rượu.

Dưới tác dụng của cồn, ánh mắt cứ dán chặt vào tôi.

Đến mức các đồng nghiệp cũng nhận ra điều gì đó không ổn.

Một người khẽ khều tôi "Sao mình thấy Tề tổng hình như có ý với cậu nhỉ?"

Tranh thủ lúc đi vệ sinh, tôi ra ngoài hành lang nhắc nhở anh ta.

"Tề tổng, anh nên tiết chế một chút, như vậy hơi lộ liễu đấy."

"Tôi đã xin chuyển công tác rồi, còn sợ gì nữa?"

"Nhưng chúng ta đã chia tay rồi."

"Không chia tay được không? Em không muốn chuyển đến đó, anh sẽ về mỗi tuần."

"Thật sự không cần thiết."

Tôi nhìn Tề Minh Dật, "Anh không giống kiểu người níu kéo như vậy."

Tôi vừa dứt lời, Tề Minh Dật cười khổ.

"Anh cũng nghĩ, mình có thể buông bỏ được."

Rượu qua ba tuần, cuối cùng tôi cũng thấy hơi choáng váng.

Về đến nhà cũng chẳng biết mấy giờ nữa.

Nửa đêm, tôi bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

Đầu dây bên kia là giọng nói lạnh lùng của một người phụ nữ.

"Cô Lê Ánh Ninh phải không? Mẹ cô ngất xỉu rồi..."

Đầu óc tôi ong ong, xỏ vội giày định chạy đến bệnh viện.

Nhưng chợt nhớ ra mình đang ở tận Thâm Quyến, cách nhà cả ngàn cây số.

Run rẩy, tôi bấm số điện thoại quen thuộc.

"Mục Vân Dực, mẹ em... mẹ em đang ở bệnh viện..."

"Em đừng hoảng, từ từ nói."

Đầu dây bên kia, giọng Mục Vân Dực nghe hơi mơ màng.

Tôi hít sâu vài hơi, cố gắng bình tĩnh lại rồi thuật lại mọi chuyện.

"Bây giờ em sẽ đặt vé máy bay về, phiền anh... phiền anh đến bệnh viện xem tình hình giúp em trước được không?"

Nói xong, đầu dây bên kia vang lên tiếng đồ vật rơi vỡ loảng xoảng.

Rồi một tiếng rên khẽ của người đàn ông.

“Mục Vân Dực?”

“Không sao.”

Mục Vân Dực thở ra một hơi “Em yên tâm, anh sẽ đến ngay.”

“Về cẩn thận nhé.”

Máy bay hạ cánh đã là ngày hôm sau.

Đến bệnh viện, trong phòng bệnh chỉ có mẹ tôi.

Bà đã tỉnh, nhìn thấy tôi với vẻ mặt ngạc nhiên.

“Sao con lại đến đây?”

“Mẹ…”

Tôi vừa định nói thì nước mắt đã rơi xuống.

Từ nhỏ bố đã mất, tôi là do mẹ một tay nuôi lớn.

Hồi đó nhà nghèo, mẹ tôi xin làm giúp việc cho nhà họ Mục.

Mẹ Mục tốt bụng, thấy mẹ con tôi vất vả.

Liền cho tôi ở lại biệt thự của họ để mẹ tiện chăm sóc.

Sau đó, tôi và Mục Vân Dực khá thân thiết.

Mẹ Mục bèn sắp xếp cho chúng tôi học cùng trường.

Mẹ tôi vẫn làm việc ở nhà họ Mục cho đến khi nghỉ hưu hai năm trước.

“Người không khỏe sao không nói với con?”

“Chỉ là bệnh vặt, ngủ một giấc là khỏi.”